Chương 14

Tiểu Hoa tỉnh dậy.

Không phải bằng một cái giật mình hoảng loạn, mà bằng sự trỗi dậy chậm rãi, nặng nề như một tảng đá chìm dưới đáy hồ sâu.

Đầu cô đau nhói, một cơn đau âm ỉ xuyên qua hộp sọ, nhưng thứ gây ra sự kinh hãi thực sự lại nằm ở cảm giác lạnh giá bám trên da thịt.

Sàn nhà bê tông thô ráp, nứt nẻ, thấm lạnh vào xương cốt.

Không có mùi máu tanh của trận chiến đêm qua.

Không có tiếng bước chân của Kiến hay giọng thì thầm ma mị của Bà Cúc.

Chỉ có sự im lặng.

Một thứ im lặng đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở, khiến tai cô như bị bịt kín.

Cô nằm ngửa, nhìn lên trần nhà màu xám xịt, nơi những vết nứt chạy dài như những vết sẹo cũ kỹ.

Và rồi, tầm mắt cô bắt gặp nó.

Một tờ giấy note nhỏ, màu vàng úa, được dán ngay giữa trán cô.

Bám lấy giấy là một vệt máu tươi, còn ướt, chảy dài xuống sống mũi, khô lại thành những vệt màu nâu đỏ xỉn.

Dòng chữ viết bằng mực đen, nét chữ run rẩy, méo mó, như thể người viết đang trong trạng thái sợ hãi tột cùng hoặc tuyệt vọng cùng cực: *"Em đã quên gì rồi."*

Tiểu Hoa không chạm vào tờ giấy.

Cô nằm nguyên vị trí đó, đôi mắt mở to,瞳孔 giãn ra trong bóng tối.

Sự im lặng mới đáng sợ.

Sự hoảng loạn có thể được gán cho phản ứng sinh tồn, nhưng sự bình thản này lại là dấu hiệu của một tâm trí đang sụp đổ hoặc đã bị xóa sạch hoàn toàn.

Cô từ từ ngồi dậy, cơ thể nhẹ bẫng, thiếu đi trọng lực vốn có của những ký ức.

Bàn tay cô run rẩy khi đưa lên, chạm vào vệt máu trên trán.

Cô đứng dậy, bước ra khỏi phòng ngủ.

Hành lang tối om, ánh sáng duy nhất lọt vào từ khe cửa sổ bị bụi bặm che khuất.

Cô bước vào phòng tắm.

Gương soi trong đó mờ đục, phủ đầy những đốm nước ngưng tụ và bụi bẩn.

Tiểu Hoa nhìn vào gương.

Khuôn mặt của cô vẫn còn đó, nhưng đôi mắt thì trống rỗng.

Không còn sự lạnh lùng của kẻ tìm kiếm, không còn sự mơ hồ của kẻ mất phương hướng.

Chỉ là một khoảng trống.

Một khoảng trống đáng sợ.

Cô đưa tay lên, chạm vào Vết Xăm trên cổ tay.

Nó vẫn còn đó, nhưng màu sắc đã thay đổi.

Không còn là đen hay đỏ thẫm, mà là một màu xám tro, vô hồn.

Nó như một nốt ruồi chết, một dấu vết của quá khứ đã bị thiêu rụi.

Tiểu Hoa nhìn vào mắt mình trong gương, cố gắng tìm kiếm một manh mối, một ký ức, bất cứ thứ gì có thể giải thích cho tờ giấy note trên trán.

Nhưng cô chỉ thấy sự trống rỗng phản chiếu lại.

Rồi cô nghe thấy một âm thanh.

Một tiếng động nhỏ, rất nhẹ, từ đâu đó phía dưới.

Tiếng bước chân?

Không, không phải.

Nó là tiếng của một chiếc ghế xích tay trượt trên sàn bê tông.

Một âm thanh kim loại cọ xát, khô khan, đều đặn.

Và kèm theo đó là mùi của một thứ gì đó ngọt ngào, thối rữa.

Mùi của thuốc men cũ kỹ và máu khô.

Tiểu Hoa không di chuyển.

Cô đứng yên trước gương, nhìn vào chính mình.

Và trong khoảnh khắc đó, một ý nghĩ lóe lên, lạnh lùng và sắc bén như một lưỡi dao: *Nếu em đã quên, thì tại sao em vẫn còn đứng đây?*

Tiểu Hoa bước xuống cầu thang.

Những bậc thang bê tông lạnh lẽo, trơn trượt, dẫn xuống tầng basement.

Ánh sáng yếu ớt từ những bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy trên trần nhà, tạo ra những bóng đổ dài và biến dạng.

Không có quái vật.

Không có tiếng gầm rú từ bóng tối.

Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc của một nơi đã bị bỏ rơi.

Căn phòng trắng toát.

Trắng từ tường đến sàn, đến trần nhà.

Nó trắng đến mức gây nhức mắt, một thứ trắng vô hồn, vô cảm.

Ở trung tâm căn phòng là một chiếc ghế xích tay bằng kim loại, gỉ sét, với những dây da cũ kỹ buông thõng.

Bên cạnh nó là một thiết bị giống như máy điện não đồ cũ kỹ, với những dây dẫn màu vàng úa nối vào các điện cực.

Và trên tường, có một danh sách tên.

Tiểu Hoa bước vào phòng.

Bàn chân cô nhẹ bẫng, không gây tiếng động.

Cô nhìn vào danh sách trên tường.

Những cái tên được viết bằng bút chì, xóa đi viết lại, chồng lên nhau.

Cô tìm kiếm.

Tìm kiếm một cái tên quen thuộc, một dấu vết của quá khứ.

Và rồi cô tìm thấy nó.

*"Tiểu Hoa."*

Bên cạnh tên cô là một cột mốc thời gian.

Không phải ngày tháng, mà là một con số.

*Lần 17.*

Tiểu Hoa nhìn chằm chằm vào con số đó.

Mười bảy lần.

Mười bảy lần cô đã sống lại, mười bảy lần cô đã bị xóa bỏ, mười bảy lần cô đã quay trở về.

Nhưng tại sao?

Tại sao cô lại ở đây?

Tại sao cô lại không nhớ?

Rồi cô nghe thấy một giọng nói.

Một giọng nói trầm ấm, nhưng đầy mệt mỏi.

"Em đã tìm thấy nó."

Tiểu Hoa quay đầu lại.

Một người đàn ông trung niên đứng ở cửa phòng.

Anh ta mặc một bộ đồ trắng, giống như bộ đồ của bác sĩ, nhưng bẩn thỉu, dính đầy những vết ố màu nâu.

Anh ta nhìn cô với ánh mắt buồn bã, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự hiểu biết sâu sắc, một nỗi đau đã ngấm vào xương cốt.

"Anh là ai?" Tiểu Hoa hỏi, giọng nói khô khan, không cảm xúc.

Người đàn ông bước vào phòng.

Anh ta dừng lại trước chiếc ghế xích tay.

"Tôi là Giám Mục," anh ta nói.

"Và em là lỗi."

Tiểu Hoa nhìn anh ta.

Cô không cảm thấy sợ hãi.

Cô cảm thấy một sự quen thuộc, một thứ gì đó đã bị đánh cắp.

"Lỗi gì?" cô hỏi.

"Em là trùng sinh," Giám Mục nói, giọng anh ta run rẩy nhẹ.

"Và em là người đã cố gắng xóa sạch chính mình."

Tiểu Hoa nhìn vào Giám Mục.

Cô thấy sự run rẩy trong đôi tay anh ta.

Không phải vì sợ cô, mà vì sợ chính mình.

Sợ rằng anh ta đã làm sai.

Sợ rằng anh ta đã giết chết một phần của chính anh ta.

"Anh cũng bị xóa ký, phải không?" Tiểu Hoa hỏi, giọng lạnh lẽo.

Giám Mục im lặng.

Anh ta chạm vào vết xăm trên cổ tay mình.

Một vết xăm nhỏ, mờ nhạt, nằm ở mu bàn tay.

Nó không phải là dấu hiệu của sự trùng sinh, mà là dấu hiệu của sự hy sinh.

"Em đúng," anh ta thì thầm.

"Tôi đã xóa ký của mình.

Để bảo vệ em."

Tiểu Hoa nhìn anh ta.

Cô không hiểu.

"Bảo vệ tôi bằng cách nào?" cô hỏi.

"Bằng cách xóa bỏ những ký ức đau đớn," Giám Mục nói, giọng anh ta trở nên kiên quyết.

"Bằng cách xóa bỏ những ký ức về sự trùng sinh.

Bằng cách xóa bỏ sự thật rằng em là một lỗi."

Tiểu Hoa nhìn vào Vết Xăm trên cổ tay mình.

Nó vẫn còn đó, màu xám tro, vô hồn.

"Nếu tôi là lỗi, thì tại sao tôi vẫn còn sống?" cô hỏi.

Giám Mục nhìn cô với ánh mắt đau đớn.

"Bởi vì em là người duy nhất có thể sống sót," anh ta nói.

"Và em là người duy nhất có thể hủy diệt thế giới này."

Tiểu Hoa nhìn anh ta.

Cô cảm thấy một sự giận dữ dâng lên.

Một sự giận dữ dành cho chính mình.

Cho những ký ức đã bị xóa bỏ.

Cho những nỗi đau đã bị lãng quên.

"Anh đã xóa bỏ tôi," cô nói, giọng nói lạnh lẽo.

"Anh đã xóa bỏ tất cả."

"Để bảo vệ em," Giám Mục lặp lại, giọng anh ta run rẩy.

"Để bảo vệ sự tồn tại của em."

Tiểu Hoa nhìn anh ta.

Cô không tin anh ta.

Cô cảm thấy một sự lừa dối, một sự giả tạo.

Và cô cảm thấy một sự thật.

Một sự thật rằng chính cô đã yêu cầu anh ta làm điều đó.

Tiểu Hoa nhìn vào chiếc ghế xích tay.

Cô bước về phía nó.

Những dây da cũ kỹ buông thõng, chờ đợi một nạn nhân mới.

Cô nhìn vào thiết bị điện não đồ.

Những dây dẫn màu vàng úa, chờ được kết nối.

Rồi cô nhìn vào một ống thuốc nhỏ, đặt trên bàn bên cạnh thiết bị.

Nó trong suốt, chứa một chất lỏng màu xanh nhạt.

Một loại thuốc an thần.

Một loại thuốc xóa bỏ.

Tiểu Hoa cầm lấy ống thuốc.

Cô nhìn vào nó.

Chất lỏng bên trong rung nhẹ, như một thứ gì đó đang sống.

"Uống nó," Giám Mục nói, giọng anh ta nhẹ nhàng.

"Và em sẽ quên.

Em sẽ không còn là lỗi nữa.

Em sẽ trở về với sự bình thường."

Tiểu Hoa nhìn anh ta.

Cô nhìn vào đôi mắt anh ta.

Đôi mắt đầy hy vọng, đầy sự tuyệt vọng.

Anh ta muốn cô quên.

Anh ta muốn cô trở về với sự bình thường.

Anh ta muốn xóa bỏ tất cả.

Nhưng Tiểu Hoa không uống.

Cô nhìn vào ống thuốc.

Cô nhìn vào chất lỏng bên trong.

Và cô cảm thấy một sự tức giận.

Một sự tức giận dành cho chính mình.

Cho những ký ức đã bị xóa bỏ.

Cho những nỗi đau đã bị lãng quên.

"Nếu tôi uống nó, tôi sẽ quên rằng tôi đã từng là ai," Tiểu Hoa nói, giọng nói lạnh lẽo.

"Và tôi sẽ không bao giờ biết được ai là kẻ đã giết chết tôi mười sáu lần trước đó."

Giám Mục nhìn cô, ánh mắt anh ta đầy sợ hãi.

"Em không thể sống với những ký ức đó," anh ta nói.

"Chúng sẽ giết em."

"Và nếu tôi không uống?" Tiểu Hoa hỏi.

"Thì em sẽ tiếp tục là lỗi," Giám Mục nói.

"Và thế giới sẽ tìm cách xóa bỏ em."

Tiểu Hoa nhìn vào ống thuốc.

Cô nhìn vào Giám Mục.

Và rồi, cô ném ống thuốc xuống sàn.

Tiếng vỡ vang lên.

Chất lỏng màu xanh nhạt chảy ra, lan nhanh trên sàn bê tông.

Nó không bốc hơi.

Nó không biến mất.

Nó chỉ chảy ra, một vũng nhỏ, màu xanh nhạt, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ bóng đèn huỳnh quang.

Giám Mục nhìn cô, ánh mắt anh ta đầy tuyệt vọng.

"Em đã làm gì?" anh ta hỏi, giọng anh ta run rẩy.

"Em đã chọn," Tiểu Hoa nói.

"Em đã chọn nhớ.

Em đã chọn đau đớn.

Em đã chọn sự thật."

Cô bước về phía Giám Mục.

Anh ta lùi lại, sợ hãi.

Nhưng Tiểu Hoa không tấn công anh ta.

Cô chỉ đứng đó, nhìn vào anh ta.

Và trong ánh mắt cô, anh ta nhìn thấy sự tuyệt vọng.

Và anh ta nhìn thấy sự thật.

Tiểu Hoa ngã xuống.

Bóng tối bao trùm.

Không có đau đớn.

Không có sợ hãi.

Chỉ có một sự trống rỗng, nhẹ bẫng, như thể cô đang rơi vào một vực sâu không đáy.

Và rồi, cô tỉnh dậy.

Cô nằm trên giường.

Ánh nắng ban mai chiếu vào phòng, ấm áp, dịu nhẹ.

Cô cảm thấy bình yên.

Cô nhớ mình là Tiểu Hoa.

Cô nhớ mình sống trong một ngôi nhà bình thường.

Cô không nhớ gì về basement.

Không nhớ về Giám Mục.

Không nhớ về ống thuốc.

Cô đứng dậy, nhìn vào gương.

Khuôn mặt của cô vẫn còn đó.

Nhưng đôi mắt thì khác.

Không còn sự trống rỗng.

Không còn sự lạnh lùng.

Chỉ là sự bình thản.

Sự bình thản của một người đã quên.

Cô bước ra khỏi phòng.

Ánh nắng chiếu vào hành lang, ấm áp, dịu nhẹ.

Cô bước ra ngoài cửa.

Thế giới bên ngoài vẫn còn đó.

Vẫn bình thường.

Vẫn an toàn.

Nhưng rồi, cô nhìn vào cổ tay mình.

Vết Xăm vẫn còn đó.

Nhưng nó đã thay đổi.

Nó không còn là màu xám tro.

Nó là một màu xanh nhạt, giống như chất lỏng trong ống thuốc.

Và nó không còn là một dấu vết.

Nó là một con mắt.

Một con mắt đang mở ra.

Và trong con mắt đó, cô nhìn thấy một thứ.

Một thứ mà cô đã quên.

Một thứ mà cô đã chọn quên.

Và cô mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lẽo, không phải của Tiểu Hoa, mà của Hoa.

"Chúc mừng em," một giọng nói thì thầm, từ đâu đó, trong bóng tối.

"Em đã trở thành virus thực sự."

Tiểu Hoa không nghe thấy giọng nói đó.

Cô chỉ nghe thấy tiếng *rêêê*...

Và trong tiếng ồn đó, cô nghe thấy một giọng nói khác.

Giọng nói của chính cô.

Nhưng nó khác.

Nó lạnh hơn.

Nó tàn nhẫn hơn.

Và nó nói: "Bây giờ em là em.

Và em sẽ sống.

Dù là đau đớn.

Dù là sai lầm."

Tiểu Hoa bước vào ánh nắng.

Và ánh nắng bước vào Tiểu Hoa.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập