Chương 17
Mộc Thanh Phong mở mắt.
Bầu trời phía trên đầu hắn không còn là màu xanh thẳm giả tạo mà hắn vừa chứng kiến trong ảo ảnh của "Người Chơi 1000".
Nó xám xịt, nứt nẻ như một tấm gương vỡ, và từ những khe nứt đó, dòng dữ liệu màu đỏ tươi — máu của thế giới — đang nhỏ xuống.
Hắn đứng dậy.
Khớp gối phát ra tiếng kêu lạo xạo, giống như kim loại ma sát vào kim loại.
Cơ thể hắn nặng trịch, không phải vì mệt mỏi, mà vì trọng lực ở đây đang bị bóp méo.
Mỗi bước chân hắn dấn xuống, mặt đất bằng đá đen rung lên những đợt sóng涟漪 (ripple) màu tím, lan tỏa ra xa như gợn nước khi ném đá vào hồ.
[SYSTEM ALERT: Linh lực bất ổn định.
Cảnh giới: Nguyên Anh (Tầng 9).
Trạng thái: Sắp vỡ.]
Dòng chữ đỏ lòe hiện lên trước mắt, nhấp nháy như một ngọn đèn báo cháy trong một tòa nhà đang sụp đổ.
Mộc Thanh Phong đưa tay lên trán.
Vết sẹo hình chữ thập mà hắn cảm thấy trong khoảnh khắc hồi sinh đã biến mất.
Thay vào đó, một đường nứt dài, đen kịt, chạy dọc từ thái dương xuống cằm.
Hắn chạm vào nó.
Lạnh hơn cả băng giá của Cực Bắc.
"Thời gian còn lại: 04:12:00," một giọng nói cơ học vang lên, không phải từ hệ thống, mà từ chính không khí xung quanh.
Hắn quay đầu.
Phía sau lưng, nơi hắn vừa bước ra từ "Backend", không có cửa, không có lối đi.
Chỉ có một cánh cổng đá khổng lồ, cao ngất trời, được khắc đầy những ký tự cổ xưa mà hắn không thể đọc được.
Nhưng hắn có thể *cảm* thấy chúng.
Chúng kêu gào.
Chúng cầu xin.
"Khám phá," Mộc Thanh Phong thì thầm, giọng khàn khàn.
Hắn bước tới.
Không có đau đớn.
Chỉ có sự *thông tin*.
Hàng triệu ký ức, hàng triệu cuộc đời, hàng triệu cái chết, đổ vào tâm trí Mộc Thanh Phong trong một tích tắc.
Hắn thấy mình.
Không phải Mộc Thanh Phong hiện tại, mà là Mộc Thanh Phong của quá khứ.
Bản sao thứ 1.
Bản sao thứ 50.
Bản sao thứ 500.
Hắn thấy họ chiến đấu.
Hắn thấy họ yêu.
Hắn thấy họ chết.
Và quan trọng hơn, hắn thấy họ *bị xóa*.
Không phải là chết.
Mỗi bản sao, khi thất bại, không chỉ mất đi mạng sống.
Họ mất đi *dấu vết*.
Ký ức của họ bịwipe (xóa sạch) khỏi hệ thống, chỉ để lại một dữ liệu thô: kinh nghiệm.
Và kinh nghiệm đó được dùng để tạo ra bản sao tiếp theo.
Thông minh hơn.
vô cảm hơn.
Mộc Thanh Phong rít lên, quỳ xuống.
Máu chảy ra từ hai lỗ mũi hắn, nhưng máu đó không rơi xuống đất.
Nó bay lên, hóa thành những hạt pixel đỏ, và tan biến vào không khí.
"Không..." hắn thì thầm.
"Ta không phải là một bản sao.
ta là..."
Hắn cố gắng nắm lấy cái "ta" của mình.
Nhưng nó trượt đi như nước trong lòng bàn tay.
Hắn nhớ Lam Vũ.
Hắn nhớ Thiên Cơ Chủ.
Nhưng những ký ức đó giờ đây mờ nhạt, như thể chúng là những chương trình giả lập, không phải là thực tế.
Và rồi, hắn thấy *nó*.
Giữa dòng chảy ký ức hỗn loạn, có một khoảng trống.
Một lỗ hổng trắng xóa, hoàn toàn tĩnh lặng.
Trong lỗ hổng đó, có một người phụ nữ.
Cô ấy ngồi trên một chiếc ghế bành cổ điển, mặc một bộ váy trắng tinh khiết.
Tóc cô ấy đen như đêm, và đôi mắt...
đôi mắt cô ấy giống hệt đôi mắt của Mộc Thanh Phong.
"Lam Vũ?" hắn gọi tên, giọng nói vang vọng trong không gian vô tận.
Người phụ nữ ngước lên.
Cô ấy mỉm cười.
Một nụ cười buồn bã, đầy bi kịch.
"Không," cô ấy nói, giọng nói vang lên như tiếng chuông gió trong gió.
"Ta không phải Lam Vũ.
Ta là *lý do* tại sao Lam Vũ tồn tại."
Mộc Thanh Phong đứng dậy, mặc dù cơ thể hắn đang kêu gào đau đớn.
"Ngươi là ai?"
"Ta là lỗi," người phụ nữ đáp.
"Ta là bug đầu tiên.
Và ta là thứ duy nhất có thể phá vỡ vòng lặp."
Cô ấy đưa tay ra, và trong lòng bàn tay cô ấy, có một quả cầu ánh sáng nhỏ bé, phát ra ánh sáng vàng kim.
"Ngươi đã hỏi tại sao ngươi là bản sao thứ 999 còn giữ được ký ức," cô ấy nói.
"Đó không phải là may mắn.
Đó là sự tích tụ.
Mỗi bản sao trước đó đều để lại một mảnh vỡ ký ức.
Và ngươi, Mộc Thanh Phong, là người chứa đựng tất cả chúng."
"Mục đích?" hắn hỏi.
"Để giết Ta," cô ấy nói.
"Và để giết Thiên Cơ Chủ."
Mộc Thanh Phong nhìn vào quả cầu ánh sáng.
Hắn cảm thấy sức mạnh của nó.
Nó không phải là linh lực.
Nó là *code gốc*.
Mã nguồn của thế giới Cửu Thiên.
"Và nếu ta từ chối?"
"Thì ngươi sẽ chết," cô ấy nói, giọng nói không chút cảm xúc.
"Và bản sao thứ 1001 sẽ được sinh ra.
Và nó sẽ mạnh hơn ngươi.
Và nó sẽ không có ký ức.
Và nó sẽ không có hy vọng."
Mộc Thanh Phong nhìn vào đôi mắt của người phụ nữ.
Hắn thấy sự mệt mỏi.
Sự tuyệt vọng.
Và cả một chút hy vọng.
Giống hệt như Người Chơi 1.
"Đây là một bẫy," hắn nói.
"Đúng," cô ấy gật đầu.
"Nhưng đó là bẫy duy nhất ngươi có thể bước vào."
Hắn đưa tay ra.
Không phải để cầm lấy quả cầu.
Mà để nắm lấy tay cô ấy.
Khi hai bàn tay chạm nhau, thế giới xung quanh bắt đầu sụp đổ.
Những bức tường thịt vỡ vụn.
Cái đầu lơ lửng nổ tung.
Và Mộc Thanh Phong rơi.
Rơi vào bóng tối.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận