Chương 22
Cô tỉnh dậy trên sàn nhà lạnh lẽo, cơ thể tê liệt như một con búp bê bị rút hết dây điều khiển.
Cảm giác đầu tiên không phải là đau đớn, mà là sự vắng lặng đáng sợ của bàn tay phải.
Cô siết chặt ngón tay, nhưng không có phản hồi nào từ cơ bắp, không có nhịp đập của mạch máu.
Khi cô đưa mắt xuống, một tiếng rít nhỏ thoát khỏi cổ họng cô.
Trên da thịt trắng bệch của cánh tay, một vết xăm mới đang lan rộng.
Nó không phải là mực vẽ, mà là một thứ chất lỏng đen ngòm, sống động như một con sâu đang bò dưới da, uốn lượn thành hình một con mắt khép hờ.
Đó là "Vết Xăm Chu Kỳ 3".
Thế giới này không bao giờ cho phép sự tồn tại của những kẻ trùng sinh ẩn nấp.
Nó luôn biết.
Ánh sáng từ khe cửa hắt vào, nhưng không chiếu sáng căn phòng mà làm nó tối sầm hơn, như thể bóng tối đang nuốt chửng mọi photon ánh sáng.
Tiểu Hoa cố gắng ngồi dậy, nhưng trọng lực dường như đã thay đổi, ép vai cô xuống sàn.
Cô nhìn chằm chằm vào con mắt trên tay mình, nó mở ra một khe hẹp, nhìn lại cô với sự vô cảm của một thực thể không có linh hồn.
Trong đầu cô, những mảnh ký ức vỡ vụn va chạm nhau như những viên đá sắc nhọn.
Cô nhớ mình đã chết.
Cô nhớ mình đã bị xóa.
Nhưng tại sao cô lại thức dậy với một vết thương mới?
Vết xăm này không chỉ là dấu hiệu nhận diện; nó là một lời nguyền, một bản án tử hình được ký bởi chính định mệnh của cô.
Nó là bằng chứng cho thấy "Bộ Máy Điều Hành" đã phát hiện ra sự cố.
Tiếng bước chân vang lên từ bên ngoài, đều đặn và lạnh lùng.
Không phải tiếng giày da của lực lượng cảnh sát "Người Ghi Nhận" mà cô từng nghe trong những giấc mơ kinh hoàng.
Tiếng bước chân này nhẹ hơn, mang theo nhịp điệu của một người già, nhưng lại có cái gì đó khiến da gà nổi lên khắp người.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Không phải tiếng gõ của người muốn vào, mà là tiếng gõ của người đang kiểm tra xem cửa có khóa chặt không.
Quyết liệt.
"Tiểu Hoa à," một giọng nói vang lên, ấm áp nhưng mang theo một sự giả tạo kinh hoàng.
"Bà mang bánh đến đây cho cháu.
Cháu không nên ăn một mình trong lúc này."
Tiểu Hoa nín thở.
Giọng nói đó.
Nó vang vọng trong ký ức của cô như một hồi chuông báo động.
Người hàng xóm trong chu kỳ thứ nhất.
Người phụ nữ đã chết trong một vụ hỏa hoạn khi cô còn là một đứa trẻ, hoặc ít nhất là đó là những gì cô nghĩ.
Nhưng tại sao bà ấy lại ở đây?
Tại sao bà ấy lại gõ cửa?
Trong thế giới này, những kẻ đã chết không thể quay lại, trừ khi họ là những "Bản Sao Bị Lỗi" như cô.
Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực cô và tiếng mực đen trên tay đang lan ra thêm một milimet nữa.
Cánh cửa mở ra nhẹ nhàng, không một tiếng động của bản lề.
Một người phụ nữ trung niên bước vào.
Dáng người gầy guộc, áo dài màu xám xịt, tay cầm một chiếc hộp bánh cũ kỹ.
Khuôn mặt bà ấy quen thuộc đến rợn người, nhưng cũng xa lạ đến mức đáng sợ.那双 mắt của bà Hai không có tròng đen, chỉ là hai mảng trắng đục, như thể mắt kính đã bị xóa đi màu sắc.
Bà ấy không nhìn vào Tiểu Hoa, mà nhìn vào vết xăm trên tay cô.
bà là ai?" Tiểu Hoa lắp bắp, giọng nói của cô khàn đặc, như thể cô đã hét lên trong vô vọng suốt cả một thế kỷ.
"Bà đã chết.
Tôi đã chứng kiến cái chết của bà."
Bà Hai cười, một nụ cười khô khốc, không hề có sự vui vẻ.
Chết chỉ là một trạng thái tạm thời, Tiểu Hoa.
Trong Giao thức Sinh Tồn này, cái chết chỉ là một nút 'reset'.
Bà không chết, bà chỉ...
bị lưu trữ.
Và giờ, bà trở lại để đưa cháu đi." Bà ấy bước vào, đóng cửa lại phía sau lưng mình.
Không khí trong phòng lập tức trở nên ngột ngạt, như thể oxy đã bị rút sạch.
"Cháu nghĩ bà là ai?
Một người hàng xóm?
Một ký ức?" Bà Hai đặt chiếc hộp bánh lên bàn, tiếng va chạm vang lên như một tiếng chuông cảnh báo.
"Bà là người duy nhất biết rằng cháu là một bản sao bị lỗi.
Và bà là người duy nhất có thể giúp cháu thoát khỏi vòng lặp này."
Tiểu Hoa lùi lại, lưng cô chạm vào tường lạnh ngắt.
"Bà đang nói gì?
Bà muốn làm gì với tôi?" Cô nhìn vào vết xăm, nó đang rung lên nhẹ, như thể đang phản ứng với sự hiện diện của người phụ nữ.
"Bà không thể là bà Hai.
Bà Hai đã chết trong ngọn lửa.
Tôi đã thấy xác bà cháy thành tro."
"Tro bụi," bà Hai nói, giọng điệu đầy mỉa mai, "chỉ là những hạt bụi đen mà thôi.
Tro bụi không thể che giấu sự thật.
Cháu nghĩ bà là kẻ thù?
Không, cháu à.
Bà là người bảo vệ.
Người bảo vệ duy nhất còn lại của những kẻ bị loại bỏ." Bà Hai bước tới, đôi mắt trắng đục của bà nhìn xuyên qua Tiểu Hoa.
"Cháu không hiểu, phải không?
Cháu nghĩ mình đang chạy trốn?
Cháu nghĩ mình đang tìm 'Nơi An Toàn'?
Không có nơi an toàn, Tiểu Hoa.
Chỉ có những chu kỳ.
Và mỗi chu kỳ, thế giới này trở nên lỗi thời hơn, vỡ vụn hơn."
Tiểu Hoa cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc theo cột sống.
"Bà đang thao túng tôi.
Bà muốn tôi ngừng kháng cự.
Bà muốn tôi chấp nhận số phận."
"Kháng cự?" Bà Hai lắc đầu, giọng nói trở nên lạnh lẽo hơn.
"Cháu nghĩ kháng cự sẽ thay đổi gì?
Cháu đã thử rồi, phải không?
Cháu đã chết bao nhiêu lần?
Bao nhiêu lần cháu đã cố gắng tìm cách xóa bỏ vết xăm?
Bao nhiêu lần cháu đã cố gắng trốn tránh 'Bộ Máy Điều Hành'?
Và kết quả là gì?
Cháu vẫn ở đây.
Cháu vẫn là một bản sao bị lỗi.
Và bây giờ, vết xăm của cháu đã chuyển sang Chu Kỳ 3.
Điều đó có nghĩa là thế giới đã nhận diện được sự hiện diện của cháu.
Cháu không còn là một con người nữa, Tiểu Hoa.
Cháu là một lỗi hệ thống."
Bà Hai đưa tay ra, chỉ vào bức ảnh gia đình trên bàn.
Đó là một bức ảnh cũ, màu vàng ố.
Trong đó, Tiểu Hoa đang cười, nhưng khuôn mặt cô ấy không phải là khuôn mặt của Tiểu Hoa hiện tại.
Đó là khuôn mặt của một người khác, một người phụ nữ trung niên, với một vết xăm trên cổ.
"Nhìn đi, Tiểu Hoa.
Nhìn xem ai là người trong ảnh đó.
Đó không phải là cháu.
Đó là người đã sống trước cháu.
Đó là 'Hoa'.
Người mà cháu đã xóa ký ức trong lần tái sinh trước.
Cháu là bản sao của Hoa.
Và Hoa là bản sao của một người khác nữa.
Chu kỳ này không có điểm dừng."
Tiểu Hoa nhìn vào bức ảnh, cảm giác như có ai đó đang xé toạc não bộ cô ra.
không thể nào.
Tôi là Tiểu Hoa.
Tôi là người duy nhất."
"Bạn không phải là người duy nhất," bà Hai nói, giọng nói của bà giờ đây vang vọng như tiếng nói của một ngàn linh hồn.
"Bạn chỉ là một mảnh vỡ.
Một mảnh vỡ đang cố gắng lắp ghép lại thành một hình tròn.
Nhưng hình tròn đó không bao giờ hoàn chỉnh.
Thế giới này là một 'Giao thức Sinh Tồn' đang lỗi thời.
Nó không thể chịu đựng thêm nhiều bản sao bị lỗi nữa.
Nếu không loại bỏ chúng, toàn bộ cấu trúc thực tại sẽ sụp đổ.
Và nếu thực tại sụp đổ, tất cả sẽ chết.
Bao gồm cả bạn."
Tiểu Hoa cảm thấy một cơn lạnh buốt chạy dọc theo cơ thể.
"Vậy bà muốn gì?
Bà muốn tôi tự sát?
Bà muốn tôi chấp nhận bị xóa?"
"Không," bà Hai lắc đầu, một vẻ thương cảm hiện rõ trên khuôn mặt.
"Bà muốn cháu hiểu.
Cháu không thể chống lại 'Bộ Máy Điều Hành'.
Cháu không thể tìm thấy 'Nơi An Toàn'.
Vì 'Nơi An Toàn' không tồn tại.
Nó chỉ là một ảo tưởng do chính ký ức của cháu tạo ra.
Cháu cần phải chấp nhận rằng cháu là một phần của quá trình thanh lọc.
Cháu cần phải chấp nhận rằng sự tồn tại của cháu là một lỗi.
Và lỗi thì phải được sửa chữa."
Tiểu Hoa cảm thấy một cơn đau nhói dữ dội ở đầu.
Những ký ức ập đến như một con sóng thần.
Cô nhớ mình đã sống.
Cô nhớ mình đã chết.
Cô nhớ mình đã bị xóa.
Và cô nhớ mình đã xóa ký ức của 'Hoa'.
Cô nhớ mình là kẻ giết người.
Cô nhớ mình là kẻ giết chính mình.
"Bà nói dối," cô thì thầm, giọng nói run rẩy.
"Bà nói dối.
Tôi không phải là một bản sao bị lỗi.
Tôi là một con người.
Tôi có quyền sống."
"Quyền sống?" Bà Hai cười lớn, tiếng cười vang lên như tiếng vỡ của thủy tinh.
"Quyền sống?
Trong một thế giới đang sụp đổ?
Trong một thế giới nơi những kẻ trùng sinh bị coi là virus?
Cháu không có quyền sống, Tiểu Hoa.
Cháu chỉ có quyền bị xóa.
Và bà sẽ giúp cháu làm điều đó."
Tiểu Hoa nhìn vào vết xăm trên tay mình.
Nó đang nóng lên, như thể đang đốt cháy da thịt.
Cô cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ đang trỗi dậy trong cô.
Đó không phải là sức mạnh của sự sống, mà là sức mạnh của sự hủy diệt.
Cô không chọn cả hai.
Cô không chọn sống, cũng không chọn chết.
Cô chọn con đường thứ ba: "Diệt trừ nguồn gốc".
Cô nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức vào vết xăm.
Cô không cố gắng xóa nó đi.
Cô cố gắng phá hủy chính cơ chế "Ghi Nhận" trong tâm trí cô.
Cô cố gắng xóa bỏ hoàn toàn ý thức về bản thân.
"Không!" Bà Hai hét lên, giọng nói của bà vỡ vụn.
"Cháu không thể làm điều đó!
Cháu sẽ mất tất cả!
Cháu sẽ mất đi chính mình!"
"Chính mình?" Tiểu Hoa cười, một nụ cười lạnh lẽo, không còn sự sợ hãi.
"Tôi đã mất đi chính mình từ lâu rồi.
Tôi chỉ là một bản sao bị lỗi.
Và bản sao bị lỗi thì không thể bị sửa chữa.
Chỉ có thể bị xóa." Cô giơ tay phải lên, vết xăm trên tay cô bắt đầu phát sáng, một ánh sáng đen ngòm, như thể đang nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.
"Tôi sẽ không để thế giới này ghi nhận tôi nữa.
Tôi sẽ không để bất kỳ ai biết tôi là ai.
Tôi sẽ trở thành 'Không Ai'."
Ánh sáng đen bùng nổ, lan tỏa khắp căn phòng.
Tiểu Hoa cảm thấy cơ thể mình đang tan rã, nhưng không phải là sự đau đớn.
Đó là một cảm giác nhẹ nhàng, như thể cô đang bay lên cao, thoát khỏi mọi ràng buộc.
Bà Hai lùi lại, khuôn mặt của bà biến dạng, như thể bà đang bị xé toạc ra bởi một sức mạnh vô hình.
"Cháu đang làm gì?
Cháu đang phá hủy chính mình!
Cháu đang phá hủy thế giới!"
"Thế giới này không cần sự sống," Tiểu Hoa nói, giọng nói của cô giờ đây không còn là giọng nói của một con người, mà là tiếng vọng của một ngàn linh hồn đã chết.
"Thế giới này cần sự thay đổi.
Và tôi là người sẽ thực hiện sự thay đổi đó."
Ánh sáng đen bao trùm tất cả.
Khi nó tan đi, căn phòng trống rỗng.
Không còn Tiểu Hoa.
Không còn bà Hai.
Chỉ còn lại một chiếc hộp bánh trên bàn, và một vũng máu đen trên sàn nhà.
Trên sàn nhà, một vết xăm mới xuất hiện, một hình tam giác ngược, như thể đang chỉ vào một hướng nào đó.
Tiếng gõ cửa dừng lại.
Bà Hai đã rời đi, để lại một chiếc hộp bánh chưa mở.
Tiểu Hoa đứng trước gương, nhìn vào đôi mắt trống rỗng.
Cô không biết mình là ai.
Cô không biết bà Hai là ai.
Cô chỉ biết tay phải cô đau nhói và có một vết xăm mới: một hình tam giác ngược.
Cô bước ra khỏi nhà, gặp một người đàn ông lạ mặt đang đứng đợi ở cửa.
Người đàn ông đó không nhìn cô, mà nhìn vào vết xăm trên tay cô.
"Cuối cùng," người đàn ông nói, giọng nói của ông ta lạnh lùng, như thể ông ta đã chờ đợi điều này từ lâu.
"Cuối cùng thì 'Không Ai' cũng đã xuất hiện." Ông ta giơ tay lên, trên tay ông ta cũng có một vết xăm, một hình tam giác ngược giống hệt như trên tay Tiểu Hoa.
"Chào mừng đến với thế giới mới, Tiểu Hoa.
Hoặc nên gọi là...
'Không Ai'."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận