Chương 91
Hắn đứng sững người, ngón tay vẫn còn dính máu tươi từ vết thương trên cổ Giáo Chủ Quên Đi.
Nhưng cảm giác đó không phải là sự thỏa mãn sau chiến thắng.
Nó giống như việc chạm vào một khối băng đang âm thầm ăn mòn da thịt.
Mặt nạ thanh tĩnh trên khuôn mặt kẻ thù đã vỡ tan, nhưng bóng đen phía sau lại nở nụ cười đầy ác ý.
Cánh tay phải của TiểuHoa bỗng nhiên tê cứng.
Không phải vì thương tích.
Mà bởi thứ gì đó bên trong cơ thể hắn đang phản ứng dữ dội với cái chết vừa xảy ra.
Hắn quay sang nhìn bàn tay mình.
Trên cổ tay trái, nơi từng là một vết xăm hoa văn kỳ lạ mà hắn không nhớ rõ nguồn gốc, giờ đây đang rực lên màu đỏ sẫm.
Không phải máu.
Mà là mực tàu bị [Ch.89 - CUỐI] trùm lên toàn bộ khu vực xung quanh tòa nhà di tích cổ kính.
Màu đen ấy lan tỏa theo mạch máu, chui vào từng tế bào, mang theo mùi ozone và sắt gỉ nồng nặc.
“Đừng chạm vào nó,” một giọng nói thì thầm từ đâu đó trong đầu hắn vang lên.
Giọng nói không thuộc về Giáo Chủ Quên Đi.
Nó khô khan, cơ giới, giống như tiếng ma sát của kim loại trên đá hoa cương cũ kỹ.
TiểuHoa rít nhẹ qua kẽ răng.
Hắn cố gắng rút tay lại, nhưng vết xăm dường như đã (gốc rễ) sâu vào da thịt.
Cảm giác nóng rát lan nhanh từ cổ tay lên cánh tay, rồi chui thẳng vào tim.
Mỗi nhịp đập đều mang theo một cú đấm đau nhói, như thể có ai đó đang gõ búa vào lồng ngực hắn bên trong.
“Thời gian,” TiểuHoa lẩm bẩm, ánh mắt sắc lạnh quét qua hành lang tối om của di tích.
“Kẻ thù thực sự không phải là Giáo Chủ.” Hắn hiểu ra điều gì đó quan trọng hơn bất kỳ sự thật trần trụi nào từng được hé lộ cho đến thời điểm hiện tại này vậy đó ha ha.
Vết xăm không phải là dấu hiệu của sức mạnh thần thú kết ước.
Nó là một cái bẫy.
Một chiếc đồng hồ đếm ngược gắn liền với linh hồn hắn.
Giáo Chủ Quên Đi nằm bất động trên nền đá lạnh lẽo, đôi mắt trống rỗng vẫn hướng lên trần nhà vòm cao ngất.
Những ký ức đau thương mà gã ta đã xóa bỏ khỏi thế giới giờ đây đang quay trở lại dưới dạng một cơn lũ dữ dội.
TiểuHoa cảm thấy chúng va đập vào tâm trí mình như những viên đạn vô hình.
“Cậu muốn phá vỡ Giao thức?” Câu hỏi của Giáo Chủ trước đó vang lên trong tai hắn, nhưng lần này nó mang theo sắc thái khác hẳn.
Không còn là sự chất vấn lạnh lùng.
Mà giống như một lời cảnh báo tuyệt vọng từ chính tương lai xa xôi nào đó mà TiểuHoa chưa từng biết đến.
Hắn hít sâu (một hơi).
Đấu khí trong người tự động bùng nổ, không vì phòng thủ mà để tự hủy thi thể đang bị xâm chiếm bởi thứ mực đen kia.
Nhưng lần này, hắn kiểm soát được nó.
Hắn ép luồng năng lượng xuống dưới lòng bàn chân, khiến những tảng đá xung quanh nứt vỡ thành từng mảnh nhỏ li ti.
Không khí nặng trĩu mùi ozone và sắt gỉ.
Tiếng thì thầm từ vết xăm trên cổ tay không biến mất mà lan tỏa vào da thịt, gây ra cảm giác ngứa ran khắp cơ thể.
TiểuHoa biết rằng mình đang ở trong một chu kỳ lặp lại.
Và lần này, hắn sẽ không để bản thân trở thành nạn nhân thụ động nữa.
Hắn bước đi chậm rãi về phía trước, nơi ánh sáng huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt chiếu rọi xuống sàn nhà đầy bụi bặm.
Mỗi bước chân đều khiến những mảnh kính vỡ dưới đất kêu lên chít chít như tiếng cười khinh thường của bóng tối.
Phòng nghỉ giáo viên nằm sâu trong lòng di tích cổ, cách hành lang chính ba mươi mét về phía đông bắc.
Cánh cửa gỗ sồi dày cộp trước mặt TiểuHoa đã bị mối mọt ăn mòn gần hết bản lề, để lộ ra những khe hở đen ngòm nơi bóng tối ẩn nấp.
Hắn đẩy cánh cửa mở vào bên trong.
Mùi mốc meo và giấy cũ (phủ mũi).
Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy liên tục, tạo nên hiệu ứng ánh sáng chập chờn khiến mọi vật thể trong phòng trông như đang rung động nhẹ nhàng.
Trên bàn giáo viên chủ nhiệm Văn — tên mà TiểuHoa không nhớ rõ từ khi nào đã trở thành một biểu tượng quyền lực nơi đây — có một tập hồ sơ dày cộp nằm ngay ngắn giữa đống tài liệu hỗn loạn.
TiểuHoa tiến lại gần, ánh mắt sắc bén quét qua những trang giấy (vàng úa).
Tên trong hồ sơ: *Tiểu Hoa*.
Nhưng không phải là hắn hiện tại.
Đây là bản ghi của một phiên bản khác — hoặc có lẽ là quá khứ xa xôi mà ký ức con người đã cố tình lãng quên.
“Chà, xem này,” TiểuHoa lẩm bẩm, giọng điệu bình thản đến đáng sợ khi lật mở trang đầu tiên.
“Ra là cậu cũng từng ngồi vào ghế học trò đây.” Những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc mô tả chi tiết những sự kiện mà hắn nhớ mơ hồ trong ký ức: ngày sinh nhật thứ mười tám bị đánh dấu bằng một vụ tai nạn xe hơi; cuộc cãi vã với Tuyết Sơn trước khi cô rời bỏ gia tộc; và cái đêm mưa bão khi Giáo Chủ Quên Đi lần đầu tiên xuất hiện dưới dạng con người.
Nhưng điều khiến TiểuHoa dừng lại là trang cuối cùng của tập hồ sơ.
Nơi đó không có chữ viết.
Chỉ có một hình vẽ đơn giản: vòng tròn thời gian bị cắt ngang bởi ba mũi tên hướng về ba phía khác nhau — quá khứ, hiện tại và tương lai.
Và ở trung tâm giao thoa ấy là ký tự Hán Việt cổ xưa mà hắn chưa từng thấy trước đây: .
“Chìa Khóa,” TiểuHoa thì thầm, ngón tay chạm nhẹ vào hình vẽ.
Ngay lập tức, vết xăm trên cổ tay phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ hơn bao giờ hết.
“Vậy nên ngươi gọi tôi là Chìa Khóa.” Hắn nhìn quanh phòng nghỉ giáo viên.
Những bức ảnh treo trên tường đều bị lật ngược, mặt sau hướng ra ngoài như thể chủ nhân căn phòng đang cố gắng che giấu điều gì đó đáng xấu hổ.
Một chiếc ghế gỗ gãy đổ nằm ngang giữa lối đi, chân ghế còn dính những vệt máu đã khô đen ngòm.
TiểuHoa bước qua nó mà không hề run rẩy.
Hắn biết rằng nơi đây từng là địa điểm xảy ra một vụ án mạng kinh hoàng — hoặc có lẽ nhiều hơn thế nếu xét đến quy mô của di tích này.
Nhưng hắn không quan tâm đến nỗi đau của người khác lúc này.
Điều duy nhất chiếm lấy toàn bộ suy nghĩ của mình là câu hỏi: Ai đã đặt tập hồ sơ này vào đây?
Và họ muốn nói với hắn điều gì qua những trang giấy (vàng úa)?
Ánh đèn huỳnh quang bỗng tắt hoàn toàn trong tích tắc, rồi bật lại ngay sau đó.
Trong khoảng thời gian bóng tối bao trùm ấy, TiểuHoa cảm thấy có ai đó đứng phía sau lưng mình — gần đến mức hơi thở nóng hổi phả vào gáy hắn.
Nhưng khi ánh sáng trở lại, không một bóng người nào xuất hiện trước cửa sổ kính mờ đục nhìn ra hành lang vắng lặng bên ngoài.
Chỉ còn lại tiếng thì thầm từ vết xăm trên cổ tay: “Tìm thầy hiệu trưởng.” Một bóng người xuất hiện từ góc hành lang tối om nơi TiểuHoa vừa bước ra khỏi phòng nghỉ giáo viên.
Đó là Thầy Hiệu trưởng — kẻ đã từng "giúp" hắn qua nhiều chu kỳ sống chết trong di tích này lần trước đó nữa đâu nha các bạn thân mến ạ!
Hắn không mang theo vũ khí nguy hiểm nào cả, chỉ cầm một chiếc bút bi cũ kỹ màu xanh lam nhợt nhạt trên tay phải.
“Ngươi đến muộn hơn dự kiến ba phút mười bảy giây,” Thầy Hiệu trưởng nói, giọng điệu bình thản như thể đang thảo luận về thời tiết thay vì đối mặt với tử thần sắp kề bên cổ mình vậy đó ha!
Đôi mắt của hắn không có đồng tròng — chỉ toàn màu trắng đục lờ mờ phản chiếu ánh sáng huỳnh quang nhấp nháy từ trần nhà cao ngất phía trên kia.
cũng đủ làm cho bất cứ ai đứng gần đều cảm thấy rợn người sợ hãi rồi đúng chưa nào.
TiểuHoa giữ nguyên tư thế sẵn sàng chiến đấu, nhưng không tấn công ngay lập tức.
Hắn nhận ra rằng đối phương đang thử thách khả năng quan sát của mình thông qua hành động seemingly vô nghĩa này đấy ha!
Chiếc bút bi trong tay Thầy Hiệu trưởng thực chất là một loại pháp khí đặc biệt dùng để ghi chép lại những ký ức bị xóa bỏ bởi Giáo Chủ Quên Đi trước đó không lâu đâu nha các bạn thân mến ạ!
“Vậy nên ngươi muốn tôi làm gì?” TiểuHoa hỏi thẳng thắn, giọng điệu lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự tò mò chân thành bên trong nó vậy đó ha!
“Xóa sạch mọi thứ để bắt đầu lại từ đầu?
Hay là ghi nhớ tất cả những đau khổ này vào tập hồ sơ mới dành riêng cho bản thân mình thôi sao cơ chứ?” Thầy Hiệu trưởng không trả lời ngay lập tức.
Thay vào đó, hắn chậm rãi đưa chiếc bút bi lên cao hơn nữa rồi vẽ một đường thẳng dài trên mặt đất trước khi đặt nó xuống nhẹ nhàng như thể đang viết chữ cái cuối cùng trong bài kiểm tra quan trọng nhất đời người vậy đó ha!
“Đau khổ không phải là kẻ thù,” Thầy Hiệu trưởng bắt đầu nói, giọng điệu trầm ấm nhưng mang theo nỗi buồn sâu sắc khiến cho cả không khí xung quanh cũng trở nên nặng nề hơn hẳn so với bình thường trước đây nữa đâu nha các bạn thân mến ạ!
“Nó là nền tảng xây dựng những giá trị nhân văn cao đẹp nhất mà chúng ta cần phải trân trọng giữ gìn mãi mãi về sau này chẳng hạn như tình yêu thương hay lòng trắc ẩn đối với đồng loại xung quanh mình ví dụ điển hình chính là trường hợp của Tuyết Sơn kia.” TiểuHoa nhíu mày, cảm thấy có gì đó sai lệch trong lập luận logic thông thường được trình bày trước mặt mình lúc này đây vậy ha!
“Vậy còn hạnh phúc giả tạo do Giáo Chủ Quên Đi mang đến thì sao?
Phải chăng ngươi cũng ủng hộ ý tưởng xóa bỏ ký ức đau thương để tạo ra một xã hội hoàn hảo không tồn tại bất kỳ loại hình tội lỗi nào nữa đâu nha?” “Không,” Thầy Hiệu trưởng lắc đầu, ánh mắt trắng đục của hắn dường như nhìn thấu xuyên qua linh hồn Tiểu Hoa đang dần bị vết xăm trên cổ tay ăn mòn từng ngày mỗi giờ trôi qua nhanh chóng hơn bao giờ hết vậy đó ha!
“Tôi chỉ đơn giản muốn nhắc nhở cậu rằng đôi khi việc chấp nhận thực tế phũ phàng trước mắt lại là cách tốt nhất để bảo vệ những điều quý giá mà chúng ta đã mất đi vĩnh viễn không thể lấy lại được nữa đâu nha các bạn thân mến ạ!” TiểuHoa im lặng một lúc lâu, suy ngẫm về ý nghĩa sâu xa ẩn chứa đằng sau lời nói tưởng chừng vô lý ấy.
Hắn nhận ra rằng Thầy Hiệu trưởng đang cố gắng truyền tải thông điệp quan trọng hơn bất kỳ sức mạnh đấu khí nào từng tồn tại trong lịch sử vùng đất ký ức này vậy đó ha!
Đó là sự lựa chọn khôn khéo của kẻ giữa hai thế lực khổng lồ đang tranh giành quyền kiểm soát tương lai nhân loại — và hắn chính là người quyết định kết cục cuối cùng của cuộc chiến này.
“Vậy thì hãy cho tôi thấy con đường đúng đắn,” TiểuHoa nói, giọng điệu kiên quyết nhưng vẫn giữ nguyên thái độ thận trọng cần thiết trước những tình huống nguy hiểm tiềm ẩn đang rình rập chờn xung quanh mình lúc này đây vậy ha!
“Và đừng để tôi thất vọng lần nữa.” Thầy Hiệu trưởng mỉm cười — nụ cười hiếm hoi mang theo vẻ buồn bã khó tả nhưng cũng đầy hy vọng lạc quan tin tưởng vào khả năng vượt qua mọi thử thách gian nan vất vả phía trước mà bất kỳ ai trong chúng ta đều có thể làm được nếu cố gắng hết mình thì sẽ thành công tốt đẹp rạng rỡ tương lai tươi sáng đang chờ đón phía trước kia.
Hắn giơ chiếc bút bi lên cao hơn nữa rồi vẽ một hình vòng tròn hoàn hảo trên mặt đất trước khi bước vào bên trong nó giống như thể đang thực hiện nghi thức phong ấn cổ xưa truyền thống lâu đời đã được sử dụng rộng rãi phổ biến khắp nơi tại vùng đất ký ức này vậy đó ha!
“Chuẩn bị tinh thần,” Thầy Hiệu trưởng nói, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn hẳn so với những gì mà Tiểu Hoa từng chứng kiến qua nhiều chu kỳ sống chết trong quá khứ xa xưa nơi di tích cổ nguy hiểm tồn tại giờ đây vậy đó ha!
“Bởi vì khoảnh khắc này sẽ thay đổi mọi thứ.” Và rồi ánh sáng huỳnh quang trên trần nhà bỗng tắt hoàn toàn, để lại bóng tối bao trùm khắp không gian phòng nghỉ giáo viên cũ kỹ đã bị bỏ hoang từ lâu đời trước kia nơi mà Tiểu Hoa đang đứng giữa trung tâm của vòng tròn phong ấn do Thầy Hiệu trưởng tạo ra lúc này đây vậy ha!
Trong bóng tối dày đặc ấy, vết xăm trên cổ tay TiểuHoa bắt đầu phát sáng mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Màu đỏ sẫm lan tỏa khắp cơ thể hắn như những ngọn lửa địa ngục đang hun hút thiêu đốt mọi thứ cản trở đường đi phía trước mình lúc này đây vậy ha!
Nhưng thay vì cảm thấy đau đớn tột cùng, Tiểu Hoa lại nhận ra một chi tiết nhỏ quan trọng mà hắn chưa từng để ý đến trước đó nữa đâu nha các bạn thân mến ạ!
Vết xăm không phải là dấu hiệu của sự trùng sinh hay tái tạo linh hồn đặc biệt dành riêng cho những người được chọn làm Chìa Khóa mở khóa kỷ nguyên mới sắp tới nơi vùng đất ký ức này vậy ha!
Nó thực chất là *lỗ hổng bảo mật* — một cánh cửa thông tin hai chiều kết nối trực tiếp giữa hệ thống quản lý dữ liệu ký ức toàn cầu và tâm trí của chính hắn lúc này đây vậy đó ha!
“Đây là…” Tiểu Hoa lẩm bẩm, giọng điệu run rẩy bất thường do shock nặng nề trước sự thật vừa được hé lộ cho đến thời điểm hiện tại này vậy ha!
“Nơi hệ thống gửi dữ liệu về những ký ức bị xóa bỏ bởi Giáo Chủ Quên Đi?” Thầy Hiệu trưởng đứng đó trong bóng tối, nhìn vào đống thủy tinh vỡ từ cửa sổ kính mờ đục nơi ánh sáng huỳnh quang vừa tắt ngấm lúc trước kia.
cũng đủ làm cho bất cứ ai chứng kiến cảnh tượng này đều cảm thấy rợn người sợ hãi rồi đúng chưa nào.
Hắn nhặt một mảnh giấy từ dưới sàn — đó là trang cuối cùng của tập hồ sơ dày cộp nằm trên bàn giáo viên chủ nhiệm Văn nơi Tiểu Hoa vừa khám phá ra bí mật quan trọng hơn bất kỳ sự thật trần trụi nào từng được hé lộ cho đến thời điểm hiện tại này vậy ha!
“Nhớ kỹ điều này,” Thầy Hiệu trưởng nói, giọng điệu trầm ấm nhưng mang theo nỗi buồn sâu sắc khiến cho cả không khí xung quanh cũng trở nên nặng nề hơn hẳn so với bình thường trước đây nữa đâu nha các bạn thân mến ạ!
“Bởi vì khi ngươi mở khóa cánh cửa ấy, mọi ký ức đau thương mà Giáo Chủ Quên Đi đã cố tình xóa bỏ sẽ quay trở lại cùng lúc — và chúng sẽ tấn công tâm trí ngươi như một cơn lũ dữ dội không thể kiểm soát được nữa đâu nha!” TiểuHoa gật đầu nhẹ, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào đôi mắt trắng đục lờ mờ của Thầy Hiệu trưởng trước mặt mình — người đã từng giúp hắn qua nhiều chu kỳ sống chết trong di tích này lần trước đó nữa đâu nha các bạn thân mến ạ!
Hắn hiểu ra điều gì đó quan trọng hơn bất kỳ sự thật trần trụi nào từng được hé lộ cho đến thời điểm hiện tại này vậy ha!
Mặt nạ thanh tĩnh trên khuôn mặt hắn bỗng nứt toát, lộ ra hàm răng đầy máu của một thực thể cổ xưa đang dần thức tỉnh bên trong linh hồn con người bình thường tưởng chừng yếu đuối mong manh dễ vỡ trước những nguy hiểm tiềm ẩn rình rập chờn xung quanh mình lúc này đây vậy ha!
Linh lực trong người anh ta tự động bùng nổ, không vì phòng thủ mà để tự hủy thi thể đang bị xâm chiếm bởi thứ mực đen kia nữa đâu nha các bạn thân mến ạ!
Hắn vươn tay, bóp chặt cổ kẻ thù — hoặc có lẽ là chính linh hồn mình đang dần bị mất kiểm soát hoàn toàn trước sức mạnh khổng lồ của vết xăm trên cổ tay lúc này đây vậy ha!
Hắn nhớ lại cảm giác tuyệt vọng khi nhìn thấy đồng môn Tuyết Sơn bị xóa bỏ toàn bộ ký ức về tình cảm kết nghĩa trước đây giữa hai người họ — ranh giới dần mờ theo thử thách sinh tồn trong di tích cổ nguy hiểm giờ đây đã biến thành một bức tường vô hình ngăn cách vĩnh viễn giữa hiện thực và ảo tưởng hạnh phúc giả tạo dối trá lừa gạt cảm xúc con người chúng ta ai nấy cũng vậy cả chứ không riêng gì bất kỳ cá nhân cụ thể nào đâu nha các bạn thân mến ạ!
Và quan trọng nhất — hắn nhớ ra lý do tại sao Giáo Chủ Quên Đi lại muốn xóa bỏ ký ức đau thương khỏi thế giới này: vì anh tin rằng đó là cách duy nhất để cứu nhân loại khỏi chính những lỗi lầm của mình trong quá khứ xa xưa nơi vùng đất ký ức nguy hiểm tồn tại giờ đây vậy đó ha!
Lưỡi kiếm lạnh lẽo bỗng ngừng ngay trước cổ hắn, mang theo mùi máu tanh của kẻ thù vừa ngã xuống.
Hắn ngẩng đầu, thấy bóng đen sau lưng Giáo Chủ đang nở nụ cười đầy ác ý.
Cánh tay phải của hắn.
Ánh sáng lòa mắt tắt ngấm.
Phòng học trở về trạng thái tĩnh lặng chết chóc như thể chưa từng có bất kỳ sinh vật nào tồn tại trong đó trước kia nữa đâu nha các bạn thân mến ạ!
Thầy Hiệu trưởng đứng đó, nhìn vào đống thủy tinh vỡ từ cửa sổ kính mờ đục nơi ánh sáng huỳnh quang vừa tắt ngấm lúc trước kia.
cũng đủ làm cho bất cứ ai chứng kiến cảnh tượng này đều cảm thấy rợn người sợ hãi rồi đúng chưa nào.
Hơi thở của Tiểu Hoa ngưng đọng trong không khí lạnh giá, tạo thành những luồng sương mỏng manh trước khi tan biến vào bóng tối.
Một bóng đen từ trần nhà lao xuống, móng vuốt xé toạc không khí ngay trước mặt Tiểu Hoa.
Hơi thở của hắn cứng đờ, linh lực trong cơ thể bỗng chốc bị phong tỏa hoàn toàn.
Máu tươi loang rộng trên sàn đá, nhưng không phải từ
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận