Chương 16
Tiểu Hoa đứng bất động, đôi mắt đỏ rực của kẻ lạ mặt xuyên qua bóng tối chĩa thẳng vào cô, nhưng ánh nhìn ấy không mang nhiệt độ của sự thù hận, mà là của một sự phán xét lạnh lùng, vô cảm.
Không có tiếng động, không cả tiếng gió rít qua tán lá, nhưng cảm giác "bị ghi nhận" (The Recognition) khiến da thịt cô ngứa ran dữ dội, như thể có vô số kim针 nhỏ đang đâm vào các huyệt đạo, cố gắng kích hoạt một mạch điện nào đó đã bị ngắt quãng từ lâu.
Lớp vải đen bịt mắt trên khuôn mặt kẻ lạ mặt phồng lên, như thể có một khuôn mặt đang cố gắng thoát ra từ bên trong, rồi nó bật ra.
Không phải là da.
Là một khuôn mặt bằng đá.
Một khuôn mặt không có biểu cảm, không có cảm xúc.
Chỉ là sự trống rỗng tuyệt đối.
Và trên khuôn mặt đá đó, một đôi mắt đang mở ra.
Đôi mắt của cô.
Đôi mắt của Tiểu Hoa.
Nhưng chúng không còn là mắt người.
Chúng là hai viên đá đỏ rực, lạnh lẽo, nhìn cô với sự thấu hiểu hoàn toàn.
"Chào mừng trở lại," giọng nói của khuôn mặt đá vang lên.
Nó không dùng miệng.
Nó dùng ý chí.
Và ý chí đó ép buộc Tiểu Hoa phải quỳ xuống.
Cô không muốn quỳ.
Nhưng cơ thể cô đã làm theo.
Nó chấp nhận.
Nó hoàn thành.
Sự quỳ xuống không phải là hành động của sự đầu hàng, mà là một phản xạ sinh học bị đánh cắp.
Tiểu Hoa cảm thấy xương khớp của mình kêu răng rắc, không phải vì đau, mà vì chúng đang được sắp xếp lại theo một mẫu hình có sẵn, một mẫu hình mà cô chưa từng học nhưng cơ bắp lại nhớ rõ.
Ký ức của mình bị rút đi.
Từng chút một.
Quá khứ cô.
Tất cả đều biến mất.
Chỉ còn lại một cảm giác.
Một cảm giác của sự bình yên.
Sự bình yên của việc ngừng lại.
Sự bình yên của việc không còn phải sống thêm một lần nữa.
Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức tắt ngấm, cô nhìn thấy một thứ.
Ở cuối khu vườn, nơi mà bóng tối là dày đặc nhất nhất.
Một bóng người đang đứng đó.
Một bóng người đang nhìn cô.
Và trên tay người đó, một hình xăm đang sáng lên.
Một hình xăm mà cô chưa từng thấy bao giờ.
Và rồi, bóng người đó bước tới.
Tiểu Hoa quay đầu lại.
Người đàn ông vẫn đứng đó, nhưng anh ta không còn là cha.
Anh ta là một cái bóng.
Một cái bóng bị kéo dài ra bởi ánh sáng đỏ từ đôi mắt đá.
Và anh ta đang cười.
Một nụ cười mà Tiểu Hoa chưa từng thấy trên khuôn mặt của người cha đã nuôi dưỡng cô.
Nụ cười của sự biết trước.
Nụ cười của kẻ đã sống qua tất cả những kịch bản này và tìm ra lối thoát duy nhất: sự quên lãng.
Tiểu Hoa cố gắng vùng dậy, nhưng đôi tay cô nặng trĩu như thể đang cầm những tảng đá ngầm.
Da cô bắt đầu nóng lên, không phải do nhiệt độ môi trường, mà do một lực lượng nào đó đang cố gắng đốt cháy lớp da ngoài cùng để lộ ra bản chất thực sự bên dưới.
Thế giới đang cố gắng đọc nó.
Và nếu thế giới đọc được nó, nó sẽ xóa bỏ cô.
Không phải bằng cái chết, mà bằng sự xóa sổ hiện hữu.
Cô sẽ trở thành một khoảng trống trong ký ức tập thể, một lỗi hệ thống cần được sửa chữa.
Tiểu Hoa nhắm mắt lại, cố gắng giữ lại mẩu ký ức cuối cùng: khuôn mặt của một cô gái nhỏ đang khóc trong mưa.
Nhưng khuôn mặt đó mờ dần, thay vào đó là một con số.
Tại sao lại là 3?
Và tại sao cô lại cảm thấy sợ hãi con số đó hơn là sợ hãi cái chết?
Thay vì đối đầu, Tiểu Hoa quyết định đi ngược lại luồng suy nghĩ thông thường.
Cô cúi người xuống, chạm tay vào mép cỏ – nơi đôi mắt đỏ kia đang ẩn hiện.
Sự tiếp xúc vật lý không gây đau, mà mang lại một luồng dữ liệu thô: *Dữ liệu lưu trữ: Chu kỳ 3.
Trạng thái: Lỗi đồng bộ.* Thông điệp ấy không đến qua tai, mà xuyên thẳng vào não bộ, gây ra một cơn đau nhói như có ai đó đang dùng dùi đục khắc vào vỏ não.
Cô nhận ra rằng "Vết Xăm" mà thế giới theo đuổi không phải là một dấu hiệu của tội lỗi, mà là một mã nguồn.
Một mã nguồn bị lỗi.
Những người trùng sinh không phải là kẻ xâm lược từ bên ngoài, mà là những bản sao bị lỗi của chính thế giới này, những mảnh vỡ của một thực thể lớn hơn đang cố gắng ghép lại.
Tiểu Hoa nhìn xuống bàn tay mình.
Da thịt ở lòng bàn tay bắt đầu trong suốt, để lộ ra những đường mạch máu đen sì đang chạy ngược chiều với lưu thông bình thường.
Chúng không mang máu.
Chúng mang dữ liệu.
Mỗi mạch máu là một dòng ký ức, một khoảnh khắc từ những cuộc đời trước.
Cô thấy mình đã chết trong một vụ nổ hạt nhân.
Cô thấy mình đã bị treo cổ trên cây cầu treo.
Cô thấy mình đã tự đâm mình bằng một con dao bằng bạc.
Và trong mỗi cái chết, cô đều nhìn thấy cùng một bóng người.
Người đàn ông với khuôn mặt đá.
Người đàn ông đang quan sát.
Người đàn ông đang ghi chép.
Một âm thanh vang lên, khô khốc và gãy gọn, như tiếng xương cốt bị bẻ gãy.
Tiểu Hoa ngẩng đầu lên.
Bóng người ở cuối khu vườn đã tiến lại gần hơn.
Không còn là một bóng mờ nữa.
Đó là Kiến.
Người dẫn đường.
Người đàn ông thiếu kiên nhẫn, đa nghi, nhưng có lòng trắc ẩn ngầm.
Anh ta đứng đó, tay cầm một con dao găm bằng thép đen, lưỡi dao rung lên bần bật.
Nhưng ánh mắt của Kiến không nhìn Tiểu Hoa.
Ánh mắt của anh ta nhìn vào đôi mắt đá của kẻ giám sát.
"Nó đang cố gắng tải lại," Kiến nói, giọng nói của anh ta trầm xuống, đầy vẻ mệt mỏi.
"Nhưng nó bị lỗi.
Tiểu Hoa, đừng để nó đọc hết mã nguồn của em.
Nếu em để nó đọc hết, em sẽ trở thành một phần của Hệ Thống.
Và khi đó, Tiểu Hoa sẽ chết.
Chỉ còn lại một thực thể trung lập."
Tiểu Hoa muốn hét lên, muốn hỏi Kiến tại sao anh ta lại ở đây, tại sao anh ta lại biết những điều này.
Nhưng cổ họng cô khô khốc, không thể phát ra âm thanh.
Cô chỉ có thể nhìn thấy Kiến bước tới, không phải để cứu cô, mà để ngăn cản cô.
Anh ta giơ con dao lên, không phải để đâm kẻ giám sát, mà để cắt đứt liên kết giữa Tiểu Hoa và mặt đất.
"Em cần nhớ," Kiến nói, giọng nói của anh ta vang lên trong đầu Tiểu Hoa, như một lời thì thầm từ quá khứ.
"Em cần nhớ rằng em đã xóa ký ức của chính mình.
Trong lần tái sinh trước.
Em đã làm điều đó vì em không thể chịu đựng được sự thật.
Và giờ, thế giới đang đòi lại những gì em đã đánh mất."
Tiểu Hoa bước vào nhà.
Cánh cửa mở ra không có tiếng kẽo kẹt, mà là một âm thanh ầm ầm, như tiếng máy móc cũ kỹ đang khởi động.
Bên trong, không khí nặng nề hơn.
Trên bàn làm việc của cha cô – người đã mất tích từ lâu – có một tập hồ sơ giấy.
Không phải hồ sơ số hóa, mà là giấy vật lý.
Trong thế giới đang dần chuyển sang dạng số thuần túy, giấy tờ là một thứ xa xỉ, một thứ cấm kỵ.
Nhưng tập hồ sơ này lại nằm ngay ngắn trên bàn, được phủ một lớp bụi mỏng.
Tiểu Hoa ngồi xuống, tay run rẩy mở từng trang giấy.
Mỗi trang giấy chứa đựng một bức ảnh.
Không phải ảnh chụp, mà là những bản vẽ tay.
Những bản vẽ mô tả Tiểu Hoa.
Ở nhiều độ tuổi khác nhau.
Ở nhiều hoàn cảnh khác nhau.
Và trong mỗi bức vẽ, Tiểu Hoa đều có một biểu cảm giống nhau: sự trống rỗng.
Sự mất phương hướng.
Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là những bức vẽ.
Mà là những ghi chú bên cạnh.
"Chu kỳ 1: Thất bại.
Không thể kiểm soát ký ức." "Chu kỳ 2: Thất bại.
Quá nhạy cảm với thế giới." "Chu kỳ 3: Đang thử nghiệm.
Xóa ký ức một phần để duy trì sự ổn định."
Tiểu Hoa cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Cha cô không mất tích.
Cha cô là một phần của Bộ Máy Điều Hành.
Và cha cô đã không phải là người cha duy nhất.
Có rất nhiều người cha.
Và tất cả họ đều là những phiên bản khác nhau của cùng một thực thể.
Những thực thể được tạo ra để theo dõi, để đánh giá, và nếu cần thiết, để xóa bỏ.
Tiểu Hoa lật nhanh những trang giấy, tìm kiếm thông tin về "Nơi An Toàn".
Nhưng không có tên gọi cụ thể.
Chỉ có một địa chỉ tọa độ.
Một vị trí nằm sâu dưới lòng đất, nơi mà không ai có thể tiếp cận được.
Và bên dưới tọa độ đó, có một dòng chữ viết tay nguệch ngoạc: "Chỉ những kẻ đã quên mới có thể tìm thấy."
Tiểu Hoa đứng dậy, tim đập thình thịch.
Cô nhìn ra cửa sổ.
Bên ngoài, bóng tối đang bao trùm.
Nhưng trong bóng tối, có những đôi mắt đang nhìn cô.
Hàng trăm, hàng ngàn đôi mắt.
Những đôi mắt của những người trùng sinh.
Những người đã bị thất bại.
Những người đã bị xóa bỏ.
Và họ đang chờ đợi.
Chờ đợi Tiểu Hoa, kẻ duy nhất còn lại trong Chu kỳ 3, kẻ duy nhất có khả năng hoàn thành nhiệm vụ mà cha cô đã không thể làm được.
Nhiệm vụ gì?
Tiểu Hoa không biết.
Nhưng cô biết rằng cô không thể ở lại đây.
Nếu cô ở lại, cô sẽ bị ghi nhận.
Và nếu cô bị ghi nhận, cô sẽ chết.
Kiến bước vào phòng, đóng cửa lại phía sau anh ta.
"Anh không thể giúp em indefinitely," Kiến nói, giọng nói của anh ta lạnh lùng hơn bao giờ hết.
"Anh cần em tìm ra nơi an toàn.
Vì ở đó, có thể có câu trả lời về chị gái tôi.
Người đã bị Hội Kiểm Soát xóa sạch.
Và nếu em không tìm thấy cô ấy, em sẽ không bao giờ tìm thấy chính mình."
Tiểu Hoa cầm viên thuốc, nhưng không nuốt.
Thay vào đó, cô nhìn thẳng vào đôi mắt trống rỗng của kẻ giám sát và hỏi: "Tại sao anh ta lại ghi chép tôi thay vì báo cáo xóa bỏ?"
Kẻ giám sát dừng lại.
Lần đầu tiên, sự chuyển động của hắn bị trễ một nhịp.
Giao Thức Sinh Tồn đang xử lý một câu hỏi ngoài quy trình.
"Vì," giọng nói của hắn vang lên, lần này không phải trong đầu, mà trong không khí, tạo ra những gợn sóng vô hình làm rung chuyển căn phòng.
"Vì em không phải là lỗi.
Em là bản sao dự phòng.
Em là thứ duy nhất có thể thay thế cho Chu kỳ 4."
Tiểu Hoa cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.
Cô chưa bao giờ nghe thấy về Chu kỳ 4.
Cô chỉ biết về Chu kỳ 1, 2, và 3.
Và giờ, kẻ giám sát nói rằng cô là bản sao dự phòng cho Chu kỳ 4.
Điều đó có nghĩa là gì?
Có nghĩa là cô không phải là Tiểu Hoa duy nhất.
Có nghĩa là có những Tiểu Hoa khác đang sống ở đâu đó, trong những chu kỳ khác, và họ đang chuẩn bị cho một điều gì đó kinh hoàng.
"Em là một công cụ," Kiến nói, giọng nói của anh ta vang lên từ phía sau.
"Và công cụ không có quyền lựa chọn.
Nhưng em có một lựa chọn.
Em có thể chết ở đây, và để thế giới tiếp tục vận hành.
Hoặc em có thể đi theo con đường của em, và tìm ra sự thật.
Nhưng hãy nhớ rằng, sự thật có thể giết chết em nhanh hơn bất kỳ vết xăm nào."
Tiểu Hoa nhìn xuống viên thuốc trong tay.
Nó màu trắng, nhỏ gọn, và vô hại.
Nhưng cô biết rằng nó không phải là thuốc ngủ.
Nó là thuốc giải độc.
Thuốc giải độc cho sự quên lãng.
Nếu cô uống nó, cô sẽ nhớ lại tất cả.
Tất cả những gì cha cô đã làm.
Tất cả những gì cô đã làm.
Và tất cả những gì cô đã mất.
Nhưng nếu cô không uống nó, cô sẽ không bao giờ biết được sự thật.
Và cô sẽ sống trong sự mơ hồ, trong sự sợ hãi, cho đến khi thế giới xóa bỏ cô.
Tiểu Hoa đặt viên thuốc vào miệng.
Cô không nuốt.
Cô cắn vỡ nó.
Vị đắng của thuốc lan tỏa trên đầu lưỡi, nhưng kèm theo đó là một vị ngọt ngào, kỳ lạ.
Vị ngọt của sự thật.
Và trong khoảnh khắc đó, cô nhìn thấy một ký ức.
Một ký ức không phải của cô.
Một ký ức của một cô gái nhỏ đang khóc trong mưa.
Và cô gái đó không phải là Tiểu Hoa.
Cô gái đó là Hoa.
Và Hoa không phải là người khác.
Hoa là Tiểu Hoa.
Tiểu Hoa là Hoa.
Và Tiểu Hoa đã xóa ký ức của Hoa.
Trong lần tái sinh trước.
Để bảo vệ Hoa.
Để bảo vệ chính mình.
Tiểu Hoa nhìn xuống tay mình.
Lớp vải đen đã biến mất.
Thay vào đó, trên da cô, những đường线条 đen kít đang lan ra, tạo thành một hình xăm mới: *Chu kỳ 4.
Bắt đầu.*
Cô không cảm thấy sợ hãi.
Cô cảm thấy bình yên.
Sự bình yên của việc biết rõ mình là ai.
Và cô cũng biết rõ mình phải làm gì.
Cô đứng dậy, nhìn Kiến.
"Cảm ơn anh," cô nói, giọng nói của cô vang lên, rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
"Nhưng anh không cần tìm chị gái anh.
Vì chị gái anh đã chết.
Và anh cũng vậy."
Kiến sững sờ.
Anh ta nhìn Tiểu Hoa, không tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
Nhưng Tiểu Hoa không nói dối.
Cô nhìn vào đôi mắt của Kiến, và cô thấy sự thật.
Kiến không có chị gái.
Kiến là một phần của Bộ Máy Điều Hành.
Và Kiến đã cố gắng lừa cô, để cô tìm ra nơi an toàn, để anh ta có thể sử dụng cô cho mục đích của mình.
Tiểu Hoa bước ra khỏi phòng, bước vào bóng tối.
Bên ngoài, những đôi mắt vẫn đang nhìn cô.
Nhưng lần này, cô không sợ.
Một nụ cười lạnh lùng, vô cảm.
Và cô bước đi, vào sâu trong bóng tối, vào nơi mà không ai có thể tìm thấy cô.
Vào nơi mà cô sẽ tìm ra sự thật cuối cùng.
Vào nơi mà cô sẽ hoàn thành Chu kỳ 4.
Và ở đâu đó, trong bóng tối, một giọng nói vang lên.
"Chào mừng trở lại, Tiểu Hoa.
Chúng ta đã chờ bạn lâu rồi."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận