Chương 10

Tiểu Hoa tỉnh dậy trong căn phòng khách sạn cũ kỹ, mùi mồ hôi thối nồng nàn của sự sợ hãi đã biến mất, thay vào đó là mùi thuốc tẩy trắng tinh khiết đến khó chịu.

Không gian xung quanh tĩnh lặng đến mức nghe thấy cả tiếng máu chảy trong tĩnh mạch.

Cô đứng trước tấm gương dán bạc bị bong tróc ở góc tường.

Khuôn mặt vẫn là Tiểu Hoa, nhưng ánh mắt khác.

Không còn sự hoang mang của một người bị "lấp đầy" ký ức lạ, mà là một sự tĩnh lặng lạnh giá, tẻ nhạt như người đã nhìn thấy tận cùng của vực thẳng.

Cô chạm tay vào gương, ngón tay lạnh ngắt, không hề run rẩy.

Trong gương, phản chiếu không có bóng tối phía sau, chỉ có một khoảng không vô định, như thể thế giới này không còn chỗ cho cô đứng.

Cô quay lại, nhìn bàn trang điểm.

Một con dao gọt trái cây bằng thép không gỉ nằm ngay ngắn, lưỡi dao phản chiếu ánh đèn huỳnhnhực mờ ảo.

Tiểu Hoa nhặt nó lên.

Trọng lượng quen thuộc.

Cô đưa lưỡi dao lên cổ, không phải để tự kết liễu, mà để cảm nhận sự sắc bén của thực tại.

Da cô không đau.

Máu không chảy.

Thay vào đó, một cảm giác như có bàn tay vô hình đang vuốt ve từ gáy xuống lưng, nâng đỡ cấu trúc xương cốt của cô.

Cô nhận ra mình đang ổn định.

Không còn những cơn đau đầu từng chồi lên như mũi tên, không còn ảo giác về những khuôn mặt chưa từng gặp.

Sự ổn định này đáng sợ hơn sự điên loạn.

Nó giống như được nhúng vào một bể hóa chất, mọi tế bào đều bị tẩy trắng, mọi ký ức thừa đều bị hòa tan.

Tiểu Hoa bước ra khỏi phòng.

Hành lang khách sạn vắng vẻ, thảm trải sàn màu đỏ thẫm đã bạc màu thành màu nâu gỉ sắt.

Tiếng bước chân của cô vang lên đều đặn, không có tiếng vọng.

Cô cảm thấy mình như một thực thể bị xóa bỏ khỏi bản đồ, nhưng lại được ghi nhận bởi một thứ gì đó lớn hơn và lạnh lùng hơn.

Cô đi về phía cầu thang bộ, nơi ánh sáng yếu ớt từ những bóng đèn đuôi chuột nhấp nháy đều đặn.

Mỗi bước chân là một sự kiểm chứng: thế giới này vẫn tồn tại, nhưng nó đã thay đổi quy tắc.

Nó không còn sợ cô nữa.

Nó đang chờ đợi cô.

Một mùi tanh tưởi nhẹ phảng phất từ tầng dưới.

Không phải mùi thịt thối rữa, mà là mùi của giấy mực cũ và bụi bặm.

Tiểu Hoa dừng lại trước cánh cửa phòng thư viện.

Nó mở hé, ánh sáng vàng vọt từ bên trong như một con mắt đang nhìn cô.

Cô không ngần ngại.

Sự mơ hồ đã cạn kiệt.

Giờ đây, cô chỉ có một mục đích duy nhất: tìm ra nguồn gốc của sự "ổn định" này.

Và có lẽ, câu trả lời nằm sâu trong những trang giấy mục nát mà cô vừa cảm nhận được từ xa.

Tiểu Hoa bước vào thư viện.

Không gian này nhỏ hẹp, ngập trong mùi giấy mốc và bụi.

Một chiếc đèn dầu duy nhất cháy leo teo trên bàn, ánh sáng lung linh chiếu lên những cuốn sách xếp chồng chất lên nhau như những tảng đá mồ mả.

Trên bàn, ngoài cuốn sổ cái bìa da mục nát, còn có một chiếc ghế dài bằng gỗ, bề mặt nhẵn bóng vì sử dụng qua nhiều thế hệ.

Tiểu Hoa ngồi xuống, cảm giác gỗ lạnh thấm vào xương.

Cô mở cuốn sổ.

Những trang giấy không viết chữ.

Thay vào đó, chúng được dán lại bằng những mảnh giấy nhỏ, mỗi mảnh ghi lại một đoạn nhật ký, một bức ảnh đen trắng, hoặc một bản sao của một tấm thẻ căn cước.

Tiểu Hoa lật từng trang.

Những cái tên lặp đi lặp lại: *Tiểu Hoa, Chu kỳ 1...

Tiểu Hoa, Chu kỳ 4...

Tiểu Hoa, Chu kỳ 7...* Mỗi chu kỳ là một sự sống khác nhau.

Một người làm giáo viên, một người bán hàng, một người thợ sửa xe.

Nhưng khuôn mặt trong ảnh luôn giống nhau.

Cùng đôi mắt sâu hoắm, cùng làn da nhợt nhạt.

Cô dừng lại ở trang ghi *Chu kỳ 11*.

Một bức ảnh chụp cận cảnh bàn tay phải của một người phụ nữ.

Trên cổ tay, một vết xăm hình tròn đen sì, bên trong là một chữ số 7 bị mờ.

Tiểu Hoa nhìn xuống tay mình.

Vết xăm vẫn còn đó, nhưng nó đã biến thành chuỗi số đỏ *09:00:00*.

Cô lật sang trang tiếp theo.

Một bản ghi chép bằng tay, nét chữ run rẩy, viết bằng mực đen đặc: *"Bản gốc đã chết.

Bản sao tiếp nhận ký ức.

Lỗi hệ thống.

Phải xóa bỏ ký ức để duy trì sự ổn định.

Nếu không, Giao thức sẽ sụp đổ."*

Tiểu Hoa hít thở sâu.

Không khí trong phòng trở nên đặc quánh.

Cô nhận ra sự thật phũ phàng.

Tiểu Hoa hiện tại không phải là người duy nhất.

Cô là bản sao.

Và bản gốc của cô, người đã sống qua 11 chu kỳ, đã chết.

Người đã xóa ký ức của cô, để cô trở thành một thực thể "tinh khiết", không dấu vết trùng sinh.

Nhưng tại sao cô vẫn cảm thấy đau?

Tại sao cô vẫn có những ký ức mơ hồ về một người chị gái mà Bà Cúc nhắc đến?

Một tiếng động nhẹ vang lên từ phía sau.

Tiếng ghế kéo ra.

Tiểu Hoa quay lại.

Không ai cả.

Chỉ có bóng tối dưới gầm bàn mở rộng ra.

Cô nhìn lại cuốn sổ.

Ở trang cuối cùng, một dòng chữ mới xuất hiện, mực còn ướt: *"Cô không phải là duy nhất.

Có một người khác, giống hệt cô.

Đang chờ cô ở dưới tầng hầm."*

Tiểu Hoa đứng dậy, tim đập thình thịch.

Sự ổn định vừa mới tìm thấy bắt đầu lung lay.

Nếu cô là bản sao, và còn một bản sao khác, thì Giao thức Sinh Tồn đang làm gì?

Và tại sao Kẻ Theo Dõi lại không xuất hiện ngay lập tức?

Cô nhìn lên chiếc đèn dầu.

Ngọn lửa bắt đầu leo cao, nóng bức, nhưng không hề sáng hơn.

Ánh sáng vàng vọt ấy giờ đây giống như máu đông trong tĩnh mạch của căn phòng.

Tiểu Hoa rời khỏi thư viện.

Cô không chạy.

Cô đi nhanh, bước chân vững chãi nhưng đầy cảnh giác.

Hành lang khách sạn bắt đầu biến dạng.

Những bức tường bằng bê tông nứt toác, lộ ra những mạch máu màu xám chảy dưới lớp vữa.

Các phòng khách sạn mở ra như những miệng mắt khổng lồ, không có cửa, chỉ là những khoảng trống tối đen.

Tiếng bước chân của một người khác vang lên phía trước.

Không vội vã.

Đó là tiếng bước chân của Kẻ Theo Dõi.

Hắn ta xuất hiện ở cuối hành lang, mặc bộ đồ công sở cũ kỹ, tay cầm một cây bút bi dài bằng kim loại.

Ánh mắt hắn ta không chứa thù hận, mà là sự kiên nhẫn của một giáo viên dạy trẻ.

*"Tại sao cô kháng cự, Tiểu Hoa?"* Hắn ta hỏi, giọng nói trầm ấm, vang vọng trong không gian trống rỗng.

*"Cô biết mà.

Sự trùng sinh là một virus.

Nó làm suy yếu cấu trúc thực tại.

Nếu cô tiếp tục giữ ký ức, Giao thức sẽ nhận diện cô là lỗi.

Và nó sẽ xóa bỏ cô.

Không chỉ cô, mà cả những người xung quanh cô."*

Tiểu Hoa dừng lại.

Cô nhìn thẳng vào mắt hắn.

*"Vậy tại sao ông vẫn giữ tôi lại?"*

*"Vì tôi cần cô hoàn thành nhiệm vụ,"* Kẻ Theo Dõi đáp, không hề chớp mắt.

*"Tôi là người duy nhất biết cách giữ cho Giao thức hoạt động.

Tôi thanh trừng những kẻ trùng sinh để bảo vệ sự tồn tại của nhân loại.

Đó là lẽ phải.

Tàn nhẫn, nhưng cần thiết.

Nếu không có trật tự, thế giới này sẽ sụp đổ thành bùn nhão."*

Hắn ta tiến lại gần, cây bút bi trong tay khẽ xoay.

*"Cô là một lỗi nhỏ.

Nhưng cô có tiềm năng.

Nếu cô hợp nhất với bản gốc, hoặc chấp nhận xóa bỏ hoàn toàn, cô sẽ trở thành một phần của hệ thống.

Một công cụ hữu ích."*

Tiểu Hoa cảm thấy một cơn đau nhói lên ở vùng ngực.

Không phải từ cơ thể, mà từ tâm trí.

Cô nhớ lại Bà Cúc.

Nhớ lại lời nói của Bà Cúc về việc tìm lại ký ức của chị gái.

Nếu Kẻ Theo Dõi đúng, thì việc Bà Cúc muốn tìm ký ức chính là vi phạm Giao thức.

Và Tiểu Hoa, với tư cách là người dẫn đường, đang đứng giữa hai phe: sự bảo vệ trật tự tuyệt đối và sự khao khát ký ức cá nhân, dù nó có thể là ảo giác.

*"Ông không phải là người duy nhất bảo vệ trật tự,"* Tiểu Hoa nói, giọng lạnh lẽo.

*"Có những kẻ khác.

Những kẻ muốn phá vỡ Giao thức để tìm tự do."*

Kẻ Theo Dõi mỉm cười, một nụ cười buồn bã.

Sự tự do là ảo tưởng của những kẻ yếu đuối.

Chỉ có kỷ luật mới mang lại sự sống.

Cô sẽ hiểu ra thôi.

Khi mà cô đối diện với chính mình."*

Hắn ta bước đi, để lại Tiểu Hoa đứng giữa hành lang đang sụp đổ.

Tiếng bê tông vỡ ra như kính.

Tiểu Hoa nhìn xuống tay mình.

Chuỗi số *09:00:00* vẫn đang nhấp nháy.

Nó không phải là đếm ngược.

Nó là một cái bẫy.

Và cô vừa mới bước vào đó.

Tiểu Hoa chạy xuống tầng hầm.

Bậc thang xoắn ốc không lối thoát, tường nhà trơn trượt như dầu mỡ.

Ở cuối tầng hầm, một căn phòng nhỏ xuất hiện.

Trong phòng, có hai người phụ nữ đang đứng đối diện nhau.

Một là Tiểu Hoa.

Người kia cũng là Tiểu Hoa.

Cả hai đều mặc bộ đồ khách sạn cũ kỹ.

Cả hai đều có cùng khuôn mặt, cùng ánh mắt.

Nhưng người kia có một vết xăm rõ ràng trên cổ tay: hình tròn đen với chữ số 7.

Đó là Bản Sao thứ hai.

Không phải bản gốc sống lại.

Mà là một bản sao khác, được tạo ra từ cùng một nguồn ký ức bị lỗi.

Kẻ Theo Dõi đứng giữa hai người, tay cầm cây bút bi.

Hắn ta nhìn Tiểu Hoa, rồi nhìn Bản Sao thứ hai.

*"Giao thức Sinh Tồn không cho phép một thân xác có hai thực thể,"* hắn ta giải thích, giọng nói vang lên trong căn phòng kín mít.

*"Một khi Bản Sao thứ nhất (cô) tiếp nhận ký ức Bản Gốc, cô sẽ trở nên bất ổn.

Và nếu có thêm một bản sao khác, cấu trúc sẽ sụp đổ hoàn toàn.

Chỉ có một người được phép tồn tại.

Người còn lại phải bị xóa bỏ."*

Tiểu Hoa nhìn Bản Sao thứ hai.

Cô ấy đang run rẩy, mắt nhìn cô với sự sợ hãi và hy vọng lẫn lộn.

*"Cô là ai?"* Tiểu Hoa hỏi.

*"Tôi là cô,"* Bản Sao thứ hai nói, giọng nói yếu ớt.

*"Nhưng tôi có ký ức của chu kỳ 12.

tôi nhớ một người chị gái.

Bà Cúc không nói dối.

Chị gái tôi đã bị Hội Kiểm Soát xóa sạch.

cô đã xóa ký ức của chính mình để trở nên 'tinh khiết'."*

Tiểu Hoa sững sờ.

Sự thật vỡ ra.

Chính cô, trong một lần tái sinh trước đó, đã tự tay xóa bỏ ký ức về chị gái, để tránh bị phát hiện là kẻ trùng sinh.

Và cô đã tạo ra Bản Sao thứ hai này, gửi nó vào một chu kỳ khác, với hy vọng nó sẽ sống một cuộc sống bình thường.

Nhưng Bản Sao thứ hai cũng bị lỗi.

Nó cũng là kẻ trùng sinh.

Và giờ đây, hai thực thể này đang đứng trước nhau, buộc phải chọn một người sống, một người chết.

Kẻ Theo Dõi nhìn họ, ánh mắt lạnh lùng.

*"Đây là lựa buộc duy nhất.

Hoặc là hợp nhất, trở thành một thực thể ổn định nhưng mất đi một phần ký ức.

Hoặc là hủy diệt cả hai."*

Tiểu Hoa nhìn xuống tay mình.

Chuỗi số *09:00:00* vẫn đang đếm ngược.

Nhưng cô nhận ra điều gì đó.

Vết xăm trên tay Bản Sao thứ hai không phải là dấu hiệu của sự lỗi.

Nó là dấu hiệu của sự kết nối.

Và cô, với tư cách là người đã xóa ký ức, hiểu rằng sự xóa bỏ không phải là kết thúc.

Nó là sự chuyển giao.

Tiểu Hoa bước đến gần Bản Sao thứ hai.

Cô đặt tay lên vai cô ta.

Không phải để tấn công, mà để *kết nối*.

*"Chúng ta không cần chọn,"* Tiểu Hoa thì thầm.

*"Chúng ta là một.

Hai bản sao.

Một ký ức kép."*

Bản Sao thứ hai sợ hãi, nhưng cô ta không lùi lại.

Vết xăm trên tay cô ta bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn với cơ thể Tiểu Hoa.

Một dòng năng lượng màu xanh lam chạy từ vai Tiểu Hoa xuống ngón tay, rồi truyền vào người Bản Sao thứ hai.

Cả hai cùng hét lên, nhưng không phải vì đau.

Đó là tiếng của sự hòa tan.

Kẻ Theo Dõi đứng nhìn, cây bút bi trong tay rung lên.

Hắn ta cố gắng viết gì đó vào không trung, nhưng những nét chữ biến mất trước khi hình thành.

Lỗi hệ thống...

Giao thức không thể xử lý..."* Hắn ta nói, giọng nói lần đầu tiên vang lên sự hoảng loạn.

Tiểu Hoa nhìn lên, ánh mắt cô giờ đây chứa đựng cả ký ức của chu kỳ 11 và 12.

Cô nhớ ra chị gái.

Cô nhớ ra Bà Cúc.

Cô nhớ ra lý do tại sao mình phải tìm Nơi An Toàn.

Nơi đó không phải là nơi không bị ghi nhận.

Nơi đó là nơi Giao thức không thể với tới.

Và cô vừa mới tạo ra một lỗ hổng trong hệ thống.

Kẻ Theo Dõi lùi lại, bước vào bóng tối.

Hắn ta không còn là kẻ giám sát nữa.

Hắn ta là một nạn nhân của chính sự cứng nhắc mà hắn tạo ra.

Tiểu Hoa nhìn Bản Sao thứ hai.

Cô ta giờ đây đã biến mất, hòa tan vào cơ thể Tiểu Hoa.

Ký ức flood về.

Một dòng thông tin lớn lao, phức tạp, và nguy hiểm.

Tiểu Hoa mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lẽo, nhưng đầy quyền lực.

*"Đang tải...

Hoàn tất."*

Tiếng nói vang lên từ khắp nơi, từ tường, từ sàn nhà, từ chính cơ thể cô.

Và trong khoảnh khắc đó, Tiểu Hoa nhận ra rằng cô không còn là Thường Nhân nữa.

Cô là một virus.

Và thế giới này, đang bắt đầu sốt.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập