Chương 4
Vết xăm trên cổ tay không còn là những đường nét đen mờ nữa.
Nó đang sống.
Nó như một con rắn nhỏ, uốn lượn dưới lớp da, nóng rực và đau nhói.
Mỗi nhịp đập của trái tim cô đều kéo căng các sợi chỉ vô hình nối liền với vết xăm ấy.
Cô cố gắng hít sâu, nhưng không khí trong căn nhà bị khóa này đặc quánh, nặng nề như dầu mỡ.
Nó không phải là không khí của sự sống, mà là không khí của sự trì trệ, của một hệ thống đang cố gắng giữ lấy cái xác còn ấm nóng của chính nó.
Cô bước đi.
Không phải vì cô muốn đi, mà vì đôi chân cô tự động di chuyển, tuân theo một chỉ thị nào đó từ sâu trong tiềm thức.
Hành lang dường như dài hơn trước.
Những bức tranh treo trên tường, vốn dĩ là những khuôn mặt vô hồn của các kiến trúc sư đã qua đời, giờ đây bắt đầu nghiêng ngả.
Chúng nhìn cô.
Không phải bằng mắt, mà bằng một sự phán xét lạnh lẽo, một sự ghi nhận rằng cô là một "lỗi" trong giao thức sinh tồn.
Tiểu Hoa cảm thấy một nỗi buồn bã dâng lên, một sự mơ hồ về danh tính khiến cô muốn tự tát vào mặt mình để tỉnh táo.
Nhưng cô không làm vậy.
Cô chỉ tiếp tục bước, ánh mắt đờ đẫn, vô hồn, như một cỗ máy được lập trình để tìm kiếm một nơi không tồn tại.
Tiếng bước chân của cô vang vọng, nhưng không có tiếng vọng lại.
Nó bị nuốt chửng bởi chính không gian này.
Tiểu Hoa nhận ra rằng, cô đang bị cô lập.
Không phải bởi ai đó, mà bởi chính bản chất của thế giới này.
Nó không chấp nhận sự hiện diện của một thực thể đã từng sống lại.
Cô là một ký tự thừa, một con số lẻ trong một phương trình đã được giải xong.
Và giờ, phương trình đang cố gắng loại bỏ cô.
Một cơn gió lốc bất chợt thổi qua, không mang theo hơi lạnh, mà mang theo mùi của giấy cháy.
Tiểu Hoa dừng lại trước một cánh cửa gỗ sồi, cũ kỹ và mục nát.
Cánh cửa này không xuất hiện trong bản đồ cô vừa nhớ lại.
Nó như một dị biệt, một lời mời gọi ngầm.
Vết xăm trên tay cô nóng lên dữ dội, như một mạng nhện đang siết chặt.
Cô đưa tay lên, ngón tay run rẩy chạm vào tay nắm cửa.
Kim loại lạnh giá.
Nhưng khi cô đẩy nó ra, nó mở ra một cách dễ dàng, như thể nó đã chờ đợi cô từ hàng thế kỷ.
Bên trong là một căn phòng nhỏ, tối om.
Chỉ có một chiếc ghế dài bằng gỗ, đặt chính giữa phòng, hướng về phía một bức tường trống rỗng.
Trên tường không có gì cả.
Chỉ có một vệt màu xám nhạt, như thể ai đó đã dùng dao cạo sạch sẽ một phần sơn tường.
Tiểu Hoa bước vào, cảm thấy một sự yên tĩnh chết chóc bao trùm lấy cô.
Cô ngồi xuống ghế.
Không gian xung quanh bắt đầu quay.
Không phải quay theo chiều kim đồng hồ, mà là quay ngược lại, như thể thời gian đang bị kéo căng.
Cô nhắm mắt lại.
Trong bóng tối, cô nghe thấy tiếng thì thầm.
Không phải từ bên ngoài, mà từ chính bên trong đầu cô.
Những mảnh ký ức vỡ vụn.
Tiếng khóc của một đứa trẻ.
Mùi thuốc súng.
Và một giọng nói: "Em đã làm gì?".
Tiểu Hoa mở toát mắt, tim đập thình thịch.
Cô nhìn vào khoảng không gian trước mặt.
Bức tường trống rỗng ấy giờ đây đang chảy ra một chất lỏng màu đen,粘稠 như nhựa đường.
Nó nhỏ giọt, rơi xuống sàn nhà, tạo thành những vũng tối tăm.
Tiểu Hoa đứng dậy, lùi lại.
Cô cảm thấy một sự sợ hãi dâng lên, nhưng nó không phải là sợ hãi thông thường.
Nó là nỗi sợ của một kẻ nhận ra mình là thủ phạm.
Cô đã ở đây.
Cô đã làm điều này.
Và giờ, thế giới đang yêu cầu cô trả giá.
Tiểu Hoa tìm đến phòng khách.
Cô bước ra khỏi căn phòng bí ẩn, cánh cửa đóng sầm lại sau lưng cô với một âm thanh khô khốc, như tiếng xương gãy.
Hành lang giờ đây đã thay đổi.
Những bức tường không còn trắng nữa.
Chúng có màu xám tro, nhám sù, như da của một loài động vật nào đó đã chết lâu ngày.
Ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn treo trên trần nhà nhấp nháy, tạo ra những bóng đổ dài và kỳ dị, như những bàn tay đang vươn ra để giữ cô lại.
Cô bước vào phòng khách.
Không gian rộng lớn, trống rỗng.
Ở giữa phòng, một chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ đang chạy ngược chiều kim đồng hồ.
Kim giờ, kim phút, kim giây đều đảo chiều, nhưng không phát ra tiếng tích tắc.
Thay vào đó là một âm thanh: tiếng thở phì phò, nặng nhọc, giống như người bệnh hen suyễn, nhưng nó đến từ chính khoảng không giữa phòng.
Nó không đến từ bất kỳ đâu, mà nó hiện hữu ở khắp mọi nơi, enveloping cô trong một hơi thở tử tế.
Tiểu Hoa tiến lại gần chiếc đồng hồ.
Vết xăm trên cổ tay cô nóng lên, như một vết cháy bỏng.
Cô chạm vào nó, ngón tay lướt qua những đường nét lồi lõm.
Khi cô chạm vào không khí xung quanh đồng hồ, một luồng điện giật nhẹ chạy dọc theo cánh tay cô.
Nó như một mạch nối.
Một cầu nối giữa cô và thế giới này.
Cô nhìn vào mặt đồng hồ.
Không có số.
Chỉ có một vòng tròn đen kịt, ở giữa là một con mắt.
Con mắt đó đang mở to, nhìn cô.
Và nó chớp.
Mỗi lần chớp là một nhịp thở từ khoảng không gian.
Tiểu Hoa cảm thấy một nỗi buồn bã dâng lên, một sự mất phương hướng tột cùng.
Cô không biết mình đang ở đâu.
Cô không biết mình là ai.
Cô chỉ biết rằng, cô đang bị theo dõi.
Cô lùi lại, nhưng không thể lùi thêm nữa.
Đằng sau cô là bức tường.
Phía trước cô là chiếc đồng hồ.
Và xung quanh cô là thứ thở.
Tiếng thở đó ngày càng lớn, ngày càng nặng nề, như thể nó đang cố gắng hít vào một lượng oxy khổng lồ.
Tiểu Hoa nhìn vào vết xăm trên cổ tay.
Nó đang sáng lên, một ánh sáng đỏ rực, nóng bức.
Cô cảm thấy một luồng năng lượng chạy dọc theo cơ thể, làm rung động mọi tế bào.
Cô quay lại nhìn căn phòng.
Cửa đóng sầm lại, nhưng bên trong, ánh sáng vẫn còn đó.
Cô bước ra hành lang, nhưng lần này, hành lang không còn trắng xóa.
Nó có màu đỏ máu, và những bức tường đang chảy nước mắt.
Nước mắt đen.
Nước mắt của sự tuyệt vọng.
Tiểu Hoa bước đi, không biết mình là ai, nhưng biết rằng mình phải tìm ra đáp án.
Và đáp án nằm trong những ký ức mà cô đã chọn quên.
Cô nhìn vào vết xăm trên tai phải.
Nó đang sáng lên, như một ngọn đèn hiệu.
Và từ phía xa, một giọng nói vang lên.
Giọng nói của Minh.
"Chào mừng trở lại, Hoa."
Tiểu Hoa ngừng bước.
Cô quay lại, nhìn vào khoảng trống nơi người đàn ông vừa biến mất.
Và cô nhận ra rằng, thế giới này không còn là một giao thức sinh tồn nữa.
Nó là một nấm mộ.
Và cô là kẻ đào mộ.
Một bóng người bước ra từ bóng tối trong phòng.
Không phải Kiến Trúc Sư.
Đó là một người đàn ông trung niên, mặc bộ đồ bảo hộ trắng, trên tay cầm một thiết bị đo sóng não phức tạp.
Anh ta nhìn Tiểu Hoa với ánh mắt không thù hận, mà là sự ưu tư, thậm chí là tiếc nuối.
Anh ta nói: "Xin lỗi, Tiểu Hoa.
Chúng tôi không thể để em tiếp tục lặp lại sai lầm."
Tiểu Hoa đứng đó, cứng đờ.
Cô nhìn người đàn ông.
Anh ta có khuôn mặt quen thuộc, nhưng cô không thể nhớ ra.
Có lẽ là một Kiến Trúc sư cấp cao.
Có lẽ là một nhà khoa học.
Nhưng điều khiến cô lạnh người là đôi mắt của anh ta.
Chúng chứa đầy sự mệt mỏi, của một người đã sống quá nhiều lần, đã chứng kiến quá nhiều sự hủy diệt.
"Em là ai?" Tiểu Hoa hỏi, giọng nói khô khan, như thể cô chưa bao giờ dùng giọng nói này.
Người đàn ông thở dài.
Anh ta hạ thấp chiếc thiết bị xuống.
"Tôi là Minh.
Và em là Hoa.
Nhưng em không nên là Hoa nữa."
Minh bước lại gần.
Anh ta không mang theo vũ khí.
Chỉ là chiếc thiết bị đo sóng não, với những dây dẫn màu xanh lá cây nhấp nháy.
"Thế giới này đang chết, Tiểu Hoa.
Nó đang chết vì những kẻ như em.
Những kẻ đã sống lại, những kẻ đã mang theo ký ức của quá khứ vào tương lai.
Sự trùng sinh là một virus.
Nó làm suy yếu cấu trúc của thực tại."
Tiểu Hoa nhìn vào Minh.
Cô cảm thấy một sự đồng cảm kỳ lạ.
Không phải vì anh ta nói đúng, mà vì anh ta nói sai.
Nhưng sai theo một cách khác.
Cô nhìn vào đôi mắt anh ta.
Chúng không phải là đôi mắt của một kẻ điên.
Chúng là đôi mắt của một người đàn ông đã mất tất cả, và đang cố gắng giữ lại những gì còn sót lại.
"Em đã xóa ký ức của em," Minh nói, giọng nói nhẹ nhàng, như thể anh ta đang kể một câu chuyện cổ tích.
"Và em đã tạo ra Hoa.
Để em có thể sống một cuộc đời bình thường.
Nhưng thế giới không chấp nhận sự bình thường đó.
Nó nhận ra em.
Và nó đang cố gắng loại bỏ em."
Tiểu Hoa cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong ngực.
Cô nhớ lại.
Cô nhớ lại cảm giác khi cô xóa ký ức.
Nó như một vết cắt, một sự chia cắt tâm trí.
Cô đã chọn quên để không phải gánh chịu tội lỗi của mình.
Và giờ, tội lỗi đang trở lại.
"Em không thể tiếp tục," Minh nói.
"Em phải chấp nhận rằng, em là Hoa.
Và Hoa không bao giờ được sống."
Tiểu Hoa nhìn vào thiết bị của người đàn ông.
Nó không phải để giết cô, mà để "ghi nhận" lại chu kỳ tiếp theo.
Cô nhận thấy trên cổ tay người đàn ông cũng có một vết xăm, nhưng nó mờ nhạt, gần như biến mất.
Cô nhớ ra: anh ta cũng là người trùng sinh.
Anh ta đã nhiều lần cố gắng "sửa chữa" thế giới bằng cách xóa bỏ những "lỗi" như cô.
Minh là một kẻ thù.
Nhưng anh ta cũng là một nạn nhân.
Anh ta đã mất chị gái mình.
Người đã bị Hội Kiểm Soát xóa sạch.
Và anh ta muốn dùng Tiểu Hoa để tìm lại ký ức của chị gái mình.
Một sự hy sinh.
Một sự trả giá.
Tiểu Hoa bước lùi lại.
Cô cảm thấy một sự giận dữ dâng lên.
Không phải giận Minh.
Mà giận chính mình.
Cô đã chọn quên.
Cô đã chọn sống một cuộc đời giả tạo.
Và giờ, sự thật đang đến.
"Em không muốn sống," Tiểu Hoa nói.
"Nhưng em cũng không muốn chết."
Minh nhìn cô.
Ánh mắt anh ta đầy tiếc nuối.
"Không có lựa chọn nào khác, Tiểu Hoa.
Thế giới này không còn chỗ cho em."
Tiểu Hoa nhìn vào vết xăm trên tay cô.
Nó đang sáng lên.
Nó đang gọi cô.
Gọi cô trở về với thực tại.
Với nỗi đau.
Với sự thật.
Cô bước về phía Minh.
Không phải để chiến đấu.
Mà để chấp nhận.
Ánh sáng lòa mắt.
Tiểu Hoa ngã xuống.
Khi cô mở mắt, cô nằm trên sàn nhà, không có người đàn ông, không có thiết bị.
Chỉ có mình cô.
Vết xăm trên cổ tay giờ đây đã biến thành một vết sẹo trắng xóa.
Cô đứng dậy, bước ra khỏi phòng.
Kiến Trúc Sư đang ngồi đó, bình yên.
Anh ta nhìn cô, mỉm cười: "Chào buổi sáng, Tiểu Hoa.
Em ngủ quên à?"
Tiểu Hoa mỉm cười.
Nhưng nụ cười của cô không phải là sự vui vẻ.
Nó là sự chấp nhận.
Cô nhìn vào Kiến Trúc Sư.
Và cô nhận ra rằng, anh ta cũng là một kẻ trùng sinh.
Và anh ta đã chờ cô từ rất lâu.
"Hoa," Kiến Trúc Sư nói.
"Chúng ta có nhiều việc phải làm."
Tiểu Hoa gật đầu.
Cô bước đi.
Và lần này, cô không còn mơ hồ.
Cô biết mình là ai.
Cô biết mình phải làm gì.
Và từ phía xa, một giọng nói vang lên.
Giọng nói của Minh.
"Chúc mừng, Hoa.
Em đã thắng."
Nhưng Tiểu Hoa không nghe thấy nó.
Cô chỉ nghe thấy tiếng bước chân của Kiến Trúc Sư.
Và tiếng đập của trái tim cô.
Thình thịch.
Thình thịch.
Như một lời hứa.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận