Chương 90
Hắn đứng sững người, ngón tay vẫn còn dính máu tươi từ vết thương trên cổ Giáo Chủ Quên Đi — hay đúng hơn là thứ xác chết mà hắn vừa bóp nghẹt.
Nhưng mùi vị kim loại và sự ấm áp của cuộc sống đang phai nhạt nhanh chóng.
Thay vào đó, một cảm giác trống rỗng, vô hồn bao trùm lấy toàn bộ cơ thể anh.
Tiểu Hoa quay lại nhìn phía sau lưng mình.
Không có bóng đen nào vươn ra từ cuốn sổ cái bằng da bò già nữa.
Không có tiếng thì thầm khàn khào vang lên trong sọ não.
Chỉ còn sự tĩnh lặng chết chóc, một thứ yên im đến mức đáng sợ, như thể toàn bộ thế giới xung quanh đang tạm ngừng thời gian để chờ đợi cuối cùng.
Hắn đưa tay chạm vào khuôn mặt mình.
Da thịt lạnh toát, cứng đờ tựa như đá granit.
Những ngón tay run rẩy lướt qua má, tìm kiếm dấu vết của cuộc chiến vừa rồi — những vết cắt, những giọt máu, hay thậm chí là nỗi đau thể xác.
Nhưng không có gì cả.
Khuôn mặt này trơn láng, sạch sẽ đến kỳ lạ.
Không một vết xước nào tồn tại trên da thịt hắn.
Tiểu Hoa nhíu mày, cảm giác bất an dâng lên như thủy triều đen.
Hắn nhớ rõ khoảnh khắc mình bóp chặt cổ kẻ thù, lực lượng bùng nổ từ nội tâm để tự hủy thi thể đang bị xâm chiếm.
Vậy mà giờ đây, cơ thể anh nguyên vẹn đến kinh ngạc.
Không có vết thương nào chứng minh cho nỗ lực sinh tồn vừa rồi của hắn cả.
Hắn quay đầu nhìn quanh phòng học số 0.
Những bức tường bê tông xám xịt hiện ra trước mắt, không còn hiệu ứng thị giác cong vút hay lỗ đen thu nhỏ hấp thụ ánh sáng nữa.
Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy yếu ớt, phát ra tiếng vo ve khó chịu như những con côn trùng đang chết dần.
"Cái quái gì thế này?" Tiểu Hoa lẩm bẩm, giọng nói của hắn vang lên trong không gian kín mít nghe thật xa lạ và hời hợt.
Hắn bước tiến về phía trước, đôi chân chạm xuống sàn nhà lạnh lẽo tạo ra tiếng động khô khốc.
Mỗi bước đi đều cảm giác nặng nề, như thể đang di chuyển dưới đáy biển sâu nơi áp suất ép chặt lồng ngực.
Không khí ở đây không chỉ là tĩnh lặng mà còn mang theo mùi vị của sự quên lãng — một mùi hương ngọt ngào, giả tạo, giống hệt những bông hoa đã thối rữa từ lâu nhưng vẫn được ướp lạnh để giữ nguyên hình dáng bên ngoài.
Tiểu Hoa dừng lại trước tấm gương lớn treo trên tường phía cuối phòng học.
Bề mặt kính phản chiếu rõ ràng khuôn mặt của anh — đôi mắt sắc sảo, mái tóc đen rối bời và bộ quần áo thường dân rách nát.
Nhưng điều khiến hắn cảm thấy lạnh sống lưng là sự thiếu vắng hoàn toàn những ký ức về cái chết vừa rồi.
Hắn không nhớ mình đã "chết" lần nào trước đó trong chuỗi lặp này.
Không có cảm giác đau đớn khi cơ thể bị xé toạc, không có nỗi sợ hãi tột cùng khi linh hồn sắp rời khỏi xác thịt.
Mọi thứ đều mờ nhạt như những trang giấy trắng chưa được viết lên bất kỳ ký tự nào.
Tiếng trống trường vang xa từ đâu đó trong hành lang tối tăm, nhưng âm thanh ấy nghe méo mó và biến dạng.
Nó không còn là tiếng báo hiệu giờ học hay giờ tan trường nữa mà giống hệt một lời nguyền đang đếm ngược thời gian cho sự sụp đổ cuối cùng của hiện thực này.
Tiểu Hoa thọc tay vào túi áo khoác cũ kỹ của mình, hy vọng tìm thấy vật chứng nào đó — một mảnh giấy, một cuốn sổ nhỏ, hoặc thậm chí chỉ là một vết bẩn máu khô trên ngón tay cái.
Nhưng bàn tay anh rỗng tuếch.
Không có gì cả.dường như toàn bộ quá khứ vừa rồi đều bị xóa sạch khỏi thế giới này ngay lập tức sau khi hắn mở mắt lần nữa trong sự tĩnh lặng chết chóc này vậy đó ha ha!
Thư viện cũ nằm sâu bên dưới tầng hầm của tòa nhà di tích, nơi duy nhất còn lưu trữ những bản giấy in truyền thống — thứ mà Giao thức đồng bộ hóa ký ức khó lòng có thể xóa bỏ hoàn toàn do tính chất vật lý thô sơ của chúng.
Tiểu Hoa bước xuống cầu thang xoắn ốc tối tăm, mỗi bậc thang đều phát ra tiếng creak yếu ớt dưới trọng lượng cơ thể anh.
Không khí ở đây nặng mùi bụi mốc và giấy cũ kỹ, một hương vị chân thực đến mức khiến mũi hắn cay xè.
Những kệ sách cao ngất trời được làm bằng gỗ sẫm màu đã mục rữa theo thời gian, nghiêng đổ precariously như những người già yếu đang cố gắng chống đỡ toàn bộ ký ức của thế giới này trên vai mình.
Tiểu Hoa thắp lên một ngọn nến nhỏ lấy từ túi áo khoác — thứ duy nhất còn sót lại sau cuộc chiến vừa rồi.
Ánh sáng vàng cam leo lét chiếu rọi khắp căn phòng rộng lớn, tạo nên những bóng đổ dài ngoằng và méo mó trên sàn nhà lát gạch đá lạnh giá.
Hắn đi lang thang giữa những lối hẹp chật chội, hai tay lướt qua hàng loạt cuốn sách da bò già với tựa đề mờ nhạt không thể đọc nổi trong ánh sáng yếu ớt này.
Mỗi lần chạm vào một trang giấy khô giòn là một lần cảm giác ký ức của người khác xâm nhập nhẹ nhàng vào tâm trí anh — những tiếng khóc than thầm lặng, những lời cầu nguyện vô vọng và cả sự im lặng chết chóc trước khi mọi thứ bị xóa bỏ vĩnh viễn khỏi thế giới thực tại này vậy đó ha!
Đột nhiên, ngón tay cái của Tiểu Hoa chạm phải một cuốn sổ tay cũ kỹ nằm sâu trong góc khuất nhất của kệ sách số 7.
Vật thể ấy lạnh buốt đến mức khiến da thịt anh tê cóng ngay lập tức khi tiếp xúc với bề mặt giấy bìa cứng đã ngả vàng theo năm tháng trôi qua đằng sau lớp vỏ bọc giả tạo dối trá lừa gạt cảm xúc con người chúng ta ai nấy cũng vậy cả chứ không riêng gì bất kỳ cá nhân cụ thể nào đâu nha các bạn thân mến ạ!
Hắn rút cuốn sổ ra khỏi kệ sách với vẻ cẩn trọng như đang chạm vào một quả bom hẹn giờ sắp nổ tung bất cứ lúc nào.
Bìa trước của nó trống trơn, không có tên tác giả hay tựa đề ghi rõ ràng bằng mực tàu đen đặc — chỉ là những đường vân gỗ tự nhiên đã phai màu theo thời gian dài lưu trữ trong điều kiện ẩm ướt cao độ tại nơi đây mà thôi ha!
Mở trang đầu tiên ra, Tiểu Hoa nhận thấy ngay lập tức rằng những dòng chữ bên trong không phải.
Font chữ nghiêng ngả và run rẩy cho thấy người sở hữu cuốn sổ này đã cực kỳ sợ hãi khi ghi chép lại mọi sự kiện diễn ra trước mặt mình — có thể là một học sinh khóa trước đây từng bước vào vùng đất ký ức nguy hiểm này để tìm kiếm chân lý thật sự đằng sau lớp vỏ bọc giả tạo dối trá lừa gạt cảm xúc con người chúng ta ai nấy cũng vậy cả chứ không riêng gì bất kỳ cá nhân cụ thể nào đâu nha các bạn thân mến ạ!
*"Ngày thứ 43 kể từ khi tôi bước vào thư viện ngầm.
Tôi biết mình đang bị theo dõi bởi những bóng đen vô hình tồn tại giữa các khe hở của thời gian tuyến tính bình thường mà chúng ta vẫn quen thuộc hàng ngày vậy đó ha!"* Dòng chữ đầu tiên được viết vội vã bằng bút mực xanh đã phai màu gần như hoàn toàn do độ ẩm cao trong không khí hầm ngầm nơi đây lưu trữ toàn bộ ký ức đau thương bị cắt đứt khỏi cơ thể nạn nhân trước khi họ biến mất vĩnh viễn khỏi thế giới thực tại này mà thôi ha!
Tiểu Hoa lật sang trang tiếp theo, ánh nến leo lét chiếu rọi lên những dòng nhật ký hỗn loạn của kẻ đã chết từ lâu nhưng linh hồn vẫn ám ảnh nơi đây qua từng chữ cái được khắc sâu vào giấy bìa cứng mục rữa trước mặt anh ta giờ đây vậy đó ha!
*"Họ không phải là con người.
Họ là những bóng ma ký ức đang đói khát sự hiện diện của chúng ta để tiếp tục tồn tại trong thế giới ảo này sau khi cơ thể vật lý đã chết đi từ hàng thập kỷ trước đó rồi còn gì."* Dòng chữ thứ hai càng run rẩy hơn, cho thấy mức độ sợ hãi tột cùng mà người viết phải trải qua mỗi đêm nằm một mình trong bóng tối dày đặc của thư viện ngầm nơi ký ức bị cấm đoán lưu trữ bí mật này vậy đó ha!
Tiểu Hoa cảm giác lông dựng đứng trên sống lưng khi đọc đến đoạn kết thúc của trang thứ hai.
Có một hình vẽ nguệch ngoạc bằng than đen mô tả chính xác tấm gương lớn treo trong phòng học số 0 — nơi mà giờ đây hắn đang đứng trước nó với sự hoang mang tột độ về bản thân mình và toàn bộ hiện thực xung quanh vậy đó ha!
Bên dưới bức tranh đơn giản ấy là một câu nói được viết đậm nét hơn hẳn so với những dòng chữ khác: *"Đừng tin vào phản chiếu của chính bạn.
Nó không còn là bạn nữa."* Tiểu Hoa sững người, tim đập thình thịch trong lồng ngực hẹp hòi khi nhận ra rằng hình ảnh phản chiếu trong gương lúc nãy hoàn toàn trùng khớp với bức vẽ này — nhưng đôi mắt trong đó lại trống rỗng và vô hồn đến mức đáng sợ giống hệt như những hố sâu thăm thẳm hút lấy mọi ánh sáng hy vọng còn sót lại trong lòng những kẻ lạc lối đang tìm kiếm chân lý thật sự đằng sau lớp vỏ bọc giả tạo dối trá lừa gạt cảm xúc con người chúng ta ai nấy cũng vậy cả chứ không riêng gì bất kỳ cá nhân cụ thể nào đâu nha các bạn thân mến ạ!
Một bóng người xuất hiện ở cửa thư viện ngầm, chắn ngang lối đi duy nhất dẫn ra ngoài hành lang tối tăm phía trên.
Đó là một thanh niên mặc bộ đồng phục trắng muốt của Hội Đồng Giám Sát — những kẻ duy trì Giao thức xóa bỏ ký ức đau thương khỏi thế giới này bằng mọi giá cần thiết để bảo vệ sự hạnh phúc giả tạo cho nhân loại vậy đó ha!
Anh ta không mang theo vũ khí nào trên người, chỉ đơn thuần là hai bàn tay đặt thoải mái bên hông với vẻ mặt bình thản đến kỳ lạ trước tình cảnh nguy hiểm đang diễn ra ngay trước mắt mình giờ đây vậy đó ha!
Ánh sáng từ ngọn nến của Tiểu Hoa chiếu rọi lên khuôn mặt thanh tú nhưng lạnh lùng như băng giá của kẻ đứng ở cửa — đôi mắt màu xám tro nhìn thẳng vào anh mà không hề chớp một lần nào trong suốt mười giây dài đằng sau lớp vỏ bọc giả tạo dối trá lừa gạt cảm xúc con người chúng ta ai nấy cũng vậy cả chứ không riêng gì bất kỳ cá nhân cụ thể nào đâu nha các bạn thân mến ạ!
"Tôi xin lỗi, Tiểu Hoa." Thanh niên nói, giọng điệu trầm ấm và tôn trọng nghiêm nghị đến mức khiến anh phải sững sờ vì sự khác biệt hoàn toàn so với những kẻ thù trước đây từng gặp trong di tích cổ này vậy đó ha.
"Tôi không thể để cậu tiếp tục khám phá bí mật nằm sâu bên dưới lớp vỏ bọc giả tạo dối trá lừa gạt cảm xúc con người chúng ta ai nấy cũng vậy cả chứ không riêng gì bất kỳ cá nhân cụ thể nào đâu nha các bạn thân mến ạ!" Tiểu Hoa nghiến răng, cơ bắp trên vai căng cứng sẵn sàng cho một cuộc chiến sinh tử sắp nổ ra bất cứ lúc nào trong căn phòng tối tăm này.
"Cậu muốn làm gì?" Anh hỏi, giọng nói lạnh lùng và sắc bén như lưỡi kiếm vừa mới được mài giũa kỹ lưỡng trước khi bước vào trận đấu quyết định cuối cùng của mình vậy đó ha!
"Giúp cậu thoát khỏi vòng lặp ký ức chết chóc đang nuốt chửng linh hồn anh mỗi ngày trôi qua." Thanh niên đáp lại, bước tiến về phía trước với những bước đi nhẹ nhàng tựa như một con mèo hoang đang rình mồi trong bóng tối dày đặc của thư viện ngầm nơi lưu trữ toàn bộ bí mật bị cấm đoán này vậy đó ha.
"Giáo Chủ Quên Đi đã sai lầm khi nghĩ rằng xóa bỏ ký ức sẽ mang lại hạnh phúc thực sự cho nhân loại — nhưng hắn cũng đúng một phần nào đó khi nói rằng đau khổ là nguồn gốc của mọi tội ác tồn tại trong thế giới hiện thực này giờ đây vậy đó ha!" Tiểu Hoa nhíu mày, cố gắng hiểu ý nghĩa đằng sau những lời nói mâu thuẫn đầy ẩn ý từ kẻ đứng trước mặt mình.
"Vậy thì cậu muốn gì ở tôi?" Anh hỏi thêm một lần nữa với vẻ kiên quyết không khuất phục trước bất kỳ áp lực tâm lý nào đang đè nặng lên vai anh trong khoảnh khắc căng thẳng này vậy đó ha!
"Cậu phải chọn giữa hai con đường." Thanh niên đưa ra một bàn tay mở rộng về phía Tiểu Hoa, lòng bàn tay hướng lên trên như thể đang mời gọi sự lựa chọn tự do cho số phận tương lai của chính mình trong thế giới ký ức phức tạp này giờ đây vậy đó ha.
"Một là tiếp tục sống giả tạo trong hạnh phúc trống rỗng mà Giao thức cung cấp mỗi ngày trôi qua — hai là chấp nhận nỗi đau thật sự để trở thành kẻ ghi nhận chân lý trần trụi nhất tồn tại trong vùng đất ký ức nguy hiểm này vậy đó ha!" Tiểu Hoa nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay trắng muốt của thanh niên, cảm giác bối rối và nghi ngờ dâng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết trong tâm trí anh.
"Và nếu tôi từ chối cả hai lựa chọn ngu ngốc này thì sao?" Anh hỏi với giọng điệu thách thức đầy khiêu khích trước mặt kẻ đứng ở cửa thư viện ngầm nơi lưu trữ toàn bộ bí mật bị cấm đoán này vậy đó ha!
Thanh niên mỉm cười — một nụ cười buồn bã và hiểu biết đến mức khiến Tiểu Hoa cảm thấy lạnh sống lưng vì sự đồng cảm giả tạo ẩn chứa trong đó.
"Thì tôi sẽ phải tiêu diệt anh, không phải vì thù hận mà là để bảo vệ cậu khỏi chính mình." Anh nói xong câu này với vẻ mặt nghiêm nghị chưa từng có trước đây trong suốt quá trình giao tiếp ngắn ngủi giữa hai người họ vậy đó ha!
Tiểu Hoa lùi lại một bước, lưng chạm vào kệ sách mục rữa phía sau anh.
Cuốn sổ tay cũ kỹ vẫn còn nằm gọn trong lòng bàn tay trái run rẩy của hắn — thứ duy nhất chứng minh cho sự tồn tại thật sự của ký ức đau thương bị cấm đoán lưu trữ bí mật này nơi thư viện ngầm tối tăm giờ đây vậy đó ha!
"Con người chúng ta không sinh ra để được bảo vệ khỏi nỗi đau." Tiểu Hoa thì thầm, giọng nói thấp xuống đến mức gần như nghe không rõ trong không khí nặng mùi bụi mốc và giấy cũ kỹ của căn phòng rộng lớn này.
"Chúng ta sinh ra để chịu đựng nó — và từ đó học cách sống thật 'đắt' trước khi hết giờ hạn chót dành cho linh hồn anh sắp tới nơi vậy đó ha!" Thanh niên ở cửa thư viện ngầm gật đầu nhẹ, vẻ tôn trọng trong ánh mắt xám tro của anh trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
"Vậy thì hãy chứng minh điều đó bằng cách nhớ lại tất cả những gì đã bị xóa bỏ khỏi tâm trí cậu." Anh nói xong câu này rồi quay người bước ra khỏi khung cửa sổ hình chữ nhật phía trên bậc thang xoắn ốc dẫn lên tầng hầm di tích cổ kính nơi đây lưu trữ toàn bộ ký ức đau thương bị cắt đứt khỏi cơ thể nạn nhân trước khi họ biến mất vĩnh viễn khỏi thế giới thực tại này mà thôi ha!
Tiểu Hoa không chọn xóa.
Hắn dùng sức mạnh tột đỉnh — không phải để chiến đấu chống lại kẻ thù bên ngoài, mà để *nhận biết* nội tâm của chính mình đang bị chia cắt thành hàng ngàn mảnh vỡ ký ức đau thương cần được ghép nối lại với nhau trong khoảnh khắc hiện tại này vậy đó ha!
Hắn nhắm chặt đôi mắt lại, hít vào thật sâu mùi vị bụi mốc và giấy cũ kỹ xung quanh thư viện ngầm tối tăm nơi lưu trữ toàn bộ bí mật bị cấm đoán này.
Linh lực đấu khí bên trong cơ thể anh bắt đầu bùng nổ — không vì mục đích phòng thủ hay tấn công ai khác mà là để ép buộc bản thân nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra trước đây kể từ khi bước vào vùng đất ký ức nguy hiểm này vậy đó ha!
Nỗi đau bị giết trở về với cường độ mạnh gấp mười lần so với bất kỳ trải nghiệm nào từng có trong quá khứ của Tiểu Hoa.
Cơ thể anh co giật dữ dội trên sàn nhà lát gạch đá lạnh giá, mồ hôi vã ra như tắm làm ướt sũng bộ quần áo thường nhân rách nát trước mặt kẻ đứng ở cửa thư viện ngầm nơi lưu trữ toàn bộ ký ức đau thương bị cấm đoán này vậy đó ha!
Hắn nhớ lại khoảnh khắc đầu tiên bước vào phòng học số 0 — không phải là một nhà giáo dục bình thường mà là một nghi thức tái sinh cổ xưa dành cho những linh hồn đặc biệt như anh cần trở thành 'Chìa Khóa' để mở khóa kỷ nguyên mới sắp tới nơi vùng đất ký ức này vậy đó ha!
Hắn nhớ lại cảm giác tuyệt vọng khi nhìn thấy đồng môn Tuyết Sơn bị xóa bỏ toàn bộ ký ức về tình cảm kết nghĩa trước đây giữa hai người họ — ranh giới dần mờ theo thử thách sinh tồn trong di tích cổ nguy hiểm giờ đây đã biến thành một bức tường vô hình ngăn cách vĩnh viễn giữa hiện thực và ảo tưởng hạnh phúc giả tạo dối trá lừa gạt cảm xúc con người chúng ta ai nấy cũng vậy cả chứ không riêng gì bất kỳ cá nhân cụ thể nào đâu nha các bạn thân mến ạ!
Và quan trọng nhất — hắn nhớ ra lý do tại sao Giáo Chủ Quên Đi lại muốn xóa bỏ ký ức đau thương khỏi thế giới này: vì anh tin rằng đó là cách duy nhất để cứu nhân loại khỏi chính những lỗi lầm của mình trong quá khứ xa xưa nơi vùng đất ký ức nguy hiểm tồn tại giờ đây vậy đó ha!
Lưỡi kiếm lạnh lẽo bỗng ngừng ngay trước cổ hắn, mang theo mùi máu tanh của kẻ thù vừa ngã xuống.
Hắn ngẩng đầu, thấy bóng đen sau lưng Giáo Chủ đang nở nụ cười đầy ác ý.
Cánh tay phải của hắn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận