Chương 3
Cô đứng giữa một hành lang dài vô tận, sàn nhà bằng đá granit xám xịt phản chiếu ánh sáng huỳnh quang lạnh lẽo từ những bóng đèn nhấp nháy trên trần.
Ánh sáng đó không chiếu xuống, mà dường như xuyên qua người cô, làm mờ đi ranh giới giữa da thịt và bóng tối.
Tiểu Hoa cảm thấy một nỗi buồn bã lạ thường, một cảm giác mất phương hướng đến mức cô muốn nôn ra, nhưng cổ họng cô khô khan như cát bụi.
Cô không nhớ mình vừa đi qua bao nhiêu mét, cũng không nhớ mình đã từng biết nơi này là đâu.
Trong túi áo sơ mi cũ kỹ, sờn rách, ngón tay cô chạm vào một vật thể cứng lạnh.
Đó là một bức ảnh chụp tay, kích thước bằng lòng bàn tay, mép ảnh bị cong vênh và phai màu theo thời gian.
Cô rút nó ra.
Bức ảnh đen trắng, chụp cận cảnh một đứa bé khoảng năm tuổi, ngồi trên nền đất bùn lầy.
Đứa bé không nhìn vào ống kính, mà nhìn chằm chằm vào một điểm nào đó ở phía sau, với đôi mắt mở to, không chút cảm xúc.
Trên tay đứa bé, dính đầy bùn đất, là một vết xăm hình xoắn ốc nhỏ xíu, mờ nhạt đến mức khó nhận ra nếu không soi sát.
Tiểu Hoa đưa bức ảnh lại gần mắt, cố gắng tập trung.
Nhưng hình ảnh trên đó bắt đầu rung rẩy, như thể nó đang tan chảy.
Cô cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương, không phải đau về thể xác, mà là sự xé toạc của một ký ức bị chôn vùi.
Cô nhớ mùi đất ẩm, mùi của mưa và bùn.
Cô nhớ cảm giác lạnh giá bám vào da thịt.
Và cô nhớ, mình đã không còn là đứa bé đó.
Nhưng tại sao?
Tại sao trong túi áo của một người đàn ông trưởng thành, lại có một bức ảnh của chính mình khi còn nhỏ, mà lại mang theo một vết xăm – thứ mà thế giới coi là dấu hiệu của sự bệnh hoạn, của kẻ trùng sinh?
Cô bước tiếp, đôi chân nặng trĩu như đeo chì.
Hành lang này không có cửa ra, chỉ có những bức tường trắng xóa, vô hồn, và một cảm giác bị theo dõi.
Không phải bởi một kẻ thù nào đó, mà bởi chính sự trống rỗng xung quanh.
Nó như một khoảng trắng trong bản vẽ, chờ đợi được tô đầy bằng những vết mực đen ngòm của ký ức mà cô đã chọn quên.
Mỗi bước chân của Tiểu Hoa vang lên đều đặn, *bộp, bộp, bộp*, như tiếng nhịp tim của một cơ thể đang chết dần.
Cô cố gắng hít thở sâu, nhưng không khí trong hành lang này không có mùi.
Không có mùi của bụi, của ẩm mốc, hay thậm chí là mùi của chính cơ thể cô.
Nó chỉ là sự vô tri.
Tiểu Hoa ngừng lại, nhìn vào bức ảnh trong tay.
Đứa bé trong ảnh mỉm cười.
Một nụ cười gượng gạo, cố gắng, nhưng rõ ràng là có.
Tiểu Hoa chưa bao giờ nhớ mình từng cười trong ký ức của mình.
Cô luôn là một thực thể lạnh lùng, vô cảm.
Nhưng nếu đứa bé đó là cô, thì cô đã từng có cảm xúc.
Và nếu cô đã từng có cảm xúc, thì việc cô chọn xóa bỏ chúng để trở thành "Thường Nhân" là một sự hy sinh hay một sự trừng phạt?
Cô đưa tay chạm vào vết xăm trên tay mình, nơi nó đã mờ đi gần như biến mất.
Nó không còn là một vết xăm nữa, mà chỉ là một vết sẹo lõm nhỏ xíu.
Và nó đang nóng lên.
Hành lang đột ngột kết thúc trước một cánh cửa gỗ sồi cũ kỹ, màu nâu sẫm, vết trầy xước lộ ra lớp gỗ bên dưới.
Không có tay cầm, chỉ có một khe hở nhỏ để đẩy cửa vào.
Tiểu Hoa đẩy nó ra, cánh cửa kêu lên một tiếng rên rỉ, khô khốc.
Bên trong là một căn phòng nhỏ, hẹp, ánh sáng yếu ớt từ một bóng đèn dây tóc treo lơ lửng trên trần.
Không khí ở đây nặng nề, ẩm ướt, và mang theo mùi của giấy cũ và bụi bẩn.
Trên tường, những vết bôi sơn màu đỏ nhạt được vẽ lại các mốc thời gian tăng trưởng của một đứa trẻ: chiều cao, ngày tháng, tên gọi.
*Năm 5 tuổi.
Năm 7 tuổi.
Năm 9 tuổi.* Mỗi vết mực đỏ như một vết máu khô, bám chặt vào lớp vôi bong tróc.
Tiểu Hoa bước vào, cảm thấy như đang bước vào một lăng mộ.
Cô sờ vào bức tường gần nhất, lớp sơn bóc ra dưới ngón tay cô, để lộ ra một cuốn nhật ký dán kín bằng băng dính đen, dày cộp, nằm ngay dưới lớp sơn.
Cô xé băng dính ra.
Cuốn nhật ký được viết bằng tay, nét chữ run rẩy, vội vã.
Những trang giấy vàng bợt, mực lem nhem.
Tiểu Hoa lật từng trang, mắt cô quét qua những dòng chữ mà cô chưa bao giờ biết mình đã viết.
*"Hôm nay, em đã nhìn thấy anh ta.
Anh ta nhìn em bằng ánh mắt của một người lạ.
Em không còn là em nữa."* *"Anh ấy nói rằng thế giới này là một lỗi.
Và chúng ta là những vết bẩn cần phải được xóa bỏ."* *"Em sợ.
Nhưng em cũng thấy tự do.
Vì nếu em là lỗi, thì em không cần phải sống theo quy tắc của ai cả."* Tiểu Hoa dừng lại ở trang cuối cùng.
Một dòng chữ được viết bằng mực đỏ tươi, có vẻ như được viết trong lúc hoảng loạn: *"Nếu em đọc thấy cái này, nghĩa là em đã quên.
Và em đã chọn sai.
Vết xăm không phải là dấu hiệu của bệnh tật.
Nó là dấu hiệu của sự sống còn.
Và kẻ thù của em không phải là thế giới.
Mà là chính em."*
Tiểu Hoa đóng sầm cuốn nhật ký lại.
Tim cô đập thình thịch, một nhịp điệu hỗn loạn.
Cô nhìn quanh căn phòng.
Có một chiếc bàn nhỏ, trên đó là một con búp bê cũ kỹ, mắt bị thủng, vải rách nát.
Và một chiếc máy ghi âm cũ kỹ, vỏ bằng nhựa đen, dây cáp đứt gãy.
Cô bước lại gần, cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt.
Cô với tay về phía máy ghi âm.
Khi ngón tay cô chạm vào bề mặt nhựa lạnh lẽo, một luồng điện nhỏ chạy dọc theo ngón tay cô, không đau, nhưng làm tê cứng toàn bộ cơ thể.
Cô không rút tay lại.
Cô nhìn vào con búp bê.
Nó không giống bất kỳ con búp bê nào cô từng thấy.
Nó có một vết xăm nhỏ xíu trên chân, giống hệt với vết xăm trong bức ảnh.
Và trên mặt búp bê, có một nụ cười được vẽ bằng mực đỏ, gượng gạo, giống hệt nụ cười trong bức ảnh.
Tiểu Hoa cảm thấy một nỗi buồn bã dâng lên, không phải từ nước mắt, mà từ một khoảng trống trong tâm trí cô.
Cô nhớ mình đã từng chơi với nó.
Và cô nhớ mình đã phá hủy nó.
Tiểu Hoa định rời khỏi căn phòng, nhưng một bóng người xuất hiện ở cửa.
Đó là một người đàn ông trung niên, mặc bộ đồ bảo hộ trắng bẩn thỉu, tay cầm một chiếc máy ghi âm cũ.
Anh ta không nhìn Tiểu Hoa bằng ánh mắt thù hận, mà bằng sự tiếc nuối sâu sắc.
Anh ta là "Người Kiểm Soát Giao Thức" – hoặc ít nhất là người đại diện cho nó.
Anh ta không nói gì, chỉ đứng đó, nhìn Tiểu Hoa với ánh mắt đau đáu.
Tiểu Hoa cảm thấy một sự căng thẳng tăng dần trong lồng ngực.
Cô biết anh ta là ai, hoặc ít nhất là anh ta đại diện cho thứ gì đó cô đã chọn quên.
"Anh đến đây để ngăn cản tôi sao?" Tiểu Hoa hỏi, giọng nói khô khan, không cảm xúc.
Người đàn ông không trả lời.
Anh ta chỉ đưa chiếc máy ghi âm về phía cô, như một lời mời, hoặc một lời cảnh báo.
Tiểu Hoa nhìn vào chiếc máy ghi âm.
Nó giống hệt chiếc máy cô vừa chạm vào trong căn phòng.
Cô bước lại gần, cảm thấy sự hiện diện của người đàn ông như một bức tường vô hình.
"Anh là ai?" cô hỏi lần nữa.
Người đàn ông cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ấm, nhưng đầy mệt mỏi.
"Tôi là người đã xóa ký ức của em.
Trong lần tái sinh trước." Tiểu Hoa đóng băng.
Không khí trong phòng dường như đông đặc lại.
"Em không nhớ," cô nói, nhưng trong lòng cô, một sự thật kinh hoàng bắt đầu lộ diện.
"Em đã chọn quên.
Để trở thành Thường Nhân." Người đàn ông gật đầu, ánh mắt anh ta đầy đau đớn.
"Em đã chọn quên để bảo vệ bản thân.
Nhưng em không biết rằng, việc xóa ký ức không phải là để bảo vệ em.
Mà là để bảo vệ thế giới khỏi em."
Tiểu Hoa cảm thấy một cơn chóng mặt.
Cô dựa vào tường, cố gắng giữ thăng bằng.
"Tôi là ai?" cô hỏi, giọng run rẩy.
Người đàn ông nhìn cô, rồi anh ta bật cười, một nụ cười buồn bã, vô vọng.
"Em là Tiểu Hoa.
Và em là Hoa.
Và em là kẻ đã phá hủy thế giới này, trong lần tái sinh trước.
Vết xăm trên tai phải không phải là dấu hiệu của bệnh tật.
Nó là dấu hiệu của sự kiểm soát.
Em không phải là kẻ trùng sinh.
Em là kẻ điều khiển sự trùng sinh."
Tiểu Hoa từ chối thỏa thuận.
Cô không muốn là "thường nhân".
Cô cầm lấy cuốn nhật ký và chiếc máy ghi âm của người đàn ông.
Khi cô chạm vào chúng, sức mạnh của cô không bùng nổ theo kiểu hủy diệt, mà theo kiểu *nhận biết*.
Cô nhận ra sự thật kinh hoàng: Vết Xăm trên tai phải không phải là dấu hiệu của kẻ trùng sinh bị loại bỏ.
Nó là dấu hiệu của kẻ trùng sinh *kiểm soát*.
Trong lần tái sinh trước, cô không phải là nạn nhân của hệ thống.
Cô là kiến trúc sư của nó.
Cô là người đã thiết kế ra "Giao thức Sinh Tồn".
Và cô là người đã xóa bỏ ký ức của mình để trốn tránh trách nhiệm.
Cô nhìn vào bàn tay mình.
Vết xăm trên tay bắt đầu sáng lên, một ánh sáng đỏ rực, nóng bức.
Cô cảm thấy một luồng năng lượng chạy dọc theo cơ thể, làm rung động mọi tế bào.
Cô không còn là Tiểu Hoa.
Và Hoa không bao giờ quên.
Người đàn ông lùi lại, ánh mắt anh ta đầy sợ hãi.
"Em đã làm gì?" anh ta hỏi, giọng run rẩy.
Tiểu Hoa nhìn anh ta, không trả lời.
Cô nhìn vào bức ảnh trong tay.
Đứa bé trong ảnh không còn là một đứa trẻ.
Nó là một kẻ giết chóc, một kẻ hủy diệt.
Và Tiểu Hoa nhận ra rằng, cô đã chọn quên để không phải gánh chịu tội lỗi của mình.
Nhưng giờ đây, ký ức đang trở lại.
Và nó đang phá hủy cô từ bên trong.
Cô cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng, không phải từ cơ thể, mà từ tâm trí.
Cô đã từng là một kẻ ác.
Và cô đã chọn trở thành một kẻ vô hồn để trốn tránh nó.
Tiểu Hoa bước ra khỏi căn phòng, người đàn ông không cản trở cô nữa.
Anh ta lùi vào bóng tối, biến mất như một vết nhòe trên giấy.
Tiểu Hoa cầm bức ảnh trong tay, cảm nhận nhiệt độ của nó tăng dần.
Cô quay lại nhìn căn phòng một lần cuối.
Cửa đóng sầm lại, nhưng bên trong, ánh sáng vẫn còn đó.
Cô bước ra hành lang, nhưng lần này, hành lang không còn trắng xóa.
Nó có màu đỏ máu, và những bức tường đang chảy nước mắt.
Tiểu Hoa bước đi, không biết mình là ai, nhưng biết rằng mình phải tìm ra đáp án.
Và đáp án nằm trong những ký ức mà cô đã chọn quên.
Cô nhìn vào vết xăm trên tai phải.
Nó đang sáng lên, như một ngọn đèn hiệu.
Và từ phía xa, một giọng nói vang lên.
Giọng nói của Minh.
"Chào mừng trở lại, Hoa." Tiểu Hoa ngừng bước.
Cô quay lại, nhìn vào khoảng trống nơi người đàn ông vừa biến mất.
Và cô nhận ra rằng, thế giới này không còn là một giao thức sinh tồn nữa.
Nó là một nấm mộ.
Và cô là kẻ đào mộ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận