Chương 93

Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà phát ra âm thanh rè rè, giống như tiếng rên rỉ của một sinh vật đang hấp hối.

Tiếng đó không liên tục mà ngắt quãng, mỗi lần tắt lại kéo dài thêm vài giây nữa trước khi bật sáng trở lên.

Mỗi lần bóng tối bao trùm, cảm giác lạnh giá xâm nhập sâu vào da thịt Tiểu Hoa mạnh hơn một chút.

Hắn ngồi trên chiếc bàn khám bệnh cũ kỹ, gỗ đã mục rữa ở mép cạnh.

Mùi thuốc sát trùng nồng nặc hòa quyện với mùi tanh của máu khô tạo nên một hỗn hợp khó chịu, khiến dạ dày hắn quặn lại.

Trên tay hắn là mảnh gương vỡ còn sót lại từ cửa sổ phòng học.

Cạnh kính sắc lẹm cắt nhẹ vào lòng bàn tay, nhưng nỗi đau đó dường như xa vời so với những gì đang diễn ra trong tâm trí anh.

Tiểu Hoa nhìn xuống ngực mình.

Áo sơ mi trắng đã bị xé toạc ở phần giữa, để lộ ra làn da nhợt nhạt dưới ánh sáng xanh lạnh lẽo của đèn điện.

Và tại chính giữa lồng ngực ấy, một hình xăm mới vừa xuất hiện.

Nó không phải là mực vẽ hay vết thương do dao sắc gây nên.

Những đường nét đen sẫm đó trông như thể chúng được khắc trực tiếp vào cơ bắp và mạch máu từ bên trong ra ngoài.

Hình dạng của nó kỳ lạ, giống như những ký tự cổ xưa bị biến dạng bởi sự thối rữa theo thời gian.

Khi ánh đèn nhấp nháy lần nữa, Tiểu Hoa thốt lên đau đớn.

Những đường xăm đó dường như đang di chuyển chậm chạp dưới bề mặt da, bò.

bên sườn như mạng rễ của một cây cổ thụ đã chết khô lâu đời.

"Hay lắm," giọng nói trầm đục vang lên từ góc phòng tối nhất.

"Ngươi nghĩ mình là nạn nhân?

Hay chỉ là một cái bình chứa tạm thời?"

Kẻ Mù đứng đó, đôi mắt trắng bệch không đồng tử hướng về phía Tiểu Hoa.

Dù hắn không thể nhìn thấy hình ảnh, nhưng cách mà anh ta quay mặt về đúng hướng khiến người ta cảm giác như bị lột trần trước sự quan sát của thần chết.

Kẻ Mù bước tới, những ngón tay gầy guộc chạm nhẹ vào vai Tiểu Hoa.

Tiếp xúc đó lạnh cóng, truyền đi một cơn run rẩy dọc sống lưng nạn nhân.

"Đừng sợ," Kẻ Mù nói, giọng điệu châm chọc nhưng lại mang theo sự an ủi kỳ lạ.

"Nó chỉ là cái dấu hiệu cho thấy ngươi đã bắt đầu 'đồng bộ hóa'.

Nếu không có nó, ngươi sẽ chết trong năm phút nữa."

Tiểu Hoa cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể anh nặng trĩu như chì.

Linh lực bên trong bị phong tỏa hoàn toàn, không một tia năng lượng nào lưu thông được qua các huyệt đạo.

Anh cảm thấy trống rỗng, giống như chiếc vỏ sò đã mất đi phần ruột thịt bên trong.

"Đồng bộ hóa với cái gì?" Tiểu Hoa hỏi, giọng khàn đặc vì khát nước và sợ hãi tột độ.

Kẻ Mù cười nhạt, một nụ cười đầy mỉa mai nhưng không hề ác ý.

"Với thực tại mà họ muốn chúng ta quên."

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bên cạnh mở ra.

Không có tiếng bản lề kêu ken két, cũng không có bất kỳ lực đẩy nào từ con người hay linh vật.

Cửa chỉ đơn giản là trượt sang một phía như thể nó đang tan chảy vào hư không.

Tiểu Hoa quay đầu lại, cổ họng khô khốc khi cố gắng nuốt nước bọt.

Căn phòng bên kia không phải là hành lang trường học nữa.

Nó đã biến thành một không gian vô tận, nơi những dãy bàn ghế gỗ xếp chồng lên nhau theo chiều dọc và ngang đến mức mất hút trong bóng tối phía xa.

Hàng ngàn chiếc ghế trống, mỗi cái đều có vẻ như vừa mới được ngồi vào bởi ai đó vài giây trước đây.

Trên mặt bàn của từng chiếc ghế là những cuốn sách giáo khoa mở ra trang trắng bệch, mực in trên đó đang chảy xuống như máu đen.

Tiếng bước chân vang lên từ khắp nơi trong không gian vô tận ấy.

Không phải tiếng giày dép, mà là tiếng da thịt đập vào gỗ – âm thanh ướt át và nặng nề của những sinh vật không có xương khớp.

Tiểu Hoa nheo mắt nhìn sâu vào bóng tối giữa các hàng ghế.

Những hình dáng mờ ảo bắt đầu hiện ra, ngồi im lìm trên từng chiếc ghế, cúi gằm mặt xuống như thể đang chép bài thi cuối cùng trong đời chúng.

"Đừng nhìn," Kẻ Mù cảnh báo nhanh chóng, tay đặt lên vai Tiểu Hoa với lực mạnh bất thường.

"Nếu ngươi thấy khuôn mặt của họ, ký ức của chính mình sẽ bị thay thế bằng nỗi đau của họ."

Nhưng quá muộn rồi.

Một bóng dáng từ hàng ghế thứ ba bước ra khỏi vị trí ngồi.

Đó là một cô gái mặc đồng phục trường học giống y hệt Tiểu Hoa từng nhìn thấy trong gương ngày hôm qua – hay ít nhất là phiên bản khác của chính anh ấy đang sống ở dòng thời gian song song này.

Cô ta quay mặt lên, và những gì Tiểu Hoa chứng kiến làm đảo lộn toàn bộ nhận thức về thế giới mình vừa trải qua.

Khuôn mặt đó không có mắt, mũi hay miệng.

Chỉ là một bề mặt da trơn láng, trắng bệch như sáp nến đã cháy hết nhẵn.

Nhưng từ chính giữa trán cô ta, một vết xăm y hệt trên ngực Tiểu Hoa đang tỏa sáng đỏ rực.

Cô gái vô hình mở rộng.

theo hướng của anh, và dù không có miệng, giọng nói vang lên trực tiếp trong đầu Tiểu Hoa: *"Tại sao ngươi lại tồn tại?

Sự hiện diện của ngươi là lỗi hệ thống."*

TiểuHoa nhận ra sự thật phũ phàng ngay lúc đó.

Không phải vì sức mạnh đấu khí hay khả năng chiến đấu, mà qua những mảnh ghép ký ức đang vỡ vụn trở về trong tâm trí anh.

Tiểu Hoa B – kẻ mà trước đây anh coi là đối thủ nguy hiểm nhất, người luôn cố gắng xóa bỏ ký ức của mọi người để tạo ra sự "hạnh phúc" giả tạo – thực chất không hề ác độc theo cách truyền thống.

Cô ta đang thực thi một giao thức bảo vệ thế giới khỏi chính nó.

Trong khoảnh khắc đó, những hình ảnh flash về quá khứ hiện lên rõ ràng trước mắt Tiểu Hoa: Giáo Chủ Quên Đi không phải là kẻ phản diện duy nhất.

Hắn chỉ là người đầu tiên nhận ra rằng ký ức con người chứa đựng quá nhiều độc tố từ những tội lỗi và đau khổ tích tụ qua hàng thế kỷ.

Nếu để nguyên trạng, nhân loại sẽ tự hủy diệt mình bằng chính nỗi sợ hãi và thù hận mà họ mang theo mỗi ngày.

đúng hơn là phiên bản "Người Kiểm Tra" trong cơ cấu này, đã nhận nhiệm vụ cân bằng hệ thống cô ấy phải xóa bỏ những ký ức nguy hiểm nhất – bao gồm cả ký ức về cái chết của chính Tiểu Hoa A (phiên bản gốc) để ngăn chặn một chuỗi phản ứng dây chuyền dẫn đến sụp đổ thực tại.

"Nếu tôi không tồn tại," Tiểu Hoa thì thầm, giọng run rẩy nhưng đầy tỉnh táo đáng ngạc nhiên, "thì giao thức sẽ ổn định?"

"Đúng vậy," Kẻ Mù đáp thay cho bóng hình vô hồn kia, bước sang bên cạnh anh với vẻ mặt nghiêm trọng hiếm khi thấy.

"Nhưng nếu ngươi biến mất, 'Chìa Khóa' cũng sẽ tắt ngấm.

Và thế giới này không cần sự hạnh phúc giả tạo.

Nó cần một kỷ nguyên mới được xây dựng trên nền tảng của những lựa chọn tự do – dù chúng có đau đớn đến mức nào."

Tiểu Hoa nhìn vào vết xăm trên ngực mình.

Những đường nét đen sẫm giờ đã ngừng di chuyển, nhưng thay vào đó là cảm giác nóng bầm như bị bỏng.

Anh hiểu ra rằng đây không phải là dấu hiệu của bệnh tật hay nguyền rủa đơn thuần mà là lời thách thức từ chính hệ thống ký ức này: Hắn có dám chấp nhận toàn bộ gánh nặng của quá khứ – cả đau khổ lẫn hy vọng – để trở thành người dẫn lối cho tương lai?

"Vậy thì," Tiểu Hoa nói, đứng thẳng dậy dù cơ thể vẫn còn yếu ớt.

"Tôi chọn nhớ."

Bóng hình vô hồn phía trước giật mình lùi lại một bước như bị sốc bởi quyết định bất ngờ đó.

Không khí xung quanh bắt đầu rung động dữ dội, những cuốn sách trên bàn ghế bên kia vỡ vụn thành bụi giấy trắng bay tứ tung trong không gian ảo này.

Tiểu Hoa cảm thấy linh lực của mình bỗng chốc chảy ngược lại, không còn bị phong tỏa mà bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết – nhưng nó mang màu sắc đen tối và đầy nguy hiểm, giống như chính vết xăm trên ngực anh vậy.

Kẻ Mù nhìn Tiểu Hoa với ánh mắt phức tạp khó đọc: vừa có sự kính trọng sâu sắc lẫn nỗi sợ hãi tột độ trước con đường mà người trẻ này đang dấn thân vào.

"Ngươi đã mở cánh cửa," gã mù nói chậm rãi, giọng trầm xuống thấp nhất từng nghe thấy từ anh ta.

"Bây giờ không thể đóng lại được nữa rồi."

Đúng lúc đó, bóng hình vô hồn – Tiểu Hoa B – biến mất hoàn toàn trong một vầng sáng trắng xóa lan tỏa khắp căn phòng ảo.

Cánh cửa dẫn vào thế giới ký ức bắt đầu sụp đổ trở về trạng thái bình thường của nó: hành lang trường học với những bức tường sơn xanh đã bạc màu theo thời gian và tiếng cười nói xa xôi từ các lớp học khác vang lên qua khe hở dưới cánh cửa đóng sập lại phía sau lưng Tiểu Hoa.

Hắn quay người bước ra khỏi căn phòng y tế cũ kỹ, lòng bàn tay vẫn còn dính máu từ vết cắt của mảnh gương vỡ trước kia nhưng giờ thì khô cứng và lạnh lẽo như đá tảng vô tri bất giác rơi xuống nền nhà gạch hoa cổ điển nơi mà bóng tối đang dần nuốt chửng từng mét vuông không gian quanh anh ta một cách âm thầm đáng sợ hơn cả tiếng hét kinh hoàng nào khác trên đời này nữa đâu nha các bạn thân mến ạ!

Tiểu Hoa dừng chân trước cửa chính của tòa nhà.

Bên ngoài, bầu trời đêm đen đặc như mực tàu bao trùm lên thành phố im lìm chết chóc không chút ánh đèn đường hay xe cộ qua lại gần xa gần gũi thân quen nào cả chỉ có duy nhất tiếng còi xe cứu thương rú dài chói tai xé toạc màn đêm tĩnh lặng ấy mà thôi!

Tiếng còi đó ngày càng gần hơn, không phải từ phía trước mặt anh nữa.

Mà nó phát ra từ chính dưới chân Tiểu Hoa – khi sàn gạch hoa nơi hắn đứng bỗng chốc trở nên trong suốt như thủy tinh vỡ vụn ra thành từng mảnh nhỏ li ti rơi xuống vực thẳm vô tận sâu thẳm bên dưới kia vậy đó ha!

Và ở đáy vực thẳm ấy, chiếc xe cứu thương màu trắng toát đang đậu chờ sẵn với cánh cửa sau mở rộng chào đón hắn bằng ánh đèn đỏ nhấp nháy đều đặn như nhịp tim của một sinh vật khổng lồ vừa tỉnh giấc từ cơn ngủ đông dài đằng đẵng bao thế kỷ qua rồi đúng chưa nào!

Hắn lao người vào bóng tối, mùi máu tanh nồng nặc mặt khi cánh cửa đóng sầm trước mũi.

Sóng xung kích vô hình xé toạc da thịt, đẩy hắn bay ngược lại giữa không trung.

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ bóng tối: "Đã đến lượt ngươi
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập