Chương 11

Cô cố gắng nhấc tay lên, nhưng cơ bắp phản ứng chậm chạp, tê dại như thể vừa bị tê liệt bởi một liều thuốc an thần quá liều.

Đôi mắt cô mở to, nhưng tầm nhìn lại bị che phủ bởi một lớp sương mù dày đặc, không phải do nước mắt, mà do sự trống rỗng trong tâm trí.

Cô nhớ không rõ mình đã nằm ở đây bao lâu.

Có thể là vài giây, có thể là vài năm.

Thời gian trong trạng thái "tắt ngòi" này mất đi ý nghĩa tuyến tính, chỉ còn lại một vòng lặp vô tận của sự tĩnh lặng.

Mùi hương của gỗ mới được đánh bóng và nước hoa nhàn nhạt từ lọ xịt phòng lan tỏa trong không gian, một mùi hương quá mức hoàn hảo, quá mức sạch sẽ, khiến cô cảm thấy nôn nao.

Đó là mùi của sự kiểm soát tuyệt đối, mùi của một thực tại được thiết kế để không có chỗ cho sự hỗn loạn.

Tiểu Hoa cố gắng ngồi dậy, bàn tay run rẩy chạm vào mặt thảm.

Lông thảm mềm mại, êm ái, một cảm giác xúc giác bình thường đến mức đau đớn.

Nó nhắc nhở cô về thế giới bên ngoài, thế giới mà cô vừa thoát ra trong sự hỗn loạn của bản sao và kẻ theo dõi.

Nhưng ở đây, mọi thứ đều ổn định.

Không có máu.

Không có tiếng hét.

Không có Vết Xăm đang lan tỏa trên da thịt cô như những con rắn nhỏ.

Chỉ có sự tĩnh lặng.

Và chính sự tĩnh lặng này mới là thứ đáng sợ nhất.

Nó là sự im lặng của một kẻ chiến thắng, hoặc của một nạn nhân đã bị xóa bỏ hoàn toàn.

Tiểu Hoa hít vào một hơi sâu, cảm thấy lồng ngực phồng lên, nhưng vẫn thiếu oxy.

Cô cảm thấy mình như một bóng ma đang cố gắng tồn tại trong một thế giới mà cô không còn thuộc về.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ hành lang, làm rung động nhẹ mặt thảm.

Tiểu Hoa cứng người, bàn tay nắm chặt lấy vớ thảm, knuckles trắng bệch vì sức mạnh kìm nén.

Một bóng người bước vào khung cửa.

Đó là một cô gái trẻ, tóc ngắn cắt ngang vai, mặc bộ đồ ngủ màu trắng tinh khôi, đôi mắt mở to, trong veo và vô tội.

Cô ta nhìn Tiểu Hoa với ánh mắt tò mò, không hề có dấu hiệu của sợ hãi, cũng không có dấu hiệu của sự nhận ra.

"Chị cần giúp ạ?" giọng nói của cô ta nhẹ nhàng, ấm áp, như tiếng gió lướt qua cành cây.

Tiểu Hoa chết lặng.

Hơi thở nghẹn lại trong cổ họng.

Cô ta là Tiểu Hoa.

Nhưng không phải là Tiểu Hoa của cô.

Không có Vết Xăm.

Không có sự ám ảnh của trùng sinh.

Ánh mắt của cô ta trong sáng đến mức đáng ngờ, như một tờ giấy trắng chưa từng được viết lên.

Nếu người này cũng là Tiểu Hoa, thì cô ta là ai?

Một bản sao hoàn hảo?

Hay một phiên bản được "sửa lỗi"?

Tiểu Hoa cố gắng đứng dậy, cơ thể vẫn còn nặng trĩu.

Cô nhìn kỹ vào gương mặt của cô gái.

Từng đường cong trên khuôn mặt, từng nốt ruồi nhỏ trên má, đều giống hệt nhau.

Nhưng sự khác biệt nằm ở ánh mắt.

Ánh mắt của Tiểu Hoa cũ chứa đầy những ký ức đau thương, sự hoài nghi và nỗi sợ hãi tột cùng.

Còn ánh mắt của cô gái này chỉ có sự ngây thơ, vô tri.

"Cô là ai?" Tiểu Hoa hỏi, giọng nói khàn đặc, khô khan.

"Em là Tiểu Hoa," cô gái trả lời, mỉm cười, một nụ cười ngọt ngào, không tì vết.

"Chị bị ngã phải không?

Em sẽ giúp chị đứng dậy."

Cô gái bước tới, tay chìa ra.

Động tác nhẹ nhàng, kiên nhẫn.

Nhưng Tiểu Hoa không đưa tay ra.

Cô cảm thấy một luồng khí lạnh lạnh lẽo từ cơ thể cô gái tỏa ra, không phải là cái lạnh của mùa đông, mà là cái lạnh của sự rỗng rỗng.

Cô gái này không có ký ức.

Cô ta không có quá khứ.

Cô ta chỉ là một thực thể được tạo ra để thay thế.

"Đừng lại gần," Tiểu Hoa cảnh báo, giọng nói trở nên sắc bén hơn.

Cô gái dừng lại, ánh mắt vẫn giữ nguyên sự vô tội.

"Tại sao vậy, chị?

Chị đang sợ em sao?"

Tiểu Hoa lắc đầu, không phải vì phủ nhận, mà vì cô không thể hiểu nổi.

Cô cảm thấy một sự đấu tranh nội tâm dâng lên.

Nếu cô ta là bản sao, thì tại sao cô ta lại xuất hiện ở đây?

Và tại sao cô ta lại có vẻ ngoài hoàn hảo đến vậy?

Cô nhớ lại lời của Kiến: "Thế giới này không容忍 lỗi." Nếu Tiểu Hoa là một lỗi, thì cô gái này là gì?

Một bản sửa lỗi?

Một bóng thứ ba xuất hiện từ bóng tối của góc phòng.

Không ai bước vào từ cửa.

Bóng đó như được nhúng ra từ chính những bức tường, từ sự tĩnh lặng của căn phòng.

Đó là Bác sĩ Tâm lý.

Người đàn ông mặc áo choàng trắng, tay cầm một tập hồ sơ dày cộp.

Hắn không nhìn Tiểu Hoa với ánh mắt thù hận, mà với sự đau buồn và trách móc.

Ánh mắt của hắn sâu thẳm, như thể hắn đang nhìn thấy một đứa con thất lạc đã lâu.

"Con bé, em vừa mất đi 3 tháng ký ức quan trọng nhất," Bác sĩ nói, giọng trầm ấm, nhưng đầy vẻ mỉa mai.

Hắn bước tới, đứng giữa Tiểu Hoa và cô gái "Tiểu Hoa mới".

Tiểu Hoa nhìn hắn, tim cô đập thình thịch.

"Bác sĩ...?"

"Em không nhớ ra tôi sao?" Bác sĩ hỏi, mở tập hồ sơ.

Những trang giấy trắng tinh, không có chữ viết.

Chỉ có một khoảng trống.

"3 tháng," Bác sĩ tiếp tục, giọng nói trở nên lạnh lùng hơn.

"Trong 3 tháng đó, em đã cố gắng hòa nhập với thế giới.

Em đã cố gắng quên đi những ký ức của trùng sinh.

Em đã cố gắng trở thành một 'người bình thường'.

Và giờ đây, em đã thất bại.

Thế giới không cho phép sự mơ hồ.

Hoặc là một, hoặc là hai.

Không có chỗ cho sự hòa tan."

Tiểu Hoa cảm thấy một cơn đau đầu nhói lên.

Những ký ức mà cô đã cố gắng chôn giấu.

Cô nhớ ra những cuộc hẹn với Bác sĩ.

Những buổi trị liệu mà cô đã tin tưởng.

Hắn đã giúp cô xóa bỏ những ký ức đau đớn.

Nhưng giờ đây, hắn lại xuất hiện với một tập hồ sơ trống rỗng.

"Em đang bị lừa," Bác sĩ nói, nhìn thẳng vào mắt Tiểu Hoa.

"Cô ta, người đứng kia, không phải là em.

Cô ta là một bản sao được tạo ra bởi Bộ Máy Điều Hành.

Để thay thế em.

Để xóa bỏ 'lỗi' mà em là."

Tiểu Hoa quay sang nhìn cô gái "Tiểu Hoa mới".

Cô ta vẫn đứng đó, mỉm cười, ánh mắt vô hồn.

"Bác sĩ nói dối," cô ta nói, giọng nói vẫn ngọt ngào.

"Em là Tiểu Hoa.

Chị ấy mới là bản sao."

Bác sĩ thở dài, một tiếng thở dài đầy mệt mỏi.

"Thế giới này không quan tâm ai là thật, ai là giả.

Nó chỉ quan tâm đến trật tự.

Và trật tự yêu cầu sự loại bỏ."

Tiểu Hoa nhìn vào đôi mắt trong veo của Tiểu Hoa mới, rồi nhìn sang Bác sĩ.

Cô nhận ra rằng Tiểu Hoa mới đang cố gắng "hấp thụ" cô, để trở thành phiên bản hoàn chỉnh duy nhất.

Cảm giác đó không phải là vật lý, mà là tâm lý.

Một sự đè nén, một sự ép buộc ký ức.

Tiểu Hoa cảm thấy những ký ức của mình bắt đầu mờ đi, như thể chúng đang bị rút cạn bởi một lực hút vô hình.

"Tiểu Hoa mới" bước tới, tay chìa ra, giọng nói trở nên ngọt ngào, dụ dỗ: "Hãy để em接管 (tiếp quản) đi.

Em sẽ sống tốt hơn, mạnh hơn.

Em sẽ không còn sợ hãi.

Em sẽ không còn nhớ về những ký ức đau thương.

Hãy để em sống thay chị."

Tiểu Hoa lùi lại, lưng cô va vào tường.

Cô cảm thấy một sự đau đớn tinh thần dâng lên, như thể não bộ cô đang bị xé toạc.

Cô nhìn Bác sĩ, hy vọng hắn sẽ giúp đỡ.

Nhưng Bác sĩ chỉ đứng đó, nhìn cô với ánh mắt đầy trách móc.

"Em phải chọn," Bác sĩ nói.

"Hoặc là em bị loại bỏ, và cô ta trở thành Tiểu Hoa duy nhất.

Hoặc là em chấp nhận sự hòa tan, và cả hai cùng biến mất."

Tiểu Hoa nhìn cô gái.

Cô ta đang mỉm cười, một nụ cười đầy vẻ chiến thắng.

Nhưng trong ánh mắt đó, Tiểu Hoa nhìn thấy một nỗi sợ hãi sâu thẳm.

Nỗi sợ của một thực thể không có ký ức, không có quá khứ, đang cố gắng chiếm lấy một cuộc đời mà nó không thuộc về.

"Em không muốn sống thay chị," Tiểu Hoa thì thầm.

"Em muốn sống.

Dù là đau đớn.

Dù là sai lầm."

Cô ta cúi đầu, ánh mắt thay đổi.

Sự vô tội biến mất, thay vào đó là một sự tuyệt vọng tột cùng.

em cũng muốn sống.

Em không muốn biến mất."

Tiểu Hoa cảm thấy một niềm thương cảm dâng lên.

Cô ta cũng là một nạn nhân.

Một nạn nhân của sự hoàn hảo giả tạo.

Tiểu Hoa đứng giữa căn phòng trống rỗng, Bác sĩ đã biến mất.

Cô nhìn xuống bàn tay mình.

Ở cổ tay, một Vết Xăm mới xuất hiện, không phải là dấu hiệu của trùng sinh, mà là một dòng chữ nhỏ: "Bản sao đã bị loại bỏ."

Tiểu Hoa hít thở sâu, cảm thấy ký ức quay trở lại, nhưng giờ đây, chúng nặng nề hơn.

Cô bước ra khỏi căn phòng, bước vào hành lang tối tăm.

Cô ta đã biến mất.

Hòa tan vào không khí.

Nhưng Tiểu Hoa cảm thấy cô ta vẫn ở đó, trong ký ức của cô, trong nỗi sợ hãi của cô.

Cô bước đi, không biết mình đang đi về đâu.

Nhưng cô biết rằng thế giới này không cho phép sự mơ hồ.

Và cô là một lỗi.

Một lỗi không thể sửa chữa.

Ở cuối hành lang, một bóng người đang đứng chờ.

Đó là Kiến.

Hắn nhìn Tiểu Hoa với ánh mắt nghiêm nghị.

"Em đã làm gì?" Kiến hỏi.

Tiểu Hoa nhìn hắn, mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo.

"Em đã chọn.

Và em đã thắng."

Kiến nhìn cô, ánh mắt phức tạp.

"Em không thắng.

Em chỉ là một phần của lỗi."

Tiểu Hoa bước qua hắn, bước vào bóng tối.

Cô cảm thấy Vết Xăm trên cổ tay nóng lên, như một lời nguyền.

Và trong bóng tối đó, cô nhìn thấy một đôi mắt đang nhìn cô.

Đôi mắt của Bà Cúc.

"Chào mừng trở lại," Bà Cúc thì thầm.

"Chúc mừng em đã trở thành một virus."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập