Chương 26
Tiểu Hoa mở mắt, cảm giác đầu óc như bị xé toạc thành từng mảnh vụn rời rạc, không còn chút kết nối nào với quá khứ.
Cô ngồi dậy, người run rẩy không phải vì lạnh, mà vì một sự trống rỗng kinh hoàng đang lan tỏa từ sâu trong xương tủy.
Trên cánh tay trái, nơi da thịt vốn dĩ trắng trẻo, giờ đây đang rỉ máu tươi từ một hình xăm mới xuất hiện: một con mắt ba tròng màu xanh đen, trông như một con sứa đang bò chậm chạp trên da thịt.
Nó không phải là ký hiệu của sự chọn lựa, mà là dấu ấn của một sự "gắn kết" cưỡng bức, một bản án tử hình được đóng dấu trực tiếp lên linh hồn.
Theo quy tắc tàn khốc của thế giới này, những kẻ chưa từng trải qua chu kỳ tái sinh không bao giờ có thể mang trên mình những hình xăm dị thường như vậy.
Tiểu Hoa nhìn xuống tay mình, cảm thấy sự ghê tởm trào lên, nhưng cô biết rằng mình không phải là người duy nhất mang vết tích này.
Cô là một thực thể "bản vá" thất bại, một thứ tồn tại nhờ vào việc lấp đầy những khoảng trống ký ức của người khác, một bản sao bị lỗi mà hệ thống chưa kịp xóa bỏ.
Cô lê bước đến chiếc gương lớn phía trước, nơi phản chiếu một khuôn mặt mà cô vừa mới nhìn thấy trong giấc mơ kinh hoàng của chương trước.
Đôi mắt trong gương không còn là đôi mắt của một cô gái hai mươi tuổi bình thường, mà là sự pha trộn của hàng tá ánh mắt hoảng loạn, đau đớn và tuyệt vọng từ những kiếp sống đã qua.
Mỗi ánh nhìn đều mang theo một câu chuyện chưa được kể, một nỗi đau chưa được giải tỏa, và tất cả chúng đang chằng chịt, quấn lấy nhau trong tâm trí cô.
Một mảnh giấy nhỏ, ẩm ướt vì hơi nước, bị kẹp chặt trong khe nứt của khung gương, nơi ánh sáng yếu ớt không thể chạm tới.
Tiểu Hoa dùng ngón tay run rẩy rút mảnh giấy ra, và dòng chữ viết tay nguệch ngoạc hiện lên: *"Đừng tin vào tiếng gọi.
Nó không phải là cứu cánh.
Nó là cái bẫy."* Chữ viết tay ấy quen thuộc đến mức khiến tim cô thắt lại, nhưng cô không thể nhớ ai đã viết nó.
Cảm giác như có một thứ gì đó đang cố gắng xâm nhập vào ký ức của cô, một âm thanh không có nguồn gốc vang vọng trong đầu, thì thầm những lời đầy ma mị và đầy hứa hẹn.
Cô nhìn vào con mắt ba tròng trên tay, và thấy nó đang mở to, như thể đang nhìn lại cô với một sự tò mò lạnh lùng.
Một tiếng gõ cửa nhẹ vang lên, không phải từ cánh cửa gỗ phía sau, mà từ chính trong đầu cô, như thể có ai đó đang cố gắng gọi tên cô từ bên trong.
"Tiểu Hoa," giọng nói ấy vang lên, trong trẻo nhưng mang theo một sự lạnh lẽo chết chóc.
"Em đã về nhà chưa?" Cô quay lại, nhưng không thấy ai cả, chỉ có bóng dáng của chính mình in hằn trên tường, dài hơn và vặn vẹo hơn bình thường.
Bóng người đó không có chủ, nó đứng đó, im lặng, chờ đợi một cái gì đó mà cô không thể hiểu nổi.
Tiểu Hoa nắm chặt mảnh giấy, cảm thấy sự nóng bức của máu đang chảy từ vết xăm, và cô biết rằng mình đã bước vào một con đường không lối thoát.
Cô không nhớ mình đã vào căn phòng này từ lúc nào, nhưng cô biết rằng đây không phải là nơi an toàn.
Đây là nơi bắt đầu của một cuộc săn đuổi, một cuộc chạy trốn khỏi chính bản thân mình.
Cô nhìn vào gương, và thấy rằng hình ảnh của cô trong gương đang mỉm cười, một nụ cười mà cô không hề có.
Cánh cửa phòng tắm bật mở với một tiếng rít kim loại chói tai, cắt ngang sự tĩnh lặng của căn phòng.
Một bóng người cao gầy bước vào, mang theo hơi lạnh của hành lang tối tăm, và ánh mắt của anh ta quét qua Tiểu Hoa với sự đa nghi và thiếu kiên nhẫn.
Đó là Kiến, người dẫn đường của những kẻ bị loại bỏ, kẻ mang trong mình một nỗi đau thầm kín về chị gái đã bị xóa sạch khỏi thực tại.
Anh ta không chào hỏi, mà chỉ nhìn chằm chằm vào vết xăm trên tay cô, đôi mắt ánh lên sự lo lắng và một chút hy vọng mong manh.
"Vết xăm này," Kiến nói, giọng điệu cộc lốc nhưng mang theo một sự khẩn trương khó hiểu.
"Nó đang phát sáng.
Nó đang gọi ai đó.
Hoặc là gọi một thứ gì đó." Tiểu Hoa không trả lời, cô chỉ đứng đó, cảm thấy sự hiện diện của Kiến như một tảng đá nặng nề đè lên vai cô.
Cô biết rằng anh ta không phải là người tốt, cũng không phải là kẻ xấu, mà là một kẻ sống sót trong một thế giới đầy rẫy những sai lầm và những hy sinh.
"Em không nhớ gì sao?" Kiến hỏi, tiến lại gần hơn, ánh mắt của anh ta như muốn xuyên thấu vào tâm trí cô.
"Em không nhớ ai đã viết mảnh giấy đó?
Em không nhớ tại sao em lại ở đây?" Tiểu Hoa lắc đầu, cảm thấy một sự đau đớn âm ỉ lan tỏa trong đầu.
Cô không nhớ, nhưng cô cảm thấy như thể có một ký ức nào đó đang cố gắng trỗi dậy, một ký ức về một người con gái tên là Hoa, người đã sống và chết nhiều lần trước khi cô trở thành Tiểu Hoa.
"Em là một bản sao," Kiến nói, giọng điệu trở nên lạnh lùng hơn.
"Một bản sao bị lỗi, được tạo ra để lấp đầy khoảng trống của Hoa.
Nhưng Hoa không còn nữa.
Cô ấy đã bị xóa sạch, và em là thứ duy nhất còn lại." Tiểu Hoa cảm thấy một sự đau đớn xé toạc lồng ngực, như thể có một thứ gì đó đang cố gắng xé toạc cô thành từng mảnh.
Cô không phải là Hoa, nhưng cô mang trong mình ký ức của Hoa, và cô không biết mình là ai.
"Vậy thì ai là người đã viết mảnh giấy đó?" Tiểu Hoa hỏi, giọng cô run rẩy, mang theo một sự tuyệt vọng sâu sắc.
Kiến nhìn cô, ánh mắt của anh ta tối sầm lại, như thể anh ta đang giấu giếm một bí mật kinh hoàng.
"Đó là em," Kiến nói, giọng điệu lạnh lùng.
"Em là người đã viết nó.
Nhưng em không nhớ, vì em đã xóa ký ức của chính mình để tồn tại."
Tiểu Hoa cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, và cô biết rằng mình đã bước vào một cái bẫy mà cô không thể thoát ra.
Cô không phải là người duy nhất mang vết tích này, và cô không phải là người duy nhất đang cố gắng tìm kiếm một nơi an toàn.
Cô là một phần của một hệ thống lớn hơn, một hệ thống mà cô không thể hiểu nổi.
Một tiếng còi hú dài vang lên từ ngoài hành lang, cắt ngang không gian tĩnh lặng của căn phòng tắm.
Nó không phải là tiếng còi của xe cứu hỏa hay xe cứu thương, mà là tiếng còi của "Bộ Máy Điều Hành", thứ đang săn lùng những kẻ trùng sinh để thanh trừng họ khỏi thực tại.
Kiến và Tiểu Hoa nhìn nhau, và cả hai đều biết rằng thời gian đã không còn.
"Chúng ta phải đi," Kiến nói, giọng điệu khẩn trương.
"Giám Đốc Minh đã phát hiện ra chúng ta.
Anh ta sẽ không để chúng ta sống sót." Tiểu Hoa gật đầu, cảm thấy một sự sợ hãi kinh hoàng lan tỏa trong người.
Cô không biết Giám Đốc Minh là ai, nhưng cô biết rằng anh ta là kẻ duy trì trật tự tuyệt đối bằng cách xóa bỏ mọi "lỗi" khỏi thực tại.
Anh ta tin rằng sự trùng sinh là một virus làm suy yếu cấu trúc thế giới, và thanh trừng là cách duy nhất để bảo vệ sự tồn tại của nhân loại.
Họ chạy ra khỏi căn phòng, và trên đường đi, họ thấy những bóng người đang chạy trốn, những kẻ trùng sinh khác đang cố gắng tìm kiếm một lối thoát.
Họ không phải là những người tốt, cũng không phải là những kẻ xấu, mà là những nạn nhân của một hệ thống đã lỗi thời.
Họ mang trong mình những ký ức của nhiều kiếp sống, và họ không biết mình là ai.
"Chúng ta không thể chạy mãi được," Kiến nói, giọng điệu mệt mỏi.
"Chúng ta cần một kế hoạch.
Chúng ta cần tìm ra 'Nơi An Toàn'." Tiểu Hoa nhìn anh, và cô thấy một sự đau đớn trong mắt anh.
"Nơi An Toàn không tồn tại," cô nói, giọng điệu lạnh lùng.
"Nó chỉ là một lời hứa hẹn, một cái bẫy mà chúng ta đang cố gắng tìm kiếm."
"Nhưng nếu không có nó, chúng ta sẽ chết," Kiến nói, giọng điệu đầy tuyệt vọng.
"Chúng ta sẽ bị xóa sạch, giống như chị gái tôi." Tiểu Hoa cảm thấy một sự đau đớn xé toạc lồng ngực, và cô biết rằng mình không thể để điều đó xảy ra.
Cô không thể để Kiến chết, vì anh ta là người duy nhất có thể giúp cô tìm ra sự thật về bản thân mình.
Họ chạy đến một ngã tư tối tăm, nơi những bóng người đang tụ tập, chờ đợi một lệnh xuất phát.
Đó là những kẻ trùng sinh khác, những người đang cố gắng tìm kiếm một lối thoát khỏi thế giới này.
Họ nhìn Kiến và Tiểu Hoa với ánh mắt đầy hy vọng, nhưng cũng đầy sợ hãi.
"Chúng ta phải làm gì?" một người trong số họ hỏi, giọng điệu run rẩy.
Kiến nhìn họ, và anh ta biết rằng mình không thể nói ra sự thật.
"Chúng ta phải tìm 'Nơi An Toàn'," anh ta nói, giọng điệu đầy chắc chắn.
"Đó là nơi chúng ta sẽ không bị xóa sạch."
Tiểu Hoa nhìn anh, và cô thấy một sự dối trá trong mắt anh.
Cô biết rằng 'Nơi An Toàn' không tồn tại, và cô biết rằng họ đang đi đến một cái chết chắc chắn.
Nhưng cô không thể nói ra sự thật, vì cô biết rằng họ cần một hy vọng, dù chỉ là một hy vọng mong manh.
"Chúng ta sẽ đi," Tiểu Hoa nói, giọng điệu lạnh lùng.
"Chúng ta sẽ tìm ra 'Nơi An Toàn'." Cô nhìn vào vết xăm trên tay mình, và cô thấy nó đang phát sáng mạnh hơn, như thể đang gọi một thứ gì đó từ sâu thẳm của vô thức.
Cô cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một mong muốn được quay lại, nhưng cô cũng biết rằng, khi cô quay lại, cô sẽ không còn là chính mình.
Họ chạy vào một con hẻm tối tăm, nơi những bóng người đang chờ đợi.
Đó là những kẻ trùng sinh khác, những người đang cố gắng tìm kiếm một lối thoát khỏi thế giới này.
Họ nhìn Kiến và Tiểu Hoa với ánh mắt đầy hy vọng, nhưng cũng đầy sợ hãi.
"Chúng ta sẽ đi," Kiến nói, giọng điệu đầy chắc chắn.
"Chúng ta sẽ tìm ra 'Nơi An Toàn'." Tiểu Hoa nhìn anh, và cô thấy một sự dối trá trong mắt anh.
Cô biết rằng 'Nơi An Toàn' không tồn tại, và cô biết rằng họ đang đi đến một cái chết chắc chắn.
Nhưng cô không thể nói ra sự thật.
Cô biết rằng họ cần một hy vọng, dù chỉ là một hy vọng mong manh.
"Chúng ta sẽ đi," Tiểu Hoa nói, giọng điệu lạnh lùng.
"Chúng ta sẽ tìm ra 'Nơi An Toàn'."
Họ chạy vào bóng tối, và khi họ bước vào, họ thấy rằng con hẻm không dẫn đến một lối thoát, mà dẫn đến một bức tường.
Đó là một bức tường bằng gương, và trong đó, họ thấy hình ảnh của chính mình, nhưng không phải là hình ảnh của họ.
Đó là hình ảnh của những người khác, những người đã sống và chết nhiều lần trước khi họ trở thành chính mình.
"Đây là 'Nơi An Toàn'," một giọng nói vang lên, và họ thấy rằng đó là giọng nói của Giám Đốc Minh.
Anh ta đứng ở cuối con hẻm, và anh ta nhìn họ với một ánh mắt đầy thương cảm.
"Đây là nơi em thuộc về," anh ta nói, giọng điệu đầy hứa hẹn.
"Và bây giờ, em sẽ không bao giờ rời đi."
Tiểu Hoa nhìn vào bức tường gương, và cô thấy rằng hình ảnh của cô trong gương đang bước ra, tiến đến cô.
Cô không chạy, mà đứng yên, chờ đợi.
Khi hình ảnh đó chạm vào cô, cô cảm thấy một sự lạnh lẽo xé toạc cơ thể, và sau đó, cô không còn là Tiểu Hoa nữa.
Cô là một phần của hệ thống, một bản sao đã được sửa chữa, và bây giờ, cô sẽ không bao giờ rời đi.
Và trong khi đó, ở một nơi khác, một người khác đang bước vào căn bếp, nơi chiếc nồi canh đang sôi sục.
Người đó nhìn xuống lòng bàn tay, và thấy một vết xăm hình con mắt ba tròng đang mờ dần.
"Đây là cái giá," người đó nói, và giọng nói ấy mang theo một sự tàn nhẫn lạnh lùng.
"Đây là cách duy nhất để cứu thế giới."
Nhưng ai là người đang nói?
Và ai là người đang lắng nghe?
Câu trả lời không nằm trong lời nói, mà nằm trong sự im lặng của những bóng tối, nơi những ký ức bị xóa sạch và những linh hồn bị giam cầm.
Và khi Tiểu Hoa nhìn vào gương, cô thấy rằng hình ảnh của cô trong gương đang mỉm cười, một nụ cười mà cô không hề có.
Cô biết rằng mình đã bước vào một cái bẫy, và cô không thể thoát ra.
Nhưng cô cũng biết rằng, đây không phải là kết thúc.
Đây chỉ là sự bắt đầu của một cuộc săn đuổi mới, một cuộc chạy trốn khỏi chính bản thân mình.
Và khi cô nhìn vào vết xăm trên tay mình, cô thấy rằng nó đang phát sáng mạnh hơn, như thể đang gọi một thứ gì đó từ sâu thẳm của vô thức.
Cô cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một mong muốn được quay lại, nhưng cô cũng biết rằng, khi cô quay lại, cô sẽ không còn là chính mình.
Và trong khi đó, ở một nơi khác, một người khác đang bước vào căn bếp, nơi chiếc nồi canh đang sôi sục.
Người đó nhìn xuống lòng bàn tay, và thấy một vết xăm hình con mắt ba tròng đang mờ dần.
"Đây là cái giá," người đó nói, và giọng nói ấy mang theo một sự tàn nhẫn lạnh lùng.
"Đây là cách duy nhất để cứu thế giới."
Nhưng ai là người đang nói?
Và ai là người đang lắng nghe?
Câu trả lời không nằm trong lời nói, mà nằm trong sự im lặng của những bóng tối, nơi những ký ức bị xóa sạch và những linh hồn bị giam cầm.
Và khi Tiểu Hoa nhìn vào gương, cô thấy rằng hình ảnh của cô trong gương đang mỉm cười, một nụ cười mà cô không hề có.
Cô biết rằng mình đã bước vào một cái bẫy, và cô không thể thoát ra.
Nhưng cô cũng biết rằng, đây không phải là kết thúc.
Đây chỉ là sự bắt đầu của một cuộc săn đuổi mới, một cuộc chạy trốn khỏi chính bản thân mình.
Và khi cô nhìn vào vết xăm trên tay mình, cô thấy rằng nó đang phát sáng mạnh hơn, như thể đang gọi một thứ gì đó từ sâu thẳm của vô thức.
Cô cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một mong muốn được quay lại, nhưng cô cũng biết rằng, khi cô quay lại, cô sẽ không còn là chính mình.
Và trong khi đó, ở một nơi khác, một người khác đang bước vào căn bếp, nơi chiếc nồi canh đang sôi sục.
Người đó nhìn xuống lòng bàn tay, và thấy một vết xăm hình con mắt ba tròng đang mờ dần.
"Đây là cái giá," người đó nói, và giọng nói ấy mang theo một sự tàn nhẫn lạnh lùng.
"Đây là cách duy nhất để cứu thế giới."
Nhưng ai là người đang nói?
Và ai là người đang lắng nghe?
Câu trả lời không nằm trong lời nói, mà nằm trong sự im lặng của những bóng tối, nơi những ký ức bị xóa sạch và những linh hồn bị giam cầm.
Và khi Tiểu Hoa nhìn vào gương, cô thấy rằng hình ảnh của cô trong gương đang mỉm cười, một nụ cười mà cô không hề có.
Cô biết rằng mình đã bước vào một cái bẫy, và cô không thể thoát ra.
Nhưng cô cũng biết rằng, đây không phải là kết thúc.
Đây chỉ là sự bắt đầu của một cuộc săn đuổi mới, một cuộc chạy trốn khỏi chính bản thân mình.
Và khi cô nhìn vào vết xăm trên tay mình, cô thấy rằng nó đang phát sáng mạnh hơn, như thể đang gọi một thứ gì đó từ sâu thẳm của vô thức.
Cô cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một mong muốn được quay lại, nhưng cô cũng biết rằng, khi cô quay lại, cô sẽ không còn là chính mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận