Chương 5
Gã thu ngân viên nằm bất động, cổ bị cắt ngang, máu đỏ thẫm lan rộng như một bông hoa nở trên nền gạch men trắng tinh.
Tay cô run rẩy, ngón tay vô thức chạm vào vết xăm đen thẫm vừa mới nhô lên trên mu bàn tay phải.
Nó không đau.
Sự im lặng đáng sợ nhất chính là việc cô hoàn toàn không nhớ tại sao mình giết chết gã đó.
Chỉ có cảm giác nặng trĩu trong ngực, như thể trái tim cô đã ngừng đập từ lâu và giờ chỉ còn là một khối đá lạnh giá.
Cô cúi xuống, nhìn dòng máu đang chảy ra từ cổ họng nạn nhân.
Nó không chảy xuống dưới, mà dường như bị hút ngược vào những khe nứt của sàn nhà, biến mất vào lòng đất như thể thế giới này đang cố gắng nuốt chửng tội lỗi của cô.
Tiểu Hoa hít thở sâu, mùi sắt gỉ và mùi hôi thối của sự chết chóc len lỏi vào phổi, gây ra một cơn buồn nôn nghẹn ngào.
Cô biết mình phải rời đi, nhưng chân cô như bị đóng đinh vào vị trí.
Vết xăm trên tay cô bắt đầu nóng lên, một cảm giác bỏng rạ lan tỏa từ mu bàn tay ra toàn bộ cánh tay.
“Tiểu Hoa.”
Tiếng nói ấy vang lên từ phía sau lưng, không phải từ tai mà trực tiếp vào tâm trí.
Tiểu Hoa quay lại, thấy Kiến đứng đó.
Anh ta mặc bộ đồ lao công cũ kỹ, tay cầm một cái chổi quét nhà đã mòn nát.
Ánh mắt Kiến không nhìn vào thi thể, mà nhìn thẳng vào mắt cô, đầy vẻ đa nghi nhưng cũng có chút gì đó xót xa.
“Anh đến khi nào vậy?” Tiểu Hoa hỏi, giọng nói khô khan, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
“Từ lúc em giết người,” Kiến trả lời, anh ta bước tới, dùng cái chổi quét nhẹ nhàng dọn dẹp dòng máu về phía góc bếp, như thể đang cố giấu đi một tội ác thay vì báo cảnh sát.
“Em đã để lại dấu vết.
Vết xăm của em đang mở rộng.”
Tiểu Hoa nhìn xuống bàn tay mình.
Vết xăm đen thẫm giờ đã lan ra khỏi mu bàn tay, chạy dọc theo cổ tay, hình thành những ký hiệu kỳ lạ mà cô chưa từng thấy.
Chúng giống như những con chữ cổ xưa, hoặc có thể là mã của một hệ điều hành lỗi thời.
“Nó đau không?” Kiến hỏi, ánh mắt anh ta thoáng qua một sự lo lắng hiếm hoi.
“Không,” Tiểu Hoa đáp, cô siết chặt bàn tay lại, cố gắng ép vết xăm ngừng lan rộng.
“Nhưng nó cảm thấy...
trống rỗng.
Như thể nó đang ăn mòn ký ức của tôi.”
Kiến im lặng.
Anh ta không nói gì thêm, chỉ tiếp tục quét dọn.
Hành động của anh ta chậm rãi, kiên nhẫn, nhưng mỗi lần chổi quét qua sàn nhà, Tiểu Hoa lại cảm thấy một mảnh ký ức trong đầu mình bị xé toạc.
Cô nhớ tên của mình, cô nhớ nơi cô sống, nhưng cô không thể nhớ được gương mặt của bất kỳ ai trong quá khứ.
Mọi thứ đều mờ nhạt, như một bức tranh bị nước làm nhòe.
“Em cần tìm ‘Nơi An Toàn’,” Tiểu Hoa nói, giọng nói trở nên dứt khoát hơn.
“Nơi mà thế giới không thể ‘Ghi Nhận’ em.”
Kiến dừng lại, nhìn cô với ánh mắt sắc lạnh.
“Nơi đó không tồn tại, Tiểu Hoa.
Thế giới này được xây dựng trên nguyên tắc ‘Ghi Nhận’.
Ai đã sống lại, ai đã trùng sinh, đều có vết xăm.
Và vết xăm là mục tiêu thanh trừng.”
“Thì em sẽ xóa nó,” Tiểu Hoa nói, cô nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Kiến.
“Bằng mọi giá.”
Kiến thở dài, anh ta đặt cái chổi xuống.
“Nếu em muốn xóa nó, em cần phải chấp nhận rằng em sẽ không còn là ‘Tiểu Hoa’.
Em sẽ trở thành một thực thể rỗng không.”
“Đó là cái giá,” Tiểu Hoa nói, cô bước qua thi thể gã thu ngân viên, máu vẫn đang chảy ra, nhưng cô không còn quan tâm nữa.
Trong thang máy, Tiểu Hoa ép mình vào góc tối, cố gắng kiểm soát cơ thể.
Cô thử gọi lại sức mạnh – một dòng năng lượng đen kịt,粘稠 (dính) như nhựa đường.
Khi nó tuôn ra, không gian xung quanh bắt đầu "lỗi".
Các nút thang máy biến mất, thay bằng những con số nguyên tố kỳ lạ.
Tiểu Hoa cảm thấy ký ức của mình trôi đi như cát dưới ánh nắng gắt.
Cô nhìn vào các con số trên bảng điều khiển thang máy.
2, 3, 5, 7, 11...
Chúng không ngừng thay đổi, nhảy múa trong một vũ điệu hỗn loạn.
Tiểu Hoa cố gắng giữ vững tinh thần, nhưng cảm giác mất phương hướng càng lúc càng mạnh.
Cô không biết mình đang ở tầng nào, hay thậm chí là mình đang ở đâu.
Thế giới xung quanh cô đang tan rã, từng lớp thực tại bị lột bỏ để lộ ra những lớp nền tối tăm hơn.
“Tiểu Hoa,” Kiến nói, giọng nói của anh ta vang lên từ xa, như thể đang gọi từ một thế giới khác.
“Em đang dùng quá nhiều sức mạnh.
Vết xăm của em đang phá hủy cấu trúc não bộ của em.”
“Em cần phải tìm ra cách,” Tiểu Hoa đáp, cô siết chặt bàn tay lại, vết xăm trên tay cô now glowing với một màu đen đậm hơn, như thể nó đang hút lấy sự sống từ chính cơ thể cô.
“Em không thể chiến đấu với thế giới này,” Kiến nói, giọng nói trở nên nghiêm trọng.
“Thế giới này là một cơ thể sống, và em là một virus.”
“Thì em sẽ giết nó,” Tiểu Hoa nói, cô nhìn vào cửa thang máy đang mở ra.
Bên ngoài là một hành lang dài, tối tăm, với những bóng đen đang di chuyển.
Tiểu Hoa bước ra khỏi thang máy, cô cảm thấy đầu óc mình đang trống rỗng.
Cô không còn nhớ mình là ai, không còn nhớ mình đang làm gì.
Chỉ còn lại một bản năng sống sót, một nhu cầu được tìm kiếm nơi an toàn.
Kiến đứng sau cô, anh ta nhìn cô với ánh mắt đầy tiếc nuối.
“Em đã quên rồi, phải không?”
Tiểu Hoa quay lại, nhìn Kiến.
“Em quên gì?”
“Em quên rằng em đã từng là một người,” Kiến nói, giọng nói của anh ta run rẩy.
“Em quên rằng em đã từng có gia đình, có bạn bè, có những ký ức đau thương.”
Tiểu Hoa cảm thấy một cơn đau nhói lên trong tim.
Cô không thể tin được.
Cô là kẻ giết người, hay là một nạn nhân?
“Em không quan tâm,” Tiểu Hoa nói, cô bước đi, để lại Kiến đứng đó, nhìn theo với ánh mắt đầy đau khổ.
Người đàn ông trong áo sơ mi trắng vẫn ngồi đó, chờ cô ở lobby.
Tiểu Hoa bước ra, cảm thấy đầu óc nhẹ bẫng.
Cô không còn nhớ rõ mình là ai, chỉ biết mình phải rời đi.
Người đàn ông tên là "Giám Sát Viên 7".
Anh ta không phải kẻ thù, mà là một thực thể cao cấp hơn, đã trải qua nhiều chu kỳ hơn.
Anh ta giải thích rằng "Giao thức Sinh Tồn" là một hệ thống bảo vệ, và việc thanh trừng những kẻ trùng sinh là để duy trì trật tự.
“Anh ta nói dối,” Kiến thì thầm, đứng sau lưng Tiểu Hoa.
“Anh ta đang cố gắng thuyết phục em rằng em là kẻ xấu, để em tự nguyện chấp nhận bị thanh trừng.”
Tiểu Hoa nhìn Giám Sát Viên 7.
Anh ta ngồi trên một chiếc ghế sofa, tay cầm một tách trà, ánh mắt bình thản.
“Chào mừng trở lại, Tiểu Hoa,” anh ta nói, giọng nói nhẹ nhàng, như thể đang đón một người bạn cũ.
“Em không phải là bạn của anh,” Tiểu Hoa nói, cô cảm thấy một sự thù hận vô cớ dâng lên trong lòng.
“Em không nhớ,” Giám Sát Viên 7 nói, anh ta đặt tách trà xuống.
“Nhưng em sẽ nhớ.
Khi em sẵn sàng.”
“Em không bao giờ sẵn sàng,” Tiểu Hoa nói, cô rút dao từ túi áo.
Không phải để giết, mà để cắt.
Cô dùng lưỡi dao rạch vào cánh tay trái, nơi không có vết xăm.
Máu chảy ra, nhưng nó không rơi xuống.
Nó bay ngược lên, hòa vào không khí xám xịt mà trước đó thực thể bóng đen đã xuất hiện.
“Bạn muốn ký ức thật?” Giám Sát Viên 7 hỏi, giọng run rẩy.
“Hay bạn muốn tiếp tục sống trong sự dối trá?”
Tiểu Hoa không đáp.
Cô nhìn vào máu đang bay ngược lên, cảm thấy một dòng thông tin涌入 vào não bộ của cô.
Những ký ức bị xóa bỏ bắt đầu hồi sinh, từng mảnh một, như những mảnh vỡ của một tấm gương.
Tiểu Hoa cảm thấy ký ức của mình đang được khôi phục.
Cô nhớ ra mẹ mình, nhớ ra người chị gái của mình, nhớ ra những ký ức đau thương mà cô đã cố gắng quên đi.
Cô nhớ ra rằng chính mình đã xóa bỏ ký ức của Hoa trong lần tái sinh trước, và Hoa chính là bản sao bị lỗi của cô ta.
“Em đã nhớ ra,” Tiểu Hoa nói, giọng nói trở nên lạnh lùng.
“Em nhớ ra rằng em là kẻ đã gây ra tất cả.”
Giám Sát Viên 7 đứng dậy, anh ta nhìn Tiểu Hoa với ánh mắt đầy kinh ngạc.
“Em không thể tin những gì em thấy.”
“Em tin,” Tiểu Hoa nói, cô bước tới, đặt tay lên vai của Giám Sát Viên 7.
“Và em sẽ xóa bỏ anh ta, như cách em đã xóa bỏ Hoa.”
Kiến đứng sau cô, anh ta nhìn cô với ánh mắt đầy đau khổ.
“Tiểu Hoa, đừng làm vậy.
Em sẽ trở thành một kẻ ác.”
“Em đã là một kẻ ác từ lâu,” Tiểu Hoa nói, cô nhìn vào mắt Kiến.
“Và em sẽ tiếp tục là như vậy, cho đến khi em tìm thấy Nơi An Toàn.”
Tiểu Hoa mở mắt.
Cô đứng trước Giám Sát Viên 7.
Anh ta lùi lại, kinh ngạc.
bạn đã nhớ ra tất cả?"
Tiểu Hoa không đáp.
Cô nhìn vào mắt anh ta và mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, không cảm xúc.
"Tôi nhớ ra rồi.
Và tôi nhớ ra rằng, mẹ tôi đã không tự sát.
Cô ấy đã bị 'Ghi Nhận' xóa bỏ vì biết quá nhiều."
Cô bước tới, đặt tay lên vai anh ta.
"Và giờ, tôi sẽ xóa bỏ anh ta, để tôi có thể tìm thấy Nơi An Toàn."
Giám Sát Viên 7 cố gắng thoát ra, nhưng Tiểu Hoa quá mạnh.
Cô siết chặt bàn tay, cảm thấy cơ thể anh ta bắt đầu tan rã, như thể nó đang bị xóa bỏ khỏi thực tại.
“Bạn đang làm gì vậy?” Kiến hét lên, anh ta cố gắng chạy tới, nhưng Tiểu Hoa đã quá nhanh.
“Tôi đang tìm kiếm Nơi An Toàn,” Tiểu Hoa nói, giọng nói của cô vang lên trong không gian, như thể nó đang vang vọng từ một thế giới khác.
“Nơi đó không tồn tại!” Kiến hét lên, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt anh ta.
“Nơi đó chỉ là một ảo tưởng!”
Tiểu Hoa không nghe thấy.
Cô đang chìm vào trong dòng ký ức, tìm kiếm nơi an toàn, nơi mà thế giới không thể ‘Ghi Nhận’ cô.
Và rồi, cô thấy nó.
Một căn phòng trắng tinh, không có gì cả, không có thời gian, không có không gian.
Chỉ có sự im lặng tuyệt đối.
Cô bước vào, và cánh cửa đóng lại.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận