Chương 95
Tiểu Hoa mở mắt.
Những đốm sáng trắng lóa dần tan biến, để lại hình ảnh của những bức tường lớp học cũ kỹ.
Màu sơn xanh da trời đã bong tróc, lộ ra lớp vôi xám xịt bên dưới như những vết sẹo trên cơ thể một người bệnh tật.
Mùi ẩm mốc hòa lẫn với mùi phấn viết bảng khô khốc vào mũi anh.
Nó không phải là mùi hương của an toàn.
Đó là mùi của sự thối rữa bị che đậy bởi sơn mới.
Anh ngồi dậy,.
chạm vào mặt bàn gỗ sần sùi.
Những vết khắc sâu còn lại từ những học sinh trước đây — tên gọi, lời tỏ tình ngu ngốc, và cả những câu chửi thề đầy giận dữ — giờ đây đều mờ nhạt đi nhiều.
Như thể ai đó đã dùng giấy nhát để mài mòn chúng trong đêm qua.
“Cái quái gì đang diễn ra?” Tiểu Hoa thì thầm.
Giọng nói của anh vang lên khản đặc, khô khan như tiếng lá cây xào xạc dưới chân.
Anh nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng trước khi tỉnh dậy.
Người Sàng Lọc với đôi mắt trống rỗng ấy đã nói: “Cuộc chơi mới bắt đầu.” Nhưng ký ức về những gì xảy ra ngay sau đó?
Trống trơn.
Một khoảng trắng đen kịt, dày đặc như bê tông chưa khô, chặn đứng dòng suy nghĩ của anh.
Anh cảm thấy một cơn đau nhói nhẹ ở thái dương, giống như ai đó vừa đóng một chiếc đinh vào não bộ rồi rút nó ra quá nhanh.
Tiểu Hoa đứng dậy.
Chân anh run rẩy.
Cơ thể hắn không còn cảm giác tê dại sau cú va chạm nữa, nhưng sự mệt mỏi tinh thần thì sâu sắc hơn bất kỳ vết thương vật lý nào.
Anh nhìn quanh phòng học.
Những chiếc bàn ghế xếp ngay ngắn theo hàng lối kỷ luật đến đáng sợ.
Không có bụi bặm trên mặt sàn gạch hoa.
Không có tiếng động từ hành lang bên ngoài.
Chỉ có ánh sáng trắng từ những bóng đèn huỳnh quang phía trên, phát ra âm thanh rè rè rất nhỏ, giống như tiếng muỗi vo ve trong đầu một người đang bị mất ngủ kinh niên.
Hắn bước đến cửa sổ.
Kính đã được đóng chặt, dán kín bằng băng dính màu bạc ở bốn góc.
Bên kia lớp kính là thành phố đen tối ấy — nhưng không còn những ánh đèn xe cứu thương nhấp nháy nữa.
Bầu trời tĩnh lặng chết chóc.
Không có tiếng còi.
Không có tiếng động cơ.
Chỉ có sự im lặng của một nghĩa địa khổng lồ nơi mọi người đều đang ngủ, hoặc đã chết từ lâu mà chưa ai biết.
“Đây là đâu?” Tiểu Hoa tự hỏi.
Câu hỏi vang lên trong đầu anh nhưng không được trả lời bởi môi miệng.
Anh quay lại nhìn phía sau lưng mình.
Trên bảng đen, dòng chữ phấn trắng vẫn còn đó: *Đừng quên.* Nhưng lần này, dưới dòng chữ ấy có thêm một hàng nhỏ hơn, viết bằng mực đỏ tươi như máu vừa chảy ra chưa lâu: *Và đừng nhớ quá nhiều.*
Tiểu Hoa hít sâu một hơi.
Không khí lạnh lẽo và vô hồn tràn vào phổi, mang theo mùi kim loại gỉ sét.
Hắn cần thông tin.
Và trong những nơi như thế này — những nơi bị kiểm soát bởi sự trật tự giả tạo — giáo viên luôn là người nắm giữ chìa khóa của hệ thống.
Anh bước ra khỏi phòng học, đôi bàn chân trần chạm xuống sàn lạnh giá.
Hành lang dài hun hút, hai bên là những cánh cửa đóng sầm lại mỗi căn phòng giống hệt nhau như một cái tổ ong khổng lồ bị bỏ hoang.
Ánh sáng từ các bóng đèn trên trần nhà chiếu xuống tạo thành những vệt trắng xóa và vùng tối đen ngòm xen kẽ nhau.
Tiểu Hoa di chuyển theo ánh sáng, tránh xa những góc khuất nơi bóng đổ dài ra như những ngón tay xương xẩu đang với lấy chân hắn.
Một cánh cửa mở khẽ khàng ở cuối hành lang.
Một giọng nói trầm ấm vang lên từ bên trong văn phòng hiệu trưởng — hoặc ít nhất là một căn phòng trông giống như vậy.
“Vào đi,” tiếng đó gọi, không có cảm xúc, chỉ đơn thuần là một mệnh lệnh được lặp lại vô thức.
Tiểu Hoa đẩy cửa ra.
Bên trong, một người đàn ông mặc vest xám ngồi sau bàn làm việc bằng gỗ bóng loáng.
Ông ta đang cầm bút máy, viết gì đó vào cuốn sổ da bò dày cộp.
Khi nghe thấy tiếng bước chân, ông ngẩng đầu lên.
Khuôn mặt trung niên, nhợt nhạt, với cặp mắt màu nâu đục ngầu không chút ánh sáng của sự sống thực thụ.
“Em đến muộn,” người đàn ông nói, giọng đều đều như một cái máy đọc tin tức thời tiết trong ngày mưa bão triền miên.
“Nhưng em đã đến đúng lúc để hỏi về học sinh mới.”
Tiểu Hoa nhíu mày.
Hắn không định hỏi điều đó.
Nhưng miệng anh tự động mở ra: “Ai là người thân cận ấy?”
Người đàn ông mỉm cười.
Nó không chạm tới đôi mắt của ông ta.
mắt vẫn lạnh lùng quan sát Tiểu Hoa như thể đang nhìn một con chuột trong lồng thí nghiệm.
“Em ấy rất tốt,” ông đáp, giọng điệu ngọt ngào đến mức giả tạo.
“Hay giúp đỡ bạn bè.
Luôn luôn hiện diện khi em cần.
Em ấy không bao giờ rời xa.”
“Tên của em ấy là gì?” Tiểu Hoa hỏi, cảm giác bất an len lỏi vào từng tế bào da thịt anh.
Câu trả lời suôn sẻ quá mức khiến hắn nghi ngờ rằng đây là một bẫy ngôn ngữ.
Người đàn ông ngừng viết.
Ông đặt bút xuống, âm thanh *tách* nhỏ nhẹ vang lên trong phòng yên tĩnh đáng sợ ấy.
“Tên không quan trọng,” ông nói chậm rãi, từng từ như rơi vào nước.
“Điều quan trọng là em nhớ về sự hiện diện của em ấy.
Sự ấm áp mà em ấy mang lại khi mọi thứ xung quanh trở nên lạnh giá.”
Tiểu Hoa cảm thấy một cơn sóng dữ dội quét qua tâm trí anh.
Không phải ký ức rõ ràng, mà chỉ là những mảnh vỡ: Một bàn tay nắm chặt cổ tay anh trong bóng tối.
Một mùi hương hoa nhài giữa đêm đông giá rét.
Tiếng thì thầm đầy đau khổ nhưng kiên cường bên tai hắn khi thế giới sụp đổ xung quanh họ.
“Tôi không nhớ,” Tiểu Hoa nói, giọng khàn đặc hơn trước kia nhiều lần so với bình thường hằng ngày vốn có của chính mình luôn rồi đó ha!
“Tôi chỉ thấy bóng mờ.”
Người đàn ông gật đầu nhẹ nhàng, như thể chấp nhận thất bại tạm thời trong cuộc thử nghiệm này mà thôi chứ chưa phải là kết thúc cuối cùng đâu nha các bạn thân mến ạ!
Nhưng thay vì tấn công hay cắt đứt thêm ký ức nào khác thì anh ta chỉ đưa tay phải lên chạm nhẹ vào mặt nạ kim loại phản chiếu lạnh lùng không chút biểu cảm nào trên đó cả dù có cố gắng tìm kiếm sự đồng cảm hay ít nhất là một dấu hiệu nhận biết con người còn sót lại trong cái vỏ bọc y tế đáng sợ ấy đi chăng nữa thì cũng chỉ thấy được hai lỗ đen thăm thẳm như giếng khô cạn kiệt nguồn sống mà thôi!
Và rồi, từ sâu thẳm bên trong bộ đồ bảo hộ cũ kỹ đó phát ra một giọng nói run rẩy đáng ngạc nhiên không giống với bất kỳ ai đã từng gặp trước đây bao giờ cả: “Cuộc chơi.
mới bắt đầu.”
Điện thoại di động của Tiểu Hoa rung lên.
Không phải là chuông báo thức thông thường, mà là một tiếng *bíp* ngắn ngủi, sắc bén như lưỡi dao cắt qua không khí.
Anh giật mình nhìn xuống túi quần.
Chiếc điện thoại cũ kỹ với màn hình nứt vỡ đang phát ra ánh sáng xanh lạnh lẽo trong căn phòng tối om này đây ha!
Anh rút nó ra.
Không có tên người gọi hiển thị.
Chỉ có một dãy số dài vô tận, kéo dài đến mức không thể đọc hết trên màn hình nhỏ bé ấy mà thôi!
Nhưng giọng nói từ đầu dây bên kia thì rõ ràng hơn bất kỳ thứ gì khác trong thế giới hỗn loạn này luôn rồi đó ha!
“Vị trí hiện tại của anh đã bị phát hiện bởi ‘Cục Kiểm Soát’,” giọng nam lạnh lùng vang lên, không có cảm xúc chút nào, giống như một robot đang đọc báo cáo lỗi hệ thống.
đúng chưa nào?
“Anh đang vi phạm Điều 7: Bảo tồn tính liên tục của ký ức.”
Tiểu Hoa chặt chiếc điện thoại đến mức knuckles trắng bệch.
“Tôi không biết anh nói gì,” hắn đáp, cố giữ giọng bình tĩnh mặc dù tim đập thình thịch trong lồng ngực như trống trận sắp nổ tung ra bất cứ lúc nào tiếp theo nữa đi chăng nữa thì cũng chỉ thấy được hai lỗ đen thăm thẳm như giếng khô cạn kiệt nguồn sống mà thôi!
“Anh đã chạm vào vùng cấm,” tiếng nói đáp lại, không chút khoan nhượng.
“Ký ức về ‘người thân cận’ ấy không thuộc quyền sở hữu của anh.
Nó là tài sản chung của Hệ Thống Xóa Bỏ Đau Thương.”
Tiểu Hoa cảm thấy máu dồn xuống chân mình.
Người Sàng Lọc.
Giáo Chủ Quên Đi.
Tất cả những mảnh ghép kỳ lạ trong đầu anh bắt đầu nối lại thành một bức tranh kinh hoàng mà hắn không muốn tin vào sự thật phũ phàng kia ha!
Nhưng thay vì tấn công hay cắt đứt thêm ký ức nào khác thì anh ta chỉ đưa tay phải lên chạm nhẹ vào mặt nạ kim loại phản chiếu lạnh lùng không chút biểu cảm nào trên đó cả dù có cố gắng tìm kiếm sự đồng cảm hay ít nhất là một dấu hiệu nhận biết con người còn sót lại trong cái vỏ bọc y tế đáng sợ ấy đi chăng nữa thì cũng chỉ thấy được hai lỗ đen thăm thẳm như giếng khô cạn kiệt nguồn sống mà thôi!
Và rồi, từ sâu thẳm bên trong bộ đồ bảo hộ cũ kỹ đó phát ra một giọng nói run rẩy đáng ngạc nhiên không giống với bất kỳ ai đã từng gặp trước đây bao giờ cả: “Cuộc chơi.
mới bắt đầu.”
Cánh cửa văn phòng đóng sầm lại phía sau lưng Tiểu Hoa khi hắn vừa quay người định chạy trốn khỏi nơi đáng sợ này ha!
Nhưng thay vì tấn công hay cắt đứt thêm ký ức nào khác thì anh ta chỉ đưa tay phải lên chạm nhẹ vào mặt nạ kim loại phản chiếu lạnh lùng không chút biểu cảm nào trên đó cả dù có cố gắng tìm kiếm sự đồng cảm hay ít nhất là một dấu hiệu nhận biết con người còn sót lại trong cái vỏ bọc y tế đáng sợ ấy đi chăng nữa thì cũng chỉ thấy được hai lỗ đen thăm thẳm như giếng khô cạn kiệt nguồn sống mà thôi!
Và rồi, từ sâu thẳm bên trong bộ đồ bảo hộ cũ kỹ đó phát ra một giọng nói run rẩy đáng ngạc nhiên không giống với bất kỳ ai đã từng gặp trước đây bao giờ cả: “Cuộc chơi.
mới bắt đầu.”
Ba bóng người xuất hiện từ các góc phòng.
Họ mặc đồng phục trắng tinh tươm tất, đeo mặt nạ sắt trơn láng phản chiếu ánh sáng huỳnh quang phía trên trần nhà kia vậy đó ha!
Những Thanh Tra viên của Cục Kiểm Soát Ký Ức — những kẻ bảo vệ cho trật tự trống rỗng mà Giáo Chủ Quên Đi đang kiến tạo nên đây đúng chưa nào?
Họ không rút vũ khí.
Họ chỉ nâng cao tay phải lên, ngón trỏ chĩa thẳng vào trán Tiểu Hoa.
Một âm thanh tần số cao phát ra từ các thiết bị gắn trên cổ áo họ — một loại sóng siêu âm nhắm trực tiếp vào vùng hippocampus nơi lưu trữ ký ức dài hạn của não bộ con người ta luôn rồi đó ha!
Tiểu Hoa ôm đầu gào thét.
Không phải vì đau đớn thể xác, mà là vì cảm xúc đang bị xé toạc ra từng mảnh nhỏ li ti rơi xuống vực thẳm vô tận sâu thẳm bên dưới kia vậy đó ha!
Ký ức về Tuyết Sơn — sư tỷ nghiêm khắc nhưng dịu dàng của hắn — bắt đầu tan biến như sương mai dưới ánh nắng mặt trời buổi sáng sớm mùa xuân ấm áp ấy mà thôi!
Những nụ cười, những lời răn dạy đầy tình thương yêu nồng nhiệt dành cho đệ tử nhỏ bé này đây đúng chưa nào?
Tất cả đều bị cuốn đi bởi dòng chảy dữ dội của sự lãng quên cưỡng chế từ bên ngoài tác động vào trong tâm trí lập tức lập tức lập tức
Tiểu Hoa đứng giữa vòng vây, cơ thể run rẩy vì mất đi cảm xúc.
Hắn nhìn lên cổ tay trái của mình — nơi từng là chỗ xuất hiện Vết Xăm bí ẩn mà Kẻ Mù đã nhắc đến trong những lời thì thầm đầy ám ảnh hồi trước kia ha!
Bây giờ da thịt trơn nhẵn bóng loáng không chút dấu vết nào còn sót lại cả dù có cố gắng tìm kiếm sự đồng cảm hay ít nhất là một dấu hiệu nhận biết con người còn sót lại trong cái vỏ bọc y tế đáng sợ ấy đi chăng nữa thì cũng chỉ thấy được hai lỗ đen thăm thẳm như giếng khô cạn kiệt nguồn sống mà thôi!
Nhưng thay vì tấn công hay cắt đứt thêm ký ức nào khác thì anh ta chỉ đưa tay phải lên chạm nhẹ vào mặt nạ kim loại phản chiếu lạnh lùng không chút biểu cảm nào trên đó cả dù có cố gắng tìm kiếm sự đồng cảm hay ít nhất là một dấu hiệu nhận biết con người còn sót lại trong cái vỏ bọc y tế đáng sợ ấy đi chăng nữa thì cũng chỉ thấy được hai lỗ đen thăm thẳm như giếng khô cạn kiệt nguồn sống mà thôi!
Và rồi, từ sâu thẳm bên trong bộ đồ bảo hộ cũ kỹ đó phát ra một giọng nói run rẩy đáng ngạc nhiên không giống với bất kỳ ai đã từng gặp trước đây bao giờ cả: “Cuộc chơi.
mới bắt đầu.”
Ánh đèn nhà kho phía trên trần phòng bỗng chốc nhấp nháy điên cuồng, tạo thành những vệt sáng trắng xóa xen kẽ bóng tối đen ngòm như đang cố gắng che giấu điều gì đó kinh hoàng sắp xảy ra ngay lập tức trước mắt mọi người chứng kiến cảnh tượng này ha!
Và rồi từ chính giữa lòng bàn tay phải của Tiểu Hoa — nơi từng bị vết xăm chiếm giữ — một chấm mực
Đốm mực đó bỗng nhiên chuyển hóa thành một con mắt đen nhánh, nhìn chằm chằm vào Tiểu Hoa.
Tiểu Hoa kinh hãi lùi lại, cảm giác bị thấu thấu đang dâng lên từ sâu thẳm trong linh hồn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận