Chương 7

Tiểu Hoa đứng trước tấm gương vỡ, mảnh thủy tinh sắc nhọn bám chặt vào lòng bàn tay, nhưng cô không cảm thấy đau.

Sự tê dại lan tỏa từ ngón tay lên cánh tay, rồi lan khắp cơ thể, thay thế cho cảm giác sợ hãi mà lẽ ra phải có.

Hơi thở của cô nghẹn lại, không phải vì bóng tối bao trùm căn phòng, mà vì mùi máu tan nồng đang ám vào da thịt cô – một mùi hương kim loại và sắt gỉ mà cô chưa bao giờ ngửi thấy trong thực tại của mình.

Mùi này không thuộc về hiện tại.

Nó thuộc về quá khứ, về những gì đã bị xóa bỏ, bị chôn vùi dưới lớp tro bụi của những chu kỳ tồn tại đã qua.

Đứa trẻ trong gương, với đôi mắt già cỗi và ánh nhìn tàn nhẫn như một kẻ đã chứng kiến tận cùng sự sụp đổ của mọi trật tự, vừa hỏi: *"Tại sao cậu lại giết Lan?"*.

Tiểu Hoa không trả lời.

Cô không biết mình là ai, và càng không biết Lan là ai.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, khi ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu lung lay chiếu vào mặt cô, cô nhận ra rằng gương không phản chiếu khuôn mặt của một cô gái mười bảy tuổi đang mất phương hướng.

Nó phản chiếu một kẻ sát nhân.

Một kẻ đã dùng con dao ấy, đã cắt đứt cổ họng của một người thân yêu, và giờ đây, ký ức đang cố gắng quay ngược lại để trừng phạt cô.

Cô nhìn vào đôi mắt của bản thân trong gương và thấy sự thay đổi chậm rãi.

Màu xanh lam của sự ngây thơ đang dần bị nuốt chửng bởi màu đen đặc, như thể bầu trời đêm đang sụp đổ xuống đáy mắt cô.

Trong khoảng không đen ngòm ấy, cô thấy một căn phòng khác.

Một căn phòng mà cô chưa từng bước vào, nhưng lại cảm thấy quen thuộc đến rợn người.

Cô buông cây dao xuống sàn, âm thanh va chạm kim loại với gỗ vang lên khô khốc, cắt ngang dòng suy nghĩ đang hỗn loạn trong đầu.

Cô ôm chặt lấy đầu, những ngón tay luồn vào tóc, kéo mạnh để cố gắng giữ lại một chút ý thức còn sót lại.

*"Sự thật là một con dao,"* giọng nói của Thanh Tra vang lên trong ký ức, lạnh lùng và vô cảm.

*"Nó có thể cắt đứt dây buộc, hoặc nó có thể cắt đứt cổ.

Cậu phải chọn."* Nhưng giờ đây, không có Thanh Tra đứng đó để quan sát.

Chỉ còn lại cô và bóng ma của chính mình trong gương.

Bóng ấy không còn là một ảo ảnh nữa.

Nó đang mỉm cười, một nụ cười đầy máu và nước mắt, và bên cạnh nó, một bóng người khác đứng lặng lẽ, ánh mắt đầy giận dữ nhìn chằm chằm vào Tiểu Hoa.

Ai là kẻ sát nhân?

Ai là nạn nhân?

Câu hỏi đó không còn là câu hỏi của một vụ án hình sự nữa.

Nó là câu hỏi của một sự tồn tại bị sai lệch.

Tiểu Hoa lùi lại, lưng chạm vào bức tường lạnh lẽo.

Mùi máu trong gương càng lúc càng nồng, đến mức cô cảm thấy như mình đang đứng giữa một bãi tha ma vừa được đào xới.

Cô nhìn xuống lòng bàn tay mình.

Không có vết cắt.

Không có máu.

Nhưng trong tâm trí cô, hình ảnh cổ họng Lan bị cắt đứt đang lặp đi lặp lại, khung cảnh đó sắc nét đến từng chi tiết: tiếng máu phun ra, tiếng người thân yêu gào lên trong đau đớn, và sau đó là sự tĩnh lặng chết chóc.

Cô biết mình đã làm điều đó.

Cô biết mình đã giết Lan.

Nhưng tại sao?

Và tại sao cô lại không nhớ?

Tiểu Hoa tìm thấy một cuốn nhật ký cũ, bìa da mục nát, nằm dưới gầm giường.

Nó được giấu kín trong một khe hở nhỏ, nơi bụi bặm tích tụ thành một lớp dày màu xám.

Cô cầm cuốn sổ trên tay, cảm nhận độ nặng bất thường của nó, như thể mỗi trang giấy đều chứa đựng một gánh nặng vật lý.

Trang cuối cùng còn sót lại, chữ viết run rẩy, nét mực bị lem nhem, như thể người viết đang bị ép buộc hoặc đang trong trạng thái hoảng loạn tột độ:

*"Hôm nay Lan nói nó nghe thấy tiếng gọi từ trong tường.

Nó bảo có một giọng nói thì thầm tên nó.

Tôi đã khuyên nó im lặng.

Nhưng Lan không nghe.

Nó nói giọng nói đó biết mọi thứ về tôi.

Nó biết tôi là ai, nó biết tôi đã sống lại bao nhiêu lần.

Tôi sợ rằng tôi không còn là chính mình nữa.

Tôi sợ rằng thế giới này đang dần biến mất, và chỉ còn lại những con quái vật gọi tên chúng ta bằng những cái tên cũ."*

Tiểu Hoa đọc đi đọc lại đoạn văn đó, từng từ một như thể đang nhai nhóp một miếng thịt sống.

Cái tên đó như một mũi kim đâm thẳng vào não bộ cô.

Cô nhắm mắt lại, và hình ảnh của một cô gái nhỏ nhắn, với đôi mắt sáng và nụ cười hồn nhiên, hiện ra trong tâm trí cô.

Lan không phải là một người lạ.

Lan là người duy nhất trên thế giới này mà Tiểu Hoa cảm thấy an toàn.

Lan là nơi trú ẩn duy nhất của cô trước những cơn ác mộng về những chu kỳ tồn tại lặp đi lặp lại vô tận.

Nhưng giờ đây, cuốn nhật ký này nói rằng Lan đã nghe thấy tiếng gọi từ tường.

Tiếng gọi của ai?

Của thế giới?

Hay của chính Tiểu Hoa?

Cô lật ngược cuốn nhật ký, tìm kiếm những manh mối khác.

Ở trang bìa trong, có một vết ố màu nâu sẫm.

Không phải là mực.

Và bên dưới vết máu đó, có một dòng chữ được viết bằng bút bi đen, nét chữ vội vã: *"Nơi An Toàn không tồn tại.

Nó chỉ là một ảo ảnh mà chúng ta tạo ra để không phải đối mặt với sự thật."*

Tiểu Hoa đứng dậy, tim đập nhanh hơn.

Cô nhìn quanh căn phòng, tìm kiếm dấu hiệu của sự hiện diện Lan.

Nhưng căn phòng trống rỗng.

Chỉ có tiếng thì thầm từ trong tường, ngày càng rõ ràng, như thể nó đang cố gắng xâm nhập vào tâm trí cô.

*"Mở ra đi, Tiểu Hoa.

Tôi lạnh."* Giọng nói đó không giống giọng của Lan.

Nó giống giọng của chính cô.

Nhưng nó già hơn, lạnh hơn, và đầy sự thù hận.

Cô hiểu ra rằng cuốn nhật ký này không phải là của Lan.

Nó là của Hoa.

Bản sao bị lỗi của cô.

Và Lan, người mà cô tưởng là người thân, thực chất chỉ là một nạn nhân vô tội bị cuốn vào vòng xoáy của những ký ức bị xóa bỏ.

Cánh cửa phòng mở ra.

Không phải là một con quái vật, mà là một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, tóc bạc.

Anh ta cầm một chiếc clipboard, nhìn Tiểu Hoa với ánh mắt bình thản, không chút giận dữ.

Anh ta bước vào phòng, bước chân nhẹ nhàng như thể đang đi trong một bảo tàng, và đứng trước Tiểu Hoa, như thể cô chỉ là một hiện vật cần được bảo quản.

"Tiểu Hoa," anh ta nói, giọng đều đều, không cảm xúc.

"Bạn đã vi phạm Quy Tắc Ghi Nhận.

Bạn đã can thiệp vào trạng thái của mốt thực thể không được phép tồn tại.

Bạn đang cố gắng giữ lại ký ức của một người đã bị xóa bỏ."

Tiểu Hoa nhìn anh ta, cảm thấy một sự lạnh lẽo lan tỏa từ xương tủy.

"Anh là ai?" cô hỏi, giọng nói run rẩy.

"Tôi là Giám Đốc Minh," anh ta trả lời, không cần giới thiệu thêm.

"Tôi là người duy trì trật tự của thế giới này.

Và bạn, Tiểu Hoa, là một lỗi.

Một lỗi nghiêm trọng.

Bạn đã tái sinh, và bạn đã cố gắng giữ lại những ký ức của chu kỳ trước.

Nhưng thế giới không cho phép điều đó.

Sự trùng sinh là một virus.

Nó làm suy yếu cấu trúc thực tại.

Và tôi là người thanh trừng."

Anh ta nhìn cô với ánh mắt đầy sự phán xét.

"Bạn nghĩ mình đang tìm kiếm Nơi An Toàn?

Nhưng Nơi An Toàn không tồn tại.

Thế giới này là một Giao thức Sinh Tồn.

Nó nhận diện mọi thực thể đã từng sống lại thông qua Vết Xăm.

Và bạn, Tiểu Hoa, có Vết Xăm.

Bạn đã sống lại.

Và bạn đã giết Lan để giữ bí mật.

Bạn đã xóa bỏ chính mình để tạo ra Tiểu Hoa, và giờ bạn đang tìm cách sống như một người bình thường.

Nhưng sự thật là, bạn không thể."

Tiểu Hoa lùi lại, cảm thấy như thế giới đang quay cuồng xung quanh cô.

"Tôi không nhớ," cô nói.

"Tôi không nhớ đã giết Lan."

Giám Đốc Minh mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng và tàn nhẫn.

"Ký ức là một con dao.

Nó có thể cắt đứt dây buộc, hoặc nó có thể cắt đứt cổ.

Bạn đã chọn cắt đứt cổ.

Và giờ, bạn phải chịu đựng hậu quả."

Anh ta đưa chiếc clipboard ra, và trên đó là một danh sách.

Danh sách những người đã bị xóa bỏ.

Và ở cuối danh sách, có tên Lan.

"Lan không phải là người thân của bạn," anh ta nói.

"Lan là một thực thể bị lỗi.

Cô ấy đã nghe thấy tiếng gọi từ tường, và cô ấy đã cố gắng phá vỡ Giao thức Sinh Tồn.

Và bạn, Tiểu Hoa, đã giết cô ấy để bảo vệ thế giới này.

Bạn là một anh hùng.

Một kẻ sát nhân anh hùng."

Tiểu Hoa nhìn vào bức tường.

Tiếng thì thầm càng lúc càng rõ.

*"Mở ra đi, Tiểu Hoa.

Tôi lạnh."*

Cô nhận ra rằng người đàn ông không phải là kẻ thù.

Anh ta là một thực thể đã trải qua nhiều chu kỳ, và anh ta đang cố gắng giúp cô hiểu rằng việc giữ Lan lại chỉ là sự đau khổ vô ích.

Giao thức Sinh Tồn đang dần loại bỏ những gì không phù hợp.

Và Lan, với khả năng nghe thấy tiếng gọi từ tường, là một mối đe dọa cho sự ổn định của thế giới.

Giám Đốc Minh không phải là kẻ ác.

Anh ta là người duy trì trật tự.

Và anh ta đúng.

Tiểu Hoa nhìn vào bàn tay mình.

Cô cầm lấy cây dao.

Cô nhìn vào Giám Đốc Minh, và trong ánh mắt anh ta, cô thấy sự thông cảm.

Một sự thông cảm lạnh lùng, nhưng là sự thông cảm.

"Nếu tôi giết Lan," cô hỏi, "thì tôi sẽ được ghi nhận là ai?"

"Bạn sẽ được ghi nhận là một người bình thường," Giám Đốc Minh trả lời.

"Bạn sẽ không còn là kẻ trùng sinh.

Bạn sẽ không còn có Vết Xăm.

Và bạn sẽ có thể sống một cuộc đời bình yên, xa rời những bí mật đen tối của thế giới."

Tiểu Hoa nhìn vào bức tường.

Cô nhìn vào khoảng không nơi Lan có thể đang ẩn nấp.

Cô nghe thấy tiếng thì thầm, và cô hiểu rằng Lan đang cầu xin cô.

Nhưng cô cũng hiểu rằng nếu cô không giết Lan, thế giới này sẽ sụp đổ.

Và cô sẽ lại bị xóa bỏ, lại phải sống trong những chu kỳ tồn tại lặp đi lặp lại vô tận.

Cô nâng cây dao lên.

Cô nhìn vào Giám Đốc Minh, và trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra rằng anh ta đang chờ đợi.

Chờ đợi cô thực hiện hành động cuối cùng.

Hành động sẽ định đoạt số phận của cô.

"Vậy thì," cô nói, giọng nói khô khốc.

"Hãy để tôi kết thúc nó."

Tiểu Hoa đưa dao vào tường.

Tiếng xương khô gãy rộp vang lên, một âm thanh khô khan và kinh hoàng.

Một cánh tay nhỏ bé, trắng bệch, thò ra từ khe nứt.

Nó không phải của Lan.

Nó là của một đứa trẻ khác, khoảng 6 tuổi, với đôi mắt già cỗi.

Đứa trẻ mỉm cười, giọng nói thì thầm vào tai cô: *"Cảm ơn anh đã nhớ lại, Tiểu Hoa."*

Tiểu Hoa cảm thấy ký ức của mình vỡ ra.

Cô nhìn vào đôi mắt của đứa trẻ, và trong đáy mắt ấy, cô thấy một căn phòng khác.

Một căn phòng mà cô chưa từng bước vào.

Và trong căn phòng đó, có một chiếc ghế.

Và trên chiếc ghế ấy, có một người đang ngồi.

Người ấy đang nhìn cô ta.

Và người ấy đang chờ đợi.

Giám Đốc Minh bước lùi lại, ánh mắt anh ta thay đổi.

Từ sự bình thản sang sự hoảng sợ.

"Không," anh ta nói.

"Điều đó không thể xảy ra.

Cậu đã xóa bỏ Lan.

Cậu đã xóa bỏ chính mình.

cậu không thể xóa bỏ *Nó*."

Tiểu Hoa nhìn xuống bàn tay mình.

Trên cổ tay cô, một Vết Xăm mới xuất hiện.

Nó không phải là một vết sẹo.

Nó là một con số.

*"Chương 7 kết thúc,"* giọng nói ấy hỏi.

*"Chương 8 bắt đầu."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập