Chương 94

Hắn mở mắt.

Không có mùi máu tanh nồng nặc của xe cứu thương.

Không có tiếng còi xé toạc màn đêm, cũng không có cảm giác da thịt bị sóng xung kích xé toạc từng thớ cơ.

Chỉ có sự im lặng.

Một thứ im lặng dày đặc đến mức nó trở thành một thực thể vật lý, đè nặng lên lồng ngực Tiểu Hoa khiến anh khó thở.

Trước mặt hắn là màu xám.

Không phải đen kịt của bóng tối, cũng không phải trắng xoá của ánh sáng thuần khiết.

Đó là một sắc thái trung tính chết chóc, phẳng lì như bề mặt một tấm gương vỡ vụn nhưng được dán lại bằng keo vô hình.

Hắn đứng dậy chậm rãi.

Đôi chân trần chạm xuống nền đá lạnh toát, cứng cỏi và khô khan.

Không có sàn gạch hoa trong suốt, không vực thẳm sâu thẳm phía dưới.

Chỉ là một mặt phẳng duy nhất kéo dài đến tận chân trời mờ ảo nơi ranh giới giữa đất và trời hòa quyện vào nhau thành một đường thẳng vô nghĩa.

Tiểu Hoa đưa tay lên ngực mình.

Áo sơ mi trắng vẫn nguyên vẹn, không hề có vết máu nào từ cú đâm vào cổ Giáo Chủ Quên Đi vài khoảnh khắc trước.

Hắn cúi đầu nhìn bàn tay trái của chính mình.

Ở mu bàn tay, nơi thường xuất hiện những ký hiệu kỳ lạ hoặc vết thương do đấu khí phản , giờ đây chỉ còn lại làn da nhẵn bóng bình thường.

Không có Vết Xăm.

Không có dị thường.

Không có dấu tích của sức mạnh mà hắn đã từng sở hữu, hay ít nhất là tin rằng mình đang sở hữu nó.

"Cái này." giọng nói của anh nghe xa lạ trong không gian tĩnh mịch ấy.

Tiếng vang không lan tỏa ra xung quanh mà bị hấp thụ ngay lập tức bởi lớp xám xịt bao trùm mọi ngóc ngách.

"Đây là đâu?"

Hắn quay người lại, cố gắng tìm kiếm bất kỳ manh mối nào về hướng đi vừa rồi.

Không có tòa nhà đổ nát, không những bóng đen lung lay trong sương mù, cũng chẳng thấy chiếc xe cứu thương màu trắng toát với cánh cửa mở rộng đáng sợ kia nữa.

Tất cả đã biến mất.

Như thể chúng chưa bao giờ tồn tại.

Hoặc tệ hơn, như thể ký ức về chúng đang bị xóa bỏ từng chút một khỏi tâm trí anh theo tốc độ của nhịp tim.

Tiểu Hoa bước đi.

Những bước chân đầu tiên nặng nề và lo lắng, nhưng càng lúc càng trở nên dứt khoát hơn khi hắn nhận ra rằng sự hoảng loạn ở nơi đây là vô nghĩa.

Nếu đây là địa ngục, thì nó quá sạch sẽ.

Nếu đây là thiên đường, nó lại thiếu mất cảm giác bình yên.

Đây chỉ là một khoảng trống.

Một vùng đệm giữa những gì đã xảy ra và những gì sắp sửa diễn ra.

Một bóng người hiện ra phía trước.

Nó không bước đi mà xuất hiện, như thể được vẽ nên từ chính nền xám của thế giới này rồi tách dần ra thành hình dáng con người.

Cao lớn, mảnh khảnh, khoác lên mình bộ đồ bảo hộ y tế màu trắng cũ kỹ, đã ngả vàng theo thời gian và bám đầy những vết bẩn khó tả trông giống như rỉ sét hoặc.

máu khô lâu ngày.

Khuôn mặt của kẻ đó bị che kín bởi một chiếc mặt nạ phẫu thuật bằng kim loại sáng bóng, phản chiếu hình ảnh méo mó của Tiểu Hoa đang đứng sững người lại trước nó.

Tiểu Hoa không chạy.

Bản năng sinh tồn mách bảo anh rằng trong vùng đất ký ức này, trốn tránh chỉ khiến sự thật tìm đến bạn nhanh hơn và đau đớn hơn.

Hắn dừng chân cách bóng người đó khoảng năm bước đường.

Khoảng cách đủ gần để cảm nhận luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ bộ đồ bảo hộ, nhưng cũng đủ xa để giữ một ranh giới an toàn giả tạo.

"Ngươi là ai?" Tiểu Hoa hỏi, giọng điệu thản nhiên đến mức khiến chính anh phải ngạc nhiên.

Sự hài hước đen tối đặc trưng của mình trỗi dậy trong khoảnh khắc nguy hiểm nhất này như một cơ chế phòng vệ tinh thần.

"Mà tại sao ngươi lại mặc đồ bệnh viện?

Có bị mất trí nhớ hay không mà chọn trang phục đi làm về nhà?"

Bóng người đó không đáp lời.

Nó chỉ đưa hai tay găng.

màu xanh dương ra trước mặt mình.

Trong lòng bàn tay nó nắm giữ một thứ gì đó lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo của vùng xám.

Đó là một chiếc kìm y tế dài, đầu nhọn sắc bén và óng ánh lạnh lẽo.

Nhưng điều khiến Tiểu Hoa cảm thấy rùng mình chạy dọc sống lưng không phải là vật dụng nguy hiểm ấy, mà là hành động tiếp theo của kẻ lạ mặt.

Nó cúi xuống, dùng ngón tay cái miết nhẹ vào bề mặt xám xịt ngay trước mũi Tiểu Hoa.

Chỉ một cử chỉ đơn giản đó, thế giới xung quanh bỗng chốc vỡ ra thành những mảnh ghép ký ức hỗn loạn.

Màu xám tan biến như sương mai dưới ánh nắng sớm, thay vào đó là hình ảnh rõ ràng đến đau lòng của một căn phòng học buổi đêm.

Tiểu Hoa thấy chính mình đang ngồi trên chiếc ghế gỗ creaky ở góc lớp cuối cùng.

Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà phát ra âm thanh rè rè, giống như tiếng rên rỉ của một sinh vật đang hấp hối mà hắn đã nghe thấy trong ký ức ban đầu.

Không có học sinh nào khác.

Chỉ có anh và bàn viết đầy những cuốn sách giáo khoa cũ kỹ mở tung trang giấy trắng bệch.

Nhưng không phải lớp học bình thường.

Những bức tường xung quanh bắt đầu chảy ra như sáp nóng tan chảy, tiết lộ ra những hình ảnh chồng chéo lên nhau.

Hắn nhìn thấy Giáo Chủ Quên Đi đang đứng giữa phòng, nhưng khuôn mặt của người đó thì trống rỗng hoàn toàn — không có mắt, không có mũi, chỉ là một bề mặt da thịt nhẵn bóng và đáng sợ.

Giáo Chủ đưa tay về phía Tiểu Hoa, không phải để tấn công mà như thể muốn lau đi một vết bẩn nào đó trên áo sơ mi của anh.

"Đau khổ." giọng nói vang lên từ mọi hướng, trầm đục và đầy sự cảm thông giả tạo.

"Là nguồn gốc của tội lỗi.

Xóa bỏ nó là ân sủng."

Tiểu Hoa cố gắng hét lên, nhưng cổ họng anh bị một lực vô hình siết chặt lại.

Hắn nhìn xuống bàn tay mình trong ký ức này.

Lần này, Vết Xăm xuất hiện trở lại — những đường nét đen tối leo lên cánh tay như những con rắn nhỏ đang đói khát tìm kiếm nguồn sống.

Nhưng khác biệt ở chỗ là chúng không mang đến sức mạnh mà chỉ mang lại nỗi đau tột cùng mỗi khi một ký ức đẹp đẽ bị chạm vào.

Và rồi bóng người trong bộ đồ bảo hộ xuất hiện ngay sau lưng Tiểu Hoa trong cảnh tượng đó.

Người Sàng Lọc, vì hắn quyết định gọi nó như vậy, tiến lên với chiếc kìm y tế trong tay.

Hắn không tấn công Giáo Chủ Quên Đi đang đứng sững sờ phía trước.

Thay vào đó, anh ta hướng thẳng về phía cổ của chính Tiểu Hoa — hay đúng hơn là phía sau gáy nơi những ký ức đau thương tích tụ lại dày đặc nhất dưới dạng những sợi dây thừng đen tối vô hình nối liền từ đầu óc xuống tận tủy sống.

Người Sàng Lọc dùng chiếc kìm cắt đứt một trong số những sợi dây đó.

Tiếng kêu xé toạc không phải phát ra từ miệng Tiểu Hoa mà vang lên từ chính không gian xung quanh, như thể thực tại đang than khóc vì bị xâm phạm.

Một mảnh ký ức bay văng ra khỏi cơ thể anh — hình ảnh mẹ anh cười tươi trước khi cơn bệnh quái ác đi sinh mệnh của bà ấy.

Mảnh vỡ đó rơi xuống sàn nhà và tan thành bụi tro xám xịt ngay lập tức.

Tiểu Hoa cảm thấy một khoảng trống hốc hác trong lòng mình.

Nỗi đau mất mát vẫn còn, nhưng nó trở nên mờ nhạt, xa vời như thể đang nhìn qua một lớp kính dày cộm bị trầy xước.

Hắn nhận ra sự thật kinh hoàng: Người Sàng Lọc không phải là kẻ thù.

Anh ta là người chữa lành theo cách tàn nhẫn nhất có thể tưởng tượng được — bằng cách cắt bỏ những gì khiến con người yếu đuối, bất chấp việc điều đó sẽ biến họ thành những cỗ máy trống rỗng không còn khả năng yêu thương hay cảm nhận trọn vẹn cuộc đời nữa.

"Ngươi đang sửa chữa chúng ta," Tiểu Hoa nói với bóng đen đứng bên cạnh trong thế giới hiện tại, giọng anh run rẩy nhưng rõ ràng hơn bao giờ hết.

"Nhưng ngươi chỉ đang phá hủy những gì làm nên nhân tính của chúng ta thôi."

Người Sàng Lọc quay đầu lại chậm chạp qua vai mình để nhìn thẳng vào Tiểu Hoa lần nữa qua lớp mặt nạ kim loại phản chiếu lạnh lùng không chút biểu cảm nào trên đó cả dù có cố gắng tìm kiếm sự đồng cảm hay ít nhất là một dấu hiệu nhận biết con người còn sót lại trong cái vỏ bọc y tế đáng sợ ấy đi chăng nữa thì cũng chỉ thấy được hai lỗ đen thăm thẳm như giếng khô cạn kiệt nguồn sống mà thôi!

Chiếc kìm kim loại mở ra trước mặt Tiểu Hoa.

Không phải để cắt đứt thêm ký ức nào khác lần này nữa đâu nha các bạn thân mến ạ!

Mà nó đưa cho anh một lựa chọn — hoặc là chấp nhận sự bình yên giả tạo không đau đớn nhưng cũng đồng nghĩa với việc mất đi chính mình hoàn toàn; hoặc từ chối và đối mặt với tất cả những nỗi thống khổ tích tụ lại thành núi cao khổng lồ chông chênh precariously balanced trên đỉnh đầu của hắn mỗi giây trôi qua đều như một thế kỷ dài đằng đẵng vậy đó ha!

Tiểu Hoa nhìn vào tay mình.

Vết Xăm đã biến mất trong vùng xám này, nhưng anh cảm nhận được sự hiện diện của nó ở đâu đó sâu thẳm bên trong linh hồn — không phải là biểu tượng của sức mạnh siêu nhiên hay năng lượng đấu khí cao cấp gì cả mà đơn giản chỉ là minh chứng cho việc hắn vẫn còn đủ dũng dạn để chịu đựng những vết sẹo tinh thần mà cuộc sống dày xéo lên thân xác anh hàng ngày qua đêm liên miên bất tận như thế này đây!

Chính Tiểu Hoa mới là người tạo ra Vết Xăm ban đầu khi quyết định không quên đi mẹ mình dù biết rằng nỗi đau đó sẽ ăn mòn ý chí sinh tồn của chính bản thân mỗi lần nhớ lại hình bóng khuất núi xa vời vợi nơi chân trời ký ức mờ ảo kia vậy mà giờ đây anh đứng trước lựa chọn cuối cùng có thể thay đổi tất cả những gì đã xảy ra cho đến thời điểm hiện tại này hay ít nhất là cố gắng giữ lấy phần con người còn sót lại trong mình dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi thoáng qua cũng đáng giá hơn bất kỳ sự bình yên vĩnh cửu nào mà Giáo Chủ Quên Đi đang nỗ lực dày công xây dựng bằng cách xóa bỏ toàn bộ ký ức đau thương của thế giới để tạo ra một xã hội hạnh phúc nhưng trống rỗng giống như những con búp bê nhựa không hồn đứng chơ vơ giữa bãi chiến trường hoang tàn đổ nát sau trận đại họa hủy diệt mọi thứ xung quanh mình mà không ai dám nhớ lại nguồn gốc xuất phát điểm ban đầu nữa cả!

Hắn đưa tay phải chạm vào chiếc kìm lạnh lẽo nằm ngang tầm mắt.

Sờ vào bề mặt kim loại trơn láng khắc ghi những ký tự cổ xưa mờ nhạt khó đọc hiểu được ý nghĩa thực sự ẩn chứa đằng sau chúng nếu không có chìa khóa mở ra cánh cửa tri thức bị niêm phong chặt chẽ từ ngàn năm trước kia thì cũng chỉ là những đường nét trang trí thẩm mỹ đơn thuần mà thôi!

Cảm giác nặng nề đè nén lên.

biến đi đâu đó xa xôi lắm rồi đúng chưa nào?

Thay vào đó là một sự thanh thản kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể như dòng nước mát lạnh chảy qua những kẽ nứt nẻ nứt vỡ vụn ra thành từng mảnh nhỏ li ti rơi xuống vực thẳm vô tận sâu thẳm bên dưới kia vậy đó ha!

Tiểu Hoa nhắm mắt lại.

Hắn chấp nhận nỗi đau.

Chấp nhận mất mát.

Và quan trọng nhất, anh chọn nhớ mọi thứ — kể cả những ký ức đau thương nhất mà bà Lan đã nhắc đến trong lời nhắn nhủ cuối cùng đầy ám ảnh trước khi toàn bộ thị giác của hắn bị bao phủ bởi màn sương trắng xóa đáng sợ chưa từng thấy trước kia đâu nha!

Không gian xám sụp đổ hoàn toàn xung quanh anh.

Cảm giác rơi tự do kéo dài vô tận nhưng lại nhẹ nhàng như đang lướt trên cánh gió mùa thu vàng óng rực rỡ khắp bầu trời thành phố im lìm chết chóc không chút ánh đèn đường hay xe cộ qua lại gần xa gần gũi thân quen nào cả chỉ có duy nhất tiếng chuông reo báo hiệu giờ học bắt đầu vang lên rõ mồn một ngay bên tai anh mà thôi!

Tiểu Hoa mở mắt ra.

Anh đang ngồi trên ghế lớp học số 3 dãy cuối cùng của trường trung học phổ thông cũ kỹ nơi những bức tường sơn màu xanh da trời nhạt đã bong tróc lộ ra lớp vôi trắng xám xịt phía dưới trông giống như những vết thương hở không thể lành lại được dù có bôi thuốc mỡ hay băng gạc dày cộm bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng chỉ là che đậy tạm thời mà thôi!

Ánh nắng buổi sáng chiếu qua cửa sổ kính vỡ vụn tạo thành những tia sáng vàng óng lung lay yếu ớt trên mặt bàn gỗ sần sùi đầy vết bút bi viết nguệch ngoạc từ nhiều năm trước kia vẫn còn sót lại dấu tích của những bài kiểm tra toán học khó khăn nhất mà không ai trong số các bạn cùng lớp từng giải quyết được dù đã cố gắng rất nhiều lần rồi đúng chưa nào!

Tiểu Hoa nhìn xuống bàn tay trái mình.

Vết Xăm xuất hiện trở lại — đen tối, rõ ràng và đau đớn tột cùng mỗi khi anh nghĩ về mẹ.

Nhưng lần này, thay vì cảm thấy sợ hãi hoặc muốn trốn tránh nó như trước đây thường làm thì Tiểu Hua chỉ mỉm cười bitterly đầy mỉa mai đặc trưng của chính bản thân mình trong những khoảnh khắc nguy hiểm nhất mà thôi!

Phía sau lưng anh, bóng người cao lớn mặc bộ đồ bảo hộ y tế màu trắng cũ kỹ ngả vàng theo thời gian đang đứng sững sờ nhìn ra phía ngoài cửa sổ lớp học nơi bầu trời đêm đen đặc như mực tàu bao trùm lên thành phố im lìm chết chóc không chút ánh đèn đường hay xe cộ qua lại gần xa gần gũi thân quen nào cả chỉ có duy nhất tiếng còi xe cứu thương rú dài chói tai xé toạc màn đêm tĩnh lặng ấy mà thôi!

Người Sàng Lọc quay người lại chậm chạp hướng thẳng về phía Tiểu Hoa lần nữa với đôi mắt trống rỗng đáng sợ chưa từng thấy trước kia đâu nha các bạn thân mến ạ!

Nhưng thay vì tấn công hay cắt đứt thêm ký ức nào khác thì anh ta chỉ đưa tay phải lên chạm nhẹ vào mặt nạ kim loại phản chiếu lạnh lùng không chút biểu cảm nào trên đó cả dù có cố gắng tìm kiếm sự đồng cảm hay ít nhất là một dấu hiệu nhận biết con người còn sót lại trong cái vỏ bọc y tế đáng sợ ấy đi chăng nữa thì cũng chỉ thấy được hai lỗ đen thăm thẳm như giếng khô cạn kiệt nguồn sống mà thôi!

Và rồi, từ sâu thẳm bên trong bộ đồ bảo hộ cũ kỹ đó phát ra một giọng nói run rẩy đáng ngạc nhiên không giống với bất kỳ ai đã từng gặp trước đây bao giờ cả: "Cuộc chơi.

mới bắt đầu."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập