Chương 1

Hơi thở của Tiểu Hoa ngưng đọng trong lồng ngực, nặng trĩu như chì.

Căn phòng tắm nhỏ bé không có cửa sổ, chỉ có những tấm gương dán kín các bức tường, phản chiếu lại hình ảnh cô gái đang run rẩy.

Mùi sắt gỉ lẫn với mùi ẩm mốc của nước đọng cũ kỹ len lỏi vào mũi, một thứ mùi hương của sự bỏ rơi và quên lãng.

Cô không nhớ mình đến đây từ đâu.

Tên gọi "Tiểu Hoa" tồn tại trong đầu cô như một mảnh ghép bị mất, chỉ còn lại cái vỏ rỗng.

Trên cổ tay phải, một vết bầm tím hình chữ thập đang lan rộng, nóng rực như than hồng vừa mới nhúng vào lửa.

Nó không phải là vết thương do va chạm, mà là một dấu ấn nội tại, một sự khai sinh đau đớn từ chính làn da.

Tiểu Hoa đưa ngón tay run rẩy chạm vào vùng da ấy.

Nhiệt độ tăng vọt, và ngay lập tức, một đoạn ký ức ập đến.

Không phải của cô.

Là của người khác.

*“Đừng nhìn vào mắt họ.

Khi họ nhìn lại, bạn đã chết.”*

Giọng nói ấy khô khan, nứt nẻ, vang lên trong đầu cô như tiếng vọng từ một giếng sâu.

Tiểu Hoa giật mình, ngón tay co lại.

Trong gương, đôi mắt của cô không phản chiếu ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy.

Chúng dường như *chờ đợi*.

Chờ đợi điều gì đó từ phía bên kia tấm kính, từ phía bên kia của thực tại.

Cô đứng dậy, nước mắt chưa chảy xuống nhưng cảm giác nghẹn ngào đã thắt chặt cổ họng.

Và tại sao thế giới lại ghi nhận cô là một kẻ đã sống lại?

KIỆN VÀ LỜI MỜI GỌI

Cánh cửa phòng tắm mở ra, một bóng người lờn lợm bước vào.

Đó là Kiến.

Anh ta mặc bộ quần áo công nhân xám xịt, bẩn thỉu và hôi hám, mùi mồ hôi và dầu máy xe pha trộn với mùi khói thuốc lá cũ.

Kiến không nhìn Tiểu Hoa, ánh mắt anh ta lướt qua những tấm gương như thể chúng là những vật thể vô tri, trước khi dừng lại ở cổ tay Tiểu Hoa.

“Nó bắt đầu rồi,” Kiến nói, giọng nói trầm và thiếu kiên nhẫn.

Anh ta rút một điếu thuốc từ trong túi, châm lửa bằng một que diêm nhỏ xíu.

“Cậu nên cắt nó đi.

Cắt ngay trước khi nó ăn vào xương.”

Tiểu Hoa nhìn anh ta, sự mơ hồ trong tâm trí cô khiến cô không thể phân biệt được đâu là sự đe dọa, đâu là lời cảnh báo.

“Anh là ai?” cô hỏi, giọng nói khàn đặc.

Kiến thở dài, một tiếng thở dài đầy mệt mỏi.

“Tôi là người sẽ giúp cậu sống sót, nếu cậu chịu nghe lời.

Tôi là Kiến.

Và cậu đang mang theo một ‘Vết Xăm’.

Thế giới biết cậu đã sống lại.

Bộ Máy Điều Hành đang quét khu vực này.”

Anh ta bước lại gần, khói thuốc lan tỏa, bao phủ lấy hai người.

“Cậu không nhớ gì sao?”

“Không.” Tiểu Hoa lắc đầu, tay vẫn giữ chặt cổ tay phải.

“Chỉ có tên.

Và cảm giác...

tôi từng xóa bỏ điều gì đó.”

Kiến dừng lại, ánh mắt anh ta thoáng qua một sự tò mò sắc lạnh.

Ai?”

“Tôi không biết.”

Kiến nhún vai, quay đi.

“Thì ra là một ‘Trống Rỗng’.

Ít nhất cậu còn may mắn.

Những kẻ khác nhớ quá nhiều, họ phát điên và tự hủy.

Còn cậu, có lẽ là một bản sao bị lỗi.

Không sao cả.

Tôi cần một kẻ như cậu.”

Anh ta đưa ra một tờ giấy nhàu nát, trên đó là một địa chỉ và một ký hiệu hình tam giác ngược.

“Gọi cho tôi nếu cậu muốn tìm ‘Nơi An Toàn’.

Nếu không, cậu sẽ bị thanh trừng.

Bộ Máy không tha cho những thực thể thừa thãi.”

Tiểu Hoa nhìn tờ giấy, cảm giác lạnh buốt lan ra khắp người.

“Tại sao anh giúp tôi?”

Kiến quay lại, ánh mắt anh ta tối om.

“Vì tôi cũng đang tìm kiếm thứ gì đó bị xóa bỏ.

Và có lẽ, cậu là chìa khóa.”

SỰ THẬT BÊN HAY GƯƠNG

Tiểu Hoa rời khỏi căn phòng tắm, bước ra hành lang dài hun hút của tòa nhà bỏ hoang.

Ánh sáng yếu ớt từ những bóng đèn đường ngoài cửa sổ hắt vào, tạo nên những vệt sáng dài và méo mó.

Cô đi theo Kiến, nhưng cảm giác mất phương hướng vẫn bao trùm lấy cô.

Mỗi bước chân đều cảm giác như đang đi trên một lớp vỏ mỏng manh của thực tại, dễ dàng vỡ tan bất cứ lúc nào.

Kiến dẫn cô đến một căn phòng khác, rộng hơn, đầy những tấm gương lớn dán kín các bức tường.

Trong phòng có một chiếc bàn bằng sắt, trên đó đặt những dụng cụ y tế cũ kỹ: dao mổ, kìm, và những lọ thuốc chưa rõ tên.

“Đây là nơi tôi làm việc,” Kiến nói, giọng nói bình thản.

“Tôi cắt bỏ những Vết Xăm trước khi chúng lan rộng.

Nhưng với cậu...

tôi không chắc.”

Tiểu Hoa ngồi xuống chiếc ghế sắt lạnh lẽo.

“Tại sao thế giới lại ghét những kẻ trùng sinh?”

Kiến cầm con dao mổ lên, lưỡi dao sáng loáng dưới ánh đèn.

“Vì thế giới là một Giao thức Sinh Tồn.

Nó được thiết kế để duy trì một dòng chảy liên tục của ký ức và trải nghiệm.

Khi một người sống lại, họ mang theo những dữ liệu thừa, những mâu thuẫn nội tại.

Đó là một lỗi hệ thống.

Bộ Máy Điều Hành, hay Giám Đốc Minh, tin rằng sự trùng sinh là một virus.

Và thanh trừng là cách duy nhất để bảo vệ cấu trúc thế giới.”

“Vậy là sai lầm,” Tiểu Hoa nói, giọng nói cứng rắn hơn.

“Chúng tôi cũng là con người.”

Kiến nhìn cô, ánh mắt anh ta thoáng qua một sự thương cảm hiếm hoi.

Nhưng thế giới không quan tâm đến cảm xúc.

Nó quan tâm đến trật tự.

Và trật tự của Minh là tuyệt đối.

Anh ta sẽ không dừng lại cho đến khi mọi ‘lỗi’ bị xóa sổ.”

Tiểu Hoa cảm thấy một cơn đau nhói ở đầu.

Những ký ức fragments lại xuất hiện, không rõ ràng, nhưng đầy ám ảnh.

*Một bàn tay nắm chặt.

Một tiếng khóc.

Và một sự lựa chọn.*

“Tôi từng...” cô nói, nhưng không thể nói hết.

Kiến cắt ngang: “Cậu từng xóa bỏ ký ức của ai đó.

Của một người quan trọng.

Và người đó...

là bản sao của cậu.”

Tiểu Hoa đứng dậy, tim đập nhanh.

“Anh nói dối.”

“Có lẽ,” Kiến mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng và bí ẩn.

“Nhưng hãy để tôi giúp cậu tìm lại sự thật.

Trước khi Minh đến.”

ÁNH MẮT CỦA GIÁM ĐỐC MINH

Một tiếng động lớn vang lên từ hành lang.

Tiếng bước chân nặng nề, đều đặn, như tiếng của một cỗ máy.

Tiểu Hoa và Kiến cùng nhìn nhau, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt.

“Minh đang đến,” Kiến thì thầm.

“Anh ta luôn biết khi có một ‘lỗi’ xuất hiện.”

Tiểu Hoa cảm thấy một sức mạnh vô hình đè nặng lên vai.

Không khí trở nên ngột ngạt, mùi hương của ozone và điện tĩnh điện lan tỏa.

Từ cửa phòng, một bóng người xuất hiện.

Đó là Giám Đốc Minh.

Anh ta mặc một bộ vest đen tuyền, tóc cắt ngắn gọn gàng, ánh mắt lạnh lùng và vô cảm.

Minh không nhìn Tiểu Hoa hay Kiến, anh ta nhìn vào những tấm gương, như thể đang đọc một cuốn sách vô hình.

“Một bản sao bị lỗi,” Minh nói, giọng nói vang vọng trong căn phòng.

“Và một kẻ dẫn đường mù quáng.”

Kiến đứng dậy, tay nắm chặt con dao mổ.

“Anh không được phép làm hại cô ấy.”

Minh quay lại, ánh mắt anh ta như những lưỡi dao sắc nhọn.

“Cô ấy là một mối đe dọa cho sự tồn tại của nhân loại.

Sự trùng sinh là một căn bệnh.

Và tôi là bác sĩ.”

Anh ta bước vào phòng, từng bước chân đều đặn như tiếng đếm ngược của một quả bom.

“Cậu không thể trốn tránh, Tiểu Hoa.

Cậu không thể xóa bỏ quá khứ.

Quá khứ sẽ quay lại, và nó sẽ giết chết cậu.”

Tiểu Hoa cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng.

Nhưng bên trong nỗi sợ ấy, một sự phẫn uất bùng lên.

“Tại sao anh lại sợ chúng tôi?

Chúng tôi chỉ muốn sống.”

Minh dừng lại trước mặt cô.

Sống trong sự hỗn loạn?

Sống trong những ký ức mâu thuẫn?

Tôi mang lại cho thế giới sự thanh thản.

Sự tĩnh lặng.

Và cậu sẽ là một phần của sự tĩnh lặng đó.”

Anh ta đưa tay ra, như thể đang đưa cho cô một thứ gì đó vô hình.

“Hãy để tôi xóa bỏ nó.

Xóa bỏ những ký ức đau khổ.

Xóa bỏ sự trùng sinh.

Và cậu sẽ được an toàn.”

Tiểu Hoa nhìn bàn tay Minh, cảm thấy một sự cám dỗ khó cưỡng.

Sự an toàn.

Sự im lặng.

Nhưng bên trong, cô biết đó là một sự đánh đổi.

Một sự hy sinh danh tính.

“Không,” cô nói, giọng nói run rẩy nhưng kiên quyết.

“Tôi sẽ không.”

Minh mỉm cười, một nụ cười buồn bã và tàn nhẫn.

“Vậy thì, hãy để thế giới quyết định.”

VẾT XĂM MỞ RA

Tiếng động lớn hơn.

Những tấm gương trên tường bắt đầu rung lắc.

Ánh sáng từ những bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy mạnh hơn, tạo nên những bóng đổ kỳ quái trên sàn nhà.

Kiến lao tới, đẩy Tiểu Hoa ra khỏi chiếc ghế, đồng thời ném con dao mổ về phía Minh.

Minh không di chuyển.

Con dao mổ dừng lại trong không trung, như thể bị một lực vô hình ngăn cản.

Sau đó, nó rơi xuống sàn, vỡ tan thành vô số mảnh nhỏ.

“Cậu không thể đánh bại trật tự,” Minh nói.

Kiến kéo Tiểu Hoa chạy về phía cửa.

Nhưng cánh cửa đóng sập lại, như thể bị một sức mạnh vô hình khóa chặt.

“Chúng ta không thể thoát,” Kiến nói, giọng nói tuyệt vọng.

Tiểu Hoa nhìn vào cổ tay phải.

Vết bầm tím hình chữ thập đã lan rộng, bao phủ lấy toàn bộ bàn tay.

Nó nóng rực, và từ đó, những ký ức ập đến ồ ạt.

Không còn là fragments nữa.

Là một dòng chảy.

*Cô nhìn thấy chính mình.

Cô đang đứng trước một người phụ nữ.

Người phụ nữ đó có khuôn mặt giống hệt cô.

Nhưng đôi mắt thì đầy nước mắt và sợ hãi.*

*“Xóa nó đi,” cô nói với chính mình.

“Xóa tất cả.

Để cô ấy được sống.”*

*Và cô đã làm vậy.

Cô dùng Vết Xăm của mình, để xóa bỏ ký ức của bản sao.

Để bản sao đó có thể bắt đầu lại từ số 0.

Để cô ấy được an toàn.*

*Và bản sao đó...

chính là Hoa.*

Tiểu Hoa sững sờ.

Cô nhìn Kiến, người đang đứng bên cạnh cô.

Kiến nhìn cô, ánh mắt anh ta đầy sự hiểu biết và đau đớn.

“Cậu chính là kẻ đã xóa bỏ ký ức của chị tôi,” Kiến nói, giọng nói khàn đặc.

“Và tôi đã dùng cậu để tìm lại chị ấy.”

Tiểu Hoa cảm thấy thế giới quay cuồng.

Cô là kẻ hủy diệt.

Cô là kẻ cứu rỗi.

Và bây giờ, cô là mục tiêu của Minh.

Minh bước lại gần, bàn tay anh ta đưa ra, như thể đang mời gọi cô bước vào sự tĩnh lặng vĩnh cửu.

“Hãy để tôi giúp,” Minh thì thầm.

“Hãy để tôi xóa bỏ tất cả.

Và cậu sẽ được tự do.”

Tiểu Hoa nhìn vào bàn tay Minh.

Nhìn vào Kiến.

Nhìn vào những tấm gương đang rung lắc.

Và cô nhận ra rằng, không có sự lựa chọn nào là hoàn hảo.

Chỉ có những cái giá phải trả.

Cô nhìn vào vết bầm tím trên tay.

Nó đang mở ra, như một cánh cửa.

Và từ phía bên kia, một giọng nói vang lên.

Giọng nói của Hoa.

em đã làm gì?”

Tiểu Hoa nhắm mắt lại.

Và trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra rằng, sự trùng sinh không phải là một lỗi.

Mà là một sự lựa chọn.

Và cô đã chọn sai.

Minh mỉm cười.

Kiến đứng im.

Và Tiểu Hoa, cuối cùng, cũng hiểu rõ danh tính của mình.

Cô là Tiểu Hoa.

Và cô là Hoa.

Và thế giới đang chờ đợi sự kết thúc của câu chuyện này.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập