Chương 92
Hắn đứng sững người, ngón tay vẫn còn dính máu tươi từ vết thương trên cổ Giáo Chủ Quên Đi.
Nhưng cảm giác đó nhanh chóng bị thay thế bởi một cơn đau nhói buốt dọc theo sống lưng.
Không phải là nỗi sợ hãi thông thường mà là sự nhận thức rằng thời gian đang trôi qua với tốc độ đáng báo động.
Mỗi giây tick tock đều như một lưỡi dao cạo nhẹ nhàng trên da thịt tinh thần của hắn.
Bầu không khí trong căn phòng trọ cũ kỹ nặng nề hơn bao giờ hết, mùi máu cũ và nước hoa rẻ tiền hòa quyện tạo nên một hương vị ngạt thở.
Tiểu Hoa đứng trước tấm gương vỡ, ngón tay run rẩy chạm vào vùng da thái dương nơi vết bầm tím đang lan rộng dần như mạng nhện đen tối.
Gương phản chiếu khuôn mặt mệt mỏi của anh, nhưng đôi mắt thì trống rỗng, như thể linh hồn đã rời bỏ cơ thể từ lâu.
Ánh sáng mờ ảo từ cửa sổ kính vỡ chiếu vào, làm cho những giọt mồ hôi trên trán hắn trở nên lấp lánh kỳ lạ.
Kẻ Mù xuất hiện bên cạnh hắn mà không một tiếng động nào, khiến Tiểu Hoa giật mình quay đầu lại.
"Nghe này," giọng nói trầm thấp của Kẻ Mù vang lên trong bóng tối, "bạn đang cố gắng nhớ quá nhiều thứ cùng lúc.
Bộ não con người không được thiết kế để xử lý ký ức bị bóp méo bởi đấu khí cổ xưa." Hắn đưa tay ra, ngón tay dài và gầy guộc chạm nhẹ vào trán Tiểu Hoa.
Cảm giác lạnh buốt lan tỏa khắp cơ thể anh.
"Hãy tập trung vào hiện tại.
Chỉ cần sống sót qua đêm nay là thành công rồi."
Tiểu Hua nhếch mép cười bitterly, nụ cười chứa đầy sự mỉa mai đen tối đặc trưng của mình.
"Sống sót?" hắn lặp lại từ đó với giọng điệu châm biếm, "Hay chỉ đang trì hoãn cái chết không thể tránh khỏi?
Thời gian là kẻ thù tồi tệ nhất mà tôi từng gặp phải." Hắn quay sang nhìn ra cửa sổ, nơi bầu trời đêm màu xám xịt bao trùm lên thành phố như một tấm vải liệm khổng lồ.
Những bóng đen di chuyển dưới ánh đèn đường nhấp nháy trông giống như những con quái vật đang rình mồi trong sương mù dày đặc.
Kẻ Mù không đáp lại ngay lập tức mà chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, đôi mắt mù lòa của hắn hướng về phía trước dù thực tế không thể nhìn thấy gì cả.
"Đôi khi," anh nói chậm rãi, từng từ ngữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, "chúng ta cần phải chấp nhận rằng có những bí mật quá nguy hiểm để khám phá ra.
Nhưng nếu bạn chọn con đường này." Hắn dừng lại, giọng điệu trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết, ".thì hãy đảm bảo rằng mình đủ mạnh mẽ để chịu đựng hậu quả."
Tiểu Hoa cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khi nghe những lời cảnh báo đó.
Anh biết rằng Kẻ Mù không nói dối hay dọa nạt vô căn cứ.
Trong thế giới Vùng Đất Ký Ức này, mỗi ký ức đều mang theo sức mạnh và nguy cơ tương ứng.
Càng sâu vào quá khứ, càng dễ rơi vào bẫy của chính tâm trí mình.
Nhưng lựa chọn duy nhất hiện tại là tiếp tục tiến lên phía trước, bất chấp mọi rủi ro tiềm ẩn đang chờ đợi ở đâu đó trong bóng tối dày đặc kia.
Trường học vắng tanh, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy theo nhịp tim dồn dập của Tiểu Hoa.
Cô bước vào hành lang dài vô tận, nơi những bức tường dường như thở phả hơi ấm ẩm ướt.
Tại đây, quy tắc "Ghi Nhận" hoạt động theo cách hoàn toàn khác biệt so với thế giới bên ngoài.
Mỗi bước chân in hằn xuống sàn đá lạnh lẽo đều để lại một dấu vết không thể xóa mờ trong ký ức của bất kỳ ai đi qua nơi này.
Những tiếng thì thầm xa xôi vang vọng từ khắp mọi hướng, như thể chính những bức tường cũng đang cố gắng kể câu chuyện riêng của chúng.
Tiểu Hoa dừng chân trước cánh cửa phòng thí nghiệm cũ kỹ, tay nắm chặt lấy thanh kiếm đã gỉ sét do thời gian bào mòn.
Hắn biết rằng phía sau cánh cửa này ẩn chứa bí mật lớn hơn nhiều so với những gì mình đã tưởng tượng trước đó.
Nhưng sự tò mò thôi thúc anh tiến về phía trước mạnh mẽ hơn cả nỗi sợ hãi đang gnawing vào tâm trí.
Khi xoay tay nắm cửa, một luồng gió lạnh buốt từ bên trong, mang theo mùi hương đặc trưng của thuốc tây và giấy tờ mục nát.
Phòng thí nghiệm rộng lớn được chiếu sáng bởi những bóng đèn huỳnh quang yếu ớt treo lơ lửng trên trần nhà cao vút.
Bàn làm việc bằng gỗ sẫm màu nằm giữa căn phòng, bề mặt phủ đầy các loại tài liệu cũ kỹ cùng với vài chiếc ống nghiệm vỡ vụn rải rác xung quanh.
Tiểu Hoa cẩn thận di chuyển qua từng bước một, mắt dè chừng mọi góc khuất trong bóng tối.
Hắn biết rằng nơi đây không chỉ là nơi lưu trữ kiến thức khoa học thông thường mà còn là kho tàng chứa đựng những ký ức bị lãng quên của cả một nền văn minh cổ xưa.
Đột nhiên, một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía sau lưng hắn khiến Tiểu Hoa quay đầu lại với tốc độ phản xạ nhanh nhất có thể.
Một bóng đen nhỏ bé xuất hiện trước mặt anh, mang hình dáng giống như một con thú cưng nhưng lại phát ra ánh sáng đỏ rực từ đôi mắt trống rỗng của nó.
Sinh vật này không tấn công ngay lập tức mà chỉ ngồi yên tại chỗ, quan sát Tiểu Hoa với vẻ tò mò đáng sợ.
"Xin chào," giọng nói trong đầu của sinh vật vang lên rõ ràng dù miệng nó chẳng hề mở ra, "tôi là Guardian của nơi đây.
Và bạn đã đánh thức những gì vốn dĩ nên được ngủ quên mãi mãi."
Tiểu Hua cảm thấy một cơn chill chạy dọc sống lưng khi nghe lời tuyên bố đó.
Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ với tư thế phòng thủ chuẩn bị cho bất kỳ tình huống nào có thể xảy đến bất cứ lúc nào.
"Guardian?" anh lặp lại từ đó với giọng điệu đầy hoài nghi, "Hay chỉ là cái bẫy để dụ những kẻ tò mò như tôi vào cạm dỗ chết người?" Sinh vật không đáp lại ngay lập tức mà chỉ nghiêng đầu sang một bên, ánh mắt đỏ rực vẫn khóa chặt lấy Tiểu Hoa.
Sau vài giây im lặng căng thẳng, nó cuối cùng cũng lên tiếng: "Sự thật nằm ở nơi sâu nhất trong ký ức của chính bạn.
Nhưng liệu bạn có đủ can đảm để đối mặt với nó không?"
Tiểu Hua cảm thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường khi nghe những lời thách thức đó.
Anh biết rằng đây không chỉ là cuộc thử nghiệm về thể chất mà còn là cuộc chiến đấu nội tâm giữa lý trí và cảm xúc.
Nếu thất bại, hậu quả sẽ nghiêm trọng hơn nhiều so với bất kỳ vết thương nào trên cơ thể.
Nhưng nếu thành công.
có lẽ hắn sẽ tìm được manh mối quan trọng để bí mật đằng sau sự biến mất của cha mẹ Kẻ Mù cũng như nguồn gốc thực sự của Vùng Đất Ký Ức này.
Cánh cửa phòng thí nghiệm đóng sập lại phía sau lưng Tiểu Hoa với một tiếng va chạm mạnh mẽ làm rung chuyển toàn bộ căn phòng.
Bà Lan bước vào từ góc bóng tối, dáng vẻ nhỏ bé và mong manh nhưng ánh mắt sắc bén như lưỡi dao cạo lạnh giá.
Bà không mang theo vũ khí nào cả mà chỉ cầm trong tay một ống tiêm lớn chứa chất lỏng màu đen đục ngầu trông giống như máu đông lại sau nhiều năm phơi nắng mặt trời nóng bức.
"Em đến đây để tìm kiếm sự thật," bà Lan nói với giọng điệu bình thản đáng ngạc nhiên, "nhưng em có sẵn sàng trả giá cho nó không?" Bà đặt ống tiêm xuống bàn làm việc bên cạnh những cuốn sách cổ đã theo thời gian, tạo thành một âm thanh nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa trong không khí im lặng chết chóc của phòng thí nghiệm.
Tiểu Hoa cảm thấy cơ thể mình cứng đờ khi nhìn vào vật phẩm nguy hiểm đó, biết rằng đây có thể là chìa khóa mở ra cánh cửa dẫn đến những ký ức bị che giấu sâu nhất trong tâm trí anh.
Bà Lan tiếp tục bước về phía trước, mỗi bước chân đều để lại một dấu vết ẩm ướt trên sàn đá lạnh lẽo của phòng thí nghiệm.
"Nơi này không phải là nơi dành cho người yếu đuối," bà giải thích với giọng điệu trầm lắng nhưng đầy thuyết phục, "mỗi ký ức mà em chạm vào sẽ mang theo giá trị tương đương với số phận của chính mình." Tiểu Hoa nhận ra rằng những gì bà Lan đang nói không chỉ đơn thuần là lời cảnh báo thông thường mà còn là một phần trong nghi thức cổ xưa được truyền lại từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khi nghe những lời giải thích đó, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh để phân tích tình hình hiện tại.
"Vậy thì," anh lên tiếng với giọng điệu cứng rắn hơn so với trước đây nhiều lần, "bà muốn tôi làm gì?
Tiếp tục khám phá hay quay trở lại thế giới bên ngoài nơi mọi thứ đều an toàn và dễ hiểu?" Bà Lan không đáp lại ngay lập tức mà chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, nụ cười chứa đầy sự thông cảm nhưng cũng ẩn chứa nỗi buồn sâu sắc khó có thể diễn tả thành lời.
"Đôi khi," bà bắt đầu nói chậm rãi, từng từ ngữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng trước khi rời khỏi môi khô khốc của mình, "chúng ta cần phải chấp nhận rằng có những câu hỏi không bao giờ có câu trả lời hoàn chỉnh." Bà đưa tay ra cầm lấy ống tiêm trên bàn làm việc, ánh mắt tập trung vào chất lỏng màu đen đục ngầu bên trong nó.
"Nhưng nếu em chọn con đường này." Bà dừng lại một lát để hít thở sâu trước khi tiếp tục nói, ".thì hãy đảm bảo rằng mình đủ mạnh mẽ để chịu đựng hậu quả của những lựa chọn đó."
Tiểu Hua cảm thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường khi nghe những lời cảnh báo cuối cùng từ bà Lan.
Anh biết rằng đây không chỉ là cuộc thử nghiệm về thể chất mà còn là cuộc chiến đấu nội tâm giữa lý trí và cảm xúc đang diễn ra gay gắt bên trong đầu anh.
Nếu thất bại, hậu quả sẽ nghiêm trọng hơn nhiều so với bất kỳ vết thương nào trên cơ thể.
Nhưng nếu thành công.
có lẽ hắn sẽ tìm được manh mối quan trọng để bí mật đằng sau sự biến mất của cha mẹ Kẻ Mù cũng như nguồn gốc thực sự của Vùng Đất Ký Ức này.
Đỉnh điểm không phải là hành động bạo lực, mà là sự sụp đổ của nhận thức.
Tiểu Hoa nhìn vào ống tiêm, rồi nhìn vào gương mặt mệt mỏi của bà Lan.
Cô nhận ra sự thật: Bà Lan không muốn giết cô, bà muốn "cứu" cô khỏi những ký ức đau thương đang ăn mòn tâm trí từ bên trong từng ngày trôi qua chậm chạp nhưng chắc chắn như dòng chảy sông nước mang theo bùn đất và rác thải tích tụ qua nhiều thập kỷ lịch sử hào hùng lẫn bi kịch đan xen nhau phức tạp khó có thể lý giải đơn giản bằng ngôn ngữ thông thường hiện đại chúng ta ai nấy cũng vậy cả chứ không riêng gì bất kỳ cá nhân cụ thể nào đâu nha các bạn thân mến ạ!
Bà Lan nâng ống tiêm lên cao hơn, ánh sáng mờ ảo từ bóng đèn huỳnh quang chiếu vào chất lỏng màu đen đục ngầu bên trong tạo thành những phản xạ kỳ lạ trông giống như những vì sao xa xôi đang cố gắng gửi tín hiệu cầu cứu đến thế giới của chúng ta nơi đây vậy đó ha!
"Nước thuốc này," bà giải thích với giọng điệu trầm lắng nhưng đầy thuyết phục, "không phải để xóa bỏ ký ức mà là để kiểm soát nó.
Giống như việc xây dựng một bức tường ngăn cách giữa hiện thực và ảo tưởng hạnh phúc giả tạo dối trá lừa gạt cảm xúc con người chúng ta ai nấy cũng vậy cả chứ không riêng gì bất kỳ cá nhân cụ thể nào đâu nha các bạn thân mến ạ!"
Tiểu Hoa cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khi nghe những lời giải thích đó, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh để phân tích tình hình hiện tại.
"Kiểm soát?" anh lặp lại từ đó với giọng điệu đầy hoài nghi, "Hay chỉ là cách khác để che đậy sự thật mà thôi?
Vì nếu vậy." Hắn dừng lại một lát để hít thở sâu trước khi tiếp tục nói, ".thì chẳng có gì khác biệt giữa bà và Giáo Chủ Quên Đi cả đâu!"
Bà Lan không đáp lại ngay lập tức mà chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, đôi mắt mệt mỏi của bà hướng về phía trước dù thực tế không thể nhìn thấy gì cả trong bóng tối dày đặc bao trùm lên toàn bộ căn phòng thí nghiệm cũ kỹ này.
"Giáo Chủ Quên Đi," bà bắt đầu nói chậm rãi, từng từ ngữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng trước khi rời khỏi môi khô khốc của mình, "muốn xóa bỏ tất cả vì tin rằng đó là cách duy nhất để cứu nhân loại khỏi chính những lỗi lầm của mình trong quá khứ xa xưa nơi vùng đất ký ức nguy hiểm tồn tại giờ đây vậy đó ha!" Bà đưa ống tiêm về phía Tiểu Hoa với vẻ mặt quyết đoán chưa từng thấy trước kia.
"Nhưng tôi thì khác.
Tôi muốn em hiểu rằng đôi khi nỗi đau cũng cần thiết để chúng ta trưởng thành và mạnh mẽ hơn so với trước đây nhiều lần nữa đúng chưa nào."
Tiểu Hua cảm thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường khi nghe những lời giải thích cuối cùng từ bà Lan.
Anh biết rằng đây không chỉ là cuộc thử nghiệm về thể chất mà còn là cuộc chiến đấu nội tâm giữa lý trí và cảm xúc đang diễn ra gay gắt bên trong đầu anh.
Nếu chấp nhận, hậu quả có thể nghiêm trọng hơn nhiều so với bất kỳ vết thương nào trên cơ thể.
Nhưng nếu từ chối.
có lẽ hắn sẽ mãi mãi mắc kẹt trong vòng xoáy ký ức đau thương không lối thoát như chính những linh hồn lang thang vô định nơi đây vậy đó ha!
Tiểu Hoa đứng giữa căn phòng thí nghiệm, cơ thể mờ dần, vết xăm trên tay tỏa ra ánh sáng đỏ ngấm.
Bà Lan quỳ xuống, mắt mở to, không còn vẻ mặt ân cần hay buồn bã, mà là sự sợ hãi tột độ.
Bà thì thầm: *"Không.
Giao thức tái sinh đã kích hoạt."*
Tiểu Hoa cố gắng nói gì đó nhưng giọng anh bị nghẹn lại trong cổ họng.
Vết xăm trên bàn tay phải bắt đầu nóng lên dữ dội, lan tỏa khắp cơ thể như mạng lưới mạch máu sống động đang hấp thụ năng lượng từ không khí xung quanh.
Hắn nhìn xuống đôi chân của mình và thấy rằng chúng đang trở nên trong suốt dần theo từng giây trôi qua chậm chạp nhưng chắc chắn như dòng chảy sông nước mang theo bùn đất và rác thải tích tụ qua nhiều thập kỷ lịch sử hào hùng lẫn bi kịch đan xen nhau phức tạp khó có thể lý giải đơn giản bằng ngôn ngữ thông thường hiện đại chúng ta ai nấy cũng vậy cả chứ không riêng gì bất kỳ cá nhân cụ thể nào đâu nha các bạn thân mến ạ!
Bà Lan cố gắng với tay ra để chạm vào Tiểu Hoa nhưng ngón tay bà đi xuyên qua cơ thể anh như thể hắn chỉ là một ảo ảnh mỏng manh sắp tan biến vào bóng tối dày đặc bao trùm lên toàn bộ căn phòng thí nghiệm cũ kỹ này.
"Em phải nhớ," bà thì thầm với giọng điệu run rẩy đáng ngạc nhiên, "nhớ mọi thứ.
kể cả những ký ức đau thương nhất."
Tiểu Hoa cảm thấy một cơn chill chạy dọc sống lưng khi nghe lời nhắn nhủ cuối cùng từ bà Lan trước khi toàn bộ thị lực của anh bị bao phủ bởi màn sương trắng xóa.
Hắn cố gắng hét lên nhưng không có âm thanh nào thoát ra khỏi môi khô khốc của mình.
Thế giới xung quanh bắt đầu sụp đổ theo cách mà hắn chưa từng tưởng tượng được, như thể chính thực tại đang tan vỡ thành những mảnh nhỏ li ti rơi xuống vực thẳm vô tận phía dưới kia vậy đó ha!
Và rồi, trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức bị cuốn trôi hoàn toàn vào bóng tối dày đặc bao trùm lên toàn bộ căn phòng thí nghiệm cũ kỹ này, Tiểu Hoa nhìn thấy một hình ảnh kỳ lạ xuất hiện trước mắt anh.
Đó là khuôn mặt của chính mình nhưng lại mang biểu cảm cười bitterly đầy mỉa mai đen tối đặc trưng của Kẻ Mù đang đứng ngay phía sau lưng hắn với nụ cười đáng sợ chưa từng thấy trước kia đâu nha các bạn thân mến ạ!
Đôi mắt đen tối của kẻ đó chợt mở to, đồng tử co lại thành khe hẹp đầy sát khí.
Tiểu Hoa kinh hãi quay người, nhưng bàn tay lạnh giá đã siết chặt cổ họng hắn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận