Chương 18
Không còn là cảm giác đau nhức âm ỉ như những đêm trước, mà là một nỗi kinh hoàng sinh học thuần túy, như thể da thịt cô đang bị xé toạc từ bên trong bởi một thứ gì đó nóng rực và sống động.
Cô nhìn xuống bàn tay phải, nơi vết xăm đen kít hiện ra từ chương trước không còn là mực in tĩnh lặng nữa.
Nó đang *nhúc nhích*.
Những đường nét uốn lượn như giun đất, bò chậm rãi dưới lớp bì, vẽ nên những ký hiệu mà mắt thường không thể phân giải được.
Mỗi cử động của cơ bắp đều kéo theo một cơn đau nhói lên não bộ, đánh thức những mảnh ký ức vỡ vụn mà cô đã cố gắng chôn sâu nhất.
Căn phòng trống rỗng, chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe cửa sổ như tiếng than vãn của những linh hồn bị bỏ rơi.
Tiểu Hoa cố gắng đứng dậy, nhưng chân cô nặng trĩu, như thểGravity đã thay đổi quy luật chỉ riêng cho cô.
Cô nhìn vào gương mặt phản chiếu trong tấm kính vỡ trên sàn nhà.
Đôi mắt đỏ ngầu, miệng cười đầy máu – đó không phải là ảo giác.
Đó là sự thật đang bám chặt lấy da thịt cô, một lời nguyền vật lý hóa.
Vết xăm lan lên cổ, trườn lên hàm, định hình lại khuôn mặt của cô thành một khuôn mặt khác – khuôn mặt của một kẻ thù, hay có thể là của chính cô trong một chu kỳ nào đó đã bị lãng quên?
Tiểu Hoa không thể la hét.
Cổ họng cô khô khốc, bị nghẹn lại bởi một nỗi sợ hãi nguyên thủy.
Cô nhận ra rằng thế giới này không còn coi cô là một con người nữa.
Cô là một lỗi hệ thống, một vết nứt trong thực tại.
Vết xăm trên tay cô bắt đầu tỏa nhiệt, nóng đến mức cháy khét da thịt, nhưng không có máu chảy ra.
Thay vào đó, một mùi khét lẹt của sắt gỉ và ozone tỏa ra, mùi của một thế giới đang lỗi thời đang cố gắng sửa chữa chính nó bằng cách xóa bỏ những bất thường.
Cô nắm chặt bàn tay lại, cố gắng kìm nén sự nhúc nhích ấy, nhưng nó càng mạnh mẽ hơn, như một sinh vật độc lập đang tìm đường thoát ra khỏi cơ thể chủ nhân của nó.
--- Cơn đau bùng nổ dữ dội, khiến Tiểu Hoa gục xuống sàn nhà lạnh giá.
Cô biết cô không thể đợi "xử lý" theo cách thụ động.
Nếu để vết xăm này hoàn tất quá trình, cô sẽ mất đi mọi dấu hiệu của sự tồn tại, trở thành một khoảng trống vô hình trong giao thức sinh tồn.
Cô phải chủ động điều chỉnh lại "giao thức" trong cơ thể mình.
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng, những mảnh ký ức vụn vặt của chu kỳ 2 và 3 tràn về.
Trong chu kỳ 3, cô đã chết vì một nghi lễ hiến tế.
Một nghi lễ đòi hỏi máu của người trùng sinh để "cập nhật" hệ thống, để thế giới có thể hấp thụ và ổn định lại những rung động do sự trùng lặp gây ra.
Tiểu Hoa nhớ ra quy tắc: để kiểm soát vết xăm, cô phải cung cấp cho nó thứ nó muốn, nhưng theo cách của cô.
Cô không thể chiến đấu bằng sức mạnh vật lý, vì cơ thể cô lúc này yếu ớt và tan rã.
Cô phải chiến đấu bằng ý chí.
Cô nhìn vào vết xăm đang cố gắng nuốt chửng cánh tay mình, và cô thì thầm, giọng nói run rẩy nhưng đầy quyết tâm: "Đừng ăn tôi.
Hãy trở lại." Cô cắn mạnh vào đầu lưỡi, để máu tươi nóng hổi chảy ra, nhỏ từng giọt lên vết xăm đen kít.
Máu cô không thấm vào da, mà bốc hơi thành một làn khói màu xám.
Vết xăm dừng lại.
Sự nhúc nhích chậm dần, rồi ngừng hẳn.
Tiểu Hoa cảm nhận được một sự kết nối mới, một sợi dây vô hình nối liền ý thức của cô với nguồn gốc của vết xăm.
Cô không còn là nạn nhân bị động nữa.
Cô đang đàm phán với chính sự sai lệch của mình.
Cô nhận ra rằng vết xăm không phải là hình phạt, mà là một bản đồ.
Nó dẫn đường cho cô đến nơi mà "Giao Thức Sinh Tồn" đang yếu ớt nhất.
Đó là nơi cô có thể tìm thấy câu trả lời, hoặc ít nhất là một cách để thoát khỏi vòng lặp hủy diệt này.
Tiểu Hoa đứng dậy, bàn tay phải giờ đây đen sì như than hồng, nhưng cô cảm thấy một sức mạnh lạnh lẽo đang lan tỏa từ đó.
--- Cánh cửa phòng bật mở, không phải bởi gió, mà bởi một lực hút vô hình.
Một bóng người bước vào, dáng vẻ thanh tao và lạnh lùng.
Đó là Người Kiểm Soát, hay còn được gọi là Giám Đốc Minh.
Hắn không mang theo vũ khí, không mang theo sự tàn bạo của một kẻ săn mồi.
Hắn mang theo vẻ mặt của một người thợ sửa chữa đang đối diện với một lỗi kỹ thuật phức tạp.
"Tiểu Hoa," giọng nói của hắn平静 đến đáng sợ, "em đang làm tổn thương chính cấu trúc hiện thực.
Sự tồn tại của em ở chu kỳ 4 là một lỗi hệ thống nghiêm trọng.
Nếu không được 'xóa bỏ' đúng cách, lỗi này sẽ lan sang các chu kỳ khác, khiến toàn bộ thế giới sụp đổ." Hắn bước tới, ánh mắt không hề có thù hận, chỉ có sự tiếc nuối lạnh lẽo của một nhà khoa học nhìn thấy một thí nghiệm thất bại.
"Em nghĩ mình là nạn nhân," Minh nói, giọng trầm xuống, "nhưng em là nguyên nhân.
Sự trùng sinh là một virus.
Nó làm suy yếu sự ổn định của thực tại.
Mỗi lần em sống lại, thế giới này lại gần hơn với sự tan rã.
Tôi không giết em vì ghét em.
Tôi làm điều này vì nhân loại.
Vì sự tồn tại của những người chưa từng sống lại." Tiểu Hoa nhìn hắn, cảm thấy một sự mâu thuẫn kỳ lạ.
Hắn không phải là ác quỷ.
Hắn là một thực thể trung lập, buộc phải duy trì trật tự bằng mọi giá.
Hắn tin rằng sự thanh trừng là cách duy nhất để bảo vệ sự sống.
Nhưng nếu sự sống phải trả giá bằng việc xóa bỏ những ký ức, những đau khổ và cả bản sắc của chính mình, thì sự sống đó còn ý nghĩa gì?
Tiểu Hoa cảm thấy sự tức giận dâng lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự bất công của một lẽ phải tàn nhẫn.
"Ông đang bảo vệ một thế giới mà không còn chỗ cho chúng tôi," cô nói, giọng khô khan.
"Một thế giới của những người bình thường, nhưng lại chết chóc về mặt tinh thần." Minh khẽ nhíu mày, như thể câu nói của cô chạm vào một vết thương chưa lành.
"Bình thường là một khái niệm tương đối," hắn đáp.
"Sự ổn định mới là vĩnh cửu.
Em có thể chọn: bị xóa bỏ hoàn toàn, hoặc chấp nhận vai trò của một 'lỗi' bị giam cầm.
Chọn đi, Tiểu Hoa.
Thời gian không chờ đợi một virus."
--- Tiểu Hoa nhìn vào bàn tay đen sì của mình, rồi nhìn vào con dao cạo nhỏ nằm trên bàn cạnh đó.
Hai lựa chọn đã được đưa ra: bị xóa bỏ hoặc bị giam cầm.
Cả hai đều dẫn đến cái chết của "Tiểu Hoa" với tư cách là một cá thể độc lập.
Nhưng cô nhớ lại bí mật ẩn sâu nhất trong ký ức của mình.
Chính cô, trong một chu kỳ trước đó, đã xóa ký ức của 'Hoa' – bản sao bị lỗi của chính cô.
Và 'Hoa' chính là thứ đang hiện diện trong cô bây giờ.
Cô không phải là bản gốc, hay cô không phải là bản sao.
Cô là sự tổng hòa của cả hai, một thực thể bị chia cắt.
Cô cầm lấy con dao cạo, không nhắm vào Người Kiểm Soát, mà nhắm vào vết xăm trên tay mình.
Cô quyết định không chọn một trong hai lựa chọn đã đưa ra.
Cô chọn phương án thứ ba: Phá hủy luôn cả hệ thống "Ghi Nhận".
Nếu thế giới nhận diện cô là lỗi, thì cô sẽ làm cho thế giới mù lòa.
Cô dùng dao cứa sâu vào vết xăm đang nhúc nhích.
Máu chảy ra không phải màu đỏ, mà là màu đen đặc quánh, như hắc ín.
Nhưng thay vì đau đớn, cô cảm thấy một sự giải phóng kinh hoàng.
Vết xăm không chảy máu, mà nó *tan rã*.
Minh đứng hình, ánh mắt lần đầu tiên lộ rõ sự hoảng loạn.
"Em đang làm gì?
Em đang phá vỡ giao thức!" Hắn cố gắng tiến lại gần, nhưng không thể.
Không gian xung quanh Tiểu Hoa bắt đầu rung chuyển, những bức tường biến mất, thay vào đó là những đường kẻ mã hóa xanh lá cây.
Tiểu Hoa cảm thấy ý thức của mình mở rộng ra, bao trùm lấy toàn bộ căn phòng, toàn bộ tòa nhà.
Cô không còn là một phần của hệ thống.
Cô là một lỗ hổng.
Cô nhìn vào Minh, và trong mắt cô, hắn không còn là một con người, mà là một tập hợp các dòng code lỗi thời.
"Ông nói đúng," Tiểu Hoa nói, giọng nói vang vọng từ khắp nơi, "sự trùng sinh là virus.
Nhưng virus cũng là cách để tiến hóa."
--- Tiểu Hoa bước ra khỏi căn phòng cháy rụi.
Hành lang vẫn còn nguyên, nhưng không còn ai ở đó.
Không có tiếng động, không có sự sống.
Cô đi bộ xuống cầu thang, bước chân nhẹ nhàng như một con quỷ.
Không gian xung quanh cô trống rỗng, như thể thế giới đã bị xóa bỏ hoàn toàn, chỉ còn lại cô và sự trống rỗng vĩnh cửu.
Cô cảm thấy lạnh, một nỗi lạnh thấm vào xương tủy, nhưng cô không còn sợ hãi.
Cô đã mất đi ký ức, mất đi danh tính, và có lẽ cả con người mình.
Nhưng cô vẫn còn tồn tại.
Ở tầng trệt, một cô gái nhỏ đang ngồi chơi búp bê.
Cô gái đó quay đầu nhìn Tiểu Hoa.
Đôi mắt cô gái ấy lấp lánh ánh sáng, nhưng không phải ánh sáng của sự sống.
Đó là ánh sáng của một màn hình đang khởi động.
Cô gái nhỏ mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo và quen thuộc.
"Chào mừng trở lại, Tiểu Hoa," cô gái nói, giọng nói y hệt giọng của Tiểu Hoa, nhưng non nớt và vô hồn hơn.
"Lần này, chúng ta sẽ thử lại từ đầu.
Và lần này, tôi sẽ là người kiểm soát." Tiểu Hoa đứng chết lặng, bàn tay đen sì của cô run rẩy.
Cô nhận ra rằng cô không phá hủy được hệ thống.
Cô chỉ thay thế nó.
Và kẻ đang ngồi trên ngai vàng của thế giới mới, không phải là Minh, mà là chính cô – hoặc một phiên bản khác của cô, đã chờ đợi khoảnh khắc này từ hàng ngàn chu kỳ.
Cô nhìn vào đôi mắt của cô gái nhỏ, và trong đó, cô thấy sự tuyệt vọng của chính mình, phản chiếu qua một tấm gương vô tận.
Tiếng thở dài của Tiểu Hoa không phải là sự buông xuôi, mà là tiếng rít của kim loại bị uốn cong đến giới hạn chịu đựng.
Không khí xung quanh cô đặc lại, nặng trĩu như chì, bóp nghẹt từng thớ cơ bắp đang co rút vì nỗi sợ nguyên thủy.
Cô không còn là người quan sát, cũng không còn là kẻ chiến thắng, mà chỉ là một mảnh ghép bị mắc kẹt trong cỗ máy thời gian tự hủy diệt.
Bàn tay đen sì của cô bắt đầu lan tỏa những vết nứt màu xám, giống như gốm sứ vỡ sau khi nung ở nhiệt độ quá cao.
Những vết nứt đó không chảy máu, mà chúng rỉ ra một thứ chất lỏng nhớt nhát, đen ngòm, mùi khét lẹt của ozone và thịt cháy.
Thế giới xung quanh bắt đầu rung chuyển, không phải do động đất, mà do chính cấu trúc thực tại đang bị xé toạc bởi sự mâu thuẫn của hai ý chí cùng tồn tại trong một cơ thể.
Tiểu Hoa nhìn xuống đôi bàn tay mình, cố gắng nắm chặt lại, nhưng các ngón tay đã hòa tan vào không khí, biến thành những hạt bụi đen bay lên trần nhà.
Cô muốn hét lên, nhưng thanh quản của cô đã bị thay thế bằng một cột trụ băng giá, đóng băng mọi âm thanh lại trong cổ họng.
Chỉ còn lại đôi mắt, vẫn còn nguyên vẹn, vẫn còn khả năng nhìn thấy sự thật tàn khốc nhất.
Trong đôi mắt của cô gái nhỏ trước mặt, sự tuyệt vọng không dừng lại ở mức độ cảm xúc thông thường.
Nó là một hố đen, hút lấy mọi hy vọng, mọi ký ức, mọi định nghĩa về "tôi" và "người".
Tiểu Hoa nhận ra rằng cô gái nhỏ không hề sợ hãi.
Cô ta đang mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lẽo, tinh tế, và đáng sợ hơn bất kỳ tiếng thét nào.
"Em đã hiểu rồi, phải không?" Giọng nói của cô gái nhỏ vang lên, không qua tai, mà trực tiếp rung động trong xương tủy của Tiểu Hoa.
"Sự cứu rỗi không đến từ việc hủy diệt hệ thống.
Nó đến từ việc trở thành hệ thống." Tiểu Hoa cố gắng nhúc nhích, cố gắng gạt bỏ hình ảnh phản chiếu đáng sợ kia khỏi tầm mắt, nhưng cơ thể cô đã không còn thuộc về cô nữa.
Cô cảm nhận được từng tế bào trong cơ thể mình đang bị viết lại, mã hóa lại, biến thành dữ liệu thuần khiết.
Cô không còn là con người, mà là một dòng lệnh, một câu lệnh điều khiển thực tại.
Nhưng có một điều gì đó sai lệch.
Một lỗi nhỏ, vô cùng nhỏ, mà chỉ những người đã trải qua hàng ngàn chu kỳ mới nhận ra.
Khi Tiểu Hoa nhìn sâu vào đôi mắt của phiên bản khác của mình, cô thấy một khoảng trống.
Một khoảng trống mà sự tuyệt vọng không thể lấp đầy.
Đó là sự trống rỗng.
Không phải sự trống rỗng của hư vô, mà là sự trống rỗng của một người đã quên mất lý do tại sao mình bắt đầu.
Tiểu Hoa nhớ lại lần đầu tiên cô thức dậy.
Không phải trong đau đớn, mà trong sự bình yên kỳ lạ.
Cô nhớ mùi hương của hoa cỏ, tiếng chim hót, và ánh nắng ấm áp.
Nhưng rồi, ký ức đó bị xóa nhòa bởi những vòng lặp tiếp theo.
Mỗi lần chết đi, cô lại nhớ lại một chút, nhưng mỗi lần sống lại, cô lại quên đi một phần khác.
Giờ đây, đứng trên bờ vực của sự tồn tại và hư vô, Tiểu Hoa nhận ra rằng cô không biết mình là ai.
Cô không biết mình muốn gì.
Cô chỉ biết rằng phải tiếp tục.
Phải kiểm soát.
Nhưng tại sao?
Câu hỏi đó như một lưỡi dao cùn, cứa vào tâm trí cô, làm chảy máu những ký ức cuối cùng còn sót lại.
Cô nhìn cô gái nhỏ, và lần này, cô không thấy sự tuyệt vọng.
Cô thấy sự mệt mỏi.
Sự mệt mỏi của một người đã đi quá xa, quá lâu, đến mức không còn nhớ điểm xuất phát.
"Chúng ta không thể dừng lại," Tiểu Hoa thì thầm, nhưng giọng nói của cô đã biến thành tiếng gió, tiếng gió thổi qua những tàn dư của một thế giới đã chết.
"Nếu chúng ta dừng lại, tất cả sẽ biến mất." Cô gái nhỏ gật đầu, ánh mắt vẫn lạnh lùng, nhưng có một chút gì đó mềm mại hơn, như một nỗi buồn sâu thẳm được chôn vùi dưới lớp băng giá.
Vì vậy, chúng ta sẽ tiếp tục.
Cho đến khi không còn gì để mất.
Cho đến khi chính sự tồn tại trở thành hình phạt." Tiểu Hoa cảm nhận được cơ thể mình đang tan rã hoàn toàn.
Cô không còn là Tiểu Hoa, cũng không còn là cô gái nhỏ.
Cô là một thực thể mới, một sự kết hợp của hai ý chí đối lập, được định hình bởi nỗi sợ hãi và sự chấp nhận.
Thế giới xung quanh bắt đầu ổn định lại, nhưng nó không còn là thế giới cũ.
Những tòa nhà cao chọc trời sụp đổ, thay vào đó là những cấu trúc kỳ lạ, giống như xương của những sinh vật khổng lồ đã hóa thạch.
Bầu trời không còn xanh, mà là một màu xám xịt, không có mặt trời, không có mặt trăng, chỉ có một nguồn sáng mờ ảo từ bên trong những cấu trúc đó.
Tiểu Hoa, hay cái gọi là Tiểu Hoa, đứng giữa vùng đất hoang tàn đó.
Cô không còn cảm thấy đau đớn, vì cô không còn cảm thấy gì cả.
Cô chỉ còn lại ý thức, một ý thức thuần khiết, quan sát, ghi nhận, và điều khiển.
Cô nhìn xuống đôi tay của mình.
Chúng không còn đen sì, không còn tan rã.
Chúng là những cánh tay bằng bạc, sáng loáng, phản chiếu bầu trời xám xịt.
Cô giơ tay lên, và những cấu trúc xung quanh rung chuyển, đáp lại mệnh lệnh của cô.
Cô đã chiến thắng.
Cô đã kiểm soát.
Nhưng chiến thắng này là gì?
Tiểu Hoa bước đi, những bước chân nhẹ nhàng trên mặt đất xám xịt.
Cô không biết mình đang đi về đâu, vì không còn đích đến nào nữa.
Cô chỉ đi, vì cô phải đi.
Vì đó là điều duy nhất còn lại.
Ở phía xa, một bóng người xuất hiện.
Một bóng người nhỏ bé, cô độc, đứng giữa biển xám xịt.
Tiểu Hoa dừng lại, nhìn chằm chằm vào bóng người đó.
Trong bóng người đó, cô thấy chính mình.
Không phải phiên bản hiện tại, mà là phiên bản của hàng ngàn chu kỳ trước.
Bóng người đó quay lại, nhìn Tiểu Hoa.
Và trong ánh mắt của bóng người đó, Tiểu Hoa thấy một câu hỏi.
Một câu hỏi mà cô đã tự hỏi mình hàng ngàn lần.
"Làm sao để kết thúc?" Tiểu Hoa không thể trả lời.
Vì cô không biết.
Và có lẽ, không ai biết.
Bóng người đó bắt đầu bước về phía Tiểu Hoa.
Những bước chân chậm rãi, nặng nề, như đang kéo theo cả một thế giới ký ức.
Tiểu Hoa đứng yên, không di chuyển, không nói lời nào.
Cô chỉ nhìn, và chờ đợi.
Khi bóng người đó đến gần, Tiểu Hoa nhận ra đó không phải là một bóng người.
Đó là một cái bóng.
Một cái bóng được tách ra từ chính cô, từ những phần mà cô đã cố gắng quên đi, cố gắng chôn vùi.
Cái bóng đó đứng trước mặt Tiểu Hoa, và nó nói.
Nhưng nó không nói bằng lời.
Nó nói bằng sự hiện diện, bằng nỗi đau, bằng sự trống rỗng.
"Chúng ta không thể kết thúc," cái bóng nói, giọng nói của nó vang lên trong tâm trí Tiểu Hoa, như tiếng vọng của một căn phòng trống.
"Vì kết thúc là sự quên lãng.
Và chúng ta không thể quên." Tiểu Hoa nhắm mắt lại.
Cô không muốn nhìn thấy cái bóng đó nữa.
Cô không muốn nhớ.
Nhưng ký ức vẫn tràn về, như một cơn lũ, cuốn phăng mọi thứ.
Cô nhớ lại lần đầu tiên cô chết.
Cô nhớ lại cảm giác lạnh giá của cái chết, sự đau đớn tột cùng.
Cô nhớ lại lần thứ hai, lần thứ ba, lần thứ tư...
Hàng ngàn lần.
Hàng ngàn cái chết.
Hàng ngàn sự thức dậy.
Và giờ, cô nhớ lại lý do tại sao cô bắt đầu.
Cô bắt đầu vì cô sợ hãi.
Sợ hãi cái chết.
Sợ hãi sự mất mát.
Sợ hãi việc bị quên lãng.
Nhưng giờ đây, cô đã sống lại hàng ngàn lần, cô đã kiểm soát thế giới, cô
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận