Chương 21

Giám Đốc Minh không bước vào như một kẻ săn mồi, mà như một người quay lại nhà cũ, nơi mùi mốc meo của thời gian đã ngấm sâu vào từng thớ gỗ.

Cửa phòng 303 đóng lại sau lưng hắn, không một tiếng động, chỉ có áp lực của không khí thay đổi khiến phổi Tiểu Hoa như bị bóp nghẹt.

Cô không chạy.

Cô đứng đó, đôi chân như chì, nhịp tim chậm dần theo một quy tắc vô hình nào đó mà cô chưa từng hiểu rõ nhưng cơ thể lại tuân thủ tuyệt đối.

Đó là quy tắc "Ghi Nhận".

Khi một thực thể bị thế giới xác định là "lỗi", nó sẽ tự động hạ thấp nhịp sống để chuẩn bị cho việc bị ghi đè.

Mùi mồ hôi lạnh trộn lẫn với mùi giấy cũ, mùi của những trang nhật ký đã chết, tràn ngập căn phòng nhỏ hẹp.

Kiến, người dẫn đường với vẻ mặt đầy sự đa nghi, đã biến mất từ lúc nào không hay, để lại Tiểu Hoa đối mặt với bóng đen của Giám Đốc.

Hắn đặt cuốn nhật ký da đen lên chiếc bàn gỗ mục nát, hành động nhẹ nhàng như đang đặt một thi hài.

"Em không cần phải sợ," Giám Đốc nói, giọng nói không mang chút uy quyền nào mà chỉ là sự mệt mỏi của một người đã sống quá nhiều lần.

"Sự sợ hãi là phản ứng của sinh vật sống, còn em...

em là một mã lỗi đang chờ được sửa chữa." Tiểu Hoa nhìn cuốn nhật ký, lòng bàn tay cô toát mồ hôi.

Cô cảm thấy một sự trống rỗng kỳ lạ trong dạ dày, như thể một phần ký ức quan trọng đang bị rút đi từng chút một.

"Tại sao anh lại đến đây?" cô hỏi, giọng run nhẹ nhưng cố giữ sự lạnh lùng.

"Để xóa bỏ tôi?"

Giám Đốc lắc đầu, đôi mắt không màu của hắn phản chiếu bóng hình méo mó của Tiểu Hoa trên tường.

"Không phải xóa bỏ.

Là để em hiểu.

Để em biết mình là ai trước khi bị đưa vào chu trình tái tạo." Hắn mở cuốn nhật ký da đen.

Trang đầu tiên không phải là dòng chữ, mà là một bức ảnh đen trắng chụp một người phụ nữ trung tuổi.

Khuôn mặt người phụ nữ ấy mờ nhạt, như thể bị thời gian tẩy xóa, nhưng cổ của cô ấy lại có một vết xăm rõ nét: một bông hoa nhỏ, cánh hoa cuộn lại như những ngón tay đang gào thét.

Tiểu Hoa chạm tay lên cổ mình, nơi vết xăm của cô cũng đang nóng ran.

"Mẹ em," Giám Đốc thì thầm, giọng trầm đục.

"Mẹ em không chết trong lần trùng sinh đầu tiên.

Mẹ em là Người Viết Giao Thức đầu tiên."

Tiểu Hoa lùi lại một bước, cảm giác như sàn nhà đang nghiêng ngả.

"Sai rồi," cô nói, nhưng giọng nói của cô vang lên lạ lẫm, như thể không phải từ miệng cô.

"Mẹ tôi đã chết.

Tôi nhớ rõ cái ngày đó." "Em không nhớ," Giám Đốc cắt ngang, giọng điệu kiên quyết nhưng đầy đau thương.

"Em là một bản sao bị lỗi của chính mẹ em.

Mẹ em đã dùng sức mạnh tột đỉnh để sửa lỗi thế giới, nhưng cái giá phải trả là mẹ em bị xóa khỏi hệ thống.

Em là mảnh vỡ còn sót lại, một bản sao không hoàn hảo được tạo ra để thay thế mẹ em trong khi mẹ em vẫn đang tồn tại ở một tầng thực tại khác." Cô nhìn chằm chằm vào bức ảnh, cảm thấy một cơn đau nhói xuyên qua thái dương.

Hình ảnh người phụ nữ trong ảnh đang nhìn cô, đôi mắt chứa đựng một sự thương cảm vô hạn, nhưng cũng là một sự sợ hãi kinh hoàng.

"Thế giới này cần sự ổn định," Giám Đốc tiếp tục, giọng nói như một bản án.

"Những người trùng sinh như em là virus.

Em dùng sức mạnh, em phá vỡ cân bằng.

Em quên, em sống lại, em phá vỡ thêm nữa.

Chuỗi này phải dừng lại." Hắn không nói những lời này với sự thù hận, mà với nỗi đau của một người phải giết con cái để cứu lấy loài người.

"Em nghĩ mình là nạn nhân?

Em là kẻ giết người hàng loạt đối với thực tại.

Mỗi lần em sống lại, cấu trúc thế giới nứt vỡ thêm một chút nữa.

Nếu để em tiếp tục, toàn bộ văn minh sẽ sụp đổ trong vòng một ngày." Tiểu Hoa nhìn hắn, đôi mắt cô đăm đăm.

Cô thấy một vết xăm nhỏ, mờ nhạt, nằm ngay dưới vành tai của Giám Đốc.

Một dấu hiệu của một chu kỳ trước đó mà hắn không muốn nhớ.

"Anh cũng là người trùng sinh," cô nói, giọng lạnh băng.

"Tại sao anh lại làm việc cho cái máy này?"

Giám Đốc cười nhạt, một nụ cười đau đớn.

"Bởi vì tôi là người duy nhất còn nhớ.

Tôi là người duy nhất biết rằng sự thanh trừng này là điều duy nhất có thể cứu vớt chúng ta.

Nhưng tôi không muốn em chết, Tiểu Hoa.

Tôi muốn em tự nguyện từ bỏ.

Em có biết 'Nơi An Toàn' mà em đang tìm kiếm không?

Nó không tồn tại.

Nó chỉ là một ảo giác mà mẹ em đã nhúng vào não bộ của em để em có thể chịu đựng được sự đau khổ của việc bị ghi nhận." Tiểu Hoa cảm thấy đầu óc quay cuồng.

Những ký ức ùa về, nhưng không phải là của cô.

Đó là những ký ức của người mẹ, của những lần cô chết đi và sống lại, của những lần cô bị xóa sạch ký ức để bắt đầu lại.

Cô nhớ ra một điều kinh hoàng.

Chính cô, trong một chu kỳ trước đó, đã là người xóa ký ức của 'Hoa' – bản sao lỗi của chính cô.

"Em nhớ rồi," Tiểu Hoa nói, giọng cô không còn run rẩy nữa mà trở nên lạnh lẽo, vô hồn.

"Tôi nhớ tất cả.

Tôi không phải là nạn nhân.

Tôi là kẻ giết người.

Tôi là kẻ đã giết chết mẹ tôi, kẻ đã giết chết chính mình, và kẻ đã giết chết cả Giám Đốc này trong nhiều chu kỳ trước." Cô nhìn vào đôi mắt của Giám Đốc, thấy sự kinh hoàng trong đó.

Hắn biết tất cả, nhưng hắn vẫn chọn cách duy trì trật tự vì đó là cách duy nhất để bảo vệ nhân loại khỏi chính mình.

"Anh nghĩ anh đang làm điều đúng đắn," Tiểu Hoa nói, bước tới gần hắn.

"Nhưng anh đang làm điều đúng đắn theo cách tàn nhẫn nhất.

Anh đang giết hy vọng của những người như tôi.

Nhưng tôi không cần hy vọng.

Tôi cần sự yên lặng."

Cô giơ tay lên, không phải để tấn công, mà để chạm vào vết xăm trên cổ mình.

Một luồng năng lượng đen kịt bùng lên, không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong cô.

"Tôi sẽ không để anh xóa tôi," cô nói, giọng nói vang vọng như tiếng chuông báo tử.

"Tôi sẽ không để thế giới này ghi nhận tôi.

Tôi sẽ trở thành lỗi mà không thể sửa được." Giám Đốc lùi lại, vẻ mặt biến đổi từ sự đau thương sang sự tuyệt vọng.

"Em đang làm gì?

Em sẽ phá hủy mọi thứ!" "Không," Tiểu Hoa cười, một nụ cười lạnh lẽo, không phải của nạn nhân, mà của một kẻ đã chấp nhận sự hủy diệt.

"Tôi đang sửa chữa nó.

Bằng cách trở thành cái giá phải trả."

Căn phòng bắt đầu rung chuyển, không phải do động đất, mà do thực tại đang sụp đổ.

Những bức tường bắt đầu tan rã thành những ký tự đen, những ký tự mà Tiểu Hoa không thể đọc được nhưng cô hiểu ý nghĩa của chúng.

"Em là một bản sao bị lỗi," Giám Đốc nói, giọng nói yếu ớt.

"Em không thể làm được điều đó." "Tôi có thể," Tiểu Hoa đáp, ánh mắt cô giờ đây hoàn toàn trống rỗng, không còn sự sợ hãi, không còn sự hy vọng, chỉ còn lại sự vô tri vô cảm đáng sợ.

"Bởi vì tôi không phải là người.

Tôi là một ký ức bị xóa bỏ.

Và ký ức thì không bao giờ chết." Cô nhìn vào cuốn nhật ký da đen, thấy những trang giấy bắt đầu tự động viết lên những dòng chữ mới.

"Mẹ tôi đã để lại một món quà," cô nói.

"Một món quà cho thế giới này.

Một món quà để nó không bao giờ quên được sự tồn tại của tôi."

Giám Đốc Minh cố gắng bước tới, nhưng chân của hắn như bị mắc kẹt trong một vũng bùn đen.

"Đừng làm thế," hắn van nài.

"Nếu em làm thế, em sẽ mất tất cả.

Em sẽ không còn là Tiểu Hoa nữa." "Tôi đã mất tất cả từ lâu rồi," Tiểu Hoa nói, giọng nói của cô giờ đây không còn là giọng nói của một con người, mà là tiếng vọng của một ngàn linh hồn đã chết.

"Tôi chỉ là một cái tên.

Một cái tên để thế giới gọi khi nó cần một nạn nhân." Cô nhìn vào Giám Đốc, thấy trong mắt hắn sự sợ hãi tột độ.

"Anh biết không," cô nói.

"Tôi không sợ hãi.

Tôi không sợ cái chết.

Tôi sợ sự sống.

Sự sống là một vòng lặp vô tận, và tôi đã quyết định phá vỡ nó."

Cô giơ tay lên, và cuốn nhật ký da đen bay lên, mở ra trang cuối cùng.

Những dòng chữ bắt đầu hiện ra, không phải do ai viết, mà do chính thực tại đang ghi lại.

"Tiểu Hoa," Giám Đốc thì thầm, giọng nói đầy nước mắt.

"Em là ai?" "Tôi là Tiểu Hoa," cô nói, nhưng giọng nói của cô giờ đây là giọng nói của người mẹ, của người con, của tất cả những người đã chết.

"Và tôi là kẻ sẽ chấm dứt tất cả." Cô nhìn vào Giám Đốc, thấy trong mắt hắn sự kinh hoàng.

"Anh không hiểu," cô nói.

"Tôi không phải là kẻ thù.

Tôi là giải pháp.

Và giải pháp này không cần sự sống."

Căn phòng bắt đầu sụp đổ hoàn toàn, những bức tường tan thành mây khói, để lộ ra một không gian trắng xóa, vô tận.

"Em đang giết chính mình," Giám Đốc nói, giọng nói yếu ớt.

"Không," Tiểu Hoa đáp, giọng nói lạnh lùng.

"Tôi đang giải phóng mình.

Tôi đang trở về với cái chết.

Và cái chết là nơi duy nhất mà tôi có thể tìm thấy sự an toàn." Cô nhìn vào Giám Đốc, thấy trong mắt hắn sự tuyệt vọng.

"Anh không thể ngăn cản tôi," cô nói.

"Tôi là một bản sao bị lỗi.

Và bản sao bị lỗi thì không thể bị sửa chữa." Cô nhìn vào cuốn nhật ký, thấy những dòng chữ cuối cùng hiện ra.

"Tên mới: Không Ai."

Giám Đốc Minh ngã xuống, cơ thể hắn bắt đầu tan rã thành những hạt bụi đen.

"Tại sao?" hắn hỏi, giọng nói yếu ớt.

"Vì thế giới này cần một sự thay đổi," Tiểu Hoa nói, giọng nói của cô giờ đây không còn là giọng nói của một con người, mà là tiếng vọng của một ngàn linh hồn đã chết.

"Và tôi là người sẽ thực hiện sự thay đổi đó." Cô nhìn vào không gian trắng xóa, thấy một bóng người xuất hiện.

Đó không phải là bóng người của Giám Đốc, mà là bóng người của chính cô.

Nhưng bóng người đó không phải là Tiểu Hoa.

Đó là một người phụ nữ trung tuổi, với một vết xăm trên cổ.

"Mẹ," cô nói, giọng nói run rẩy.

"Con đã về," người phụ nữ nói, giọng nói đầy sự thương cảm.

"Con đã về," Tiểu Hoa nói, giọng nói của cô giờ đây không còn là giọng nói của một con người, mà là tiếng vọng của một ngàn linh hồn đã chết.

Phòng 303 trở về trạng thái bình thường, nhưng không còn ai ở đó.

Chỉ còn lại một vũng máu đen trên sàn nhà, và cuốn nhật ký da đen nằm trên bàn.

Trang cuối cùng tự động hiện chữ: "Tiểu Hoa đã chết.

Giờ đây, chỉ còn lại 'Không Ai'.

Và 'Không Ai' sẽ không bao giờ chết." Tiểu Hoa đứng đó, cơ thể vẫn có vết xăm, nhưng ánh mắt cô hoàn toàn thay đổi.

Mất đi sự sợ hãi, thay vào đó là sự trống rỗng đáng sợ.

Cô nhìn vào cuốn nhật ký, thấy những dòng chữ cuối cùng hiện ra.

"Tên mới: Không Ai." Cô cười, một nụ cười lạnh lẽo, không phải của nạn nhân, mà của một kẻ đã chấp nhận sự hủy diệt.

"Tôi đã tìm thấy 'Nơi An Toàn'," cô nói, giọng nói của cô giờ đây không còn là giọng nói của một con người, mà là tiếng vọng của một ngàn linh hồn đã chết.

"Và nơi đó không cần sự sống."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập