Chương 15
Bàn ăn được trải khăn trắng muốt, không một vết nhăn.
Bộ đồ ăn bạc sáng loáng, phản chiếu ánh đèn mờ ảo, chưa hề dùng qua.
Những chiếc ghế gỗ được xếp ngay ngắn, chờ đợi một bữa tiệc không có khách.
Tiểu Hoa ngồi xuống, cố gắng lấy lại bình tĩnh.
Cô kiểm tra túi áo khoác.
Trong ngăn nhỏ nhất, cô tìm thấy một tấm ảnh cũ kỹ, viền vàng bị bạc màu theo thời gian.
Tấm ảnh chụp ba người.
Một người phụ nữ trẻ với nụ cười rạng rỡ, một cậu bé trai tóc đen, và một người đàn ông trung niên với ánh mắt nghiêm nghị.
Tiểu Hoa nhìn người phụ nữ.
Cô không nhớ cô ấy.
Nhưng trái tim cô lại đau nhói.
Một nỗi đau cũ, sâu thẳm, như thể nó đã nằm ở đó từ trước khi cô được sinh ra.
Cô lật tấm ảnh sang mặt sau.
Có một dòng chữ viết tay bằng mực đen, nét chữ vội vã, như thể người viết đang sợ hãi: *“Khi em nhìn thấy con mắt, hãy tìm Kiến.
Anh ấy biết sự thật.
Anh ấy cũng đang bị xóa.”* Kiến.
Tên gọi đó gợi lên một ký ức fragments.
Một người đàn ông với đôi mắt thiếu kiên nhẫn, luôn nhìn cô như thể cô là một vấn đề cần giải quyết nhanh chóng.
Nhưng trong ánh mắt đó, có một lòng trắc ẩn ngầm.
Một sự đồng cảm với những kẻ bị loại bỏ.
Tiểu Hoa đứng dậy, tấm ảnh nắm chặt trong tay.
Cô bước ra khỏi phòng khách.
Cửa trước mở ra, gió lạnh thổi vào, cuốn theo những chiếc lá khô.
Bên ngoài là khu vườn rộng lớn, cây cối um tùm, nhưng không có một bông hoa nào nở.
Tất cả đều héo rũ, màu nâu, như thể chúng đã chết từ lâu.
Tiểu Hoa bước ra vườn.
Cô cần tìm Kiến.
Anh ta là người dẫn đường duy nhất còn lại.
Anh ta biết về Vết Xăm.
Anh ta biết về ‘Bộ Máy Điều Hành’.
Và anh ta có thể giúp cô tìm ra ‘Nơi An Toàn’.
Nhưng cô cũng biết rằng Kiến có agenda ẩn.
Anh ta muốn dùng cô để tìm lại ký ức của chị gái mình, người đã bị Hội Kiểm Soát xóa sạch.
Cô không quan tâm.
Cô chỉ cần sự thật.
Dù sự thật có tàn nhẫn đến đâu.
Cô đi sâu vào khu vườn.
Những hàng cây cao lớn tạo thành một hành lang tối om.
Ánh nắng ban mai không thể xuyên qua lớp lá dày đặc.
Tiểu Hoa cảm thấy mình như đang đi vào ruột của một con quái vật.
Cô dừng lại.
Nghe thấy tiếng động.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng, đều đặn.
Không phải của Kiến.
Mà của một người khác.
Một người đang nấu nướng.
Mùi thịt sống, mùi gia vị, mùi của sự sống đang được chuẩn bị cho sự chết chóc.
Tiểu Hoa cầm con dao gọt hoa quả trong túi.
Tay cô run rẩy, nhưng không phải vì sợ.
Mà vì cô biết rằng bữa ăn này dành cho cô.
Tiểu Hoa cầm con dao gọt hoa quả trên bàn, tay run rẩy.
Cô bước về phía bếp.
Cửa bếp mở rộng.
Bên trong, một người đàn ông trung niên đang đứng trước bếp.
Anh ta mặc áo sơ mi trắng, đeo tạp dề sạch sẽ.
Trên tay anh ta là một con dao lớn đang thái thịt.
Thịt sống đỏ au, chất đầy trên thớt.
Tiểu Hoa nhận ra đó không phải là thịt heo hay thịt bò.
Đó là thịt người.
Cô nhìn vào những thớ thịt.
Chúng có cấu trúc giống hệt cơ bắp của con người.
Nhưng điều đáng sợ hơn là sự bình tĩnh của người đàn ông.
Anh ta không nhìn Tiểu Hoa.
Anh ta chỉ tiếp tục thái thịt, đều đặn, chính xác, như thể đang thực hiện một nghi lễ tôn nghiêm.
“Tiểu Hoa,” người đàn ông lên tiếng, giọng nói trầm ấm, đầy vẻ thân thiện.
“Em đã về.” Tiểu Hoa không đáp.
Cô nhìn vào bàn tay người đàn ông.
Những ngón tay thon dài, trắng trẻo.
Nhưng trên cổ tay anh ta, không có Vết Xăm.
Chỉ có một vết sẹo cũ, hình tròn, như thể một phần da đã bị cắt bỏ.
“Anh là ai?” Tiểu Hoa hỏi, giọng nói khô khan.
“Tôi là cha của em,” người đàn ông trả lời, quay lại, mỉm cười.
“Và em đang đói.” Tiểu Hoa lùi lại.
Cô nhìn vào thớt thịt.
Những miếng thịt được cắt nhỏ, xếp thành hàng.
Nhưng ở giữa, có một miếng thịt lớn hơn.
Nó có hình dạng giống hệt một bàn tay.
Cô nhìn vào ngón tay.
Móng tay dài, sơn màu đỏ.
Cô nhớ màu sơn này.
Cô đã từng sơn móng tay của mình bằng màu này.
Trước khi cô bị xóa ký ức.
Trước khi cô trở thành Tiểu Hoa.
“Đó là ai?” Tiểu Hoa hỏi, giọng nói run rẩy.
“Đó là một phần của em,” người đàn ông trả lời, nhẹ nhàng.
“Một phần mà em đã từ bỏ.
Để tồn tại.” Tiểu Hoa cảm thấy máu trong người cô đông lại.
Cô nhìn vào người đàn ông.
Ánh mắt anh ta không còn là ánh mắt của một người cha.
Nó là ánh mắt của một kẻ kiểm soát.
Một kẻ đang nắm giữ mọi thứ.
Và cô biết rằng anh ta không phải là cha cô.
Anh ta là một phần của ‘Bộ Máy Điều Hành’.
Một thực thể được tạo ra để duy trì trật tự.
Để xóa bỏ mọi lỗi.
Tiểu Hoa lùi lại, chiếc dao run rẩy.
Cô nhìn xuống tay phải.
Vết xăm con mắt bị bịt kín bắt đầu ngứa ngáy, nóng rực.
Cô cào xé da.
Máu chảy ra.
Nhưng dưới lớp máu, không phải là da.
Mà là một lớp da khác, mỏng hơn, sáng hơn.
Và trên đó, một vết xăm mới xuất hiện, nhỏ hơn, nằm ngay dưới khớp ngón tay cái: hình một chiếc chìa khóa.
Tiểu Hoa nhìn vào chiếc chìa khóa.
Nó không phải là biểu tượng của sự mở khóa.
Mà là biểu tượng của sự khóa chặt.
Chiếc chìa khóa này là của ‘Nơi An Toàn’.
Nơi mà thế giới không ghi nhận cô là kẻ trùng sinh.
Nhưng cô cũng nhớ ra rằng ‘Nơi An Toàn’ không tồn tại.
Nó là một ảo tưởng.
Một cái bẫy được tạo ra để giữ chân những kẻ trùng sinh.
Để họ không bao giờ rời đi.
“Em đã chọn quên,” giọng nói của Hoa thì thầm, từ sâu thẳm trong tâm trí cô.
Nhưng sống trong sự quên lãng là chết.” Tiểu Hoa nhìn vào người đàn ông.
Anh ta đang mỉm cười.
Và trên mặt anh ta, không còn là da người.
Mà là một lớp vải đen, bịt kín đôi mắt, giống hệt hình xăm trên tay cô.
Tiểu Hoa quay đầu lại.
Người đàn ông vẫn đứng đó, nhưng anh ta không còn là cha cô nữa.
Anh ta đang mỉm cười, và trên mặt anh ta, không còn là da người.
Mà là một lớp vải đen, bịt kín đôi mắt, giống hệt hình xăm trên tay cô.
Và sau lưng cô, trong bóng tối của khu vườn, một đôi mắt đỏ rực, giống hệt đôi mắt dưới gầm giường, đang mở to.
Hơi thở của Tiểu Hoa tắc nghẹn trong cổ họng, trở thành những tiếng rít nhỏ, khô khốc, như tiếng lá khô chà xát trên mặt đất.
Cô không dám thở.
Không dám nhúc nhích.
Ngay cả việc nhịp tim đập mạnh đến đau ngực cũng cảm giác như một tội lỗi.
Đôi mắt đỏ rực kia không chớp.
Chúng không có sự sống của một sinh vật có máu nóng, mà là hai viên hồng ngọc lạnh lẽo, được đục từ đá cẩm thạch đen.
Chúng nhìn cô không phải với sự thù hận, mà với một sự nhận biết tuyệt đối.
Một sự thấu hiểu đến mức rợn người, như thể chúng đã thấy cô từ khi cô chưa được sinh ra, từ khi tế bào đầu tiên của cô phân chia trong bụng mẹ.
Phía trước, thứ mà từng là cha cô vẫn đang mỉm cười.
Lớp vải đen trên mặt không phải là vải thông thường.
Nó nhám, thô ráp, thấm sâu vào các mô cơ dưới đó.
Tiểu Hoa nhận ra từng thớ vải, từng sợi chỉ dệt nên nó, đều giống hệt những đường nét phức tạp trên hình xăm ở cổ tay cô.
Hình xăm đó không phải là trang trí.
Nó là một bản đồ.
Và giờ đây, nó đã hoàn thành.
Người đàn ông kia không còn là con người nữa.
Anh ta là một thực thể khác, một bản sao hoàn hảo nhưng bị biến dạng bởi sự lặp lại.
Tiểu Hoa nhớ lại ký ức cuối cùng cô có được trước khi chết: cảm giác da thịt mình bị xé toạc, không phải bởi dao, mà bởi chính cơ thể cô đang cố gắng thoát ra khỏi lớp vỏ cũ kỹ.
Giờ đây, cô hiểu ra.
Không ai giết cô.
Cô tự giết mình, bằng cách sống lại.
Gió bắt đầu thổi.
Không phải gió tự nhiên.
Nó mang theo mùi hương của đất ẩm, của rễ cây mục nát, và một mùi ngọt ngào, nồng nặc của sự thối rữa đang cố gắng che giấu bản thân bằng hoa nhài.
Mùi hương đó quen thuộc.
Nó là mùi của khu vườn nhà cô, nơi mà cô đã trồng những bông hoa đó mỗi mùa xuân.
Nhưng giờ đây, những bông hoa không còn màu trắng.
Chúng chuyển sang màu đen, cánh hoa héo khô, cong lại như những ngón tay chết.
Và chúng đang hướng về phía cô.
Hàng trăm, hàng nghìn bông hoa đen ngấu, đứng im trong bóng tối, như những khán giả câm lặng đang chờ đợi vở kịch tiếp theo bắt đầu.
Tiểu Hoa cố gắng nhìn xuống bàn chân mình.
Đôi giày của cô vẫn còn đó.
Nhưng chúng không còn là da.
Chúng là vải đen.
Giống hệt lớp vải trên mặt người đàn ông.
Và chúng đang bám chặt vào da thịt cô, không phải để giữ chân cô lại, mà để hút lấy sự sống còn sót lại.
Cô cảm thấy một cơn đau nhói lên từ gót chân, lan tỏa khắp cơ thể, như thể máu cô đang bị thay thế bằng một chất lỏng đặc, đen ngòm.
Chất lỏng đó lạnh giá.
Nó không chảy.
Nó đứng yên, như thể nó đã đóng băng từ bên trong.
Người đàn ông bước tới.
Tiếng bước chân của anh ta không vang lên trên đất.
Nó vang lên trong đầu cô.
Bước.* Mỗi âm thanh là một cú đấm vào màng não.
Tiểu Hoa muốn chạy.
Nhưng cơ thể cô không còn là của cô nữa.
Nó là của thế giới này.
Của chu kỳ này.
Cô nhìn thấy đôi tay mình.
Những ngón tay đang duỗi ra, dài ra, các khớp xương kêu rắc rắc, nhưng không gãy.
Chúng đang biến dạng, trở nên thon dài, giống như những nhánh cây khô.
Và trên da cô, những vết nứt nhỏ xuất hiện.
Từ những vết nứt đó, không có máu chảy ra.
Có những sợi chỉ đen.
Chúng mọc ra, đan xen vào nhau, tạo thành một lớp vải bao phủ toàn bộ cơ thể cô.
Cô nhìn lên người đàn ông.
Anh ta đã đứng trước mặt cô.
Khoảng cách chưa đầy một mét.
Nhưng cảm giác khoảng cách đó là vô hạn.
Cô có thể nhìn thấy từng lỗ chân lông trên lớp vải đen che mặt anh ta.
Và qua những lỗ chân lông đó, có những thứ đang nhìn ra.
Những con mắt nhỏ bé, màu đỏ, giống hệt đôi mắt trong bóng tối phía sau cô.
Hàng ngàn con mắt.
Hàng triệu con mắt.
Tất cả đều nhìn cô.
Tất cả đều biết cô là ai.
Tất cả đều chờ đợi cô hoàn thành.
"Con bé ngoan," một giọng nói vang lên.
Không phải từ miệng người đàn ông.
Mà từ chính đôi tai cô.
Từ trong tâm trí cô.
Giọng nói đó quen thuộc.
Nó là giọng của mẹ cô.
Người mẹ đã mất tích khi cô còn nhỏ.
Người mà cô đã tìm kiếm suốt cuộc đời.
"Con đã về nhà." Tiểu Hoa muốn hét lên.
Nhưng miệng cô đã được bịt kín bằng lớp vải đen.
Nó phủ lên môi cô, thấm vào lưỡi cô.
Nó có vị của đất.
Vị của sự im lặng vĩnh cửu.
Cô cố gắng vùng vẫy.
Nhưng cơ thể cô đã bị ràng buộc bởi những sợi chỉ đen.
Chúng quấn quanh cổ tay cô, cổ chân cô, vòng qua eo cô, siết chặt dần.
Chỉ là một cảm giác nặng nề.
Một cảm giác bị chôn vùi sống.
Phía sau cô, đôi mắt đỏ rực chớp một cái.
Nhanh đến mức không thể tin được.
Và sau đó, một bàn tay lạnh giá đặt lên vai cô.
Ngón tay dài, thon, không có da.
Chỉ là xương và vải đen.
Nó nhẹ nhàng, như thể đang an ủi một đứa trẻ.
"Đừng sợ," giọng nói của mẹ cô vang lên, nhưng lần này, nó mang theo một âm hưởng khác.
Một âm hưởng của sự kiên nhẫn vô tận.
"Mẹ đã chờ con rất lâu." Tiểu Hoa cố gắng quay đầu lại.
Nhưng cổ cô đã bị khóa chặt bởi những sợi chỉ.
Cô chỉ có thể nhìn thấy phần lưng của người đàn ông.
Và trên lưng anh ta, một vết nứt lớn mở ra.
Từ vết nứt đó, không có nội tạng.
Có những cánh tay.
Hàng trăm cánh tay, mọc ra từ lưng anh ta, vươn ra trong bóng tối, chạm vào những bông hoa đen.
Những bông hoa đó đang rung động.
Chúng đang hát.
Một bản hát không lời, trầm đục, làm rung động cả không gian xung quanh.
Tiểu Hoa cảm thấy ý thức của mình bắt đầu phân rã.
Không phải vì sợ hãi.
Mà vì sự quen thuộc.
Cô nhớ lại tất cả.
Tất cả những lần cô sống lại.
Tất cả những người cô đã gặp.
Tất cả những kẻ thù cô đã giết.
Và tất cả những người cô đã trở thành.
Cô không phải là nạn nhân.
Cô là nguyên nhân.
Thế giới này không cần một anh hùng.
Nó cần một hy sinh.
Và cô là vật tế lễ duy nhất đủ điều kiện.
Người đàn ông quay lại.
Lớp vải đen trên mặt anh ta phồng lên, như thể có một khuôn mặt đang cố gắng thoát ra từ bên trong.
Và rồi, nó bật ra.
Không phải là da.
Là một khuôn mặt bằng đá.
Một khuôn mặt không có biểu cảm, không có cảm xúc.
Chỉ là sự trống rỗng tuyệt đối.
Và trên khuôn mặt đá đó, một đôi mắt đang mở ra.
Đôi mắt của cô.
Đôi mắt của Tiểu Hoa.
Nhưng chúng không còn là mắt người.
Chúng là hai viên đá đỏ rực, lạnh lẽo, nhìn cô với sự thấu hiểu hoàn toàn.
"Chào mừng trở lại," giọng nói của khuôn mặt đá vang lên.
Nó không dùng miệng.
Nó dùng ý chí.
Và ý chí đó ép buộc Tiểu Hoa phải quỳ xuống.
Cô không muốn quỳ.
Nhưng cơ thể cô đã làm theo.
Nó chấp nhận.
Nó hoàn thành.
Và rồi, bóng tối bao trùm.
Không phải bóng tối của đêm.
Mà là bóng tối của sự quên lãng.
Tiểu Hoa cảm thấy ký ức của mình bị rút đi.
Từng chút một.
Quá khứ cô.
Tất cả đều biến mất.
Chỉ còn lại một cảm giác.
Một cảm giác của sự bình yên.
Sự bình yên của việc ngừng lại.
Sự bình yên của việc không còn phải sống thêm một lần nữa.
Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức tắt ngấm, cô nhìn thấy một thứ.
Ở cuối khu vườn, nơi mà bóng tối là dày đặc nhất nhất.
Một bóng người đang đứng đó.
Một bóng người đang nhìn cô.
Và trên tay người đó, một hình xăm đang sáng lên.
Một hình xăm mà cô chưa từng thấy bao giờ.
Và rồi, bóng người đó bước tới.
Tiểu Hoa quay đầu lại.
Người đàn ông vẫn đứng đó, nhưng anh ta không còn là cha
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận