Chương 8
Không phải là trần nhà trắng toát của bệnh viện, cũng không phải là nền bê tông lạnh lẽo của hiện trường bạo lực mà cô vừa mới chứng kiến.
Cô đang ngồi trước một chiếc gương cổ, lớp tráng bạc đã bong tróc theo những mảng lớn, để lộ ra nền kim loại xỉn màu và gỉ sét.
Chiếc gương được đặt ở giữa phòng khách tối om, chính là ngôi nhà mà cô đã sống năm năm trước, nơi mà mọi ký ức về sự an toàn đều bị phủ lên bởi một lớp bụi dày cộp của thời gian.
Ánh sáng duy nhất đến từ một ngọn nến dầu đang cháy leo lét trên bàn, mùi hôi thối của thịt thối rữa hòa quyện với mùi hương hoa tử đinh hương khô khan, tạo nên một hỗn hợp mùi hương khiến dạ dày Tiểu Hoa co lại, muốn nôn ra ngoài.
Không có tiếng động của thành phố bên ngoài.
Không có tiếng xe cộ, không có tiếng chim kêu.
Chỉ có tiếng tim đập, dồn dập và nặng nề, như một cỗ máy đang quá nhiệt.
Tiểu Hoa nhìn vào mặt mình trong gương.
Khuôn mặt đó quen thuộc, nhưng đôi mắt thì xa lạ.
Chúng sâu hoắt, trũng xuống, với quầng thâm dưới mắt như thể cô đã không ngủ một giấc nào trong nhiều thập kỷ.
Cô đưa tay lên, chạm vào mặt mình.
Da thịt mềm mại, ấm áp.
Không phải là xác chết, cũng không phải là ảo ảnh.
Cô là thật.
Nhưng tại sao cô lại ở đây?
Tại sao căn phòng này lại tồn tại khi mà thế giới bên ngoài đã thay đổi hoàn toàn?
Một cơn đau nhói lên phía sau mắt cô, như thể có một cây kim lạnh giá đang được kéo qua não bộ.
Tiểu Hoa nhíu mày, cố gắng nhớ lại.
Những ký ức fragments nổi lên, không theo trình tự thời gian.
Một đứa trẻ khóc.
Một bàn tay nắm chặt lấy tay cô.
Và rồi, một âm thanh.
Một âm thanh của sự hủy diệt.
Cô đứng dậy, chân chạm vào sàn gỗ cứng lạnh.
Mọi thứ xung quanh đều im lặng, nhưng sự im lặng đó nghe như một tiếng thì thầm.
Nó không đến từ đâu cả, nó vang lên từ chính bên trong đầu cô, từ những góc tối nhất của tâm trí mà cô đã cố gắng chôn giấu.
Tiểu Hoa nhìn vào khoảng không nơi Lan có thể đang ẩn nấp.
Cô nghe thấy tiếng thì thầm, và cô hiểu rằng Lan đang cầu xin cô.
Nhưng cô cũng hiểu rằng nếu cô không giết Lan, thế giới này sẽ sụp đổ.
Và cô sẽ lại bị xóa bỏ, lại phải sống trong những chu kỳ tồn tại lặp đi lặp lại vô tận.
Cô nâng cây dao lên.
Cô nhìn vào Giám Đốc Minh, và trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra rằng anh ta đang chờ đợi.
Chờ đợi cô thực hiện hành động cuối cùng.
Hành động sẽ định đoạt số phận của cô.
"Vậy thì," cô nói, giọng nói khô khốc.
"Hãy để tôi kết thúc nó."
Tiếng động từ bếp.
*Keng, keng.* Tiếng dao thớt đều đặn, nhịp nhàng.
Một âm thanh bình dị đến mức đáng sợ trong khung cảnh hỗn loạn này.
Tiểu Hoa rảo bước đến, tay nắm chặt cây dao gọt hoa quả bằng thép không gỉ mà cô nhặt được từ bàn ăn.
Cô đẩy cửa bếp.
Hơi lạnh từ phòng bếp phả ra, mang theo mùi thịt sống tươi mới, cắt ngang đi mùi thối rữa từ phòng khách.
Lan ngồi đó.
Không phải xác chết, không phải ma quái.
Lan đang ngồi trên ghế gỗ, lưng quay lại, tay cầm dao cắt thịt bò.
Thịt được cắt thành những lát mỏng đều như nhau, xếp chồng lên nhau trên thớt gỗ.
Lan mặc một chiếc áo sơ mi trắng, sạch sẽ, không một vết máu.
Tóc cô ta buộc gọn gàng, lộ ra gáy trắng bệch.
Tiểu Hoa đứng sững lại, cây dao trong tay run rẩy nhẹ.
Đây là một cú lừa.
Một trò đùa tàn nhẫn của thế giới.
Lan đã chết.
Cô đã chứng kiến cái chết của Lan, chứng kiến máu chảy ra từ cổ họng cô ta, chứng kiến ánh mắt tắt dần.
Vậy tại sao Lan lại đang ngồi đây, cắt thịt?
Lan dừng lại.
Cô ta quay đầu, nhìn Tiểu Hoa.
Ánh mắt Lan bình thản, không hề có dấu hiệu của sự sợ hãi hay giận dữ.
Chỉ là một sự nhìn nhận lạnh lùng, như thể cô ta đang nhìn một vật thể vô tri.
"Anh về rồi," Lan nói.
Giọng nói của cô ta nhẹ nhàng, êm ái, nhưng vang vọng trong căn bếp nhỏ như một lời kết án.
"Anh đã quên mất rằng tôi vẫn còn ở đây."
Tiểu Hoa nuốt nước bọt, cổ họng khô khan.
"Tại sao anh lại ở đây?" cô hỏi, giọng nói của mình nghe như thể đang từ xa vọng lại.
"Anh đã chết."
Lan mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, không chạm đến đôi mắt.
"Chết là một khái niệm của những kẻ yếu đuối, Tiểu Hoa.
Tôi không chết.
bị loại bỏ.
Và giờ, tôi đang trở lại.
Để hoàn thành công việc." Cô ta quay lại, tiếp tục cắt thịt.
Những lát thịt đỏ thẫm, tươi roi rói.
"Anh nghĩ rằng mình có thể chạy trốn khỏi quá khứ.
Nhưng thế giới này không cho phép điều đó.
Nó ghi nhận mọi thứ.
Mọi vết nứt, mọi lỗi lầm.
Và anh, Tiểu Hoa, là một lỗi lầm lớn."
Tiểu Hoa bước vào bếp, cây dao vẫn trong tay.
"Tôi không tin anh."
"Anh phải tin," Lan nói, không quay đầu lại.
"Vì anh là tôi.
Và tôi là anh.
Chúng ta là một.
Và chúng ta đang bị săn đuổi."
Tiểu Hoa lao tới, quật cây dao vào Lan.
Động tác nhanh, dứt khoát, như một phản xạ tự nhiên của kẻ chiến đấu.
Nhưng Lan không tránh.
Con dao xuyên qua vai Lan mà không thấy máu chảy ra, chỉ thấy một lớp sương mù xám xịt tan biến, để lộ ra một cơ thể rỗng không bên trong.
Lan ôm vết thương, mỉm cười đau đớn, nhưng không hề kêu lên một tiếng nào.
"Em thấy đấy.
Em không thể giết tôi.
Tôi là phần 'Ghi Nhận' của em," Lan nói, giọng nói vang lên từ khắp nơi trong căn bếp, như thể cô ta đang hiện diện ở mọi góc độ.
"Anh đã cố gắng xóa bỏ tôi, nhưng anh không thể.
Tôi là ký ức của anh.
Và ký ức thì không bao giờ thực sự biến mất.
Nó chỉ bị chôn vùi."
Tiểu Hoa lùi lại, thở hổn hển.
Cây dao trong tay cô dường như trở nên nặng trĩu.
"Anh là ảo ảnh," cô nói, cố gắng giữ cho giọng nói của mình vững vàng.
"Anh là một triệu chứng của sự suy sụp tâm trí."
Lan quay lại, nhìn Tiểu Hoa bằng ánh mắt đầy tội lỗi.
Tôi là sự thật.
Và anh đang sợ hãi.
Anh sợ rằng mình đã làm điều gì đó tồi tệ.
Anh sợ rằng mình đã không phải là một nạn nhân, mà là một kẻ sát nhân.
Và anh muốn quên đi điều đó."
Tiểu Hoa cảm thấy một cơn đau nhói lên tim.
Những ký ức fragments nổi lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Một bàn tay.
Một tiếng hét.
Và rồi, sự im lặng.
Sự im lặng của cái chết.
"Tôi không nhớ," cô nói, giọng nói run rẩy.
"Tôi không nhớ gì cả."
"Anh sẽ nhớ," Lan nói, giọng nói trở nên lạnh lẽo.
"Và khi anh nhớ, anh sẽ hiểu.
Anh sẽ hiểu rằng anh không thể chạy trốn.
Anh phải đối mặt với nó.
Với chính mình."
Tiểu Hoa nhìn vào tay Lan.
Trên cổ tay Lan, cũng có một vết xăm.
Nhưng đó không phải con mắt.
Đó là một hình thù méo mó, giống như một chiếc miệng đang cắn vào chính nó.
Một biểu tượng của sự vô hạn, của sự lặp lại không hồi kết.
"Nếu anh là phần ký ức của tôi," Tiểu Hoa thì thầm, "thì tại sao anh lại sợ tôi nhớ ra?"
Lan nhìn Tiểu Hoa, ánh mắt cô ta thay đổi.
Từ sự bình thản sang sự hoảng sợ.
"Anh không thể nhớ," Lan nói, giọng nói run rẩy.
"Nếu anh nhớ, anh sẽ hiểu rằng anh đã giết em gái tôi.
Và anh sẽ không thể tha thứ cho chính mình."
Tiểu Hoa cảm thấy một cơn đau nhói lên đầu.
Những ký ức fragments nổi lên, như những mảnh vỡ của một tấm kính vỡ.
Một đứa trẻ.
Một tiếng khóc.
Và rồi, một con dao.
Một con dao trong tay cô.
"Không," Tiểu Hoa nói, giọng nói khô khốc.
"Không thể nào."
"Có thể," Lan nói.
"Và anh đã làm nó.
Anh đã giết em gái tôi.
Và anh đã xóa bỏ ký ức của mình.
Để anh có thể sống tiếp.
Nhưng thế giới không cho phép điều đó.
Nó ghi nhận mọi thứ.
Và giờ, anh đang bị truy đuổi."
Tiểu Hoa đưa tay lên, chạm vào cổ tay mình.
Da thịt ở đó bình thường, không có vết xăm.
Nhưng rồi, một cảm giác ngứa ngáy, như thể có một con kiến đang bò trên da.
Tiểu Hoa nhìn xuống.
Trên da cô, một vết xăm mới xuất hiện.
Nó không phải là một vết sẹo.
Nó là một con số.
*"Chương 7 kết thúc,"* giọng nói ấy hỏi.
*"Chương 8 bắt đầu."*
Trong bóng tối, tiếng thì thầm của hàng trăm giọng nói vang lên, đồng thời.
*"Đang tải...
Đang tải..."*
Lan gào lên, âm thanh bị cắt ngang bởi một tiếng *bíp* điện tử lạnh lùng.
Tiểu Hoa đứng dậy.
Cô nhìn xuống bàn tay.
Vết xăm con mắt đã biến mất.
Thay vào đó, trên da cô xuất hiện một chuỗi số nhỏ xíu, nhấp nháy màu đỏ, giống như dòng code trên màn hình máy tính cũ.
*08:00:00*.
Một cánh tay nhỏ bé, trắng bệch, thò ra từ khe nứt trên tường bếp.
Nó không phải của Lan.
Nó là của một đứa trẻ khác, khoảng 6 tuổi, với đôi mắt già cỗi.
Đứa trẻ mỉm cười, giọng nói thì thầm vào tai cô: *"Cảm ơn anh đã nhớ lại, Tiểu Hoa."*
Tiểu Hoa cảm thấy ký ức của mình vỡ ra.
Cô nhìn vào đôi mắt của đứa trẻ, và trong đáy mắt ấy, cô thấy một căn phòng khác.
Một căn phòng mà cô chưa từng bước vào.
Và trong căn phòng đó, có một chiếc ghế.
Và trên chiếc ghế ấy, có một người đang ngồi.
Người ấy đang nhìn cô ta.
Và người ấy đang chờ đợi.
Giám Đốc Minh bước vào bếp, ánh mắt anh ta thay đổi.
Từ sự bình thản sang sự hoảng sợ.
"Không," anh ta nói.
"Điều đó không thể xảy ra.
Cậu đã xóa bỏ Lan.
Cậu đã xóa bỏ chính mình.
cậu không thể xóa bỏ *Nó*."
Tiểu Hoa nhìn vào Giám Đốc Minh, và trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra rằng anh ta đang sợ.
Sợ điều gì đó mà cô chưa hiểu.
*"Đang tải...
Sẵn sàng."*
Tiểu Hoa nhìn vào đứa trẻ.
Đứa trẻ mỉm cười, và rồi, biến mất.
Tiểu Hoa đứng một mình trong căn bếp tối om.
Ngọn nến dầu vẫn cháy leo lét.
Và trên tay cô, con số 7 vẫn nhấp nháy.
*"Chương 8 kết thúc,"* giọng nói ấy hỏi.
*"Chương 9 bắt đầu."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận