Chương 12
Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy không theo quy luật nào cả, tạo ra những khoảng lặng tối đen kịt kéo dài đúng ba giây, rồi sáng lên trong một chớp mắt, giống như một đôi mắt khổng lồ đang cố gắng chớp lóe trong bóng đêm.
Tiểu Hoa đứng giữa hành lang, lưng tựa vào bức tường bong tróc lớp vôi, cảm nhận từng thớ cơ thể mình đang cứng đờ lại.
Không phải vì lạnh, mà vì một giác quan thứ sáu nào đó đang báo hiệu rằng cô đang bị theo dõi, không phải bởi con người, mà bởi chính kiến trúc của tòa nhà.
Âm thanh *rêêê...* vang lên, khô khốc và ma sát, giống như lưỡi dao cạo cũ kỹ đang được kéo mạnh qua một tấm kính dày, nhưng nguồn gốc của nó không đến từ bất kỳ căn phòng nào dọc hành lang.
Nó nằm ngay sát sau gáy cô, một sự hiện diện vô hình nhưng nặng trĩu như chì.
Tiểu Hoa hít sâu, mùi hương của gỉ sắt và bụi bẩn làm cô khó chịu, nhưng cô không dám quay lại.
Trong thế giới này, quay đầu lại đồng nghĩa với việc thừa nhận rằng bạn nhìn thấy thứ mà lẽ ra không nên tồn tại.
Và nếu thứ đó tồn tại, nó sẽ nhìn thấy bạn.
Cô bước đi, từng bước chân nhẹ nhàng như mèo, cố gắng giảm thiểu tiếng động với sàn gạch nứt nẻ.
Mục tiêu của cô là căn phòng số 404, nơi Kiến đã hẹn gặp cô.
Nhưng trước khi đến đó, một bóng đen khác đang chờ.
Không phải Kiến.
Là một thực thể khác, một kẻ đã vượt qua giới hạn của sự ghi nhận.
Tiểu Hoa cảm thấy Vết Xăm trên cổ tay nóng rực lên, không phải vì nó đang hoạt động, mà vì nó đang phản ứng với sự hiện diện của một thứ gì đó tương tự nhưng sai lệch.
Cô dừng lại trước cửa căn hộ số 305.
Cánh cửa gỗ mục nát mở ra một khoảng không gian hẹp, tối om.
Một người đàn ông bước ra từ bóng tối, dáng người gầy guộc, khoác trên mình một chiếc áo khoác dày cộp dù thời tiết đang ẩm ướt.
Hắn ta không nói gì, chỉ nhìn Tiểu Hoa bằng một cặp mắt sâu hoắt, không tròng mắt rõ ràng, chỉ là hai vùng đen ngòm.
Hắn ta tháo chiếc khăn quàng cổ dày cộm ra, để lộ phần cổ và thái dương.
Ở đó, da thịt không có Vết Xăm của trùng sinh, mà là một vùng da bị cháy rộp, sần sùi, màu đỏ thẫm như vừa mới được đốt bằng sắt nóng đỏ.
"Anh ấy đã cắt nó ra," người đàn ông thì thầm, giọng nói như thể bị nghẹn lại trong cổ họng, mỗi từ đều tràn ngập một nỗi đau thể xác lâu dài.
"Anh ấy cắt bỏ phần da chứa Vết Xăm.
Để thế giới không còn nhìn thấy anh ấy." Tiểu Hoa nhìn vết sẹo, một cơn lạnh buốt lan tỏa từ tủy sống lên não.
Cô hiểu ý của hắn ta, nhưng cô không hiểu tại sao hắn ta lại làm vậy.
Sự cắt xé cơ thể là một hình thức tự hủy, một sự từ chối phần bản chất của mình.
Nhưng tại sao hắn ta lại đến với cô?
Và tại sao vết sẹo của hắn ta lại khiến cô cảm thấy một sự quen thuộc đáng sợ?
Không phải quen thuộc về con người này, mà về cảm giác mất mát.
Cô nhớ lại lần đầu tiên cô nhìn thấy Vết Xăm, khi thế giới bắt đầu nhận ra cô là một lỗi.
Nhưng trước đó, còn có một lần nữa.
Một lần trước khi cô trở thành Tiểu Hoa.
Người đàn ông không tấn công.
Hắn ta chỉ đứng đó, như một bức tượng bằng xương và nỗi đau, chờ đợi phản ứng của Tiểu Hoa.
Cô bước vào căn phòng số 305, theo hắn ta.
Căn phòng bừa bộn đến mức khó tin, những tờ giấy cũ kỹ chất chồng lên nhau như những lớp đất trầm tích, chứa đựng những mảnh ký ức bị xé lẻ.
Trên tường, có những hình vẽ nguệch ngoạc, không phải là tranh vẽ, mà là những sơ đồ giải phẫu cơ bản, tập trung vào vùng thái dương và cổ.
Tiểu Hoa nhìn thấy một chiếc dao cùn, một cuộn băng dính bẩn, và một lọ thuốc giảm đau mở nắp.
Không có dấu hiệu của bạo lực bên ngoài, chỉ có sự tự tra tấn có hệ thống.
"Anh ta gọi tôi là Lão Ba," người đàn ông nói, ngồi xuống một chiếc ghế gỗ gãy chân, ánh mắt nhìn vào khoảng không vô định.
"Nhưng tôi không còn là Lão Ba nữa.
Tôi là một người câm." Hắn ta chỉ vào cổ họng mình, nơi có một vết sẹo nhỏ xíu, dường như đã khâu lại bằng chỉ đen.
"Hội Kiểm Soát không xóa ký ức.
Họ xóa khả năng ghi nhận.
Và để làm được điều đó, họ cần một cái bẫy.
Vết Xăm là cái bẫy.
Nó là dấu hiệu cho Bộ Máy Điều Hành biết rằng 'bạn' đã chết và 'cái khác' đang sống thay thế."
Tiểu Hoa ngồi đối diện hắn ta, bàn tay nắm chặt mép áo, knuckles trắng bệch.
"Tôi không muốn nghe lý thuyết của anh.
Tôi muốn biết anh là ai." Lão Ba cười, một nụ cười méo mó, đau đớn.
"Tôi là người đã cắt bỏ phần da của mình để trốn tránh sự thanh trừng.
Nhưng tôi không thể cắt bỏ tất cả.
Thế giới vẫn nhìn thấy tôi qua những chuyển động của cơ thể, qua nhịp tim, qua mùi hương của máu tươi.
Và khi thế giới nhìn thấy bạn, nó bắt đầu ghi nhận lỗi.
Lỗi càng lớn, sự thanh trừng càng tàn nhẫn." Hắn ta nhìn Tiểu Hoa, ánh mắt đột nhiên sắc bén.
"Cô không cần cắt da, Tiểu Hoa.
Cô cần cắt ký ức."
Câu nói đó như một cú đấm thẳng vào lồng ngực Tiểu Hoa.
Cô đứng dậy, ghế gỗ kêu lên một tiếng rên rỉ.
"Tôi đã quên rồi.
Tôi không nhớ gì trước khi trở thành Tiểu Hoa." Lão Ba lắc đầu, một cái lắc đầu chậm rãi, đầy vẻ mỉa mai.
"Cô nhớ sai.
Cô không quên.
Cô đã tự xóa.
Và người xóa cô là chính cô.
Trong lần tái sinh trước." Tiểu Hoa cảm thấy đầu óc quay cuồng, một cơn đau nhói lên phía sau mắt.
Hình ảnh những mảnh vỡ ký ức hiện lên, không rõ ràng, chỉ là những mảng màu và âm thanh hỗn loạn.
Một bàn tay đang giữ lấy một con dao.
Một người khác đang gào khóc.
Và một dòng chữ trên da thịt.
"Bản sao đã bị loại bỏ."
Lão Ba kéo Tiểu Hoa vào một căn phòng khác, nhỏ hơn, tối hơn.
Căn phòng này không có cửa sổ, chỉ có một bóng đèn dầu leo lét.
Hắn ta bắt đầu kể, không phải bằng lời nói, mà bằng những hành động.
Hắn ta lấy từ trong túi ra một tập hồ sơ mỏng, đóng lại bằng dây thun.
Trên đó là ảnh chụp những người đàn ông, phụ nữ, trẻ em, tất cả đều có Vết Xăm ở những vị trí khác nhau.
Một số có Vết Xăm ở tay, một số ở chân, một số ở mặt.
Lão Ba chỉ vào ảnh, rồi chỉ vào cơ thể mình.
"Họ không thanh trừng vì họ ghét chúng ta.
Họ thanh trừng vì họ sợ." Hắn ta mở một ngăn kéo, lấy ra một con dao mổ cũ, lưỡi dao cong cong, gỉ sét.
"Thế giới này là một cơ thể sống.
Và chúng ta là vi khuẩn.
Vi khuẩn không được phép sống sót nếu nó mang theo mầm bệnh."
Tiểu Hoa nhìn con dao, cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ.
Cô muốn cầm nó.
Cô muốn cắt vào da thịt mình, để xem liệu có thể xóa đi thứ đang đeo bám cô.
Nhưng cô không thể.
Vì cô biết rằng nếu cô cắt, cô sẽ không còn là Tiểu Hoa nữa.
Cô sẽ là một thứ gì đó trống rỗng, một cái vỏ rỗng.
Lão Ba nhìn thấy sự do dự của cô, và hắn ta bước lại gần, áp sát vào người cô.
Mùi máu và thuốc súng từ người hắn ta nồng nặc.
"Cô đang sợ," Lão Ba thì thầm.
"Sợ rằng nếu cô cắt, cô sẽ nhớ ra rằng mình đã từng giết người.
Sợ rằng mình là kẻ sát nhân."
Hắn ta kéo Tiểu Hoa vào lòng, không phải để ôm, mà để giữ chặt.
Một cái ôm của kẻ điên, của người muốn kéo người khác xuống vực sâu cùng mình.
"Hãy để tôi giúp cô," Lão Ba nói, giọng nói trở nên dịu dàng, đáng sợ.
"Tôi sẽ cắt giúp cô.
Tôi sẽ cắt đi phần da chứa ký ức.
Tôi sẽ cắt đi nỗi đau.
Và cô sẽ được tự do." Tiểu Hoa cố gắng đẩy hắn ta ra, nhưng sức mạnh của Lão Ba lớn hơn cô tưởng tượng.
Hắn ta là một người đàn ông gầy gộc, nhưng cơ bắp của hắn ta cứng như đá, do những năm tháng tự tra tấn và chiến đấu.
Hắn ta kéo Tiểu Hoa vào phòng tắm nhỏ xíu, nơi có một tấm gương vỡ nát.
Trong gương, Tiểu Hoa nhìn thấy chính mình.
Không phải là Tiểu Hoa của hiện tại, mà là một bóng ma mờ ảo, một thực thể không có hình dáng cố định.
Và sau lưng cô, Lão Ba đang cầm con dao, chuẩn bị cắt.
Nhưng không phải vào da thịt cô.
Vào chính tấm gương.
Hắn ta đập vỡ tấm gương còn sót lại, để lại những mảnh vụn sắc nhọn.
"Thế giới không nhìn thấy cô," Lão Ba nói, giọng nói vang vọng trong căn phòng nhỏ.
"Chỉ có những thứ giống cô mới nhìn thấy cô.
Và chúng ta cần tìm ra nơi những thứ giống cô không thể tồn tại."
Đỉnh điểm không phải là một trận chiến vật lý.
Đó là một cuộc đối thoại tâm lý khốc liệt, diễn ra trong im lặng.
Lão Ba áp con dao lên cổ Tiểu Hoa, lưỡi dao lạnh lẽo chạm vào làn da mỏng manh của cô.
Hắn ta không run rẩy.
Hắn ta ổn định như một tảng đá.
"Khi cô cắt, cô sẽ quên.
Nhưng cô sẽ sống," Lão Ba nói, nước mắt chảy dài trên gò má hằn sâu.
"Tôi đã thử.
Tôi đã cắt.
Và tôi sống.
Nhưng tôi sống như một xác chết.
Tôi không có tên.
Tôi không có quá khứ.
Tôi chỉ là một thực thể trôi nổi trong thế giới này, bị mọi người nhìn thấy như một bóng ma."
Tiểu Hoa nhìn vào con dao, nhìn vào đôi mắt của Lão Ba.
Trong đó, cô nhìn thấy một nỗi sợ hãi tột cùng.
Không phải sợ chết, mà là sợ sống.
Sợ sự tồn tại không có ý nghĩa.
Sợ rằng mình là một lỗi sai không thể sửa chữa.
"Anh đã giết chị gái anh," Tiểu Hoa nói, giọng nói lạnh lẽo, đột ngột.
Lão Ba cứng người.
Con dao vẫn áp sát cổ cô.
"Anh ấy đã xóa sạch ký ức của chị gái anh.
Để chị gái anh không còn là 'lỗi'.
Và anh đã giết chị gái anh để chị gái anh không còn là 'lỗi' nữa."
Lão Ba không phản bác.
Hắn ta chỉ nhìn cô, ánh mắt đầy đau thương.
Tôi đã giết chị ấy.
Vì chị ấy là một virus.
Và virus phải bị tiêu diệt để bảo vệ vật chủ." Hắn ta hạ con dao xuống, không cắt.
Thay vào đó, hắn ta đưa con dao cho Tiểu Hoa.
"Cứ cắt đi.
Nếu cô muốn sống, hãy cắt.
Nếu cô muốn chết, hãy giữ lại.
Nhưng hãy nhớ rằng, sự sống không phải là ân huệ.
Nó là một gánh nặng."
Tiểu Hoa cầm con dao.
Bàn tay cô run rẩy.
Cô nhìn vào vết Xăm trên cổ tay, nơi dòng chữ "Bản sao đã bị loại bỏ" đang nóng rực.
Cô nhớ lại Bà Cúc.
Nhớ lại nụ cười của Bà Cúc.
"Chúc mừng em đã trở thành một virus." Tiểu Hoa hiểu rồi.
Cô không phải là người bị loại bỏ.
Cô là người loại bỏ.
Cô là kẻ đã xóa ký ức của Hoa.
Và Hoa là bản sao bị lỗi của cô.
Sự trùng sinh không phải là tái sinh.
Nó là sự sao chép.
Và bản sao luôn bị lỗi.
Tiểu Hoa đứng dậy, máu chảy ròng từ cổ tay cô.
Không phải do Lão Ba cắt.
Mà do chính cô tự cào vào da thịt, dùng móng tay, xé toạc lớp da để lộ ra xương.
Cô không nhìn Lão Ba nữa.
Cô nhìn vào khoảng không vô định phía trước, nơi âm thanh *rêêê* vẫn đang vang lên, nhưng lần này, nó nghe như tiếng thì thầm của chính cô.
Tiếng thì thầm của Hoa.
Của bản sao bị lỗi.
"Em nhớ rồi," Tiểu Hoa nói, giọng nói lạnh băng, hoàn toàn không còn chút cảm xúc nào.
"Em không phải là Tiểu Hoa.
Em là người đã giết Hoa." Cô bước ra khỏi căn phòng, bước vào hành lang tối tăm.
Lão Ba đứng đó, nhìn cô với ánh mắt trống rỗng.
"Em sẽ tìm Nơi An Toàn," Tiểu Hoa nói.
"Nơi không có ai nhớ em.
Nơi không có ai biết em là lỗi."
Cô bước đi, không biết mình đang đi về đâu.
Nhưng cô biết rằng thế giới này không cho phép sự mơ hồ.
Và cô là một lỗi.
Một lỗi không thể sửa chữa.
Ở cuối hành lang, một bóng người đang đứng chờ.
Đó là Kiến.
Hắn nhìn Tiểu Hoa với ánh mắt nghiêm nghị.
"Em đã làm gì?" Kiến hỏi.
Tiểu Hoa nhìn hắn, mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo, không phải của Tiểu Hoa, mà của Hoa.
"Em đã chọn.
Và em đã thắng," Tiểu Hoa nói.
Nhưng trong giọng nói đó, có một âm thanh khác.
Một âm thanh của sự tuyệt vọng.
Và trong bóng tối đó, cô nhìn thấy đôi mắt của Bà Cúc.
Bà Cúc đang cười.
"Chúc mừng em," Bà Cúc thì thầm.
"Em đã trở thành virus thực sự."
Tiểu Hoa cảm thấy Vết Xăm trên cổ tay nóng lên, như một lời nguyền.
Và trong bóng tối đó, cô nhìn thấy một đôi mắt đang nhìn cô.
Đôi mắt của Bà Cúc.
"Chào mừng trở lại," Bà Cúc thì thầm.
"Chúc mừng em đã trở thành một virus."
Nhưng Tiểu Hoa không nghe thấy Bà Cúc.
Cô chỉ nghe thấy tiếng *rêêê*...
Và trong tiếng ồn đó, cô nghe thấy một giọng nói khác.
Giọng nói của chính cô.
Nhưng nó khác.
Nó lạnh hơn.
Nó tàn nhẫn hơn.
Và nó nói: "Bây giờ em là em.
Và em sẽ sống.
Dù là đau đớn.
Dù là sai lầm."
Tiểu Hoa bước vào bóng tối.
Và bóng tối bước vào Tiểu Hoa.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận