Chương 17
Ánh sáng yếu ớt từ đèn huỳnh quang nhấp nháy trên trần nhà, chiếu xuống những vệt bụi bặm đang lơ lửng trong không khí tĩnh lặng.
Dòng chữ "Chu kỳ 4.
Bắt đầu." khắc trên cánh tay phải không còn là mực in phẳng lặng nữa, mà đã trở thành những vết rạch sâu ngoằn ngoèo, ăn sâu vào lớp hạ bì.
Máu đen đặc quánh rỉ ra từ các vết thương, nhỏ từng giọt xuống sàn gỗ mục nát, tạo nên những đốm loang lổ kỳ dị trên nền ván.
Cô đưa tay lên, móng tay cào mạnh lên vết thương định lau đi lớp máu đó, nhưng da thịt cô lại co rút lại, phản ứng với sự tiếp xúc như thể nó đang tự bảo vệ mình khỏi sự can thiệp của bên ngoài.
Máu càng chảy càng đậm, sẫm màu hơn, như thể cơ thể cô đang tự động "ghi nhận" lại thực tại, từ chối mọi nỗ lực xóa bỏ dấu ấn của quá khứ.
Không khí trong phòng nặng nề đến nghẹt thở, mang theo mùi tanh của sắt gỉ và mùi ẩm mốc của những bức tường thấm nước lâu năm.
Tiểu Hoa nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm sự bình yên trong sự hỗn loạn này, nhưng thay vào đó, cô chỉ cảm thấy một nỗi đau nhức nhối lan tỏa từ sâu trong xương tủy.
Cô nhìn xuống bàn tay run rẩy của mình, nơi những đường gân xanh nổi lên bần bật dưới làn da nhợt nhạt.
Mỗi nhịp đập của trái tim đều gửi đi một thông điệp rõ ràng: cô không còn là người duy nhất trong căn phòng này, dù cô đang ở một mình.
Thế giới xung quanh cô đang thay đổi, từng chút một, như thể nó đang nhận ra sự hiện diện của một "lỗi" cần phải được sửa chữa.
Tiểu Hoa hít một hơi thật sâu, mùi máu trong miệng khiến cô tỉnh táo hơn.
Cô biết rằng việc cố gắng che giấu vết xăm này là vô ích.
Thế giới đã biết, và thế giới đang chờ đợi.
Cô đứng dậy, chân cô chạm vào mặt sàn lạnh lẽo, cảm giác đó truyền thẳng lên não bộ, kích hoạt một chuỗi ký ức fragments không rõ ràng.
Những mảnh vỡ đó quay cuồng trong đầu cô, tạo thành một xoáy ốc đen tối mà cô không dám nhìn sâu vào.
Cô cần phải di chuyển, cần phải tìm ra câu trả lời trước khi vết xăm này lan rộng đến mức không thể kiểm soát được.
Nhưng trước hết, cô cần phải hiểu tại sao máu của mình lại có màu đen, và tại sao nó lại chảy ra theo một khuôn mẫu nhất định, giống như một bản đồ chỉ đường.
Tiểu Hoa đưa tay lên chạm vào vết xăm, cảm giác nóng rát lan tỏa khắp cánh tay.
Cô nhận ra rằng đây không phải là hình xăm theo nghĩa thông thường, mà là một vết sẹo từ một cuộc phẫu thuật tinh thần, một lời nguyền được khắc lên linh hồn cô.
Cô nhìn vào gương mặt phản chiếu qua tấm kính vỡ trên bàn, đôi mắt cô đỏ ngầu, đầy vẻ điên loạn và mệt mỏi.
Cô không còn là Tiểu Hoa của ngày hôm qua, cô là một thực thể mới, được sinh ra từ sự hủy diệt của cái cũ.
Và cô biết rằng hành trình này sẽ không có đường lui.
Tiểu Hoa bước đến bên chiếc bàn gỗ mục nát, nơi một cuốn nhật ký cũ kỹ nằm ngổn ngang bên cạnh những tờ giấy nhàu nát.
Cô với tay, fingers run rẩy mở cuốn sổ ra, lật qua những trang giấy đã ngả vàng theo thời gian.
Mỗi trang giấy đều chứa đựng những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc, những suy nghĩ hỗn độn của một người đang mất dần lý trí.
Nhưng khi cô lật qua trang tiếp theo, đó là một bức ảnh chụp đen trắng, chất lượng thấp, bị mờ góc, dán dán chặt vào trang giấy bằng keo dính đã khô nứt.
Trong ảnh là một đứa bé gái khoảng 5-6 tuổi, ngồi trước bàn học, mắt nhìn thẳng vào ống kính với vẻ mặt vô hồn, trống rỗng như một con búp bê thủy tinh.
Đứa bé đó chính là Tiểu Hoa lúc nhỏ, với mái tóc ngắn cắt ngang vai và bộ váy trắng tinh khôi.
Nhưng điều kinh hoàng nằm ở phía sau đứa bé: một bóng người đứng khuất sau lưng, chỉ lộ ra đôi chân và một phần vạt áo dài đen sì.
Bóng người đó không có đầu, hoặc có thể nói, đầu của nó bị cắt bỏ khỏi khung hình, để lại một khoảng trống đen ngòm đáng sợ.
Tiểu Hoa cảm thấy lạnh sống lưng, hơi thở của cô ngừng lại trong cổ họng.
Cô nhớ ra bức ảnh này, cô nhớ ra ngày hôm đó, nhưng ký ức của cô về sự kiện đó bị xóa sạch, chỉ còn lại nỗi sợ hãi nguyên thủy ăn sâu vào tiềm thức.
Cô nhìn kỹ hơn vào bóng người kia, cố gắng tìm ra manh mối, nhưng mọi thứ đều mờ nhạt như một giấc mơ tan vỡ.
Cô nhận ra rằng bóng người đó không đứng yên, mà có vẻ như đang di chuyển, đang tiến lại gần đứa bé trong ảnh, dù chiếc máy ảnh đã chụp lại khoảnh khắc đó hàng thập kỷ trước.
Cô đưa tay lên che miệng, kìm nén cơn buồn nôn đang dâng lên.
Bức ảnh không chỉ là một ký ức, mà là một lời cảnh báo.
Bóng người đó là ai?
Tại sao nó lại đứng sau lưng cô khi cô còn nhỏ?
Và tại sao nó lại không có đầu?
Những câu hỏi này quay cuồng trong đầu Tiểu Hoa, tạo nên một cơn bão dữ dội không tên.
Cô nhìn thấy một dòng chữ nhỏ được viết bằng bút chì ở góc dưới của bức ảnh, những nét chữ run rẩy: *"Nó đang nhìn em.
Đừng quay lại."*
Tiểu Hoa cảm thấy một bàn tay vô hình đặt lên vai cô, nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.
Cô quay đầu lại, nhưng căn phòng trống rỗng, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ tạo nên âm thanh rên rỉ.
Cô nhìn lại bức ảnh, và lần này, cô thấy đôi mắt của bóng người kia mở ra, không phải trên đầu của nó, mà trên tay của nó, những đôi mắt đỏ ngầu đang nhìn cô với một vẻ mặt đầy đau khổ và tuyệt vọng.
Tiểu Hoa đóng sập cuốn nhật ký lại, tim cô đập thình thịch như muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực.
Cô biết rằng mình không thể tiếp tục trốn tránh sự thật này nữa.
Tiểu Hoa nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng từ hành lang, từng bước một, chậm rãi và đều đặn, như thể người đó đang đi trên mặt đất mềm mại.
Cô giấu cuốn nhật ký và bản báo cáo vào dưới đệm, tim đập thình thịch, nhưng khuôn mặt cô vẫn giữ vẻ lạnh lùng, vô cảm như một bức tượng đá.
Cô ngồi xuống giường, hai tay đặt lên đầu gối, cố gắng điều chỉnh hơi thở để không lộ ra sự lo lắng.
Cửa phòng mở ra, một luồng gió lạnh lùa vào, mang theo mùi hương của bánh mì nướng và thịt xông khói.
Là bà Lan, bà chủ nhà hàng gần đó, bước vào với một khay bánh mì nóng hổi.
Bà Lan mang theo một nụ cười thân thiện, nhưng ánh mắt thì không, đôi mắt của bà ta sắc lẹm, nhìn Tiểu Hoa như thể đang nhìn một con mồi đã bị thương.
*"Tiểu Hoa à, ăn sáng chứ?"* bà ta hỏi, giọng nói ngọt ngào nhưng chứa đựng một sự uy hiếp ngầm.
Bà đặt khay bánh mì lên bàn, những chiếc bánh còn nóng hổi, bốc lên làn khói trắng mờ ảo.
Tiểu Hoa nhìn vào chiếc bánh, cảm thấy một sự thèm ăn bất thường, nhưng cô cũng cảm thấy một nỗi sợ hãi vô cớ dâng lên.
*"Cảm ơn bà, nhưng con không đói,"* Tiểu Hoa trả lời, giọng nói khô khan.
Bà Lan cười, một nụ cười méo mó, đầy ẩn ý.
*"Con không thể trốn tránh mãi được, Tiểu Hoa.
Thế giới này không bao giờ cho phép chúng ta ẩn nấp mãi mãi.
Có những thứ chúng ta cần phải đối mặt, dù cho nó có đau đớn đến đâu."* Bà ta ngồi xuống cạnh giường, gần Tiểu Hoa đến mức cô có thể ngửi thấy mùi hương của thuốc lá và rượu trên người bà ta.
*"Bà muốn gì?"* Tiểu Hoa hỏi, ánh mắt cô sắc bén, nhìn thẳng vào mắt bà Lan.
Bà Lan nhìn cô, ánh mắt trở nên buồn bã, đầy sự thông cảm nhưng cũng đầy sự tàn nhẫn.
*"Bà muốn giúp con, Tiểu Hoa.
Nhưng con phải cho bà biết con đang giấu điều gì.
Bộ Máy Điều Hành đang tìm kiếm những kẻ trùng sinh, và con đang nằm trong danh sách của họ.
Nếu con không hợp tác, con sẽ không bao giờ tìm thấy 'Nơi An Toàn' đó."* Tiểu Hoa cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lòng, nhưng cô kìm nén lại, biết rằng bà Lan không nói dối.
Bà ta có động cơ riêng, và cô cần phải hiểu nó.
Tiểu Hoa giật chiếc khăn phủ lên khay bánh mì ra, máu chảy tràn xuống tay áo, nhuộm đỏ vải trắng tinh khôi.
Cô nhìn thẳng vào mắt bà Lan, ánh mắt cô đầy quyết tâm và một nỗi đau sâu thẳm.
*"Tôi không cần được cứu.
Tôi cần biết ai là kẻ đã giết cha tôi,"* cô nói, giọng nói của cô vang lên, rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, cắt ngang sự im lặng của căn phòng.
Bà Lan thở dài, vẻ mặt buồn bã, bà ta nhìn Tiểu Hoa với một ánh mắt đầy sự tiếc nuối.
*"Cha em không bị giết, Tiểu Hoa ạ.
Ông ấy đã 'tự nguyện' hòa tan vào Giao Thức để duy trì ổn định cho chu kỳ tiếp theo.
Đó là cái giá của sự tồn tại.
Ông ấy đã hy sinh bản thân để bảo vệ em, để bảo vệ sự ổn định của thế giới này."* Bà Lan nói, giọng nói của bà ta trầm xuống, đầy sự trang nghiêm.
Tiểu Hoa sững sờ, cô không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
Cha cô, người mà cô nhớ với những ký ức ấm áp về những bữa cơm gia đình, lại là một người đã "tự nguyện" hy sinh?
*"Tại sao?"* Tiểu Hoa hỏi, giọng nói của cô run rẩy, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má.
Bà Lan nhìn cô, ánh mắt trở nên lạnh lùng.
*"Bởi vì ông ấy là một kẻ trùng sinh, Tiểu Hoa.
Ông ấy đã sống lại nhiều lần, và mỗi lần như vậy, cấu trúc thế giới lại bị suy yếu thêm một chút.
Để bảo vệ nhân loại, ông ấy đã chọn cách xóa bỏ chính mình, để lại một khoảng trống trong thực tại, giúp Giao Thức ổn định trở lại."*
Tiểu Hoa cảm thấy thế giới xung quanh cô sụp đổ.
Tất cả những ký ức về cha cô, những niềm vui và nỗi buồn, tất cả đều là một sự dối trá.
Cha cô không phải là một người bình thường, ông ấy là một "lỗi" trong hệ thống, một kẻ thù của trật tự.
Và ông ấy đã chết, không phải bởi một bàn tay độc ác, mà bởi chính sự lựa chọn của ông ấy, vì một lý do mà cô không bao giờ hiểu được.
Tiểu Hoa đứng dậy, bước lùi lại, cô cảm thấy mình nhỏ bé và vô nghĩa trong thế giới rộng lớn này.
Tiểu Hoa cầm lấy tờ giấy nhàu nát nằm dưới đáy khay bánh mì, đó là một lá thư được viết bằng tay, những nét chữ run rẩy nhưng đầy nghiêm túc.
Cô đọc dòng chữ cuối cùng: *"Nếu em đọc được dòng này, nghĩa là em đã chọn quên.
Và đó là lựa chọn đúng nhất.
Đừng tìm kiếm thêm.
Vì kẻ giết cha em, và cũng là kẻ đang theo dõi em hiện tại, chính là...
người đang đứng ngay sau lưng em."*
Tiểu Hoa cứng đờ, toàn thân cô tê liệt, không thể cử động dù chỉ một ngón tay.
Cô từ từ quay đầu lại, ánh mắt cô đầy kinh hoàng và sợ hãi.
Căn phòng trống rỗng, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ.
Nhưng trên bức tường phía sau, một hình xăm mới bắt đầu hiện ra, đen kít, giết chết mọi hy vọng cuối cùng.
Đó không phải là một hình xăm bình thường, mà là khuôn mặt của chính Tiểu Hoa, nhưng với đôi mắt đỏ ngầu và miệng cười đầy máu.
Và ngay sau lưng cô, một hơi thở lạnh giá phả vào gáy cô, một giọng nói thì thầm vào tai cô: *"Chào mừng trở lại, Tiểu Hoa.
Chúng ta đã chờ bạn lâu rồi."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận