Chương 20
Cô đứng bất động giữa hành lang dài vô tận của tòa nhà ký túc xá cũ, nơi mùi ẩm mốc hòa quyện với mùi máu sắt loãng, tạo nên một thứ mùi hương đặc trưng của sự phân hủy chậm rãi.
Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy liên tục, phát ra tiếng rít xì xòe, như thể chính ánh sáng cũng đang bị đau đớn bởi sự hiện diện của cô.
Cảnh tượng cuối cùng vẫn ám ảnh trong tiềm thức cô: đôi mắt của người phụ nữ kia không còn là sự sợ hãi tột độ, mà là một sự tính toán lạnh lùng, một cái nhìn thấu suốt mọi lớp vỏ bọc mà Tiểu Hoa đang cố gắng duy trì.
Tiểu Hoa biết mình vừa mới "thức dậy" sau một chu kỳ sử dụng sức mạnh, và ký ức về những gì xảy ra trước đó đang vỡ vụn như những tấm kính vỡ, sắc nhọn và sắc lạnh cắt vào tâm trí cô từng mảnh một.
Cô bắt đầu di chuyển, từng bước chân nặng nề đặt xuống sàn nhà, nhưng đôi chân cô lại cảm thấy nhẹ bẫng, như thể chúng không thuộc về cơ thể này nữa.
Mỗi khi bàn chân cô chạm xuống, một cơn đau nhói lên ở cổ tay phải, nơi "Vết Xăm" vẫn đang nóng rực lên, đỏ ngầu như một vết bỏng mới.
Đó là dấu hiệu cảnh báo, một lời nhắc nhở tàn nhẫn từ thế giới rằng nó không bao giờ quên lãng, nó luôn ghi nhận mọi sai lệch, mọi sự tồn tại kép.
Tiểu Hoa cố gắng nhớ lại tên của cô gái kia, cố gắng ghép nối những mảnh vỡ ký ức còn sót lại, nhưng chỉ thấy một khoảng trống trắng xóa, đau đớn như bị cắt bỏ một phần não bộ.
Cô không nhớ mình đã làm gì, cô chỉ nhớ cảm giác thỏa mãn ghê gớm khi chứng kiến sự tan rã của thực tại xung quanh, và giờ đây, sự thỏa mãn đó đã chuyển hóa thành một nỗi sợ hãi vô hình, bao trùm lấy từng tế bào trong cơ thể cô.
Những cánh cửa gỗ mục nát hai bên hành lang đóng kín, nhưng Tiểu Hoa có thể nghe thấy tiếng thì thầm từ phía sau chúng.
Không phải tiếng của con người, mà là tiếng của những bức tường, tiếng của không gian đang thì thầm những bí mật mà chủ nhân của chúng đã cố tình lãng quên.
Cô dừng lại trước một cánh cửa, nơi có một vệt máu khô đen nhánh chảy dọc theo mép cửa.
Tay cô run rẩy, ngón tay chạm vào vết máu, và ngay lập tức, một hình ảnh lóe lên trong đầu cô: một bàn tay nhỏ bé, nắm chặt lấy tay cô, giọng nói của một đứa trẻ vang lên: "Đừng quên con, Tiểu Hoa." Hình ảnh biến mất nhanh chóng, để lại một cảm giác trống rỗng lạnh giá.
Ai là người đó?
Tại sao ký ức lại mơ hồ đến vậy?
Tiểu Hoa lắc đầu, cố gắng xua đuổi những hình ảnh đó, nhưng chúng vẫn bám riết lấy cô, như những bóng ma không có chủ.
Cô tiếp tục đi, bước qua những bóng tối dày đặc, nơi ánh sáng không thể với tới.
Ở cuối hành lang, một bóng người đứng đó, quay lưng lại với cô.
Bóng người đó không có đầu, không có tay, chỉ là một khối đen tối, tĩnh lặng và đáng sợ.
Tiểu Hoa ngừng bước, tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, nhưng cô không chạy.
Cô biết rằng chạy trốn là vô ích, thế giới này luôn tìm thấy cô, luôn ghi nhận sự hiện diện của cô.
Bóng người đó vẫn đứng đó, bất động, như một phần của kiến trúc tòa nhà, như một lời nhắc nhở rằng cô không bao giờ thực sự tách rời khỏi nơi này.
Một tiếng thì thầm vang lên, không phải từ bóng người, mà từ chính sâu thẳm trong tâm trí cô: "Chào mừng trở lại, Tiểu Hoa.
Chu kỳ mới bắt đầu."
Tiểu Hoa quay lưng lại với bóng người vô định, bước nhanh hơn về phía cầu thang dẫn xuống tầng hầm.
Cô cần tìm kiếm sự thật, hoặc ít nhất là một manh mối, bất kể giá phải trả.
Khi bước vào khu vực tầng hầm tối tăm, mùi hôi thối của rác thải và nước đọng nồng nặc hơn.
Ở đó, Kiến đang ngồi trên một chiếc thùng phi cũ, đôi mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào một cuốn sổ tay cũ kỹ.
Anh ta không ngẩng lên khi Tiểu Hoa đến gần, nhưng vai anh ta cứng đờ lại, báo hiệu sự cảnh giác.
"Ngươi vẫn còn ở đây," Kiến nói, giọng nói trầm thấp, mang theo một sự mệt mỏi sâu sắc.
"Ta đã nghĩ ngươi đã tan biến vào hư vô, như những thứ khác."
Tiểu Hoa ngồi xuống đối diện anh ta, không nói gì.
Cô đưa tay ra, để lộ "Vết Xăm" đang đỏ rực trên cổ tay.
Kiến nhìn nó, đôi mắt anh ta nheo lại, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự tò mò lạnh lùng.
"Nó vẫn còn đó," anh ta nói, như thể đang xác nhận một điều đã biết từ lâu.
"Thế giới vẫn đang theo dõi ngươi.
Ngươi không thể trốn tránh điều đó, Tiểu Hoa.
Càng trốn, nó càng bám chặt." Tiểu Hoa nhìn anh ta, ánh mắt trống rỗng nhưng ẩn chứa một sự tuyệt vọng ngầm.
"Tôi muốn biết," cô nói, giọng nói khô khan, "Tại sao tôi lại ở đây?
Tại sao tôi không nhớ gì cả?"
Kiến đóng cuốn sổ tay lại, tiếng bốp nhỏ vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Anh ta nhìn Tiểu Hoa, ánh mắt trở nên phức tạp, xen lẫn giữa sự nghi ngờ và một thứ gì đó giống như lòng trắc ẩn.
"Kiến ức không phải là thứ có thể lấy lại bằng cách hỏi," anh ta nói, giọng trầm xuống.
"Nó là thứ phải được trả giá.
Và giá của nó thường là máu, hoặc linh hồn." Tiểu Hoa nắm chặt tay lại, móng tay cắm vào lòng bàn tay, nhưng cô không cảm thấy đau.
"Tôi không quan tâm đến giá," cô nói, "Tôi chỉ muốn biết sự thật.
Dù đó là sự thật tàn nhẫn đến đâu."
Kiến đứng dậy, bước lại gần Tiểu Hoa, cúi xuống để nhìn thẳng vào mắt cô.
"Ngươi muốn biết sự thật về 'Vết Xăm' hay về chính ngươi?" anh ta hỏi, giọng nói nhẹ nhưng sắc bén như dao.
Tiểu Hoa không trả lời, nhưng sự im lặng của cô đã là câu trả lời.
Kiến thở dài, một tiếng thở dài đầy mệt mỏi.
"Nếu ngươi muốn đi tiếp, ngươi sẽ phải theo ta.
Nhưng hãy nhớ rằng, mỗi bước chân của ngươi là một bước vào vực thẳm.
Ta không thể đảm bảo rằng ngươi sẽ trở lại với tâm trí vẹn nguyên." Tiểu Hoa gật đầu, một cử chỉ đơn giản nhưng mang theo sự quyết tâm của kẻ đã không còn gì để mất.
"Dẫn tôi đi," cô nói.
Kiến dẫn Tiểu Hoa qua những lối đi ngầm ẩm ướt, nơi những bức tường phủ đầy rêu mốc và những ký tự kỳ lạ được khắc sâu vào bê tông.
Những ký tự này không phải là ngôn ngữ của con người, mà là những dấu hiệu của một thứ gì đó cổ xưa, của một thứ gì đó mà thế giới hiện tại cố gắng che giấu.
"Đây là nơi Bộ Máy Điều Hành lưu trữ dữ liệu," Kiến nói, giọng nói vang lên trong không gian hẹp.
"Nhưng nó không còn hoạt động.
Nó đã bị bỏ hoang từ lâu, hoặc ít nhất là phần mà ta biết." Tiểu Hoa nhìn quanh, cảm thấy một sự bất an lan tỏa.
Không khí ở đây nặng nề, như thể chính không gian đang cố gắng đè nén cô.
Ở cuối hành lang, một cánh cửa sắt lớn đứng sừng sững, bị rỉ sét và bao phủ bởi bụi bặm.
Kiến bước lại gần, đặt tay lên cánh cửa.
"Mở nó ra," anh ta nói, nhưng không có lực nào được sử dụng.
Thay vào đó, cánh cửa tự động mở ra, như thể nó chờ đợi sự hiện diện của họ.
Bên trong là một căn phòng rộng lớn, đầy những máy chủ cũ kỹ, đèn LED nhấp nháy yếu ớt.
Ở giữa phòng, một màn hình lớn vẫn còn sáng, hiển thị những dòng mã chạy liên tục.
Tiểu Hoa bước vào, cảm thấy "Vết Xăm" trên cổ tay nóng lên dữ dội, như thể nó đang phản ứng với những dữ liệu này.
Kiến đi đến một bàn điều khiển, bắt đầu gõ phím.
Những dòng mã trên màn hình thay đổi, hiển thị hình ảnh của những người trùng sinh, những "lỗi" mà Bộ Máy Điều Hành đang tìm cách loại bỏ.
"Xem này," Kiến nói, chỉ vào một hình ảnh.
Đó là một cô gái, với "Vết Xăm" tương tự như của Tiểu Hoa.
"Đây là chị gái ta.
Cô ấy đã bị xóa sạch ký ức, bị coi là một thực thể lỗi.
Và giờ, ta muốn tìm lại phần nào đó của cô ấy, dù chỉ là một mảnh vỡ." Tiểu Hoa nhìn hình ảnh đó, cảm thấy một sự đồng cảm lạ lùng.
"Cô ấy giống tôi," cô nói, giọng nói run rẩy.
"Chúng ta đều là những mảnh vỡ của cùng một thứ."
Kiến quay lại nhìn cô, ánh mắt anh ta tối sầm lại.
"Đừng nói dối ta, Tiểu Hoa.
Ngươi không giống cô ấy.
Ngươi là thứ gì đó khác.
Ngươi là nguyên nhân của sự sụp đổ này." Tiểu Hoa lùi lại, tim cô đập mạnh.
"Tôi không hiểu," cô nói, "Tôi chỉ muốn tìm 'Nơi An Toàn'." "Nơi An Toàn không tồn tại," Kiến nói, giọng nói lạnh lùng.
"Nó là một lời nói dối mà chính ngươi đã tạo ra để trốn tránh thực tại.
Và giờ, ngươi phải đối mặt với nó."
Màn hình máy tính suddenly sáng lên dữ dội, ánh sáng trắng xóa làm mù mắt Tiểu Hoa.
Những dòng mã biến mất, thay vào đó là một hình ảnh video.
Đó là Tiểu Hoa, nhưng ở một thời điểm khác, với ánh mắt lạnh lùng và vô cảm.
"Phiên bản Rỗng ổn định," giọng nói của Tiểu Hoa trong video vang lên, "Giao thức xác nhận: Thực thể Tiểu Hoa đã hợp nhất với phần thừa thãi.
Ký ức được khôi phục một phần.
Danh tính được xác lập lại." Tiểu Hoa đứng chết lặng, cảm giác như thế giới xung quanh đang sụp đổ.
tôi?" cô thì thầm, giọng nói không còn vững vàng.
Kiến nhìn cô, ánh mắt anh ta không còn là sự nghi ngờ, mà là sự thương hại.
"Đúng vậy," anh ta nói.
"Ngươi không phải là người đầu tiên.
Ngươi là bản sao, là phiên bản lỗi của chính ngươi.
Và ngươi đã xóa ký ức của 'Hoa' trong lần tái sinh trước, vì ngươi không thể chịu đựng được sự thật rằng ngươi đã giết chết cô ấy." Tiểu Hoa lắc đầu, cố gắng phủ nhận.
điều đó không thể..." Nhưng giọng nói trong video tiếp tục: "Hoa là bản sao bị lỗi.
Cô ấy là gánh nặng.
Để thế giới ổn định, cô ấy phải bị xóa bỏ.
Và ta, Tiểu Hoa, là người thực sự."
Tiểu Hoa gục xuống, đầu cô va vào sàn nhà lạnh lẽo.
Những ký ức bị chôn vùi giờ đang tràn về, không phải dưới dạng hình ảnh, mà là dưới dạng cảm xúc.
Cô nhớ cảm giác đau đớn khi cầm vũ khí, nhớ ánh mắt tuyệt vọng của Hoa, nhớ sự lạnh lùng khi nhấn nút xóa.
"Tôi đã làm điều đó," cô thì thầm, nước mắt chảy ra, nhưng không phải vì đau khổ, mà vì sự chấp nhận.
"Tôi đã giết cô ấy.
Để tồn tại." Kiến đứng đó, im lặng, nhìn cô với ánh mắt phức tạp.
"Và giờ, ngươi phải sống với điều đó," anh ta nói.
"Đó là giá của sự trùng sinh."
Tiểu Hoa đứng dậy, wipe nước mắt, ánh mắt cô giờ đây trở nên trống rỗng hơn bao giờ hết, nhưng sâu thẳm trong đó là một sự quyết tâm mới.
"Tôi sẽ không bỏ cuộc," cô nói, giọng nói lạnh lùng.
"Tôi sẽ tìm ra 'Nơi An Toàn', dù đó là một ảo tưởng.
Tôi sẽ tìm lại sự thật, dù nó có giết chết tôi." Kiến nhìn cô, gật đầu nhẹ.
"Ta sẽ giúp ngươi," anh ta nói, "Nhưng không phải vì lòng tốt.
Ta cần ngươi để tìm lại chị gái ta.
Chúng ta có cùng một mục đích, dù khác nhau."
Họ cùng nhau bước ra khỏi căn phòng máy chủ, bước vào bóng tối của tầng hầm.
Bên ngoài, trời đang bắt đầu tối, những đám mây đen kéo đến, che khuất ánh trăng.
Tiểu Hoa nhìn lên bầu trời, cảm thấy "Vết Xăm" trên cổ tay nóng lên một lần nữa, nhưng lần này, nó không còn là sự cảnh báo, mà là một lời hứa.
"Chu kỳ mới bắt đầu," cô thì thầm, nhớ lại tiếng thì thầm từ những bức tường.
Nhưng lần này, cô không sợ hãi.
Cô sẵn sàng đối mặt với nó.
Khi họ bước ra khỏi tòa nhà, một bóng người khác xuất hiện ở cuối con đường.
Nó không vô định như bóng người trước đó, mà có hình dáng rõ ràng, mặc một bộ đồ đen, đội một chiếc mũ rộng vành.
Nó đứng đó, im lặng, nhìn Tiểu Hoa với một ánh mắt thấu suốt.
Tiểu Hoa ngừng bước, tim cô đập thình thịch.
"Ai là người đó?" cô hỏi, giọng nói run rẩy.
Kiến nhìn theo hướng cô nhìn, đôi mắt anh ta nheo lại.
"Đó là Giám Đốc Minh," anh ta nói, giọng nói trầm xuống.
"Người duy trì trật tự tuyệt đối.
Và hắn đang đến đây để thanh trừng ngươi."
Tiểu Hoa nhìn bóng người đó, cảm thấy một sự sợ hãi mới lạ.
Nhưng bên cạnh sự sợ hãi đó là một sự tò mò.
"Hắn muốn gì?" cô hỏi.
"Hắn muốn xóa bỏ ngươi," Kiến nói.
"Nhưng có lẽ, hắn cũng muốn biết sự thật về chính mình." Bóng người đó bắt đầu di chuyển về phía họ, bước chân nhẹ nhàng nhưng chắc chắn.
Tiểu Hoa nắm chặt tay, chuẩn bị cho cuộc đối đầu sắp tới.
Cô không biết kết quả sẽ ra sao, nhưng cô biết rằng cô không thể chạy trốn nữa.
Thế giới này đã ghi nhận cô, và giờ, cô phải đối mặt với nó.
Khi bóng người đó đến gần, anh ta nâng chiếc mũ lên, để lộ khuôn mặt lạnh lùng và vô cảm.
Đó là Giám Đốc Minh, nhưng đôi mắt của hắn không phải là sự thù hận, mà là một sự buồn bã sâu sắc.
"Chào mừng trở lại, Tiểu Hoa," hắn nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền.
"Ta đã chờ ngươi từ lâu." Tiểu Hoa nhìn hắn, không nói gì.
Cô biết rằng cuộc trò chuyện này sẽ thay đổi mọi thứ.
Và khi hắn bước lại gần, cô nghe thấy một tiếng thì thầm từ sâu thẳm trong tâm trí mình, một giọng nói mà cô chưa từng nghe thấy trước đây: "Hãy nhớ lấy, Tiểu Hoa.
Sự thật không bao giờ tàn nhẫn bằng ảo tưởng."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận