Chương 25
Tiểu Hoa đứng lặng người, đôi mắt trống rỗng nhìn xuống lòng bàn tay phải, nơi từng in hằn một vết xăm hình con mắt ba tròng đầy quyền năng.
Giờ đây, da thịt ở đó chỉ còn trơn tru, nhẵn nhụi như thể chưa bao giờ có sự tồn tại của một dị tượng.
Cảm giác mất mát không phải là đau đớn, mà là một khoảng trống vô tận, như thể một phần linh hồn cô vừa bị rút khỏi thể xác bằng một lưỡi dao lạnh lẽo.
Cô đã dùng "Giao Thức" để xóa bỏ dấu vết trùng sinh, nhưng cái giá phải trả không chỉ là sức mạnh, mà là chính sự hiện hữu của cô trong dòng chảy thời gian.
Gió lùa qua khung cửa sổ mở rộng, mang theo mùi đất ẩm ướt của một vùng đất chưa từng được tưới tiêu và một mùi tanh ngọt khó tả, mùi của sự phân hủy đang diễn ra chậm rãi.
Những hạt bụi nhảy múa trong luồng sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu, tạo thành những hình thù kỳ quái mà Tiểu Hoa không thể gọi tên.
Cô nhớ lại cảm giác khi vết xăm bắt đầu mờ đi, nó không biến mất dần dần mà như bị một lực vô hình nuốt chửng, kéo theo cả những ký ức về lý do tại sao cô lại có nó.
"Đừng nhìn," một giọng nói run rẩy vang lên trong đầu cô, không phải từ bên ngoài, mà từ chính sâu thẳm ký ức đang bị xói mòn.
"Nếu em nhìn thấy nó biến mất, em sẽ hiểu rằng mình đã không bao giờ tồn tại."
Tiểu Hoa đưa tay lên chạm vào má mình, ngón tay run rẩy.
Da thịt lạnh ngắt, không còn sự ấm áp của sự sống, mà chỉ còn là một vỏ bọc đang cố gắng giữ hình dạng.
Cô bước đến chiếc bàn, nơi chiếc nồi canh đang sôi sục, hơi nước bốc lên che khuất tầm nhìn.
Trong làn hơi nước ấy, cô thoáng thấy bóng dáng một người phụ nữ đang đứng nấu ăn, nhưng khi cô chớp mắt, bóng đó biến thành một đống tro tàn.
Cô không biết mình đã sống bao nhiêu lần, nhưng mỗi lần tái sinh, thế giới lại ghi nhận cô bằng một cách tàn nhẫn hơn.
Vết xăm là dấu hiệu của sự "lỗi" trong hệ thống, một bản sao bị tạo ra sai lệch, và bây giờ, cô đã tự nguyện xóa bỏ nó để trở thành một phần của nền tảng ổn định.
Nhưng sự ổn định này lại mang theo một sự cô đơn chết chóc, như thể cô đang sống trong một thế giới mà không ai nhớ cô, và chính cô cũng đang quên mất lý do để sống.
Tiểu Hoa bước vào một căn nhà bỏ hoang, nơi cô cảm thấy một sức hút kỳ lạ, như thể căn nhà đang gọi tên cô.
Trong nhà, không khí tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió lùa qua những khe cửa và tiếng bước chân của cô vang lên trên sàn nhà gỗ mục nát.
Trên tường, có một bức ảnh gia đình khác, nhưng lần này, tất cả mọi người trong ảnh đều có vết xăm con mắt ba tròng trên tay.
Cô bước lại gần bức ảnh, và thấy rằng khuôn mặt của họ không bị cắt xé, mà là những khuôn mặt của chính cô.
Họ đang cười, nhưng nụ cười ấy mang theo một sự tuyệt vọng sâu sắc, như thể họ đang cố gắng che giấu một bí mật kinh hoàng.
"Chào mừng, Tiểu Hoa," một giọng nói vang lên từ phía sau lưng cô, quen thuộc nhưng xa lạ.
"Em đã về nhà chưa?"
Tiểu Hoa quay lại, và thấy không có ai cả.
Chỉ có một chiếc gương lớn, và trong chiếc gương, hình ảnh của cô đang đứng đó, nhưng khuôn mặt cô không còn là của cô.
Đó là khuôn mặt của một người khác, một người mà cô không nhớ, nhưng cô biết rằng người đó là chính cô.
"Em đã về nhà," giọng nói ấy vang lên, nhưng lần này, nó không phải từ phía sau, mà từ chính trong đầu cô.
"Và bây giờ, em sẽ không bao giờ rời đi."
Tiểu Hoa nhìn vào chiếc gương, và thấy rằng vết xăm con mắt ba tròng đang xuất hiện trở lại trên tay cô, nhưng lần này, nó không mờ đi.
Nó đang phát sáng, như thể đang gọi một thứ gì đó từ sâu thẳm của vô thức.
Cô cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một mong muốn được quay lại, nhưng cô cũng biết rằng, khi cô quay lại, cô sẽ không còn là chính mình.
"Đây là nơi an toàn," giọng nói ấy nói, và lần này, nó mang theo một sự hứa hẹn, nhưng cũng là một lời đe dọa.
"Đây là nơi em thuộc về."
Tiểu Hoa bước đến chiếc gương, và cô thấy rằng hình ảnh của cô trong gương đang bước ra, tiến đến cô.
Cô không chạy, mà đứng yên, chờ đợi.
Khi hình ảnh đó chạm vào cô, cô cảm thấy một sự lạnh lẽo xé toạc cơ thể, và sau đó, cô không còn là Tiểu Hoa nữa.
Cô là một phần của hệ thống, một bản sao đã được sửa chữa, và bây giờ, cô sẽ không bao giờ rời đi.
Và trong khi đó, ở một nơi khác, một người khác đang bước vào căn bếp, nơi chiếc nồi canh đang sôi sục.
Người đó nhìn xuống lòng bàn tay, và thấy một vết xăm hình con mắt ba tròng đang mờ dần.
"Đây là cái giá," người đó nói, và giọng nói ấy mang theo một sự tàn nhẫn lạnh lùng.
"Đây là cách duy nhất để cứu thế giới."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận