Chương 13

Cô nhìn xuống bàn bếp.

Một con dao rựa nằm đó, lưỡi dao vẫn còn dính một vệt máu đen ngòm chưa kịp rửa.

Tiểu Hoa không nhớ mình đã cắt gì.

Không nhớ mình đã nói gì với Lão Ba.

Và càng không nhớ tại sao cổ tay trái lại nóng rực như đang bị nhúng vào than hồng.

Cô đưa tay phải lên, ngón tay run rẩy chạm vào cổ tay trái.

Vết xăm vẫn ở đó, nhưng nó không còn là một hình thù cố định nữa.

Nó như một sinh vật sống, các đường nét đen kịt đang di chuyển chậm rãi dưới lớp da, bò ra ngoài vùng viền cũ, ăn mòn vùng da lành xung quanh.

Tiểu Hoa ngồi xuống sàn bếp, lưng tựa vào tủ lạnh lạnh toát.

Cô cố gắng nhớ lại tên mình.

*Tiểu Hoa.* Cái tên đó nghe như một lời trêu chọc.

Cô thử gọi nó trong đầu, nhưng âm thanh vang lên lại là của một giọng khác, giọng của một đứa trẻ khóc nghẹn.

*Hoa.* Không phải Tiểu Hoa.

Hoa là người chết.

Tiểu Hoa là kẻ giết chết Hoa để sống sót.

Sự phân định này không rõ ràng, nó hòa quyện vào nhau như hai màu mực đen và đỏ hòa vào nhau trong nước.

Cô đứng dậy, chân chạm vào một vũng nước lạnh.

Trên sàn nhà bếp có một vũng nước nhỏ, nhưng nước đó không trong.

Nó có màu hồng nhạt, pha lẫn với bụi và những sợi tóc dài.

Tiểu Hoa nhìn chằm chằm vào vũng nước.

Trong mặt nước phản chiếu, khuôn mặt của cô hiện lên, nhưng đôi mắt lại là của một người xa lạ.

Đôi mắt ấy nhìn cô với sự khinh miệt và sợ hãi.

Cô đưa tay định chạm vào mặt nước, nhưng bàn tay cô lại va phải thứ gì đó cứng đờ.

Một chiếc điện thoại cũ, màn hình vỡ nát.

Nó nằm cạnh vũng nước.

Tiểu Hoa nhặt nó lên.

Pin còn một chút.

Màn hình vẫn sáng, nhưng không có số nào được gọi.

Chỉ có một tin nhắn nháp chưa gửi: *Nơi An Toàn không có ở đâu cả.

Nó là một cái bẫy.*

Tiểu Hoa hít thở sâu.

Hơi thở của cô trở nên gấp gáp.

Cô biết mình đang mất phương hướng.

Sự mơ hồ này là thứ duy nhất giữ cô lại với thực tại, nhưng đồng thời cũng là thứ đang dần nuốt chửng cô.

Nếu cô nhớ ra tất cả, cô sẽ là ai?

Nếu cô quên đi tất cả, cô sẽ là gì?

Cô đặt điện thoại xuống, ngón tay lướt qua vết xăm đang nóng rực.

Nó giống như một mạch điện bị đoản mạch, truyền một dòng điện nhỏ đau đớn lên cánh tay.

Cô đứng dậy, bước về phía cửa bếp.

Ánh sáng từ hành lang tối tăm chiếu vào, kéo dài bóng dáng cô trên sàn gạch men.

Cô không biết mình định đi đâu.

Cô chỉ biết rằng mình phải rời khỏi căn bếp này.

Mùi thịt thối rữa từ nồi canh bắt đầu lan tỏa, ngọt ngào và thây ba.

Tiểu Hoa nín thở, bước ra khỏi căn bếp, bước vào hành lang nơi bóng tối đang chờ đợi.

Tiếng chuông cửa vang lên.

Một tiếng chuông dài, đều đặn, như tiếng gõ của một chiếc dùi trống bằng gỗ.

Cốc.* Nó không phải là sự xâm nhập hung hãn, mà là một lời mời chào lịch sự, đúng chuẩn mực đến mức rợn người.

Tiểu Hoa đứng giữa hành lang, bàn tay vẫn giữ chặt chiếc điện thoại cũ.

Tim cô đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi.

Đó là một cảm giác quen thuộc, như thể cô đã từng đứng ở vị trí này trước đây.

Cô nhìn qua khe cửa kính mờ đục.

Một bóng người đứng đó.

Không phải Kiến.

Không phải Lão Ba.

Người đàn ông đứng trước cửa cao hơn cô một chút, mặc một chiếc áo khoác da màu nâu sẫm, đã cũ và sờn.

Hắn ta không mang theo vũ khí, tay phải cầm một chiếc hộp kim loại nhỏ, màu xám bạc, bề mặt nhẵn bóng như gương.

Ánh mắt hắn ta bình thản, không hề có sự do dự hay tò mò.

Hắn ta nhìn Tiểu Hoa như nhìn một đối tượng khảo sát, không phải một con người.

"Xin lỗi vì sự xâm nhập," người đàn ông nói.

Giọng nói của hắn ta trầm, ấm, nhưng thiếu đi sự rung cảm của con người.

"Tôi là Kỹ Thuật Viên Giao Thức, mã số 7-Alpha.

Tôi đến để giao một món đồ."

Tiểu Hoa không mời hắn vào.

Cô đứng chắn ngang cửa, ánh mắt lạnh lùng quét qua người đàn ông.

"Tôi không mua任何东西."

"Không phải để mua," người đàn ông đáp lại, đưa chiếc hộp kim loại về phía trước.

"Đây là quà tặng.

Từ Bộ Máy Điều Hành."

Tiểu Hoa nhìn chiếc hộp.

Nó không có khóa, không có chìa.

Chỉ là một khối kim loại nguyên khối.

"Tại sao?"

"Vì bạn là một lỗi," người đàn ông nói, ánh mắt không hề thay đổi.

"Nhưng lỗi của bạn có giá trị.

Thế giới cần được sửa chữa.

Và bạn cần được điều chỉnh."

Tiểu Hoa đưa tay ra, ngón tay chạm vào bề mặt lạnh lẽo của chiếc hộp.

Ngay khi da cô chạm vào kim loại, một luồng điện nhỏ chạy qua ngón tay.

Không đau, nhưng khiến cô cảm thấy một sự trống rỗng trong tâm trí.

Như thể một phần ký ức vừa bị rút ra.

"Đây là gì?" cô hỏi, giọng nói khô khan.

"Bộ Chỉnh Dòng Ký Ức," người đàn ông giải thích.

"Nó sẽ giữ lại những gì bạn cần nhớ.

Và xóa đi những gì gây nhiễu.

Nó sẽ giúp bạn trở nên ổn định hơn.

bình thường."

Tiểu Hoa nhìn hắn ta.

"Bình thường?"

"Đúng vậy," người đàn ông gật đầu.

"Thế giới này không容许 sự mơ hồ.

Người trùng sinh là một virus.

Nhưng virus có thể được cách ly và điều chỉnh.

Bộ thiết bị này sẽ giúp bạn chấp nhận vai trò của mình."

Hắn ta đặt chiếc hộp lên tay cô.

Trọng lượng của nó nhẹ hơn mong đợi.

"Bạn có ba ngày để sử dụng nó," người đàn ông nói.

"Sau đó, Thanh Tra Giao Thức sẽ đến.

Và nếu bạn không sử dụng nó, họ sẽ xóa sạch bạn.

Như một lỗi không thể sửa chữa."

Tiểu Hoa nhìn chiếc hộp trong tay.

Nó lạnh lẽo, nhưng bên trong lại nóng rực.

"Nếu tôi không dùng nó thì sao?"

"Thì bạn sẽ chết," người đàn ông nói, giọng điệu bình thản như đang báo cáo thời tiết.

"Hoặc tệ hơn, bạn sẽ bị xóa bỏ hoàn toàn.

Không còn ký ức, không còn danh tính, không còn tồn tại."

Hắn ta quay lưng đi, bước xuống cầu thang.

Tiếng bước chân của hắn ta vang lên đều đặn, không hề nghe thấy.

Tiểu Hoa đứng đó, nhìn theo bóng lưng hắn ta biến mất vào bóng tối.

Cô nhìn xuống chiếc hộp trong tay.

Nó đang rung lên nhẹ, như một trái tim đang đập.

Tiểu Hoa đóng cửa lại.

Cô quay lại nhìn vào căn bếp.

Nồi canh vẫn đang sôi, những bọt khí nổi lên và vỡ tan.

Mùi thối rữa đã lan tỏa khắp căn nhà.

Cô đặt chiếc hộp kim loại lên bàn bếp, mở nó ra.

Bên trong là một thiết bị nhỏ, hình vuông, màu trắng tinh khiết.

Trên bề mặt có một màn hình nhỏ, hiển thị một dòng chữ: *Kết Nối.*

Tiểu Hoa đưa ngón tay lên màn hình.

Nó phản hồi ngay lập tức.

Một luồng dữ liệu chạy qua ngón tay cô, vào não bộ cô.

Cô thấy những ký ức lướt qua nhanh chóng.

Những khoảnh khắc từ cuộc đời trước.

Những vết sẹo.

Những cái chết.

Và rồi, cô thấy một khuôn mặt.

Một khuôn mặt mà cô chưa bao giờ thấy, nhưng lại cảm thấy quen thuộc đến lạ lùng.

Đó là một người phụ nữ.

Tóc dài, mắt đen.

Cô ta đang khóc.

Và trong tay cô ta là một chiếc Vết Xăm giống hệt của Tiểu Hoa.

Tiểu Hoa rút tay ra.

Tim cô đập mạnh.

Cô nhìn vào Vết Xăm trên cổ tay.

Nó đang nóng lên, như muốn ăn mòn da thịt cô.

Cô nhận ra rằng chính thiết bị này đang cố gắng kết nối với Vết Xăm.

Nó muốn xóa bỏ những ký ức mà Vết Xăm đang lưu trữ.

Cô đưa điện thoại cũ lên, định gọi cho Kiến.

Nhưng trước khi cô nhấn nút gọi, tiếng động cơ xe hơi bên ngoài dừng lại.

Ba chiếc xe màu đen, không có biển số, đỗ trước cửa nhà cô.

Cánh cửa chính bị phá vỡ.

Ba người đàn ông mặc đồng phục màu xám, mặt nạ che kín, bước vào.

Họ là Thanh Tra Giao Thức.

Họ không nhìn Tiểu Hoa.

Họ nhìn vào chiếc hộp kim loại trên bàn bếp.

"Lỗi 7-Alpha đã giao hàng," một trong ba người nói.

Giọng nói của hắn ta bị biến dạng, như thể nó phát ra từ một cái loa phóng thanh.

Tiểu Hoa đứng dậy.

"Tôi chưa dùng nó."

"Đó không phải là vấn đề," người đàn ông kia đáp lại.

"Vấn đề là bạn vẫn giữ nó.

Bạn vẫn muốn kháng cự."

Hắn ta đưa tay ra, định lấy chiếc hộp.

Tiểu Hoa nắm chặt nó.

"Đừng chạm vào nó."

Người đàn ông kia nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng.

"Bạn không có quyền kháng cự.

Bạn là một lỗi.

Lỗi phải được sửa chữa."

Tiểu Hoa nhìn vào ba người đàn ông.

Cô cảm thấy một sự giận dữ bùng lên trong lồng ngực.

Không phải vì họ đe dọa cô.

Mà vì họ đúng.

Thế giới này đúng.

Sự tồn tại của cô là sai lầm.

Và cô là kẻ duy nhất biết điều đó.

Cô nhìn vào Vết Xăm trên cổ tay.

Nó đang nóng rực.

Cô đưa tay lên, chạm vào nó.

"Nếu tôi là lỗi," cô nói, giọng nói lạnh băng.

"Thì tôi sẽ là lỗi không thể sửa chữa."

Tiểu Hoa không chọn sử dụng thiết bị.

Cô cũng không chạy trốn.

Cô đứng đó, nhìn vào ba Thanh Tra Giao Thức đang tiến lại gần.

Cô nhìn vào Vết Xăm trên cổ tay, và cô cảm thấy một sức mạnh đang dâng lên.

Không phải sức mạnh vật lý.

Mà là sức mạnh của ký ức.

Cô nhớ lại lần tái sinh trước.

Cô nhớ lại việc cô đã xóa ký ức của Hoa.

Cô nhớ lại cảm giác khi cô cắt đứt dây nối giữa mình và Hoa.

Cô nhớ lại sự đau đớn.

Và cô nhớ lại sự thỏa mãn.

Cô đưa tay phải lên, chạm vào Vết Xăm.

Cô không cố gắng xóa nó.

Cô cố gắng *kết nối* với nó.

Một luồng dữ liệu mạnh mẽ chạy từ Vết Xăm vào não bộ cô.

Những ký ức bị xóa bỏ, bị chôn vùi, bắt đầu trỗi dậy.

Những khuôn mặt.

Những cái tên.

Những nỗi đau.

Và rồi, cô thấy một giọng nói.

Giọng nói của Hoa.

*"Em nhớ rồi,"* giọng nói ấy thì thầm.

*"Em không phải là Tiểu Hoa.

Em là người đã giết Hoa."*

Tiểu Hoa nhìn vào ba Thanh Tra Giao Thức.

Họ đang đứng đó, nhìn cô với ánh mắt trống rỗng.

Họ không sợ cô.

Họ chỉ thấy một lỗi cần được sửa chữa.

Tiểu Hoa mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lẽo, không phải của Tiểu Hoa, mà của Hoa.

"Các người không thể xóa tôi," cô nói.

"Vì tôi là cả hai."

Cô đưa tay phải lên, chạm vào màn hình của thiết bị Chỉnh Dòng Ký Ức.

Nhưng thay vì kết nối, cô dùng sức mạnh từ Vết Xăm để *phá vỡ* nó.

Một tiếng nổ nhỏ vang lên.

Thiết bị phát ra một luồng ánh sáng trắng chói lòa.

Ba Thanh Tra Giao Thức bị đẩy lùi, họ che mắt lại.

Tiểu Hoa nhìn vào Vết Xăm.

Nó đang sáng lên, không phải màu đen, mà là màu đỏ thẫm.

Như một con mắt đang mở ra.

Cô bước về phía ba người đàn ông.

Họ cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng họ không thể.

Vì họ nhìn thấy điều mà họ không thể hiểu.

Tiểu Hoa không tấn công họ.

Cô chỉ đứng đó, nhìn vào họ.

Và trong ánh mắt cô, họ nhìn thấy sự tuyệt vọng.

Và họ nhìn thấy sự thật.

Giao thức Sinh Tồn "lỗi" hoàn toàn trong khu vực đó.

Ánh đèn trong nhà Tiểu Hoa tắt phũ.

Tiếng động cơ xe hơi bên ngoài dừng lại.

Không còn tiếng bước chân của Kiến.

Không còn tiếng thì thầm của Bà Cúc.

Tiểu Hoa đứng giữa căn bếp tối om.

Vết xăm trên cổ tay cô sáng lên một màu đỏ thẫm, không phải là bộ định vị, mà là một con mắt.

Nó nhìn cô.

Nó nhìn thế giới.

Cô bước ra ngoài cửa.

Không có Thanh Tra Giao Thức.

Không có Kiến.

Chỉ có bóng tối.

Và trong bóng tối đó, cô nhìn thấy một đôi mắt.

Đôi mắt của Bà Cúc.

Bà Cúc đang cười.

"Chúc mừng em," Bà Cúc thì thầm.

"Em đã trở thành virus thực sự."

Tiểu Hoa không nghe thấy Bà Cúc.

Cô chỉ nghe thấy tiếng *rêêê*...

Và trong tiếng ồn đó, cô nghe thấy một giọng nói khác.

Giọng nói của chính cô.

Nhưng nó khác.

Nó lạnh hơn.

Nó tàn nhẫn hơn.

Và nó nói: "Bây giờ em là em.

Và em sẽ sống.

Dù là đau đớn.

Dù là sai lầm."

Tiểu Hoa bước vào bóng tối.

Và bóng tối bước vào Tiểu Hoa.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập