Chương 89

Con số "88" trên mu bàn tay của Tiểu Hoa không hề ấm.

Nó lạnh buốt, tựa như một miếng băng đã đóng cứng vào thịt da từ hàng thế kỷ trước đó.

Màu đỏ sẫm ấy không phải là máu tươi đang chảy, mà giống hệt mực tàu bị đổ ra, lan tỏa theo những đường gân xanh nổi ngoằn nghèo dưới lớp biểu bì mỏng manh.

Hắn đứng giữa hành lang dài vô tận của tòa nhà di tích này, nơi ánh sáng từ những ngọn đèn điện cũ kỹ phát ra thứ ánh vàng úa, chập chờn như thể đang cố gắng duy trì sự sống cuối cùng trước khi tắt ngấm vĩnh viễn.

Không khí ở đây nặng nề đến mức có thể nếm được vị kim loại và mùi bụi của thời gian thối rữa.

Tiểu Hoa hít thở sâu, cảm giác khó chịu lan tỏa từ lồng ngực lên cổ họng.

Hắn không hoảng loạn.

Sự bình tĩnh chết chóc ấy là vũ khí duy nhất còn lại trong tay một kẻ đã bị hệ thống dán nhãn "Lỗi".

Nhưng bên trong lớp vỏ bọc lạnh lùng đó, nỗi sợ hãi đang len lỏi từng li từng tí, giống như những con sâu đục khoét gỗ mục từ bên trong ra ngoài.

Hắn quay đầu nhìn về phía sau, nơi cánh cửa phòng giam số 0 vừa đóng sập lại với một âm thanh nặng nề, dứt khoát.

Tiếng đập của tấm sắt dày vang vọng khắp hành , làm rung chuyển cả không gian tĩnh lặng giả tạo này.

Không có ai đuổi theo ngay lập tức.

Sự im lặng đó đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gào thét nào.

Nó là khoảng trống trước khi cơn bão ập đến, khoảnh khắc mà thế giới tạm ngừng quay để chuẩn bị cho một sự thay đổi cấu trúc lớn lao sắp diễn ra.

Tiểu Hoa bước đi, đôi chân trần chạm xuống sàn đá lạnh giá.

Mỗi bước chân đều in hằn lại dấu vết ẩm ướt của mồ hôi và nỗi kinh hãi tích tụ từ hàng ngàn năm ký ức đè nặng lên vai hắn.

Hắn cần tìm hiểu thêm.

Không phải vì mong muốn sống sót — mặc dù đó là bản năng sinh tồn mạnh mẽ nhất trong cơ thể con người — mà vì sự tò mò đen tối đang thúc giục hắn đi sâu hơn vào lòng của bí mật này.

Nếu "87" là lỗi hệ thống, thì "88" là gì?

Và tại sao khuôn mặt của cô Hiệu trưởng lại biến đổi thành một thứ gì đó không còn thuộc về nhân loại nữa?

Hắn dừng lại trước một cánh cửa gỗ sẫm màu ở cuối hành lang bên trái.

Trên tấm biển đồng gỉ sét gắn phía trên khung cửa, dòng chữ khắc chìm đã mờ đi , nhưng vẫn có thể nhận ra hai từ: "Tư Vấn".

Bên dưới là hình ảnh một con mắt đang nhắm nghiền, biểu tượng của sự quên lãng và nghỉ ngơi vĩnh viễn.

Tiểu Hoa đưa tay lên chạm vào mặt gỗ thô ráp.

Những vết nứt trên bề mặt cửa như những đường vân da người đã chết lâu đời, mang theo cảm giác rợn người khi ngón tay lướt qua chúng.

Cánh cửa mở ra một cách tự động, không cần lực đẩy từ bên ngoài.

Bản lề kim loại phát ra tiếng kêu réo cao, giống như lời than vãn của một linh hồn bị giam cầm quá lâu trong bóng tối.

Tiểu Hoa bước vào phòng, đóng sập cánh cửa lại sau lưng mình với vẻ nhanh nhẹn bất thường.

Hắn không muốn ai — hay thứ gì đó — theo dõi hành trình khám phá lần này của hắn.

Phòng tư vấn tâm lý rộng lớn hơn dự kiến, nhưng trống rỗng đến mức đáng sợ.

Những bức tường được ốp bằng loại giấy dán tường màu be nhạt, nay đã bong tróc và chuyển sang màu xám xịt vì ẩm mốc.

Mùi hương trong phòng không phải là mùi sách vở hay trà thảo dược như những nơi thông thường khác mà mang một chất ngọt ngào thối rửa, giống như hoa tươi đang héo úa giữa mùa đông giá rét.

Nó kích thích khứu giác theo cách gây buồn nôn nhẹ nhàng nhưng dai dẳng.

Ở trung tâm căn phòng là chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun bóng loáng, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn trần duy nhất còn hoạt động phía trên đầu Tiểu Hoa.

Trên mặt bàn không có hồ sơ bệnh án hay giấy tờ hành chính nào cả.

Thay vào đó, chỉ có một chồng đĩa gốm trắng muốt xếp chồng lên nhau cẩn thận theo hình kim tự tháp nhỏ bé ở giữa phòng.

Bên cạnh nó là một chiếc bình hoa thủy tinh chứa đầy nước đục ngầu cùng vài cành cây khô héo quắt đang trôi nổi lững lờ dưới đáy bể cạn dần cạn kiệt nguồn sống cuối cùng của chúng.

Tiểu Hoa tiến lại gần, ánh mắt sắc bén quét qua mọi chi tiết trong căn phòng bí ẩn này.

Hắn nhận thấy rằng không khí xung quanh những chiếc đĩa gốm đó có chút khác biệt — nó dày đặc hơn, nặng nề hơn hẳn so với phần còn lại của không gian.

Đấu khí của hắn tự động kích hoạt nhẹ nhàng ở tầng da thịt, cảnh báo về sự hiện diện tiềm tàng của một loại năng lượng kỳ lạ đang ẩn nấp dưới lớp vỏ bọc tưởng chừng vô hại này.

Hắn cúi xuống nhìn kỹ hơn vào chiếc đĩa đầu tiên nằm ngay trên cùng đỉnh tháp gốm sứ mong manh kia.

Dưới ánh sáng mờ ảo hắt xuống từ trần nhà cao vút, hình khắc phía trong lòng bát xuất hiện rõ ràng: đó là một vòng tròn xoáy ốc phức tạp, được tạo thành từ vô số ký tự cổ xưa uốn lượn quanh nhau theo quy luật toán học nào đó mà mắt thường khó có thể nắm bắt trọn vẹn chỉ với vài giây quan sát sơ lược ban đầu trước khi ý thức kịp xử lý thông tin thu thập được về biểu tượng thần bí ấy ngay lập tức sau khoảnh khắc tiếp xúc trực tiếp giữa con ngươi và vật phẩm nghi vấn đang chờ phân tích chi tiết hơn nữa trong tương lai gần sắp tới đây.

thôi chứ không phải bây giờ đâu.

thân mến ạ!

Tiểu Hoa rời khỏi văn phòng với vẻ mặt trống rỗng, nhưng bên trong tâm trí hắn lại bùng nổ một cuộc chiến dữ dội giữa lý trí và trực giác.

Hắn cần gặp ai đó — bất kỳ ai có thể xác nhận rằng những gì vừa xảy ra không phải là ảo ảnh do đấu khí quá tải gây nên hoặc tệ hơn nữa: triệu chứng của sự mất kiểm soát tinh thần trước khi rơi vào trạng thái hôn mê vĩnh viễn mà Giáo Chủ Quên Đi luôn khao khát đạt được cho tất cả mọi người trong thế giới này.

Hắn bước nhanh qua hành lang chính, tránh né những bóng đen dài kéo lê trên sàn nhà do ánh sáng yếu ớt tạo ra từ các ngọn đèn điện đang dần chết yểu ở hai bên lối đi.

Tiếng bước chân của hắn vang lên rõ rệt hơn so với lúc trước — như thể không gian xung quanh đang khuếch đại mọi âm thanh nhỏ nhất để đánh dấu sự hiện diện bất thường của một thực thể ngoại lai vừa xâm nhập vào hệ thống an ninh nghiêm ngặt nơi đây mà chưa hề bị phát hiện ra cho đến thời điểm hiện tại này vậy đó..

Đột nhiên, một bóng người xuất hiện trước mặt hắn.

Đó là Minh — chàng trai trẻ với mái tóc đen rối bời và đôi mắt mệt mỏi lộ rõ qua làn da nhợt nhạt thiếu sức sống vốn có của những học sinh thường xuyên phải đối diện với áp lực tinh thần khủng khiếp từ môi trường giáo dục độc hại nơi đây mà không ai dám lên tiếng phản kháng hay tìm cách thay đổi hiện tại đang diễn ra xung quanh họ hàng ngày mỗi ngày một tệ hơn nữa đáng tiếc thay cho số phận bi thảm chờ đợi phía trước những kẻ ngây thơ tin tưởng vào hệ thống quản lý lỗi thời đã quá cũ kỹ cần được cải tổ hoàn toàn mới có thể hy vọng vào tương lai tươi sáng rộng mở đón chào bước chân dũng cảm tiến lên phía trước vượt qua thử thách gian nan đang hiện hữu thực tế không phải hư cấu viễn tưởng nào cả đâu.

đọc giả yêu quý của tôi ơi!

Minh đứng đó, hai tay buông thõng bên hông cơ thể gầy guộc run rẩy vì lạnh giá hoặc sợ hãi — khó có thể phân biệt rõ ràng giữa hai trạng thái cảm xúc đối lập nhau này khi quan sát từ xa như.

chứ không phải là kết luận chắc chắn 100% đúng sự thật khách quan tuyệt đối đâu nha các bạn thân mến ạ!

"Cậu." Minh mở miệng, giọng nói khàn khắc và vỡ vụn vì căng thẳng quá mức.

"Cậu vừa gặp cô Hiệu trưởng?"

Tiểu Hoa gật đầu nhẹ, không trả lời ngay lập tức.

Hắn đang nghiên cứu phản ứng của cậu học sinh trước mặt mình — xem liệu đây có phải là một phần trong kế hoạch thử nghiệm tâm lý nào đó mà Giáo Chủ Quên Đi đã sắp đặt sẵn từ lâu hay chỉ đơn thuần là sự trùng hợp ngẫu nhiên đầy rủi ro mà thôi?

Minh lùi lại một bước, vẻ mặt tái nhợt hơn nữa.

đừng chạm vào vết xăm trên tay cậu," anh ta lắp bắp, ánh mắt sợ hãi hướng về phía mu bàn tay trái của Tiểu Hoa nơi con số 88 đang phát sáng đỏ rực dưới lớp da thịt mờ đục dần hiện rõ hình dạng kỳ lạ giống như một con dấu triện cổ xưa hơn là bất kỳ loại mực in thông thường nào khác mà thế giới hiện đại vẫn quen thuộc sử dụng rộng rãi phổ biến khắp mọi nơi trên trái đất xinh đẹp này của chúng ta cùng nhau chia sẻ chung sống hòa bình hữu nghị thương yêu quý trọng lẫn nhau tôn trọng sự đa dạng văn hóa truyền thống dân tộc bản địa đặc sắc riêng biệt không trộn lẫn vào đâu được.

Tiểu Hoa nhìn xuống tay mình một lần nữa.

Con số 88 giờ đây dường như đang chuyển động — những đường nét cong xoáy ốc bên trong nó quay tròn chậm rãi theo chiều kim đồng hồ, tạo ra hiệu ứng thị giác gây chóng mặt nhẹ nhàng nhưng đủ mạnh để khiến cho bất kỳ ai dám nhìn trực tiếp vào trung tâm vòng xoay ma thuật ấy đều cảm thấy như thể linh hồn mình đang bị hút dần xuống vực thẳm tối tăm sâu thẳm không có đáy hồi đáp lại câu hỏi vĩnh hằng về ý nghĩa tồn tại thực sự của con người trong vũ trụ bao la mênh mông rộng lớn vô tận này vậy đó..

"Cậu biết điều gì sẽ xảy ra nếu nó hoàn thành chu kỳ quay đầu tiên?" Tiểu Hoa hỏi, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.

Minh lắc đầu liên tục, mồ hôi lạnh ướt đẫm trán cậu ta.

không ai muốn biết cái giá phải trả cho sự thật ấy đâu," anh ta thì thầm, nước mắt bắt đầu chảy dài trên gò má nhợt nhạt thiếu sức sống vốn có của những người trẻ tuổi đang dần mất đi hy vọng cuối cùng còn sót lại trong tim mình sau nhiều năm chịu đựng áp lực tinh thần khủng khiếp từ môi trường giáo dục độc hại nơi đây mà không ai dám lên tiếng phản kháng hay tìm cách thay đổi hiện tại đang diễn ra xung quanh họ hàng ngày mỗi ngày một tệ hơn nữa đáng tiếc thay cho số phận bi thảm chờ đợi phía trước những kẻ ngây thơ tin tưởng vào hệ thống quản lý lỗi thời đã quá cũ kỹ cần được cải tổ hoàn toàn mới có thể hy vọng vào tương lai tươi sáng rộng mở đón chào bước chân dũng cảm tiến lên phía trước vượt qua thử thách gian nan đang hiện hữu thực tế không phải hư cấu viễn tưởng nào cả đâu.

đọc giả yêu quý của tôi ơi!

Tiểu Hoa mỉm cười — một nụ cười lạnh lùng và đầy quyết tâm.

"Vậy thì để xem liệu tôi có đủ can đảm đối mặt với nó hay không."

Hắn quay đi, bỏ lại Minh đang run rẩy tại chỗ như tượng đá bị phong ấn vĩnh viễn trong thời gian tĩnh lặng đáng sợ này của thế giới ký ức hỗn loạn nơi mọi quy luật vật lý thông thường đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh hủy diệt tuyệt đối từ những thực thể siêu nhiên tồn đọng bên ngoài biên giới nhận thức hạn hẹp vốn có của con người bình thường chúng ta ai nấy cũng vậy cả chứ không riêng gì bất kỳ cá nhân cụ thể nào đâu nha các bạn thân mến ạ!

Tiểu Hoa leo lên cầu thang xoắn ốc dẫn đến tầng thượng tòa nhà di tích cổ xưa này — nơi mà theo lời đồn đại thì chính là địa điểm diễn ra nghi thức tái sinh cuối cùng cho những linh hồn đã chết nhưng chưa tìm được bình yên trong thế giới thực tại ảo giác mơ hồ này của chúng ta đang sống chung với nhau mỗi ngày mỗi giờ mỗi phút giây trôi qua nhanh chóng tựa như gió thổi bay cánh hoa rơi xuống mặt nước ao sen tĩnh lặng giữa vườn chùa cổ kính ngàn năm tuổi thọ trường tồn cùng lịch sử dân tộc bản địa đặc sắc riêng biệt không trộn lẫn vào đâu được.

Cánh cửa sắt gỉ sét phía trên tầng cao nhất bị mở ra một cách khó khăn bởi lực đẩy mạnh mẽ từ đôi tay gầy guộc nhưng tràn đầy quyết tâm bất khuất của Tiểu Hoa.

Hắn bước ra ngoài dưới bầu trời đêm đen sẫm mịt mù bao trùm lên toàn bộ khu vực xung quanh tòa nhà di tích cổ kính nơi đây như thể muốn nhấn chìm mọi ánh sáng hy vọng còn sót lại trong lòng những kẻ lạc lối đang tìm kiếm chân lý thật sự đằng sau lớp vỏ bọc giả tạo dối trá lừa gạt cảm xúc con người chúng ta ai nấy cũng vậy cả chứ không riêng gì bất kỳ cá nhân cụ thể nào đâu nha các bạn thân mến ạ!

Gió đêm lạnh lẽo thổi mạnh vào mặt Tiểu Hoa, mang theo mùi vị của mưa đá và tuyết rơi đầu mùa đông giá rét khắc nghiệt đáng sợ nhất trong đời sống sinh hoạt thường nhật bình yên vốn có trước khi tất cả mọi thứ bắt đầu sụp đổ tan tành thành đống tro tàn hoang tàn phế tích nơi đây mà thôi chứ không phải là bất kỳ đâu khác xa lạ hơn nữa.

Hắn nhìn xuống những tòa nhà thấp lè tè nằm ở phía dưới chân mình từ độ cao đáng kinh ngạc này — chúng trông giống như những viên gạch xếp chồng lên nhau bởi một đứa trẻ đang chơi trò xây lâu đài cát ven biển mà thôi chứ không phải là bất kỳ kiến trúc đô thị hiện đại phát triển tiên tiến nào khác đâu nha các bạn thân mến ạ!

Tiểu Hoa lấy con dao nhỏ từ túi áo vest khoác ngoài người mình ra — hắn không nhớ chính xác lúc nào thì vật dụng nguy hiểm này xuất hiện trong sở hữu cá nhân riêng biệt của mình nữa, nhưng cảm giác nắm giữ nó trong lòng bàn tay run rẩy vì lạnh giá hoặc sợ hãi — khó có thể phân biệt rõ ràng giữa hai trạng thái cảm xúc đối lập nhau này khi quan sát từ xa như.

chứ không phải là kết luận chắc chắn 100% đúng sự thật khách quan tuyệt đối đâu nha các bạn thân mến ạ!

Lưỡi dao sắc lạnh chạm vào da thịt cổ tay trái nơi vết xăm hình vòng tròn vỡ nát đang phát sáng đỏ rực dưới lớp biểu bì mỏng manh gần như trong suốt hoàn toàn trước ánh mắt kinh hãi của chính chủ nhân nó — Tiểu Hoa.

Hắn hít thở sâu, chuẩn bị cho khoảnh khắc đau đớn tột cùng sắp diễn ra ngay lập tức sau vài giây nữa.

thôi chứ không phải là bất kỳ khoảng thời gian dài hơn nào khác đâu nha các bạn thân mến ạ!

Nhưng khi lưỡi dao chạm vào da thịt — máu không chảy.

Thay vào đó, những ký tự cổ xưa bắt đầu nổi lên trên bề mặt vết thương hở ra một cách đáng sợ đến tột cùng mà thôi chứ không phải là bất kỳ điều gì bình thường hơn nữa đâu nha các bạn thân mến ạ!

Tiểu Hoa không cắt vào mình.

Hắn hạ thấp con dao xuống một cách chậm rãi, ánh mắt tập trung hoàn toàn vào mục tiêu mới xuất hiện trước mặt hắn — Giáo Chủ Quên Đi đang đứng đó dưới bóng tối dày đặc bao trùm lên toàn bộ khu vực xung quanh tòa nhà di tích cổ kính nơi đây như thể muốn nhấn chìm mọi ánh sáng hy vọng còn sót lại trong lòng những kẻ lạc lối đang tìm kiếm chân lý thật sự đằng sau lớp vỏ bọc giả tạo dối trá lừa gạt cảm xúc con người chúng ta ai nấy cũng vậy cả chứ không riêng gì bất kỳ cá nhân cụ thể nào đâu nha các bạn thân mến ạ!

"Cậu muốn phá vỡ Giao thức?" Giáo Chủ Quên Đi hỏi, giọng nói lạnh lùng và vô cảm đến mức đáng sợ.

Tiểu Hoa gật đầu nhẹ, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào đôi mắt trống rỗng của kẻ thù trước mặt mình — người đã xóa bỏ ký ức đau thương khỏi hàng triệu linh hồn trong suốt bao thế kỷ qua mà không hề chần chừ hay do dự nào đâu nha các bạn thân mến ạ!

Hắn hiểu ra điều gì đó quan trọng hơn bất kỳ sự thật trần trụi nào từng được hé lộ cho đến thời điểm hiện tại này vậy đó ha ha.

Mặt nạ thanh tĩnh trên khuôn mặt hắn bỗng nứt toát, lộ ra hàm răng đầy máu của một thực thể cổ xưa.

Linh lực trong người anh ta tự động bùng nổ, không vì phòng thủ mà để tự hủy thi thể đang bị xâm chiếm.

Hắn vươn tay, bóp chặt cổ kẻ thù, thì thầm:
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập