Chương 19
Mỗi bước chân anh đều nghe thấy tiếng nứt tách khô khốc, không phải từ đất đá, mà từ chính cấu trúc hiện thực xung quanh đang rạn nứt theo nhịp thở của anh.
Không khí ở đây đặc quánh, nặng nề đến mức phổi anh như bị bóp nghẹt, mang theo mùi của ozone và mùi sắt gỉ — mùi của máu đã khô từ lâu và mùi của điện áp cao đang rò rỉ.
Ở giữa căn phòng, một bóng người nhỏ bé đứng đó, tóc tai bừa bộn, đôi mắt trũng sâu nhưng lại sáng ngời một sự ngây thơ độc hại, ánh nhìn xuyên thấu qua lớp vỏ bọc lạnh lùng mà Tiểu Hoa cố gắng xây dựng suốt bao nhiêu năm tháng trôi qua.
Cô gái nhỏ ấy không có tên trong bất kỳ hồ sơ nào của Hội Kiểm Soát, không có Vết Xăm trên da thịt, và cũng không hề sợ hãi Tiểu Hoa, dù anh đang tỏa ra một trường năng lượng hỗn loạn, một sự hiện diện đe dọa đến sự ổn định của không gian.
Cô ấy chỉ đứng đó, tay ôm chặt một con búp bê cũ kỹ, vải rách nát, mắt búp bê bằng thủy tinh màu xanh lục đục, một màu sắc khiến Tiểu Hoa cảm thấy chóng mặt và buồn nôn.
"Em đợi anh lâu lắm rồi," giọng nói của cô bé vang lên, không phải từ không khí, mà trực tiếp rung động trong màng nhĩ anh, như thể cô bé đang đứng ngay sát tai anh dù vẫn ở cách đó vài mét.
Tiểu Hoa dừng bước, bàn chân phải của anh trượt nhẹ trên mảnh gương, một vết cắt nhỏ hiện ra trên da thịt, máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra nhưng không nhỏ xuống sàn mà bay lơ lửng, tạo thành những giọt cầu kỳ, phản chiếu lại khuôn mặt méo mó của anh trong vô số tấm gương xung quanh.
Anh nhìn cô bé, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của sự lừa dối, nhưng chỉ thấy sự tĩnh lặng đáng sợ, một sự tĩnh lặng của hư vô, của khoảng trống chưa được lấp đầy.
"Ngươi là ai?" Tiểu Hoa hỏi, giọng nói trầm thấp, gãy gọn, cố gắng giữ vững lập trường của một kẻ săn mồi chứ không phải nạn nhân, dù trong lòng anh, một nỗi sợ hãi nguyên thủy đang bắt đầu trỗi dậy, giống như cảm giác khi anh nhìn thấy chính mình trong gương lần đầu tiên sau khi tái sinh.
Cô bé mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đôi mắt, nụ cười của kẻ biết tất cả mọi bí mật nhưng chọn cách im lặng để chờ đợi sự sụp đổ.
"Em là phần thừa thãi," cô bé nói, giọng điệu bình thản đến mức rợn người, "là những ký ức mà anh đã cắt bỏ, những nỗi đau mà anh đã chôn vùi, và là cái giá anh phải trả cho sự sống tiếp theo.
Anh gọi em là 'Rỗng', nhưng thực ra, em chính là 'Hoa' — phiên bản gốc, trước khi anh biến mình thành một công cụ hoàn hảo."
Tiểu Hoa cảm thấy đầu anh đau nhói, một cơn đau sắc lẹm như lưỡi dao cạo, cào xé qua lớp màng bảo vệ tâm trí anh.
Anh muốn lùi lại, muốn chạy trốn khỏi căn phòng này, khỏi ánh nhìn định mệnh của cô bé, nhưng chân anh như bị đóng đinh vào sàn nhà bằng những mảnh gương sắc nhọn, chúng đâm sâu vào da thịt, hút lấy sinh lực của anh để duy trì sự hiện diện của không gian này.
"Câm đi," Tiểu Hoa gầm lên, bàn tay phải của anh nắm chặt, các khớp ngón tay trắng bệch, những đường gân nổi lên rõ rệt trên cánh tay, nhưng cô bé chỉ lắc đầu, tóc tai bay lên trong một luồng gió vô hình, lạnh giá và khô khan.
Cô bé không bỏ chạy.
Nó đứng yên, nhìn Tiểu Hoa với ánh mắt khinh miệt, một sự khinh miệt xuất phát từ sự thấu hiểu hoàn toàn, từ vị thế của kẻ chứng kiến tất cả những bi kịch mà Tiểu Hoa đã tự gây ra cho chính mình.
*"Tiểu Hoa ơi, anh không nhớ sao?"* Nó hỏi, giọng nói như tiếng kim loại cọ xát vào nhau, gây ra một âm thanh chói tai khiến Tiểu Hoa phải ôm lấy đầu, quỳ xuống, nhưng vẫn cố gắng giữ vững tư thế, không để cho sự yếu đuối này chiến thắng.
*"Mỗi khi anh dùng 'Sức Mạnh Tột Đỉnh' để sống qua chu kỳ, anh không chỉ tái sinh cơ thể.
Anh phải trả giá.
Và giá đó là ký ức.
Nhưng không phải tất cả ký ức đều biến mất.
Một phần, phần nặng nề nhất, phần đau đớn nhất, bị tách ra khỏi ý thức chính của anh, và nó sống lại trong một thực thể khác.
Một thực thể mà anh tạo ra bằng chính sự sợ hãi của mình."*
Tiểu Hoa ngẩng đầu lên, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, áo sơ mi trắng của anh đã bị thấm đẫm, dính chặt vào da thịt, tạo nên những mảng tối màu kỳ dị.
"Đó là lời dối trá," anh nói, nhưng giọng nói của anh run rẩy, không còn sự chắc chắn như trước, "Hội Kiểm Soát nói rằng người trùng sinh bị xóa sổ để bảo vệ trật tự.
Ngươi là một ảo ảnh, một sản phẩm của sự suy sụp tâm thần."
*"Hội Kiểm Soát chỉ là kẻ chăn dê,"* cô bé đáp lại, bước một bước về phía trước, con búp bê trong tay bắt đầu chảy ra một chất lỏng đen ngòm,粘稠 như nhựa đường, nhỏ xuống sàn nhà và bốc lên những làn khói xanh xám, "Họ không xóa sổ người trùng sinh.
Họ thu gom chúng.
Họ dùng 'Vết Xăm' như một loại thẻ điều khiển, một dấu hiệu nhận dạng để phân loại và khai thác.
Nhưng anh, Tiểu Hoa, anh thông minh hơn họ.
Anh tự cắt đứt dây nối.
Anh tự xóa ký ức để trở thành 'Thường Nhân', để ẩn mình trong đám đông, để tìm kiếm 'Nơi An Toàn'.
Nhưng anh quên một điều: sự mất mát không bao giờ thực sự biến mất.
Nó chỉ chờ đợi thời điểm thích hợp để quay lại."
Tiểu Hoa đứng dậy, chân anh run rẩy, nhưng anh cố gắng giữ thăng bằng, nhìn chằm chằm vào đôi mắt thủy tinh của con búp bê, trong đó anh thấy phản chiếu của chính mình, nhưng là một phiên bản già cỗi, mệt mỏi, với đôi mắt đầy nước mắt và sự tuyệt vọng tột cùng.
"Nếu ngươi là phần thừa thãi của ta," Tiểu Hoa nói, giọng nói lạnh băng, "thì ta sẽ tiêu diệt ngươi.
Như ta đã làm hàng ngàn lần trước đó."
*"Đúng vậy,"* cô bé gật đầu, nụ cười trên môi trở nên rộng hơn, kéo dài đến tận mang tai, một sự biến dạng kinh dị, "Anh đã giết em hàng ngàn lần.
Mỗi lần anh tái sinh, anh lại tìm thấy em, lại giết em, lại quên em.
Và mỗi lần anh quên, anh càng trở nên rỗng rãi, càng trở nên dễ bị tổn thương trước sự thao túng của Giao Thức.
Em không phải là kẻ thù của anh.
Em là chiếc neo giữ anh lại với thực tại.
Nếu anh không nhận lại em, anh sẽ trôi dạt vào hư vô, trở thành một thực thể vô danh, bị thế giới lãng quên hoàn toàn."
Cô bé không tấn công Tiểu Hoa bằng vũ lực.
Nó ngồi xuống, xếp hai chân chữ nút, và bắt đầu kể.
Nó kể về những quyết định "đúng đắn" mà Tiểu Hoa đã đưa ra trong quá khứ — những quyết định mà anh tự hào vì đã bảo vệ được nhiều người, vì đã duy trì được trật tự, nhưng thực chất, đó là những sự hy sinh đẫm máu, những cuộc thanh trừng tàn bạo được thực hiện dưới danh nghĩa "bảo vệ nhân loại".
*"Anh nhớ lần anh hy sinh khu vực D4 không?"* cô bé hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, như đang kể một câu chuyện cổ tích cho trẻ con nghe, "Họ gọi đó là 'Biện pháp khẩn cấp'.
Nhưng thực ra, đó là cách anh loại bỏ những người trùng sinh không tuân thủ, những người có Vết Xăm không ổn định, những người có thể gây ra sự sụp đổ của cấu trúc hiện thực.
Anh đã giết hàng ngàn người, Tiểu Hoa.
Hàng ngàn người đã tin tưởng anh, yêu mến anh, và anh đã giết họ mà không hề do dự, vì anh tin rằng đó là cách duy nhất để bảo vệ thế giới."
Tiểu Hoa nhắm mắt lại, hình ảnh của những khuôn mặt đau đớn, những tiếng hét gào thét vang lên trong tâm trí anh, nhưng anh cố gắng đẩy chúng ra xa, cố gắng xây dựng lại bức tường phòng thủ tâm lý mà anh đã dày công vun đắp.
"Họ là lỗi," anh nói, giọng nói khô khan, "Lỗi cần được sửa chữa.
Nếu không có sự thanh trừng, thế giới này sẽ sụp đổ vào hỗn loạn."
*"Nhưng ai là người định nghĩa 'lỗi'?"* cô bé tiếp tục, ánh mắt không rời khỏi Tiểu Hoa, "Ai là người quyết định ai được sống và ai phải chết?
Là anh, hay là Hội Kiểm Soát?
Hay là chính Giao Thức, cái máy lạnh lùng đang điều khiển mọi thứ từ hậu trường?
Anh tưởng mình đang tìm kiếm tự do, nhưng thực ra, anh chỉ đang chạy trốn khỏi trách nhiệm.
Anh tưởng mình đang tìm kiếm 'Nơi An Toàn', nhưng thực ra, anh chỉ đang tìm kiếm nơi mà anh có thể quên đi những gì mình đã làm, quên đi máu tươi trên tay mình."
Tiểu Hoa mở mắt ra, đôi mắt đỏ ngầu, chứa đựng sự giận dữ và đau khổ, "Ngươi không hiểu gì cả.
Ngươi chỉ là một bóng ma, một sản phẩm phụ của sự yếu đuối."
*"Có thể,"* cô bé gật đầu, "nhưng bóng ma này là duy nhất.
Nó là bằng chứng cho thấy anh vẫn còn là con người, vẫn còn cảm xúc, vẫn còn biết đau đớn.
Nếu anh giết em, anh sẽ giết phần người duy nhất còn lại trong anh.
Và sau đó, anh sẽ trở thành một cỗ máy, một công cụ hoàn hảo, không cảm xúc, không ký ức, không danh tính.
Anh sẽ trở thành 'Giám Đốc Minh' thứ hai, người duy trì trật tự bằng sự vô cảm tuyệt đối."
Cô bé đứng dậy, con búp bê trong tay bắt đầu chảy máu đen.
Nó tiến lại gần Tiểu Hoa, không phải để đánh, mà để *hồi nhập*.
Sự hiện diện của cô bé trở nên áp đảo, không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển, những tấm gương trên sàn nhà vỡ vụn thêm nữa, tạo ra một biển mảnh thủy tinh sắc nhọn, phản chiếu vô số hình ảnh của Tiểu Hoa, mỗi hình ảnh đều mang một biểu cảm khác nhau: sợ hãi, đau đớn, tuyệt vọng, và cuối cùng là sự trống rỗng.
*"Nếu anh không nhận lại em,"* cô bé nói, giọng nói trở nên hỗn độn, vang vọng từ vô số hướng, *"Giao thức sẽ coi anh là 'Lỗi' và xóa bỏ anh hoàn toàn.
Anh sẽ biến thành một thực thể vô danh, bị thế giới lãng quên.
Không ai nhớ đến anh, không ai biết anh tồn tại.
Anh sẽ sống trong một vòng lặp vĩnh cửu, không ký ức, không danh tính, không hy vọng.
Đó là số phận của những kẻ tự cắt đứt nguồn gốc của mình."*
Tiểu Hoa lùi lại, nhưng anh không thể trốn tránh.
Cô bé tiến tới, đặt bàn tay nhỏ bé, lạnh lẽo lên ngực anh, nơi trái tim anh đang đập thình thịch, một nhịp điệu hỗn loạn, mất kiểm soát.
"Ta không cần ngươi," Tiểu Hoa nói, nhưng giọng nói của anh yếu đi, sự kháng cự của anh đang tan biến, bị cuốn trôi bởi dòng chảy ký ức đang tràn về, như một cơn lũ dữ dội, phá hủy mọi bức tường phòng thủ.
*"Cần,"* cô bé thì thầm, "anh cần em để nhớ rằng anh đã từng sống, từng yêu, từng đau đớn.
Em là bằng chứng cho thấy anh không phải là một cỗ máy.
Em là phần linh hồn của anh, phần mà anh đã cố gắng giết chết để tồn tại.
Nhưng sự tồn tại đó là giả tạo, là một sự dối trá.
Chỉ khi anh chấp nhận em, anh mới thực sự sống."
Tiểu Hoa cảm thấy cơ thể anh bắt đầu tan rã, từng phần da thịt, từng tế bào, đang biến mất, bị hút vào con búp bê trong tay cô bé.
Anh không còn cảm thấy đau đớn, mà chỉ thấy một sự nhẹ nhõm đáng sợ, như thể anh đang buông bỏ tất cả, đang để mặc cho số phận định đoạt.
Anh nhắm mắt lại, nước mắt chảy ra, nhưng không phải vì đau khổ, mà vì sự chấp nhận, vì sự hiểu ra rằng anh không thể chạy trốn khỏi chính mình, không thể trốn tránh quá khứ, không thể chối bỏ những gì mình đã làm.
Tiểu Hoa đứng dậy, quay lưng lại với căn phòng gương.
Cô ấy vuốt ve má mình, ngón tay chạm vào da thịt mát lạnh, cảm nhận sự hiện diện của máu trên đầu ngón tay, nhưng không còn cảm giác sợ hãi, mà chỉ là sự bình thản, một sự bình thản của kẻ đã nhìn thấy tận cùng của hư vô.
*"Phiên bản Rỗng ổn định,"* một giọng nói máy móc vang lên trong đầu cô, hoặc có thể là giọng của chính cô ấy nói bằng một tông độ vô cảm hoàn toàn, "Giao thức xác nhận: Thực thể Tiểu Hoa đã hợp nhất với phần thừa thãi.
Ký ức được khôi phục một phần.
Danh tính được xác lập lại.
Trạng thái: Thường Nhân.
Cấp độ: Ổn định."
Cô bước ra khỏi căn phòng, bước trên những mảnh gương vỡ, không còn nghe thấy tiếng nứt tách, không còn cảm thấy đau đớn.
Ánh mắt cô trở nên trống rỗng, vô hồn, nhưng sâu thẳm trong đó, một tia lửa nhỏ bé vẫn còn cháy, một tia lửa của sự nghi ngờ, của câu hỏi chưa được trả lời.
"Nơi An Toàn" vẫn còn ở đâu đó, nhưng giờ đây, cô không còn chắc chắn rằng đó là một địa điểm, hay là một trạng thái tâm trí, hay là một lời hứa dối trá mà chính cô đã tự tạo ra để lừa dối bản thân.
Và khi cô bước ra khỏi căn phòng, vào bóng tối bao trùm hành lang, cô nghe thấy một tiếng thì thầm, không phải từ cô bé, mà từ chính những bức tường, từ chính không gian xung quanh: *"Chào mừng trở lại, Tiểu Hoa.
Chu kỳ mới bắt đầu."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận