Chương 6

Tiểu Hoa đứng trước tấm gương phòng tắm, hơi thở ngưng đọng thành những đám sương mờ ảo trên mặt kính lạnh giá.

Bàn tay cô run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự mất kiểm soát vô thức, như thể các cơ bắp đang quên cách tuân lệnh của ý thức.

Cô đưa ngón tay lên gáy, chạm vào vùng da thịt nơi vết xăm cũ từng hằn sâu.

Không có máu.

Không có vết thương hở.

Nhưng dưới đầu ngón tay, lớp da giống như một tấm thạch cao vừa mới trát xong, nhão nhoẹt, ẩm ướt và chưa khô.

Nó mềm đến mức cô cảm nhận được từng thớ thịt bên dưới đang chuyển động, không theo quy luật sinh học nào cô từng biết.

Cô nheo mắt, cố gắng tập trung vào mặt kính mờ mịt.

Trong gương, không có bóng người.

Chỉ có một khoảng trống đen ngòm, một lỗ hổng hình người mà thế giới từ chối vẽ nên.

Bên trong khoảng trống ấy, cô thấy chính mình, nhưng là một Tiểu Hoa khác, đang mỉm cười với một vẻ đẹp tàn bạo và vô hồn.

Cô rút tay lại, bàn tay chạm vào thành bồn rửa, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa khắp ngón tay.

Nước trong bồn đang chảy, nhưng tiếng nước không vang lên.

Chỉ có sự im lặng, nặng trĩu và đặc quánh.

Tiểu Hoa nhìn xuống dòng nước đang cuốn đi những sợi tóc xám đen, và nhận ra rằng những sợi tóc đó không trôi đi.

Chúng đứng yên, như những sợi dây thép mỏng manh, bám chặt vào thành bồn.

Thế giới đang lỗi thời.

Cô cảm nhận được điều đó trong từng tế bào.

Giao thức Sinh Tồn đang gặp lỗi, và cô là một file dữ liệu bị hỏng, không được phép tồn tại nhưng cũng không thể bị xóa bỏ hoàn toàn.

Cô bước ra khỏi phòng tắm, sàn nhà dưới chân cô không phát ra tiếng động.

Cô đi như một bóng ma, hoặc đúng hơn, là một thực thể bị từ chối bởi hiện thực vật lý.

Căn hộ của cô nhỏ bé, bừa bộn những cuốn sách cũ kỹ và những mảnh giấy viết nguệch ngoạc.

Cô không cần ánh sáng.

Cô cần sự tối tăm để che giấu khoảng trống trong gương.

Tiểu Hoa ngồi xuống chiếc ghế sofa cũ, nơi da bọc đã bị rách nát, lộ ra lớp mút xốp vàng úa.

Cô nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào của "Nơi An Toàn".

Nhưng càng cố gắng, ký ức càng trở nên rời rạc.

Cô nhớ đến mùi hương của máu tươi, mùi tanh của đồng và sắt, nhưng không nhớ tại sao máu lại ở đó.

Cô nhớ đến tiếng khóc của một đứa trẻ, nhưng không nhớ đó là tiếng khóc của ai.

Sự mơ hồ này là một con dao hai lưỡi.

Nó bảo vệ cô khỏi những ký ức đau đớn, nhưng đồng thời, nó cũng làm cô mất phương hướng về danh tính của chính mình.

Một kẻ thù của thế giới?

Hay một nạn nhân của nó?

Cô đứng dậy, bước về phía cửa sổ.

Bên ngoài là thành phố rực rỡ ánh đèn, một thế giới của trật tự và kỷ luật.

Nhưng Tiểu Hoa nhìn thấy những mạch máu xanh lá cây chạy dọc dưới làn da của những tòa nhà cao chọc trời.

Những mạch máu ấy đang chậm lại, tắc nghẽn.

Giao thức Sinh Tồn đang suy yếu.

Và cô, với tư cách là một thực thể trùng sinh bị loại bỏ, là một tế bào ung thư đang phát triển trong cơ thể của thế giới này.

Cô đặt tay lên kính cửa sổ, cảm nhận được sự rung động yếu ớt từ bên kia lớp kính.

Thế giới đang đau.

Và nó đang tìm kiếm thứ để thanh trừng.

Tiểu Hoa ngồi xuống sàn nhà, lưng tựa vào tường lạnh lẽo.

Sự im lặng của căn hộ không phải là trống rỗng, mà là nặng trĩu, như thể không khí đang bị nén lại bởi một sức mạnh vô hình.

Cô nhắm mắt, cố gắng tìm kiếm những mảnh vỡ ký ức còn sót lại.

Trong đầu cô, những hình ảnh hiện lên không theo thứ tự thời gian, như một bộ phim bị hỏng, các khung hình nhảy múa hỗn loạn.

Một bữa tiệc sinh nhật với những chiếc bánh ngọt chảy máu.

Những ngọn nến trên bánh không cháy, mà đang nhỏ giọt một chất lỏng đen ngòm, nhỏ xuống bàn, nhỏ xuống mặt của những đứa trẻ đang cười.

Những đứa trẻ ấy không có mắt.

Chỉ là hai hốc mắt sâu hoắt, nhìn chằm chằm vào cô với sự tò mò ám ảnh.

Tiểu Hoa rên rỉ, bàn tay nắm chặt vào tóc, kéo mạnh để đánh thức bản thân khỏi cơn ác mộng.

Nhưng cơn ác mộng không kết thúc.

Nó chuyển sang một hình ảnh khác.

Một căn phòng trắng tinh, không có gì cả.

Không có thời gian, không có không gian.

Chỉ có sự im lặng tuyệt đối.

Và trong căn phòng đó, có một người phụ nữ đang đứng.

Người phụ nữ ấy có khuôn mặt giống hệt cô, nhưng già hơn, mệt mỏi hơn, và đôi mắt đầy nước mắt.

Người phụ nữ ấy đang thì thầm, nhưng Tiểu Hoa không nghe thấy lời nào.

Chỉ thấy khẩu hình của cô ấy hình thành hai từ: "Xóa bỏ".

Cô mở mắt, tim đập thình thịch.

Căn hộ vẫn vậy, im lặng và lạnh lẽo.

Nhưng có một điều gì đó đã thay đổi.

Một mùi hương thoang thoảng, ngọt ngào và thối rữa cùng lúc.

Mùi của hoa tử đinh hương đang phân hủy.

Tiểu Hoa ngửi thấy mùi này trước đây.

Cô đứng dậy, bước ra khỏi phòng khách, vào hành lang tối.

Cửa phòng khách vẫn đóng kín, nhưng trên tay nắm cửa, có một dấu vân tay.

Một dấu vân tay chưa khô.

Tiểu Hoa sờ vào dấu vân tay ấy.

Nó dính, ẩm ướt.

Như thể vừa mới được để lại vài giây trước.

Nhưng cô là người duy nhất trong căn hộ này.

Không ai khác có thể bước vào mà không gây tiếng động.

Không ai khác có thể chạm vào tay nắm cửa mà không để lại dấu vết.

trừ khi người đó không tồn tại trong cùng một tần suất thời gian với cô.

Hoặc trừ khi người đó là một phần của ký ức cô đã cố gắng xóa bỏ.

Cô quay lại, nhìn vào khoảng không giữa phòng khách.

Không có ai.

Nhưng trên sàn nhà, dưới ánh sáng yếu ớt từ đèn đường bên ngoài, có một vệt bùn.

Những vết bùn nhỏ li ti, như thể ai đó đã bước qua một vùng đất chết, và mang theo bùn đất của vùng đó vào đây.

Tiểu Hoa cúi xuống, sờ vào vệt bùn.

Lạnh hơn cả nước đá.

Và nó đang chuyển động.

Những hạt bùn nhỏ đang di chuyển, như những sinh vật đơn bào, tìm kiếm một nơi để bám vào.

Chúng bò lên ngón tay cô, cố gắng xâm nhập vào cơ thể cô.

Tiểu Hoa giật tay lại, nhưng đã quá muộn.

Những hạt bùn đã bám chặt vào da cô, len lỏi vào các lỗ chân lông.

Một cảm giác tê dại lan tỏa từ ngón tay lên cánh tay, vào ngực, và lan ra toàn bộ cơ thể.

Cô ngã xuống sàn, thở hổn hển.

Trong đầu cô, một giọng nói vang lên.

Không phải giọng nói của ai đó bên ngoài, mà là giọng nói của chính cô.

Nhưng nó khác.

Nó lạnh lùng, vô cảm, và đầy quyền lực.

*"Cậu đang nhớ ra rồi, phải không?"* giọng nói ấy hỏi.

*"Cậu đang nhớ ra rằng, cậu không phải là nạn nhân.

Cậu là kẻ sát nhân."*

Cửa apartment vang lên tiếng gõ.

Nhẹ nhàng, đều đặn.

Tiểu Hoa đứng lên, tay nắm chặt cây dao gọt hoa quả mà cô đã giấu dưới gối.

Cô không gọi ai.

Cô biết đó là ai.

Sự im lặng sau tiếng gõ thứ ba dài hơn mức bình thường, như thể người gõ cửa đang chờ đợi một câu trả lời từ chính sự im lặng đó.

Rồi, cửa mở.

Không phải do ai đó xoay tay nắm, mà là do chính cánh cửa tự trượt ra, như thể nó bị kéo bởi một lực hút vô hình.

Người đàn ông bước vào mà không cần mở cửa.

Anh ta mặc bộ vest đen, dáng người gầy guộc, ánh mắt bình thản đến rợn người.

Đó là "Thanh Tra" – người giám sát những thực thể bị lỗi trong Giao thức Sinh Tồn.

Anh ta không mang theo vũ khí, không mang theo giấy tờ.

Chỉ có một sự hiện diện áp đảo, như thể không gian xung quanh anh ta bị bẻ cong để phục vụ mục đích của anh ta.

Tiểu Hoa nhìn anh ta, bàn tay nắm chặt cây dao, nhưng không dám tấn công.

Cô cảm nhận được rằng nếu cô tấn công, cô sẽ là kẻ sai.

Và trong thế giới này, sai lầm là một tội ác không thể tha thứ.

"Tiểu Hoa," Thanh Tra nói, giọng nói của anh ta trầm và đều, như thể anh ta đang đọc một bản báo cáo.

"Cậu đang cố gắng tìm kiếm Nơi An Toàn, phải không?" Tiểu Hoa không đáp.

Cô nhìn anh ta với ánh mắt cảnh giác, nhưng cũng đầy tò mò.

Tại sao anh ta biết?

Tại sao anh ta gọi cô bằng tên?

"Cậu không thể tìm thấy nó," anh ta tiếp tục, bước vào căn phòng, đi qua những vệt bùn mà cô vừa thấy.

"Nơi An Toàn là một ảo tưởng.

Một khái niệm do những kẻ trùng sinh tạo ra để tự bào chữa cho sự tồn tại sai lệch của họ."

Tiểu Hoa cảm thấy cơn đau đầu bùng lên.

Những ký ức trong đầu cô đang xáo trộn, như thể anh ta đang thao túng chúng.

"Cậu không phải là một thực thể độc lập," Thanh Tra nói, dừng lại trước mặt cô, nhìn vào mắt cô với sự quan sát tinh tế.

"Cậu là một bản sao.

Một bản sao bị lỗi, được tạo ra từ những mảnh vỡ ký ức của người mà cậu đã xóa bỏ trong lần tái sinh trước." Tiểu Hoa lùi lại, cây dao run rẩy trong tay.

"Nói dối," cô nói, giọng nói khô khan.

"Tôi là Tiểu Hoa.

Tôi là chính tôi."

"Không," Thanh Tra lắc đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng nở trên môi anh ta.

"Cậu là Hoa.

Và Hoa là kẻ đã xóa bỏ Tiểu Hoa để bảo vệ thế giới.

Cậu không nhớ ra điều đó vì não bộ của cậu đã tạo ra một cơ chế phòng vệ.

Cậu gọi mình là Tiểu Hoa để tách biệt mình khỏi tội ác mà Hoa đã gây ra." Anh ta bước tới, đặt tay lên vai cô.

Cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ tay anh ta, như thể anh ta đang kéo những sợi dây vô hình trong tâm trí cô.

"Nhưng ký ức không thể bị xóa bỏ hoàn toàn.

Nó chỉ bị chôn vùi.

Và giờ, nó đang trồi lên."

"Đúng," Thanh Tra gật đầu, như thể đọc được suy nghĩ của cô.

"Giao Thức Sinh Tồn chỉ ghi nhận những thực thể ổn định.

Cậu là thứ thừa thãi.

Nhưng may mắn thay, tôi có cách để sửa lỗi này." Anh ta đưa tay lên, ngón tay chạm vào trán Tiểu Hoa.

Một luồng điện lạnh buốt chạy qua cơ thể cô.

Ký ức ùa về.

Không phải ký ức của cô, mà là ký ức của Hoa.

Cô thấy mình đứng trước một căn phòng trắng tinh.

Cô thấy mình cầm một con dao, và cắt vào cổ của một người phụ nữ.

Người phụ nữ ấy là mẹ cô.

Nhưng không, không phải mẹ cô.

Đó là một thực thể khác, một kẻ trùng sinh khác, người đã cố gắng phá vỡ Giao thức Sinh Tồn.

Cô thấy mình đang xóa bỏ ký ức của người phụ nữ ấy, biến cô ta thành một kẻ bình thường, vô tri vô giác.

Và sau đó, cô thấy mình đang tạo ra Tiểu Hoa.

Một bản sao.

Một phiên bản sạch sẽ, không có ký ức, không có tội ác.

Để cô ta có thể sống một cuộc đời bình yên, xa rời những bí mật đen tối của thế giới.

"Tiểu Hoa" không phải là người đầu tiên.

Cô là sản phẩm của sự tự hủy hoại.

Hoa đã xóa bỏ chính mình để tạo ra Tiểu Hoa, và giờ, Tiểu Hoa đang tìm kiếm Nơi An Toàn, nơi mà thế giới không thể 'Ghi Nhận' cô.

Nhưng cô ta không biết rằng, chính cô ta là kẻ đã xóa bỏ Hoa.

Và nếu cô ta tìm thấy Nơi An Toàn, cô ta sẽ phải đối mặt với sự thật: cô ta là kẻ đã giết mẹ mình.

Tiểu Hoa gào lên, buông cây dao ra, ôm chặt lấy đầu.

Những ký ức đang xâm chiếm cô ta, không cho phép cô ta suy nghĩ, không cho phép cô ta thở.

Thanh Tra đứng nhìn cô ta, ánh mắt bình thản.

"Sự thật là một con dao," anh ta nói.

"Nó có thể cắt đứt dây buộc, hoặc nó có thể cắt đứt cổ.

Cậu phải chọn."

Tiểu Hoa đứng giữa phòng, máu loang lổ trên sàn.

Thanh Tra đã biến mất, không dấu vết.

Chỉ còn lại cây súng trên tay cô.

Cô nhìn vào khoảng không nơi Thanh Tra vừa biến mất.

Một giọng nói vang lên, không từ đâu cả, mà trực tiếp trong đầu cô: *"Cậu đã làm tốt lắm, Tiểu Hoa."*

Cô quay lại, nhìn vào gương.

Trong gương, bây giờ có bóng người.

Nhưng đó không phải là Tiểu Hoa.

Cô ta đang mỉm cười, một nụ cười đầy máu và nước mắt.

Và bên cạnh cô ta, là một bóng người khác, đứng lặng lẽ, nhìn cô ta với ánh mắt đầy giận dữ.

*"Ai là kẻ sát nhân?"* giọng nói ấy hỏi.

*"Ai là nạn nhân?"*

Tiểu Hoa nhìn vào mắt mình trong gương, và nhận ra rằng đôi mắt ấy đang thay đổi màu sắc.

Từ xanh lam sang đen đặc.

Và trong đáy mắt đen đặc ấy, cô thấy một căn phòng khác.

Một căn phòng mà cô chưa từng bước vào.

Và trong căn phòng đó, có một chiếc ghế.

Và trên chiếc ghế ấy, có một người đang ngồi.

Người ấy đang nhìn cô ta.

Và người ấy đang chờ đợi.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập