Chương 24
Anh bước ra, đôi chân nặng nề như đang dẫm lên một bãi tro tàn vô hình, cảm giác không phải là sự di chuyển của một thực thể sống mà là sự trượt của một bóng ma trên mặt nước.
Không khí trong hành lang này không có mùi của bụi hay ẩm mốc, mà mang hương vị kim loại ngọt lợ của máu đã khô và sự tĩnh lặng của một nghĩa trang kỹ thuật số.
Nam vẫn đứng đó, ở vị trí mà anh đã đứng từ khi chương trước kết thúc, nhưng giờ đây, sự hiện diện của hắn đã thay đổi.
Cơ thể Nam không còn run rẩy vì sợ hãi, mà cứng lại như một khối đá cẩm thạch đang chờ đợi sự sụp đổ.
Hắn không nhìn Tiểu Hoa, không nhìn về phía trước, mà ánh mắt đờ đẫn của hắn xuyên thấu qua bức tường, hướng về một khoảng không phía sau lưng Tiểu Hoa mà không ai có thể thấy.
Tiểu Hoa cảm thấy một cơn ghê rợn xâm chiếm lồng ngực, không phải vì sự hiện diện của Nam, mà vì chính cơ thể mình đang phản ứng lạ lùng.
Những vết xăm trên da anh không còn là những hình vẽ tĩnh, chúng bắt đầu di chuyển.
Hình tam giác ngược trên tay phải anh giờ đây không còn là một ký hiệu, mà là một cái miệng đang há to, nuốt chửng từng chút da thịt xung quanh nó, để lộ ra những mạch máu đen sì đang bơm chảy thứ chất lỏng không phải là máu.
Tiểu Hoa đưa tay lên che miệng, cố kìm nén tiếng rít lên từ sâu trong cổ họng khi cảm nhận được sự "lỗi" đang lan rộng.
Anh không biết mình là ai, nhưng cơ thể anh biết rất rõ: anh là một đoạn mã bị thừa, một bản sao lỗi mà thế giới này đang cố gắng sửa chữa bằng cách xóa bỏ.
"Nam," anh thì thầm, giọng nói nghe như tiếng vỡ của kính, nhưng Nam vẫn không phản ứng.
Hắn chỉ đứng đó, đôi mắt mở to nhìn vào hư vô, như thể đang chứng kiến cái chết của chính mình từ một góc độ khác.
Trong khi đó, từ sâu trong tâm trí Tiểu Hoa, những mảnh ký ức không thuộc về anh bắt đầu vỡ vụn và tái hợp thành những hình ảnh kỳ lạ.
Anh thấy một căn phòng trắng, vô tận, nơi hàng ngàn người đang đứng xếp hàng, tất cả đều có những vết xăm tương tự trên tay, và tất cả đều đang nhìn về phía anh với ánh mắt cầu xin.
"Đừng nhìn," một giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải là giọng của anh, mà là giọng của ai đó đã chết từ rất lâu.
"Nếu anh nhìn vào họ, anh sẽ nhớ ra mình đã làm gì với họ." Tiểu Hoa lùi lại, tay phải chạm vào thành tường lạnh lẽo.
Bức tường không phải là gạch hay xi măng, mà là một lớp màng mỏng, rung động nhẹ khi chạm vào, như thể đang cố gắng giữ một thứ gì đó lại bên trong.
Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn xé toạc lớp màng đó, muốn nhìn thấy thứ đang bị giam cầm ở phía sau.
Nhưng khi anh đưa tay lên, hình tam giác ngược trên tay anh bùng cháy, nóng rát như lửa, và một tiếng cười khô khan vang lên từ sâu trong bóng tối của hành lang.
Khi Tiểu Hoa cố gắng bước về phía Nam để tìm kiếm một chút sự liên kết, một bóng người xuất hiện từ góc hành lang, nơi ánh sáng không thể chiếu tới.
Bóng người đó không đi, mà như bị dán vào không gian, trượt nhẹ nhàng trên sàn nhà như một vết dầu loang.
Đó là Người Quản Trữ, một thực thể duy nhất có khả năng sửa chữa mã lỗi mà không cần đến bạo lực.
Hắn mặc một bộ đồ màu xám xịt, không có khuôn mặt, chỉ có một tấm gương phẳng, phản chiếu lại chính người đang nhìn vào nó.
Tiểu Hoa nhìn thấy chính mình trong tấm gương đó, nhưng hình ảnh phản chiếu không phải là anh hiện tại, mà là một phiên bản khác, một phiên bản đã chết và đang thối rữa.
Người Quản Trữ bước tới, không có tiếng bước chân, chỉ có tiếng lách cách của những con số đang được tính toán lại.
Hắn cầm một thiết bị giống như máy quét mã vạch, nhưng đầu đọc của nó phát ra một ánh sáng tím nhạt, lạnh lẽo và vô cảm.
"Dữ liệu không khớp," giọng nói của Người Quản Trữ vang lên, không phải từ miệng, mà trực tiếp trong đầu Tiểu Hoa.
"Thực thể này đã vượt quá giới hạn của giao thức.
Cần được tái định hình." Tiểu Hoa cảm thấy một cơn đau nhói xuyên qua tâm trí khi ánh sáng tím quét qua cơ thể anh.
Nó không chỉ quét da thịt, mà còn quét vào ký ức, vào những cảm xúc, vào những mảnh ghép vỡ vụn của linh hồn.
"Tôi không phải là lỗi," Tiểu Hoa nói, giọng run rẩy nhưng đầy quyết tâm.
"Tôi là một phần của hệ thống." "Không," Người Quản Trữ đáp lại, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.
"Bạn là một virus.
Và nhiệm vụ của tôi là diệt trừ virus để bảo vệ chủ thể." Nam bắt đầu cử động, đôi mắt hắn từ từ quay lại, nhìn thấy Người Quản Trữ.
Nhưng thay vì sợ hãi, đôi mắt của Nam tràn đầy một sự thương cảm kỳ lạ.
"Hắn không phải là virus," Nam thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng rõ ràng.
"Hắn là người đã cứu chúng ta khỏi sự quên lãng." Người Quản Trữ dừng lại, ánh sáng tím trên thiết bị của hắn nhấp nháy, như thể đang phân tích một dữ liệu mới.
"Dữ liệu mâu thuẫn," hắn nói.
"Thực thể Nam đang cố gắng can thiệp vào quy trình xóa bỏ.
Điều này vi phạm nguyên tắc bảo vệ." Tiểu Hoa nhìn Nam, thấy trong mắt hắn một sự đau khổ sâu sắc.
"Anh biết rồi à?" Nam hỏi, giọng nói run rẩy.
"Anh biết mình là ai?
Anh biết mình đã làm gì với Hoa?" Tiểu Hoa lắc đầu, nhưng trong đầu anh, những mảnh ký ức bắt đầu lắp ráp lại.
Anh nhớ ra một căn phòng trắng, một chiếc giường, và một người con gái đang nằm đó, đôi mắt mở to nhìn anh.
"Hoa," anh thì thầm, tên gọi đó khiến anh đau nhói.
tôi đã xóa cô ấy đi." "Không phải xóa," Nam nói, bước tới, nắm lấy tay Tiểu Hoa.
"Anh đã thay thế cô ấy.
Anh là bản sao lỗi của chính mình, và Hoa là bản gốc.
Nhưng vì thế giới không thể chấp nhận hai bản sao cùng tồn tại, nên anh đã phải tự xóa mình để Hoa có thể sống." Người Quản Trữ đưa thiết bị lên, ánh sáng tím bùng lên mạnh mẽ hơn.
"Quy trình xóa bỏ bắt đầu," hắn nói.
"Thực thể Tiểu Hoa sẽ bị loại bỏ để bảo vệ cấu trúc thế giới." Tiểu Hoa nhận ra rằng anh không thể đánh bại Người Quản Trữ bằng sức mạnh vật lý, vì hắn kiểm soát "Giao thức Sinh Tồn".
Thay vào đó, anh dùng sự mơ hồ của ký ức mới.
Anh giả vờ như một đứa trẻ lạc lối, hoàn toàn vô hại, khiến Người Quản Trữ do dự.
"Tôi không nhớ," Tiểu Hoa nói, giọng nói run rẩy, nước mắt lăn dài trên má.
"Tôi không nhớ mình là ai.
Tôi chỉ biết rằng tôi muốn sống." Người Quản Trữ dừng lại, ánh sáng tím mờ dần.
"Dữ liệu không ổn định," hắn nói.
"Thực thể đang cố gắng tạo ra một vòng lặp logic.
Điều này là không thể." Trong khi đó, Nam bắt đầu tỉnh táo, nhận ra sự thay đổi của Tiểu Hoa.
"Hãy chạy," Nam nói, đẩy Tiểu Hoa về phía trước.
"Đừng để hắn quét qua bạn.
Nếu hắn quét qua bạn, bạn sẽ mất tất cả." Tiểu Hoa không chạy, mà đứng yên, nhìn vào ánh mắt trống rỗng của Người Quản Trữ.
"Tôi không muốn sống," anh nói, giọng nói trở lại lạnh lùng và vô cảm.
"Tôi muốn được tự do.
Tự do khỏi ký ức, tự do khỏi nỗi đau." Người Quản Trữ lùi lại, như thể sợ hãi trước sự vô cảm của Tiểu Hoa.
"Điều này...
không nằm trong kịch bản," hắn nói.
"Bạn đang phá vỡ quy tắc." Tiểu Hoa không chọn bất kỳ ai.
Anh nhận ra rằng "Giao thức Sinh Tồn" đang lỗi thời không phải vì nó sai, mà vì nó đang cố gắng giữ một thực thể đã vượt qua nó.
Anh quyết định không dùng sức mạnh nữa, mà dùng sự "không tồn tại".
Anh bước vào vùng giao thoa giữa ký ức cũ và ký ức mới, nơi các dòng mã code bị rối loạn.
"Tôi là Tiểu Hoa," anh nói, nhưng giọng nói của anh giờ đây không còn là của một người, mà là của hàng ngàn linh hồn.
"Và tôi là tất cả những gì đã chết." Người Quản Trữ cố gắng quét lại, nhưng ánh sáng tím không thể xuyên qua lớp sương mù bao quanh Tiểu Hoa.
"Dữ liệu không thể đọc," hắn nói, giọng điệu bắt đầu run rẩy.
"Thực thể này đã vượt quá giới hạn của sự hiểu biết." Nam nhìn Tiểu Hoa, đôi mắt tràn đầy nước mắt.
"Anh đang làm gì?" Nam hỏi.
"Anh đang phá hủy chính mình." "Không," Tiểu Hoa nói, nhìn vào đôi mắt của Nam.
"Tôi đang giải phóng mình.
Và tôi đang giải phóng bạn." Anh đưa tay lên, chạm vào vết xăm trên tay mình.
Hình tam giác ngược bắt đầu mở rộng, bao phủ toàn bộ cơ thể anh.
"Đây là sự lựa chọn của lỗi thời," anh nói.
"Chúng ta sẽ không còn là những bản sao.
Chúng ta sẽ là những linh hồn tự do." Tiểu Hoa bước qua cánh cửa ra vào, bước ra khỏi khu nhà đang sụp đổ về cấu trúc.
Không còn bóng người, không còn vết xăm.
Cô quay đầu lại, nhìn Nam một lần cuối.
Ánh mắt cô trống rỗng, không hề có dấu hiệu của sự nhận biết.
Nam cố gắng gọi tên cô, nhưng tiếng gọi bị gió thổi bay đi.
Tiểu Hoa mỉm cười, một nụ cười vô thức, không dựa trên bất kỳ cảm xúc nào.
"Chúng ta đã về," cô nói, giọng nói nghe như tiếng vọng từ một thế giới khác.
"Và chúng ta sẽ không bao giờ rời đi." Nam đứng đó, nhìn theo bóng lưng của Tiểu Hoa, cảm thấy một nỗi đau sâu sắc trong tim.
"Ai là Tiểu Hoa?" Nam tự hỏi, nhưng không có câu trả lời.
Chỉ có tiếng gió thổi qua, mang theo những mảnh vỡ của ký ức, và một sự im lặng đáng sợ.
Trên sàn nhà, một chiếc hộp bánh xuất hiện, giống hệt chiếc hộp trong chương trước.
Nhưng lần này, trên nắp hộp không có chữ, mà là một hình tam giác ngược, đang nhấp nháy nhẹ.
Nam cúi xuống, chạm vào chiếc hộp.
"Đây là gì?" Nam hỏi, nhưng không ai trả lời.
Chỉ có tiếng gõ cửa vang lên, từ phía sau, nơi bóng tối đang dần bao trùm.
Chiếc hộp không nặng, nhưng khi Nam nâng nó lên, cả thế giới như chùng xuống, sụp đổ vào một điểm hút chân trời vô hình.
Hình tam giác ngược trên nắp hộp không phải là ánh sáng phản chiếu, mà là một vết thương hở trên thực tại, rỉ ra thứ chất lỏng đen ngòm, sẫm màu hơn cả máu đã đông.
Nó không chảy, mà trôi ngược lên, xâm nhập vào lòng bàn tay Nam, lạnh lẽo như chạm vào xác chết của một người từng sống.
Tiếng gõ cửa từ phía sau bỗng trở nên dồn dập, không còn là nhịp điệu của con người, mà giống như tiếng búa đập vào lồng ngực của một khổng lồ đang ngủ say.
Nam quay lại, nhưng bóng tối đã không còn là sự vắng mặt của ánh sáng, nó là một thực thể có hình hài, đang nuốt chửng những góc phòng còn lại, để lại một không gian hẹp đến mức ngột ngạt.
"Đừng mở nó," một giọng nói vang lên, nhưng không phải từ phía sau cánh cửa, mà từ chính trong đầu Nam, một giọng nói quen thuộc đến rợn người, như tiếng thì thầm của chính mẹ mình khi bà còn sống.
"Nó không phải là quà tặng, Nam.
Nó là lời nguyền của những kẻ đã đi qua và thất bại." Nam siết chặt tay, móng tay cào vào da thịt, nhưng cảm giác đau đớn lại tan biến ngay lập tức, như thể cơ thể anh đã không còn thuộc về mình.
Anh nhìn xuống chiếc hộp, hình tam giác ngược giờ đã mở ra một khe hở nhỏ, đủ để lộ ra một thứ gì đó bên trong, lấp lánh như những vì sao bị nhốt trong một chiếc lồng kính.
"Ai là Tiểu Hoa?" Nam hỏi lại, lần này giọng anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗi đau kinh hoàng đang trào dâng từ sâu thẳm ký ức bị chôn vùi.
"Tại sao tôi không thể nhớ?" Cánh cửa bật mở, không phải bởi một lực đẩy, mà như thể nó tự tan rã thành bụi tro, để lộ ra một hành lang dài vô tận, nơi những bức tường được lát bằng những tấm gương vỡ.
Trong từng mảnh gương, Nam thấy mình, nhưng không phải là Nam hiện tại.
Anh thấy một Nam trẻ hơn, với đôi mắt đầy hy vọng; một Nam già hơn, với khuôn mặt đẫm nước mắt; và một Nam khác, với đôi mắt trống rỗng, đang nhìn thẳng vào anh với vẻ mặt kinh hoàng.
"Họ đều là bạn," giọng nói trong đầu lại vang lên, lần này mang theo một sự thương cảm lạnh lùng, "nhưng chỉ có một người trong số các bạn có thể sống sót để bước tiếp." Nam lùi lại, chân anh chạm vào chiếc hộp, và hình tam giác ngược bắt đầu xoay tròn, phát ra một âm thanh rít lên, như tiếng của ngàn vạn con trùng đang bò trong não.
"Tại sao?" Nam hét lên, giọng anh vỡ vụn, "Tại sao tôi phải chọn?" "Vì thế giới này không cho phép sự tồn tại song song," một giọng nói khác đáp lại, lần này đến từ phía hành lang, nơi bóng tối đang tụ tập thành một hình người.
"Mỗi lần bạn trùng sinh, bạn để lại một dấu vết.
Và dấu vết đó là một vết nứt.
Kẻ thù của bạn không phải là ai khác, mà là chính sự tồn tại của những phiên bản khác." Hình người trong bóng tối bước ra, và Nam nhận ra đó là chính mình, nhưng phiên bản này không mặc quần áo, mà khoác lên mình một bộ giáp làm từ những ký ức tan vỡ.
"Họ đang làm điều đúng đắn," phiên bản kia nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ, "bằng cách xóa bỏ những phiên bản yếu kém, họ đang bảo vệ sự toàn vẹn của dòng thời gian.
Nếu không, toàn bộ văn minh sẽ sụp đổ vào một vòng lặp vô tận." Nam nhìn xuống chiếc hộp, và lần đầu tiên, anh thấy rõ những gì bên trong.
Đó không phải là một món đồ, mà là một mảnh ký ức, một đoạn phim ngắn đang chiếu trong không gian hẹp.
Trong đó, một cô gái tên Tiểu Hoa đang cười, nhưng nụ cười của cô ấy không chạm đến mắt.
Cô ấy đang hát một bài hát, nhưng lời bài hát là những con số, những công thức toán học phức tạp, đang đếm ngược thời gian đến một sự kiện không thể tránh khỏi.
"Tiểu Hoa," Nam thì thầm, và đột nhiên, một cơn đau đầu dữ dội xé toạc ý thức anh.
"Cô ấy không phải là người yêu của tôi.
Cô ấy là...
là một phần của hệ thống." Nam ngã xuống, chiếc hộp rơi khỏi tay, và hình tam giác ngược bùng nổ, không phải bằng lửa, mà bằng một làn sóng ánh sáng trắng xóa, xóa sạch mọi thứ trong tầm nhìn.
Khi ánh sáng tan đi, Nam thấy mình đang đứng ở một địa điểm khác.
Không còn là căn phòng, không còn là hành lang, mà là một quảng trường rộng lớn, nơi hàng ngàn người đang đứng im lặng, tất cả đều nhìn về phía anh.
Họ không nói, không cử động, chỉ đứng đó, như những bức tượng sáp đang chờ đợi một mệnh lệnh.
"Họ là những người đã chọn," giọng nói trong đầu Nam vang lên, nhưng lần này, nó không còn là một giọng nói duy nhất, mà là hàng ngàn giọng nói hòa vào nhau, tạo thành một bản hòa âm kinh hoàng.
"Họ đã chọn hy sinh bản thân để giữ cho dòng thời gian ổn định.
Và bây giờ, đến lượt bạn." Nam nhìn quanh, và anh thấy những người xung quanh bắt đầu biến đổi.
Da thịt họ nứt ra, và từ trong đó, những con trùng đen ngòm bò ra, không phải để tấn công, mà để ăn mòn ký ức của chính họ.
"Đừng sợ," giọng nói lại vang lên, "đây là sự giải thoát.
Bạn sẽ không còn phải nhớ Tiểu Hoa, không còn phải nhớ đau khổ." Nam lùi lại, nhưng anh không thể.
Những con trùng đen ngòm đang bò đến gần, và anh cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một mong muốn được buông bỏ, được quên đi mọi thứ.
"Không," Nam hét lên, nhưng giọng anh yếu ớt, như tiếng của một đứa trẻ đang khóc.
"Tôi không muốn quên." "Bạn không có lựa chọn," giọng nói đáp lại, và lần này, nó mang theo một sự tàn nhẫn lạnh lùng.
"Đây là cách duy nhất để cứu thế giới.
Nếu bạn không quên, bạn sẽ bị kẹt trong vòng lặp, và toàn bộ văn minh sẽ sụp đổ." Nam nhìn xuống, và anh thấy chiếc hộp đã biến mất, thay vào đó là một vết sẹo hình tam giác ngược trên lòng bàn tay anh.
"Đây là dấu vết," giọng nói nói, "nó sẽ dẫn bạn đến nơi bạn cần đến." Nam bước đi, không phải vì anh muốn, mà vì anh không còn lựa chọn.
Những người xung quanh bắt đầu biến mất, không phải chết, mà tan vào không khí, như những làn sương.
Chỉ còn lại Nam, và giọng nói trong đầu anh.
"Bạn sẽ gặp Tiểu Hoa," giọng nói nói, và lần này, nó mang theo một sự hứa hẹn, nhưng cũng là một lời đe dọa.
"Nhưng bạn sẽ không nhận ra cô ấy.
Và cô ấy cũng sẽ không nhận ra bạn." Nam dừng lại, và anh cảm thấy một nỗi đau kinh hoàng xé toạc trái tim anh.
"Tại sao?" Nam hỏi, và lần này, giọng anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗi đau không thể diễn tả.
"Tại sao tôi phải làm điều này?" "Vì bạn là người duy nhất có thể," giọng nói đáp lại, và lần này, nó mang theo một sự thương cảm lạnh lùng.
"Bạn là người duy nhất có thể cứu thế giới, bằng cách phá hủy chính mình." Nam bước tiếp, và anh thấy một cánh cửa ở cuối quảng trường.
Nó không phải là một cánh cửa thông thường, mà là một bức tường ánh sáng, đang phát ra một âm thanh rít lên, như tiếng của ngàn vạn con trùng đang bò trong não.
"Đó là nơi bạn cần đến," giọng nói nói, và lần này, nó mang theo một sự chắc chắn tuyệt đối.
"Đó là nơi Tiểu Hoa đang chờ bạn." Nam bước đến, và anh cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một mong muốn được gặp lại cô ấy, dù chỉ một lần.
"Tôi sẽ gặp cô ấy," Nam nói, và lần này, giọng anh không còn run rẩy, mà mang theo một sự quyết tâm
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận