Chương 23
Tiểu Hoa mở mắt, nhưng thị giác của anh ta không thấy được ánh sáng, chỉ thấy những mảng tối màu xám xịt đang bò loang lổ trên trần nhà như nấm mốc.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo, không phải do nóng bức mà do một nỗi sợ nguyên thủy, thứ cảm giác mà con người cảm thấy khi biết mình đang bị quan sát bởi một thực thể vô hình đang thở ngay sau gáy.
Cơ thể tê cứng, mỗi sợi cơ như đang bị rút cạn sức sống bởi một từ trường vô hình.
Trên cổ tay trái, nơi da thịt vốn dĩ trơn láng, giờ đây đang rực cháy một màu đỏ thẫm.
Đó là một vết xăm hình con mắt mở to, tròng mắt đen kịt như một hố sâu, đang nóng bỏng như than hồng刚刚 bị dập tắt.
Đây là "Vết Xăm Chu Kỳ 2".
Nó không phải là hình vẽ trang trí, mà là một con dấu xác nhận rằng cơ thể này đã từng chết, đã từng tan rã, và giờ đang cố gắng lừa dối thế giới rằng nó vẫn còn sống.
Tiểu Hoa siết chặt tay, cố gắng xé nát lớp da đang bị bỏng, nhưng nỗi đau lại dội lên từ sâu trong tâm trí, như tiếng hét của một ngàn linh hồn bị kẹt lại trong xương cốt.
Không gian trong căn phòng bắt đầu vặn vẹo, những góc tường cong lại như thể đang bị một lực lượng vô hình ép chặt.
Tiếng ồn ầm ầm vang lên trong đầu, không phải là tiếng động cơ hay tiếng nói, mà là tiếng rít của kim loại bị mài mòn.
Tiểu Hoa biết mình đang ở trong trạng thái "Ghi Nhận".
Thế giới này đang quét, đang rà soát, và nó đã phát hiện ra anh.
Một bóng người xuất hiện trong góc tối, không bước đi mà như trượt, không tạo ra âm thanh.
Khi bóng người ấy bước ra, ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ chiếu rọi lên khuôn mặt.
Người bạn cùng phòng, người mà trong những mảnh ký ức vỡ vụn của Tiểu Hoa, anh ta từng là điểm tựa, là lý do để Tiểu Hoa không tự hủy hoại bản thân.
Nhưng ánh mắt của Nam giờ đây lạnh lẽo như băng, không có một chút tình cảm, không có sự lo lắng, chỉ có sự tập trung sắc bén của một thợ săn đang nhìn vào con mồi.
Nam không nói gì, anh ta chỉ từ từ giơ tay lên, trên tay cầm một cây bút mực cũ kỹ, đầu bút nhọn hoắt.
Với một sự chính xác đáng sợ, Nam rạch nhẹ lên da tay mình, máu đỏ tươi chảy ra, nhưng không có cảm giác đau đớn.
Anh ta dùng ngón tay thấm máu, rồi vẽ lên da thịt chính mình một hình con mắt giống hệt vết xăm đang rực cháy trên tay Tiểu Hoa.
"Đừng cố xé nó ra, Tiểu Hoa," Nam nói, giọng điệu bình thản đến rợn người, như thể đang thảo luận về thời tiết.
"Nó không phải là vết thương.
Nó là mã nguồn." Tiểu Hoa lùi lại, lưng抵 vào tường lạnh lẽo, cảm giác chân tay tê dại lan tỏa.
"Tại sao anh lại có nó?
Tại sao anh lại vẽ nó?" Nam bước tới, bước chân nhẹ nhàng nhưng mỗi bước như một lời đe dọa.
"Vì thế giới này không cho phép hai thực thể trùng sinh cùng tồn tại nếu không được kiểm soát.
Vết xăm trên tay em là tín hiệu gửi về 'Máy Chủ'.
Nó đang đếm ngược.
Nếu em không được kiểm soát, em sẽ bị 'xóa sổ'.
Không phải chết, mà là biến mất khỏi mọi nhận thức, như chưa từng tồn tại.
Em sẽ trở thành 'Không Ai' mãi mãi." Nam giơ tay lên, vết máu trên tay anh ta khô đi, biến thành một hình xăm đen tuyền, không còn là máu nữa.
"Anh không phải là kẻ thù của em.
Anh là người duy nhất có thể giữ cho em không bị tan biến vào hư vô." Tiểu Hoa nhìn chằm chằm vào vết xăm trên tay Nam, cảm giác lạnh lẽo từ đôi mắt anh ta truyền sang.
"Anh đã hứa với tôi.
Anh nói chúng ta sẽ tìm cách thoát khỏi sự ghi nhận này." Nam lắc đầu, một cử chỉ đầy bi kịch nhưng cũng tàn nhẫn.
Đó là lời hứa của kẻ chết.
Trong chu kỳ này, em là kẻ sống sót, còn anh là người phải đảm bảo em không chết lần nữa.
Nhưng để làm được điều đó, em phải chấp nhận sự thật: thế giới này là một 'Giao thức Sinh Tồn' đang lỗi thời.
Nó không thể chịu đựng thêm một biến số nào nữa.
Nếu em tiếp tục tồn tại với ký ức của mình, toàn bộ cấu trúc sẽ sụp đổ.
Và khi đó, không chỉ em, mà cả những người em yêu, cả Nam, cả tất cả, sẽ bị xóa sạch." Nam bước tới gần hơn, đưa tay ra, như thể muốn chạm vào vết xăm đang cháy trên cổ tay Tiểu Hoa.
"Anh đã tự xóa ký ức về em trong chu kỳ trước.
Anh đã làm điều đó để giữ lời hứa: 'Nếu em quay lại, anh sẽ không yêu em nữa, để em có thể sống tự do.' Nhưng tự do trong thế giới này là một ảo tưởng.
Tự do là bị ghi nhận, bị theo dõi, và bị tiêu diệt." Tiểu Hoa cảm thấy tim mình thắt lại, không phải vì đau buồn mà vì một sự hiểu biết kinh hoàng đang dần vỡ ra.
Những ký ức bắt đầu ùa về, không phải như một dòng chảy êm đềm, mà như một vụ nổ.
Anh nhớ ra.
Anh nhớ ra rằng Nam không phải là người yêu cũ.
Nam là một bản sao bị lỗi, một "Vết Xăm" sống động.
Trong chu kỳ thứ hai, khi Tiểu Hoa tự sát để bảo vệ Nam, Nam đã không chết.
Thay vào đó, Nam đã bị "Ghi Nhận" và bị buộc phải trở thành một phần của hệ thống, một người canh giữ để ngăn chặn Tiểu Hoa quay lại.
anh là một bản sao?" Tiểu Hoa thì thầm, giọng nói run rẩy.
"Không," Nam đáp, giọng nói giờ đây mang theo một nỗi buồn sâu thẳm.
"Anh là người đã sống sót.
Em mới là bản sao.
Em là 'Hoa' bị lỗi, người đã tự xóa ký ức của chính mình để có thể tái sinh.
Nhưng lần này, em không thể làm vậy được nữa.
Em đã bị 'Ghi Nhận' quá rõ ràng." Nam đưa tay ra, vết xăm trên tay anh ta bắt đầu thay đổi, từ hình con mắt mở to chuyển thành một con ngươi thuổng, như thể đang nhìn vào sâu thẳm tâm hồn Tiểu Hoa.
"Em không thể chạy trốn.
Em không thể tự hủy hoại.
Vì nếu em làm vậy, toàn bộ chu kỳ sẽ sụp đổ, và em sẽ không bao giờ được tái sinh nữa." Tiểu Hoa đặt bút xuống, tay run rẩy.
Anh nhìn Nam, và lần đầu tiên, anh mỉm cười — một nụ cười không hề vui vẻ, mà là nụ cười của kẻ đã chấp nhận số phận.
"Anh đã quên anh là ai rồi, phải không?" Nam sững lại, vẻ mặt bình thản của anh ta vỡ tan.
Vết xăm trên tay Tiểu Hoa bắt đầu thay đổi hình dạng: con mắt mở to giờ đây khép lại, trở thành một con ngươi thuổng.
Âm thanh ken ken không còn từ bên ngoài.
Nó phá vỡ không gian, như tiếng vỡ của một tấm gương khổng lồ.
"Em biết," Nam nói, giọng nói run rẩy.
"Em biết tất cả.
Nhưng em không thể làm gì được.
Em là 'Hoa', kẻ đã tự xóa ký ức để bảo vệ thế giới.
Nhưng thế giới không cần sự bảo vệ của em.
Thế giới cần sự thay đổi.
Và em là người sẽ thực hiện sự thay đổi đó." Tiểu Hoa đứng dậy, bước tới Nam, tay phải anh ta đang nóng rực.
"Không, anh sai rồi," Tiểu Hoa nói, giọng nói lạnh lùng như băng.
"Em không phải là kẻ bảo vệ.
Em là kẻ phá hủy.
Và em sẽ phá hủy cả em, cả anh, và cả thế giới này." Tiếng ồn ầm ầm vang lên, không còn là tiếng rít của kim loại, mà là tiếng thét của một ngàn linh hồn.
Tiểu Hoa nhìn vào vết xăm trên tay mình, và anh thấy nó đang biến đổi, từ hình con mắt thành một hình tam giác ngược, giống hệt như trong chương trước.
Nhưng lần này, nó không chỉ là một hình xăm.
Nó là một cổng, một lối vào.
"Em sẽ không để thế giới này ghi nhận em nữa," Tiểu Hoa nói, giọng nói của anh ta giờ đây không còn là giọng nói của một con người, mà là tiếng vọng của một ngàn linh hồn đã chết.
"Em sẽ không để bất kỳ ai biết em là ai.
Em sẽ trở thành 'Không Ai'." Nam lùi lại, vẻ mặt hoảng loạn.
"Em đang làm gì?
Em đang phá hủy chính mình!
Em đang phá hủy thế giới!" "Thế giới này không cần sự sống," Tiểu Hoa nói, ánh mắt trống rỗng.
"Thế giới này cần sự thay đổi.
Và em là người sẽ thực hiện sự thay đổi đó." Ánh sáng đen bùng nổ, lan tỏa khắp căn phòng.
Tiểu Hoa cảm thấy cơ thể mình đang tan rã, nhưng không phải là sự đau đớn.
Đó là một cảm giác nhẹ nhàng, như thể anh đang bay lên cao, thoát khỏi mọi ràng buộc.
Nam lùi lại, khuôn mặt của anh ta biến dạng, như thể anh đang bị xé toạc ra bởi một sức mạnh vô hình.
"Cháu đang làm gì?
Cháu đang phá hủy chính mình!
Cháu đang phá hủy thế giới!" "Thế giới này không cần sự sống," Tiểu Hoa nói, giọng nói của anh ta giờ đây không còn là giọng nói của một con người, mà là tiếng vọng của một ngàn linh hồn đã chết.
"Thế giới này cần sự thay đổi.
Và em là người sẽ thực hiện sự thay đổi đó." Ánh sáng đen bao trùm tất cả.
Khi nó tan đi, căn phòng trống rỗng.
Không còn Tiểu Hoa.
Không còn Nam.
Chỉ còn lại một chiếc hộp bánh trên bàn, và một vũng máu đen trên sàn nhà.
Trên sàn nhà, một vết xăm mới xuất hiện, một hình tam giác ngược, như thể đang chỉ vào một hướng nào đó.
Tiếng gõ cửa dừng lại.
Nam đã rời đi, để lại một chiếc hộp bánh chưa mở.
Tiểu Hoa đứng trước gương, nhìn vào đôi mắt trống rỗng.
Anh không biết mình là ai.
Anh không biết Nam là ai.
Anh chỉ biết tay phải anh đau nhói và có một vết xăm mới: một hình tam giác ngược.
Anh bước ra khỏi nhà, gặp một người đàn ông lạ mặt đang đứng đợi ở cửa.
Người đàn ông đó không nhìn anh, mà nhìn vào vết xăm trên tay anh.
"Cuối cùng," người đàn ông nói, giọng nói của ông ta lạnh lùng, như thể ông ta đã chờ đợi điều này từ lâu.
"Cuối cùng thì 'Không Ai' cũng đã xuất hiện." Ông ta giơ tay lên, trên tay ông ta cũng có một vết xăm, một hình tam giác ngược giống hệt như trên tay Tiểu Hoa.
"Chào mừng đến với thế giới mới, Tiểu Hoa.
Hoặc nên gọi là...
'Không Ai'." Tiểu Hoa đứng đó, cảm giác lạnh lẽo từ vết xăm lan tỏa khắp cơ thể.
Anh nhìn người đàn ông lạ mặt, và trong ánh mắt anh, không còn sự sợ hãi, không còn sự hoang mang.
Chỉ có sự bình thản, sự bình thản của kẻ đã chấp nhận số phận.
"Anh là ai?" Tiểu Hoa hỏi, giọng nói run rẩy.
"Anh là người sẽ dẫn em đến nơi an toàn," người đàn ông nói, giọng nói lạnh lùng.
"Nơi mà không ai biết em là ai.
Nơi mà em có thể sống tự do." Tiểu Hoa nhìn vào vết xăm trên tay mình, và anh thấy nó đang biến đổi, từ hình tam giác ngược thành một hình tròn, như thể đang quay vòng.
"Em không cần nơi an toàn," Tiểu Hoa nói, giọng nói lạnh lùng.
"Em cần sự thay đổi." Người đàn ông lạ mặt nhìn Tiểu Hoa, và trong ánh mắt ông ta, không còn sự lạnh lùng, mà là sự sợ hãi.
"Em đang nói gì?" người đàn ông hỏi, giọng nói run rẩy.
"Em đang nói rằng em sẽ phá hủy thế giới này," Tiểu Hoa nói, giọng nói của anh ta giờ đây không còn là giọng nói của một con người, mà là tiếng vọng của một ngàn linh hồn đã chết.
"Và em sẽ bắt đầu bằng việc phá hủy chính mình." Tiếng ồn ầm ầm vang lên, không còn là tiếng rít của kim loại, mà là tiếng thét của một ngàn linh hồn.
Tiểu Hoa nhìn vào vết xăm trên tay mình, và anh thấy nó đang biến đổi, từ hình tròn thành một hình vuông, như thể đang mở ra một cánh cửa.
"Em sẽ không để thế giới này ghi nhận em nữa," Tiểu Hoa nói, giọng nói của anh ta giờ đây không còn là giọng nói của một con người, mà là tiếng vọng của một ngàn linh hồn đã chết.
"Em sẽ không để bất kỳ ai biết em là ai.
Em sẽ trở thành 'Không Ai'." Người đàn ông lạ mặt lùi lại, vẻ mặt hoảng loạn.
"Em đang làm gì?
Em đang phá hủy chính mình!
Em đang phá hủy thế giới!" "Thế giới này không cần sự sống," Tiểu Hoa nói, ánh mắt trống rỗng.
"Thế giới này cần sự thay đổi.
Và em là người sẽ thực hiện sự thay đổi đó." Ánh sáng đen bùng nổ, lan tỏa khắp căn phòng.
Tiểu Hoa cảm thấy cơ thể mình đang tan rã, nhưng không phải là sự đau đớn.
Đó là một cảm giác nhẹ nhàng, như thể anh đang bay lên cao, thoát khỏi mọi ràng buộc.
Người đàn ông lạ mặt lùi lại, khuôn mặt của anh ta biến dạng, như thể anh đang bị xé toạc ra bởi một sức mạnh vô hình.
"Cháu đang làm gì?
Cháu đang phá hủy chính mình!
Cháu đang phá hủy thế giới!" "Thế giới này không cần sự sống," Tiểu Hoa nói, giọng nói của anh ta giờ đây không còn là giọng nói của một con người, mà là tiếng vọng của một ngàn linh hồn đã chết.
"Thế giới này cần sự thay đổi.
Và em là người sẽ thực hiện sự thay đổi đó." Ánh sáng đen bao trùm tất cả.
Khi nó tan đi, căn phòng trống rỗng.
Không còn Tiểu Hoa.
Không còn người đàn ông lạ mặt.
Chỉ còn lại một chiếc hộp bánh trên bàn, và một vũng máu đen trên sàn nhà.
Trên sàn nhà, một vết xăm mới xuất hiện, một hình tam giác ngược, như thể đang chỉ vào một hướng nào đó.
Tiếng gõ cửa dừng lại.
Người đàn ông lạ mặt đã rời đi, để lại một chiếc hộp bánh chưa mở.
Tiểu Hoa đứng trước gương, nhìn vào đôi mắt trống rỗng.
Anh không biết mình là ai.
Anh không biết người đàn ông lạ mặt là ai.
Anh chỉ biết tay phải anh đau nhói và có một vết xăm mới: một hình tam giác ngược.
Anh bước ra khỏi nhà, gặp một người đàn ông lạ mặt khác đang đứng đợi ở cửa.
Người đàn ông đó không nhìn anh, mà nhìn vào vết xăm trên tay anh.
"Cuối cùng," người đàn ông nói, giọng nói của ông ta lạnh lùng, như thể ông ta đã chờ đợi điều này từ lâu.
"Cuối cùng thì 'Không Ai' cũng đã xuất hiện." Ông ta giơ tay lên, trên tay ông ta cũng có một vết xăm, một hình tam giác ngược giống hệt như trên tay Tiểu Hoa.
"Chào mừng đến với thế giới mới, Tiểu Hoa.
Hoặc nên gọi là...
'Không Ai'." Tiểu Hoa đứng đó, cảm giác lạnh lẽo từ vết xăm lan tỏa khắp cơ thể.
Anh nhìn người đàn ông lạ mặt, và trong ánh mắt anh, không còn sự sợ hãi, không còn sự hoang mang.
Chỉ có sự bình thản, sự bình thản của kẻ đã chấp nhận số phận.
"Anh là ai?" Tiểu Hoa hỏi, giọng nói run rẩy.
"Anh là người sẽ dẫn em đến nơi an toàn," người đàn ông nói, giọng nói lạnh lùng.
"Nơi mà không ai biết em là ai.
Nơi mà em có thể sống tự do." Tiểu Hoa nhìn vào vết xăm trên tay mình, và anh thấy nó đang biến đổi, từ hình tam giác ngược thành một hình tròn, như thể đang quay vòng.
"Em không cần nơi an toàn," Tiểu Hoa nói, giọng nói lạnh lùng.
"Em cần sự thay đổi." Người đàn ông lạ mặt nhìn Tiểu Hoa, và trong ánh mắt ông ta, không còn sự lạnh lùng, mà là sự sợ hãi.
"Em đang nói gì?" người đàn ông hỏi, giọng nói run rẩy.
"Em đang nói rằng em sẽ phá hủy thế giới này," Tiểu Hoa nói, giọng nói của anh ta giờ đây không còn là giọng nói của một con người, mà là tiếng vọng của một ngàn linh hồn đã chết.
"Và em sẽ bắt đầu bằng việc phá hủy chính mình." Tiếng ồn ầm ầm vang lên, không còn là tiếng rít của kim loại, mà là tiếng thét của một ngàn linh hồn.
Tiểu Hoa nhìn vào vết xăm trên tay mình, và anh thấy nó đang biến đổi, từ hình tròn thành một hình vuông, như thể đang mở ra một cánh cửa.
"Em sẽ không để thế giới này ghi nhận em nữa," Tiểu Hoa nói, giọng nói của anh ta giờ đây không còn là giọng nói của một con người, mà là tiếng vọng của một ngàn linh hồn đã chết.
"Em sẽ không để bất kỳ ai biết em là ai.
Em sẽ trở thành 'Không Ai'." Người đàn ông lạ mặt lùi lại, vẻ mặt hoảng loạn.
"Em đang làm gì?
Em đang phá hủy chính mình!
Em đang phá hủy thế giới!" "Thế giới này không cần sự sống," Tiểu Hoa nói, ánh mắt trống rỗng.
"Thế giới này cần sự thay đổi.
Và em là người sẽ thực hiện sự thay đổi đó." Ánh sáng đen bùng nổ, lan tỏa khắp căn phòng.
Tiểu Hoa cảm thấy cơ thể mình đang tan rã, nhưng không phải là sự đau đớn.
Đó là một cảm giác nhẹ nhàng, như thể anh đang bay lên cao, thoát khỏi mọi ràng buộc.
Người đàn ông lạ mặt lùi lại, khuôn mặt của anh ta biến dạng, như thể anh đang bị xé toạc ra bởi một sức mạnh vô hình.
"Cháu đang làm gì?
Cháu đang phá hủy chính mình!
Cháu đang phá hủy thế giới!" "Thế giới này không cần sự sống," Tiểu Hoa nói, giọng nói của anh ta giờ đây không còn là giọng nói của một con người, mà là tiếng vọng của một ngàn linh hồn đã chết.
"Thế giới này cần sự thay đổi.
Và em là người sẽ thực hiện sự thay đổi đó." Ánh sáng đen bao trùm tất cả.
Khi nó tan đi, căn phòng trống rỗng.
Không còn Tiểu Hoa.
Không còn người đàn ông lạ mặt.
Chỉ còn lại một chiếc hộp bánh trên bàn, và một vũng máu đen trên sàn nhà.
Trên sàn nhà, một vết xăm mới xuất hiện, một hình tam giác ngược, như thể đang chỉ vào một hướng nào đó.
Tiếng gõ cửa dừng lại.
Người đàn ông lạ mặt đã rời đi, để lại một chiếc hộp bánh chưa mở.
Tiểu Hoa đứng trước gương, nhìn vào đôi mắt trống rỗng.
Anh không biết mình là ai.
Anh không biết người đàn ông lạ mặt là ai.
Anh chỉ biết tay phải anh đau nhói và có một vết xăm mới: một hình tam giác ngược.
Anh bước ra khỏi nhà, gặp một người đàn ông lạ mặt khác đang đứng đợi ở cửa.
Người đàn ông đó không nhìn anh, mà nhìn vào vết xăm trên tay
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận