Chương 2
Căn phòng trọ cũ kỹ, tường thạch cao bong tróc từng mảng lớn, lộ ra lớp gạch vữa thô sơ bên dưới, ẩm mốc và mùi mốc lạnh lẽo bao trùm lấy không gian chật hẹp.
Cô ngồi trên chiếc giường sắt rỉ sét, tay run rẩy đưa lên nhìn bàn tay mình.
Những vết xăm mới, đỏ rực như máu vừa đông lại, đang bò chậm rãi trên da, tạo thành những ký hiệu loạn ngữ.
Chúng không đau, nhưng cảm giác như có kiến đang bò dưới da, ngứa ngáy, xâm lấn từ bên trong ra ngoài, ăn mòn lớp biểu bì để tìm kiếm một chân lý nào đó mà cô không thể gọi tên.
Âm thanh "không nguồn gốc" mà cô nghe thấy trước đó vẫn còn vang vọng, một thứ rì rum thấp thỏm, không phải từ tai mà từ chính xương cốt của cô.
Nó giống như tiếng thì thầm của một đứa trẻ bị nhốt trong tường, hoặc có thể là tiếng thở dài của chính cô ta từ một kiếp trước.
Tiểu Hoa vuốt nhẹ lên vết xăm trên mu bàn tay.
Làn da nóng bừng, nhưng máu không chảy ra.
Thay vào đó, những ký hiệu đó giống như một tấm bản đồ địa lý sai lệch, vẽ nên những con đường mà cô chưa từng bước qua.
Cô đứng dậy, chân bước đi trên sàn nhà gỗ mục nát, phát ra tiếng kẽo kẹt.
Trong căn phòng nhỏ bé này, mọi thứ đều cũ kỹ, trừ cô.
Cô là thực thể mới nhất, bẩn nhất, và rõ ràng nhất trong mắt thế giới này.
Vết xăm trên cổ tay cô mở rộng, lan lên cánh tay như một vết bỏng nước sôi, nhưng không hề gây đau đớn thể chất.
Chỉ là sự hiện diện.
Sự hiện diện của một kẻ đã sống hai lần, và lần này, cô là kẻ thừa thãi.
Tiểu Hoa nhìn vào chiếc gương vỡ treo trên tường.
Mặt gương bị nứt成 hình mạng nhện, chia nhỏ khuôn mặt cô thành hàng trăm mảnh vỡ.
Trong mỗi mảnh, cô đều thấy ánh mắt trống rỗng, nhưng sâu thẳm bên trong đó là một nỗi sợ hãi tột cùng.
Nỗi sợ rằng mình không phải là người duy nhất.
Nỗi sợ rằng "Hoa" vẫn đang sống, và cô chỉ là cái bóng bị tẩy xóa.
Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng, dù đã cũ và hơi rộng, nhưng nó vẫn là lớp vỏ bọc duy nhất cô có.
Vết xăm xuyên qua lớp vải, như thể nó muốn thoát ra, muốn nói chuyện với thế giới bên ngoài.
Tiểu Hoa biết rằng mình không thể ở lại đây.
Bộ Máy Điều Hành sẽ tìm thấy cô.
Chúng không cần phải gõ cửa; chúng chỉ cần cảm nhận được sự dao động của "Ghi Nhận".
Và cô đang phát ra một tín hiệu quá mạnh, quá rõ ràng, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm.
Cô bước ra khỏi căn phòng, đóng cửa lại nhẹ nhàng.
Không khóa.
Nếu muốn ở lại, cô sẽ bị bắt.
Nếu muốn đi, cô sẽ tự do.
Nhưng tự do ở đâu khi mà thế giới này đang cố gắng xóa bỏ cô?
Tiểu Hoa bước xuống cầu thang, từng bước chân nhẹ nhàng như thể cô đang đi trên một dây thép mảnh mai.
Dưới chân cô, những vết nứt trên sàn nhà mở ra, như những miệng miệng đang chờ đợi cô rơi vào.
Trong hành lang tối om, mùi dầu mỡ và rác thải nồng nặc phảng phất.
Tiểu Hoa hít sâu, cố gắng giữ cho nhịp tim ổn định.
Cô nhìn xuống bàn tay một lần nữa.
Những ký hiệu đó đang thay đổi hình dạng, từ những con số vô nghĩa thành những ký tự cổ xưa, mà cô chưa từng học nhưng lại hiểu rõ.
Chúng là lời nhắc nhở.
Lời nhắc nhở rằng cô đã xóa bỏ một phần của mình để cứu lấy một phần khác.
Và bây giờ, phần được cứu sống đó đang tìm cách quay lại.
Tiếng thì thầm lớn hơn.
em đã làm gì?"*
Giọng nói ấy quen thuộc đến rợn người.
Nó không đến từ đâu xa, mà từ chính lồng ngực cô.
Tiểu Hoa ngừng bước.
Cô nhìn vào khoảng không phía trước, nơi ánh sáng từ đèn đường chiếu vào hành lang, tạo ra những vệt sáng mờ ảo.
Không có ai ở đó.
Chỉ có bóng tối.
Nhưng cô cảm thấy có một bàn tay đang nắm lấy vai mình, nhẹ nhàng, như một người chị đang an ủi đứa em gái bị lạc.
Cô rùng mình.
Sự hiện diện của "Hoa" không phải là ma thuật, mà là sự tồn tại vật lý của một thực thể song song.
Một thực thể mà cô đã cố gắng xóa sổ.
Và giờ đây, nó đang sống, đang thở, và đang nhìn cô bằng ánh mắt đầy trách móc.
Tiểu Hoa quay người, bước nhanh hơn.
Cô cần tìm kiếm.
Tìm kiếm một nơi nào đó mà "Ghi Nhận" không thể chạm tới.
Một nơi mà cô có thể quên đi rằng mình là ai.
Nhưng càng bước đi, vết xăm trên người cô càng nóng lên, như một chiếc la bàn định hướng đến một nơi duy nhất.
Nơi mà cô sợ nhất.
Tiểu Hoa tìm đến "Cậu Ba" – một người trùng sinh khác, sống trong khu nhà ổ chuột gần khu công nghiệp bỏ hoang.
Khu vực này là nơi của những kẻ bị loại bỏ, những người không đủ sức để thích nghi với trật tự mới, hoặc những người quá sợ hãi để đối mặt với sự thật.
Những căn nhà lợp tôn rỉ sét xếp chồng lên nhau, tạo thành một mê cung của sự suy thoái.
Cậu Ba ngồi trước cửa một căn nhà nhỏ, hút điếu thuốc lá rẻ tiền.
Anh ta nhìn Tiểu Hoa, ánh mắt không nhìn vào cô, mà nhìn vào vết xăm trên vai cô.
Vết xăm đó giờ đây đã lan rộng, bao phủ một phần vai áo, như một vết bầm tím đang lan tỏa.
"Cậu vẫn chưa biết mình là ai, đúng không?" Cậu Ba nói, giọng nói khàn đặc, mang theo mùi thuốc lá và bụi bẩn.
Cậu ta không nhìn thẳng vào mắt Tiểu Hoa, mà nhìn vào khoảng không phía sau cô, như thể đang nhìn thấy một bóng ma đang đứng đó.
Tiểu Hoa đứng im, hai tay nắm chặt vào nhau.
"Tôi là Tiểu Hoa," cô nói, nhưng giọng nói nghe như thể cô đang lặp lại một câu thần chú vô nghĩa.
"Cậu Ba" cười, một nụ cười gượng gạo, không chứa chút niềm vui nào.
Cậu không phải là Tiểu Hoa.
Tiểu Hoa là cái tên mà cậu đã chọn để che giấu.
Nhưng vết xăm không bao giờ nói dối.
Nó ghi lại mọi chu kỳ, mọi cái chết, và mọi sự sống lại."
Cậu Ba đứng dậy, bỏ điếu thuốc xuống đất, giẫm nát nó.
"Cậu đã xóa ký ức của một người.
Một người rất quan trọng với cậu.
Và bây giờ, người đó đang tìm cậu.
Không phải để giết cậu, mà để hỏi cậu tại sao."
Tiểu Hoa cảm thấy trái tim mình thắt lại.
"Tôi không nhớ gì cả," cô nói, cố gắng giữ cho giọng nói bình tĩnh.
"Tôi chỉ muốn tìm một nơi an toàn.
Nơi mà không ai biết tôi là ai."
"Cậu Ba" nhìn cô, ánh mắt đau đớn.
"Không có nơi nào an toàn cả, Tiểu Hoa.
Thế giới này đã nhận diện cậu.
Bộ Máy Điều Hành đang tìm cậu.
Và nếu họ tìm thấy cậu, họ sẽ không giết cậu.
Họ sẽ xóa bỏ cậu.
Sẽ xóa bỏ mọi thứ, kể cả ký ức của cậu, kể cả ý thức của cậu.
Cậu sẽ trở thành một con người bình thường, sống trong một cuộc đời bình thường, và không bao giờ biết rằng mình đã từng sống."
Tiểu Hoa nhìn vào bàn tay mình.
Những vết xăm đang pulsate, như một trái tim đang đập.
Cô cảm thấy một nỗi đau âm ỉ, không phải từ cơ thể, mà từ tâm hồn.
Cô nhớ lại khuôn mặt của người phụ nữ trong ký ức fragments.
Đôi mắt đầy nước mắt và sợ hãi.
Người phụ nữ đó chính là Hoa.
Và cô đã xóa bỏ cô ta.
"Tại sao tôi phải xóa bỏ cô ấy?" Tiểu Hoa hỏi, giọng nói run rẩy.
"Cậu Ba" im lặng.
Anh ta nhìn xuống đất, nơi những giọt nước mắt đang rơi.
"Bởi vì cậu sợ.
Cậu sợ rằng nếu cô ấy sống, cậu sẽ chết.
Và cậu đã chọn cái chết của mình để đổi lấy sự sống của cô ấy."
Tiểu Hoa lùi lại một bước.
Sự thật đó giống như một cú đấm vào bụng cô, làm cô nghẹt thở.
tôi không biết."
"Cậu Ba" bước lại gần, đưa cho cô một tấm ảnh cũ kỹ.
Trên đó là hình ảnh của một cô gái cười tươi, với đôi mắt sáng ngời.
"Đây là chị gái tôi.
Cô ấy cũng là một người trùng sinh.
Và cô ấy cũng đã bị xóa bỏ.
Tôi đang tìm kiếm cô ấy.
Và tôi nghĩ rằng, nếu cậu có thể tìm thấy cô ấy, tôi sẽ tìm thấy chị gái mình."
Tiểu Hoa nhìn tấm ảnh, cảm thấy một sự rung động kỳ lạ.
Cô nhìn vào đôi mắt trong ảnh, và cảm thấy như thể cô đang nhìn vào chính mình, nhưng ở một trạng thái hoàn toàn khác biệt.
Cô là người đã xóa bỏ.
Và bây giờ, cô là người đang bị tìm kiếm.
Tiểu Hoa tiếp tục đi, vết xăm trên người ngày càng nhiều, tạo thành một bản đồ cơ thể kỳ lạ.
Cô gặp một người đàn ông trung niên – "Anh Tư" – người điều hành một nhóm hỗ trợ những người trùng sinh.
Anh Tư tử tế, cho cô ăn, chăm sóc vết thương.
Anh ta sống trong một căn nhà sạch sẽ, khác hẳn với sự bẩn thỉu của khu ổ chuột.
Anh Tư mời Tiểu Hoa vào nhà, dọn cho cô một bữa ăn đơn giản nhưng ngon miệng.
"Ăn đi," anh ta nói, ánh mắt hiền lành.
"Cậu trông rất mệt."
Tiểu Hoa ngồi xuống bàn, nhìn những món ăn.
Mùi thơm khiến cô đói bụng, nhưng cô cảm thấy không thể tin nổi sự tử tế này.
Trong thế giới này, sự tử tế thường là cái bẫy.
"Cậu có biết tại sao vết xăm của cậu lại mở rộng không?" Anh Tư hỏi, giọng nói nhẹ nhàng.
Tiểu Hoa lắc đầu.
"Đó là vì cậu đang mất kiểm soát," Anh Tư giải thích.
"Cơ thể cậu đang cố gắng thích nghi với sự hiện diện của 'Hoa'.
Và nếu không được kiểm soát, nó sẽ phá hủy cậu."
Anh Tư đứng dậy, đi đến một góc phòng, lấy ra một lọ thuốc nhỏ.
"Đây là thứ sẽ giúp cậu ổn định.
Nó sẽ làm chậm lại quá trình phát triển của vết xăm."
Tiểu Hoa nhìn lọ thuốc, cảm thấy nghi ngờ.
"Tại sao anh lại giúp tôi?"
"Vì tôi từng là một người trùng sinh," Anh Tư nói, ánh mắt buồn bã.
"Và tôi đã bị xóa bỏ.
Nhưng tôi đã tìm cách để sống lại.
Và bây giờ, tôi muốn giúp những người khác làm điều tương tự."
Anh Tư đưa lọ thuốc cho Tiểu Hoa.
"Uống nó đi.
Nó sẽ giúp cậu nhớ lại những ký ức bị mất.
Và khi cậu nhớ lại, cậu sẽ hiểu tại sao mình lại ở đây."
Tiểu Hoa cầm lọ thuốc, cảm thấy lạnh trong tay.
Cô nhìn vào anh Tư, và cảm thấy một sự tin tưởng lạ lùng.
Nhưng trong sâu thẳm, cô biết rằng đây không phải là sự tử tế vô điều kiện.
Anh Tư có một agenda.
Và cô là một phần trong đó.
Cô uống lọ thuốc.
Chất lỏng lạnh lẽo chảy xuống họng, lan tỏa khắp cơ thể.
Và ngay lập tức, những ký ức bắt đầu quay trở lại.
Không phải một cách rõ ràng, mà như những mảnh vỡ của một tấm gương vỡ.
Cô nhìn thấy những căn phòng trắng xóa.
Những chiếc máy móc.
Và một người đàn ông đang đứng đó, mỉm cười.
Người đàn ông đó là Minh.
Minh bước lại gần, bàn tay anh ta đưa ra, như thể đang mời gọi cô bước vào sự tĩnh lặng vĩnh cửu.
"Hãy để tôi giúp," Minh thì thầm.
"Hãy để tôi xóa bỏ tất cả.
Và cậu sẽ được tự do."
Tiểu Hoa nhìn vào bàn tay Minh.
Nhìn vào Kiến.
Nhìn vào những tấm gương đang rung lắc.
Và cô nhận ra rằng, không có sự lựa chọn nào là hoàn hảo.
Chỉ có những cái giá phải trả.
Minh không phải là kẻ thù.
Anh ta là người duy nhất hiểu rõ vấn đề.
Sự trùng sinh là một virus.
Và anh ta là người chữa trị.
"Anh ta đúng," Kiến nói, giọng nói khàn đặc.
"Nếu cậu vào đó, cậu sẽ sống.
Nhưng cậu sẽ không còn là cậu nữa."
Tiểu Hoa đứng giữa ranh giới.
Cô nhìn vào phòng trắng xóa, nơi có một chiếc máy "Ghi Nhận".
Anh Tư – hay chính xác hơn là Minh – đang chờ đợi cô.
Nếu vào, cô sẽ quên tất cả, trở thành một phần của hệ thống, sống an toàn nhưng vô nghĩa.
Nếu không vào, cô sẽ bị "xóa bỏ" – mất hết, không còn gì.
Tiểu Hoa nhìn vào vết xăm trên tay.
Nó đang mở ra, như một cánh cửa.
Và từ phía bên kia, một giọng nói vang lên.
Giọng nói của Hoa.
em đã làm gì?"
Tiểu Hoa nhắm mắt lại.
Và trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra rằng, sự trùng sinh không phải là một lỗi.
Mà là một sự lựa chọn.
Và cô đã chọn sai.
Minh mỉm cười.
Kiến đứng im.
Và Tiểu Hoa, cuối cùng, cũng hiểu rõ danh tính của mình.
Cô là Tiểu Hoa.
Và cô là Hoa.
Và thế giới đang chờ đợi sự kết thúc của câu chuyện này.
Cô bước vào phòng trắng xóa.
Cánh cửa đóng lại, âm thanh đóng sầm vang lên, cắt ngang mọi suy nghĩ.
Tiểu Hoa đứng giữa căn phòng trắng xóa, không một vết bẩn.
Chiếc máy "Ghi Nhận" đang hoạt động, những ánh sáng xanh lam nhấp nháy, quét qua cơ thể cô.
Cô cảm thấy một cảm giác nhẹ nhõm, như thể một gánh nặng vừa được放下了.
Những ký ức bắt đầu tan biến, như sương mù gặp nắng.
Cô nhìn vào bàn tay mình.
Vết xăm đang mờ đi, dần biến mất.
Cô cảm thấy một sự trống rỗng, nhưng nó không còn đau đớn nữa.
Nó chỉ là sự im lặng.
Minh bước lại gần, mỉm cười.
"Chào mừng đến với thực tại, Tiểu Hoa."
Nhưng rồi, một âm thanh khác vang lên.
Một âm thanh mà cô chưa từng nghe thấy trước đó.
Nó không đến từ Minh, hay từ Kiến, mà đến từ chính chiếc máy.
*"Tiếp tục."*
Tiểu Hoa quay lại, không ai ở đó.
Nhưng cô nghe thấy tiếng thì thầm, lần này rõ ràng hơn: *"Chương 3 bắt đầu."*
Cô bước đi, không biết mình là ai, nhưng biết rằng mình phải tìm ra đáp án.
Và đáp án nằm trong những ký ức mà cô đã chọn quên.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận