Chương 9
Không khí trong phổi cô đặc quánh lại, nặng nề như chì, mang theo mùi của xi măng ướt và sắt gỉ.
Cô nằm trên nền đất lạnh lẽo, xương sống rã ra thành từng mảnh nhỏ dưới áp lực của sự vô tri.
Âm thanh tiếng gầm rền vừa vang lên trong chương trước đã tắt ngúm, để lại một khoảng lặng chết chóc đến mức có thể nghe thấy tiếng máu chảy trong mạch.
Cô không ở ngôi nhà xưa nữa.
Không còn mùi khét của gỗ cháy hay hơi thở thoi thóp của Lan.
Thay vào đó, cô đứng giữa một hành lang bê tông xám xịt, vô tận, những bức tường dường như đang "thở" nhẹ nhàng, phồng lên và xẹp xuống theo một nhịp điệu sinh học nào đó.
Tiểu Hoa kiểm tra cơ thể.
Da thịt không có vết thương, nhưng cảm giác ngứa ngáy trên da vẫn còn đó, ám ảnh hơn cả vết cắt.
Cô nhìn xuống cánh tay trái.
Con số 7 vẫn ở đó, nhưng nó đã biến đổi.
Những con số đen sì ban đầu giờ đây đang chuyển động, tự sắp xếp lại thành một chuỗi ký tự phức tạp, giống như mã nguồn của một hệ điều hành đang lỗi.
*08:00:00*.
Nó không phải là thời gian.
Nó là một chỉ số.
Một chỉ số về độ ổn định của thực tại xung quanh cô.
Cô bước đi.
Những bước chân nặng trĩu vang lên trên nền bê tông nhám, nhưng không có tiếng vọng.
Hành lang này không có điểm kết thúc.
Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy theo nhịp tim cô, chậm rãi, đều đặn, như một cái đồng hồ đếm ngược vô hình.
Tiểu Hoa cảm thấy sự mất phương hướng đang dâng lên, không phải vì sợ hãi, mà vì cô nhận ra rằng mình đang quên đi một điều gì đó quan trọng.
Hay là lý do để tồn tại?
Cô chạm tay vào bức tường.
Bê tông ấm nóng, mềm nhũn dưới đầu ngón tay, như thể nó đang cố gắng hút lấy sự hiện diện của cô vào trong cấu trúc của nó.
Một bóng người xuất hiện ở cuối hành lang.
Không có âm thanh bước chân.
Chỉ có sự xuất hiện đột ngột, như một lỗi đồ họa trong một trò chơi điện tử.
Tiểu Hoa dừng lại, tay nắm chặt vào thứ gì đó虚无 trong không khí.
Người đó đi vào ánh đèn, và ánh sáng chiếu rõ khuôn mặt.
Một phụ nữ trung tuổi, tóc buộc cau, áo blouse trắng bẩn bẩn những vết dầu mỡ và máu khô.
Người từng là y tá trong arc trước.
Người đã chăm sóc những vết thương mà Tiểu Hoa không nhớ là mình có.
Bà Cúc không nhìn Tiểu Hoa.
Bà đang chăm sóc cho một người bệnh nằm trên giường bệnh vô hồn đặt giữa hành lang, một sự vi phạm logic không thể tin nổi.
Người bệnh đó không thở.
Mũi không rung động.
Tim không đập.
Nhưng Bà Cúc vẫn nhẹ nhàng thay băng, ánh mắt tập trung vào vết thương giả tưởng trên ngực người đó.
Tiểu Hoa tiến lại gần.
Cảm giác ghê rợn dâng lên trong cổ họng.
Cô định tấn công, định dùng bạo lực để phá vỡ sự tĩnh tại đáng ngờ này, nhưng Bà Cúc quay lại.
Ánh mắt bà không có sự thù hận, cũng không có sự thiện chí.
Đó là một nỗi đau khổ đã bị nén lại thành một khối đá.
Bà nhìn Tiểu Hoa, và trong ánh mắt ấy, Tiểu Hoa thấy sự sợ hãi của một người đã nhìn thấy tận cùng của sự tuyệt vọng.
"Cậu không nên ở đây," Bà Cúc nói, giọng nói khàn đặc, như thể bà vừa nuốt phải than.
"Nơi này không dành cho những kẻ còn ký ức."
Tiểu Hoa không lùi bước.
Cô bước vào khoảng không gian giữa bà và cái giường bệnh vô hồn.
"Tôi không có ký ức," Tiểu Hoa nói, giọng lạnh lùng, nhưng trong lòng cô, một vết nứt đang hình thành.
"Tôi chỉ đang tìm Nơi An Toàn."
Bà Cúc ngừng tay.
Tấm băng gạc rơi xuống đất, không phát ra tiếng động.
Bà nhìn Tiểu Hoa, như thể đang cố gắng đọc một cuốn sách đã bị xé nát.
"Nơi An Toàn?" Bà lặp lại, giọng điệu mỉa mai nhẹ nhàng.
"Cậu nghĩ nó tồn tại à?
Cậu nghĩ rằng có một nơi mà thế giới này không nhìn thấy cậu, không ghi nhận sự hiện diện của cậu như một lỗi?" Bà Cúc bước tới, gần enough để Tiểu Hoa ngửi thấy mùi thuốc sát trùng pha lẫn với mùi thối rữa của xác chết khô.
"Không có nơi nào cả.
Thế giới này là một cơ thể sống.
Nó ăn những kẻ trùng sinh.
Nó tiêu hóa chúng để duy trì sự ổn định.
cậu là một khối u."
Tiểu Hoa cảm thấy cơn đau nhói lên ở thái dương.
Con số trên tay cô nhấp nháy nhanh hơn.
*07:59:50*.
"Vậy tại sao tôi vẫn ở đây?" cô hỏi, nhìn thẳng vào mắt Bà Cúc.
"Tại sao tôi không bị tiêu hóa?"
Bà Cúc im lặng.
Bà quay lại nhìn người bệnh trên giường.
Người đó vẫn nằm đó, vô hồn, nhưng Bà Cúc đang thì thầm với họ, những lời thì thầm mà Tiểu Hoa không thể nghe thấy.
"Bởi vì cậu chưa hoàn thành," Bà Cúc nói, quay lại, ánh mắt đẫm nước.
"Cậu là một bản sao bị lỗi.
Một phiên bản thử nghiệm.
Và bản sao...
luôn được giữ lại để nghiên cứu."
Tiểu Hoa cảm thấy một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Cô nhìn xuống người bệnh.
Trên ngực người đó, không có vết thương.
Chỉ có một hình xăm.
Một hình xăm giống hệt con số 7 trên tay cô, nhưng lớn hơn, lan rộng ra khắp lồng ngực, như rễ cây đang bám vào xương sườn.
Và rồi, Tiểu Hoa nhận ra một sự thật kinh hoàng.
Người bệnh đó...
không có khuôn mặt.
Không có mắt.
Không có miệng.
Chỉ là một khối thịt nhẵn nhụi, phẳng lì.
Một bản rỗng.
Một cái xác đang được chăm sóc như thể nó là đấng cứu tinh.
"Bà Cúc," Tiểu Hoa nói, giọng run rẩy.
"Người đó là ai?"
Bà Cúc không trả lời.
Bà chỉ đưa cho Tiểu Hoa một cuốn sổ.
Cuốn sổ bìa đen, dày cộp, vỏ bọc bằng một loại da nào đó mềm và dính.
"Ghi chép," Bà Cúc nói.
"Nếu cậu muốn sống, cậu phải hiểu mình là gì.
Và nếu cậu là một bản sao...
thì chủ nhân của cậu vẫn đang sống somewhere.
Và cậu đang làm những gì mà chủ nhân của cậu đã làm."
Tiểu Hoa nhận cuốn sổ.
Nó nặng hơn tưởng tượng.
Như thể nó chứa đựng hàng tấn ký ức bị nén lại.
Bà Cúc quay lưng đi, tiếp tục chăm sóc cái xác không mặt.
Hành lang bắt đầu rung động.
Những bức tường bê tông bắt đầu nứt ra, lộ ra những sợi dây thần kinh màu xám bên trong, pulsating như tim mạch của một sinh vật khổng lồ.
Tiểu Hoa biết rằng cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc mở cuốn sổ đó ra.
Tiểu Hoa cầm cuốn sổ, tay run rẩy.
Những ngón tay cô bám chặt vào bìa sách, cảm giác như thể nó đang cố gắng cắn lại bàn tay cô.
Cô ngồi xuống bên cạnh cái giường bệnh vô hồn, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy tạo ra những bóng đổ dài và méo mó trên sàn.
Bà Cúc vẫn đứng đó, lưng quay lại, nhưng Tiểu Hoa cảm thấy ánh mắt của bà vẫn đang dán chặt vào lưng cô.
Cô lật trang.
Những trang giấy đầu tiên ghi lại những ký ức đau đớn: những cái chết của bạn bè, những lựa chọn tàn nhẫn mà cô đã đưa ra.
Không phải của Tiểu Hoa.
Của một người khác.
Một người mà cô chưa bao giờ gặp, nhưng lại cảm thấy quen thuộc đến rợn người.
Trang đầu tiên ghi: *"Ngày thứ 1.
Tôi đã giết cô ấy.
Không phải vì thù hận.
Vì cô ấy là một lỗi.
Và lỗi phải được xóa bỏ."*
Tiểu Hoa thở hắt ra.
Ký ức này không thuộc về cô.
Cô chưa bao giờ giết ai.
Cô là kẻ tìm kiếm sự an toàn, không phải kẻ thi hành án tử.
Nhưng khi cô đọc tiếp, những chi tiết trở nên sống động đến mức cô cảm thấy máu lạnh chạy trong mạch.
Cô cảm thấy vị sắt của máu trong miệng.
Cô cảm thấy sự mệt mỏi sau khi chặt một cái đầu.
Cô cảm thấy niềm vui tàn nhẫn khi nhìn thấy ánh mắt hoảng sợ của nạn nhân.
*"Ngày thứ 14.
Giao thức Sinh Tồn bắt đầu suy yếu.
Tôi phải hy sinh những ký ức để duy trì cấu trúc.
Tôi đã xóa bỏ chính mình.
Tôi đã trở thành một kẻ trùng sinh để tiếp tục cuộc chơi."*
Tiểu Hoa ngẩng đầu lên, nhìn Bà Cúc.
"Ai là người này?" cô hỏi, giọng nói khô khan.
Bà Cúc không quay lại.
Bà chỉ lắc đầu nhẹ.
"Người đó là Kiến thức.
Là sự thật mà cậu đã cố gắng quên.
Cậu không phải là Tiểu Hoa.
Cậu là thứ mà Tiểu Hoa đã tạo ra để bảo vệ cậu khỏi những gì cậu đã làm."
Tiểu Hoa cảm thấy thế giới xung quanh quay cuồng.
Cô lật nhanh hơn.
Những trang giấy tiếp theo ghi lại những quyết định khó khăn.
Những sự hy sinh.
Bà Cúc đã cam kết giữ lại ký ức của "Anh" qua mọi chu kỳ, dù phải chịu đựng sự căm ghét của Tiểu Hoa ban đầu.
Bà Cúc không phải là kẻ xấu; bà là người đã cam kết giữ lại ký ức của Tiểu Hoa qua mọi chu kỳ, dù phải chịu đựng sự căm ghét của Tiểu Hoa ban đầu.
Bà là người đã chứng kiến cái chết của chị mình, người đã bị Hội Kiểm Soát xóa sạch, và bà muốn dùng Tiểu Hoa để tìm lại ký ức của chị gái mình.
Bà Cúc nhìn Tiểu Hoa với ánh mắt tội lỗi, lặng lẽ đóng cuốn sổ lại.
Nhưng Tiểu Hoa đã đọc thấy đủ.
Cô nhìn thấy một kế hoạch chi tiết: "Anh" đã chủ động kích hoạt Giao thức Sinh Tồn để đưa Tiểu Hoa vào chu kỳ mới, với mục đích sử dụng Tiểu Hoa như một cái bẫy.
Tiểu Hoa không phải là nạn nhân.
Tiểu Hoa là kẻ thù.
Và kẻ thù đang làm điều đúng đắn theo cách tàn nhẫn nhất.
Tiểu Hoa mở toang cuốn sổ.
Những trang giấy cuối cùng không ghi ký ức của cô, mà ghi lại những suy nghĩ và hành động của một người khác: "Anh" — kẻ đã nói *"Anh đã đánh thức nó"*.
Tiểu Hoa đọc thấy một kế hoạch chi tiết: "Anh" đã chủ động kích hoạt Giao thức Sinh Tồn để đưa Tiểu Hoa vào chu kỳ mới, với mục đích sử dụng Tiểu Hoa như một cái bẫy.
Tiểu Hoa không phải là nạn nhân.
Tiểu Hoa là kẻ thù.
Và kẻ thù đang làm điều đúng đắn theo cách tàn nhẫn nhất.
*"Họ nghĩ rằng trùng sinh là virus.
Tôi biết đó là sự sống thực sự.
Để thế giới tồn tại, nó phải được thanh lọc.
Và tôi sẽ là người thanh lọc đó.
Tiểu Hoa sẽ là công cụ.
Cô ấy sẽ không nhớ.
Cô ấy sẽ chỉ là một con rối, và khi cô ấy tìm thấy Nơi An Toàn, cô ấy sẽ kích hoạt cơ chế cuối cùng.
Khi đó, thế giới sẽ sụp đổ.
Và từ đống đổ nát, một trật tự mới sẽ được sinh ra."*
Tiểu Hoa cảm thấy cơ thể cô tan rã.
Cô nhìn xuống tay mình.
Con số 7 trên tay cô không còn là một chỉ số nữa.
Nó đang lan rộng, phủ kín bàn tay, rồi lan lên cánh tay, như mực đen đang thấm vào da thịt.
Cô cảm thấy một sự đau đớn khủng khiếp, như thể xương cốt của cô đang bị kéo ra khỏi cơ thể.
Bà Cúc quay lại, ánh mắt đầy đau khổ.
"Cậu đã đọc thấy sự thật chưa?" Bà Cúc hỏi.
"Cậu là kẻ hủy diệt.
Và cậu đang cố gắng tìm nơi an toàn để trốn tránh bản chất của mình."
Tiểu Hoa đứng dậy, cơ thể run rẩy.
"Không," cô nói.
"Tôi không phải là người đó.
Tôi là Tiểu Hoa."
"Cậu là Tiểu Hoa," Bà Cúc nói, giọng nói nhẹ nhàng, đáng sợ.
"Nhưng cậu là Tiểu Hoa đã bị xóa bỏ ký ức.
Cậu là bản sao.
Và bản sao...
luôn trung thành với chủ nhân.
Chủ nhân của cậu đang ngủ.
Và cậu đang chuẩn bị để đánh thức cậu ấy."
Tiểu Hoa nhìn vào cuốn sổ.
Những trang giấy cuối cùng ghi lại một địa điểm.
Một nơi mà cô chưa từng biết.
Một nơi mà cô cảm thấy quen thuộc đến mức tim cô thắt lại.
Nơi An Toàn.
Nó không phải là một nơi trốn tránh.
Nó là một nơi thi hành án tử.
Và Tiểu Hoa đang trên đường đến đó.
Bà Cúc đưa cho cô một con dao.
"Nếu cậu muốn sống," Bà Cúc nói, "Hãy giết tôi.
Tôi là người giữ ký ức.
Nếu tôi chết, cậu sẽ quên.
Cậu sẽ trở lại trạng thái ban đầu.
Và cậu sẽ tiếp tục hành trình."
Tiểu Hoa cầm con dao.
Tay cô run rẩy.
Cô nhìn Bà Cúc, người phụ nữ đã chăm sóc cái xác không mặt, người đã cam kết giữ lại ký ức đau đớn nhất của cô.
Và rồi, Tiểu Hoa hiểu ra.
Bà Cúc không muốn cô sống.
Bà Cúc muốn cô chết.
Để bà ta có thể tìm lại ký ức của chị mình.
Và Tiểu Hoa là chìa khóa.
Tiểu Hoa gục xuống, nước mắt chảy ra nhưng không có cảm xúc.
Bà Cúc nhìn cô với ánh mắt tội lỗi, lặng lẽ đóng cuốn sổ lại.
Hành lang bắt đầu sụp đổ, bê tông vỡ ra như kính.
Tiểu Hoa cảm thấy một ý thức mới trỗi dậy, lạnh lẽo và tinh tế.
Cô nhìn Bà Cúc, miệng mỉm cười một cách khác thường: "Cảm ơn Bà đã giữ lại ký ức cho tôi."
Bà Cúc giật mình, con dao trên tay Tiểu Hoa đang hướng về cổ bà.
Nhưng Tiểu Hoa không đâm.
Cô đưa con dao về phía cái giường bệnh vô hồn.
Cô cắt cổ cái xác không mặt.
Máu không chảy ra.
Thay vào đó, từ vết cắt, một giọng nói vang lên.
Giọng nói của Tiểu Hoa.
Nhưng già hơn, mệt hơn, và đầy sự tàn nhẫn.
"Chương 9 kết thúc," giọng nói ấy nói.
"Chương 10 bắt đầu."
Tiểu Hoa nhìn Bà Cúc, và trong đáy mắt cô, cô thấy một căn phòng khác.
Một căn phòng mà cô chưa từng bước vào.
Và trong căn phòng đó, có một chiếc ghế.
Và trên chiếc ghế ấy, có một người đang ngồi.
Người ấy đang nhìn cô ta.
Và người ấy đang chờ đợi.
Tiểu Hoa đứng dậy.
Cô nhìn xuống tay mình.
Con số 7 đã biến mất.
Thay vào đó, trên da cô xuất hiện một chuỗi số nhỏ xíu, nhấp nháy màu đỏ, giống như dòng code trên màn hình máy tính cũ.
*09:00:00*.
Cô quay lại, nhìn Bà Cúc.
"Bà muốn ký ức của chị bà?" Tiểu Hoa hỏi, giọng nói lạnh lẽo.
"Tôi sẽ cho bà.
Nhưng trước đó, bà phải giúp tôi tìm Nơi An Toàn."
Bà Cúc im lặng.
Bà gật đầu.
Tiểu Hoa bước đi, vào sâu trong hành lang đang sụp đổ.
Cô không nhìn lại.
Cô biết rằng mình đang đi đến nơi tận cùng của sự tuyệt vọng.
Và ở đó, cô sẽ gặp lại chính mình.
Người đã tạo ra cô.
Người đã xóa bỏ cô.
Và người đang chờ đợi cô để hoàn thành kế hoạch của mình.
*"Đang tải...
Sẵn sàng."*
Tiểu Hoa mỉm cười.
Và hành lang, sụp đổ hoàn toàn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận