Chương 27

Cánh cửa gỗ cũ kỹ không hề phát ra tiếng rít khi nó từ từ mở ra, như thể bản thân sự hiện diện của nó đã bị thế giới này từ chối ghi nhận.

Tiểu Hoa đứng sững lại, cảm giác lạnh lẽo không phải đến từ luồng khí lạnh tràn ra từ căn phòng tối, mà từ sâu trong tủy xương của chính cô.

Đó là cái lạnh của một linh hồn đã chết và được hồi sinh nhiều lần, cái lạnh của những ký ức không thuộc về mình đang cố gắng ăn mòn ý thức hiện tại.

Bàn tay cô run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì cơ thể đang phản ứng với một sự thật mà não bộ từ chối chấp nhận.

Trong căn phòng, ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn dầu cũ chiếu rọi lên người đàn ông đang ngồi đó.

Anh ta mặc bộ đồ đen đơn giản, không một vết sẹo, không một dấu vết xăm hình kỳ dị trên cổ hay tay.

Anh ta là một "Thường Nhân" hoàn hảo, một bản thể chưa từng trải qua vòng lặp sinh tử, một thực thể sạch sẽ mà Bộ Máy Điều Hành khao khát bảo vệ.

Nhưng khi anh ta ngước lên, ánh mắt ấy lại khiến Tiểu Hoa cảm thấy một sự quen thuộc rợn người, như thể cô đã từng nhìn thấy ánh mắt đó trong những giấc mơ bị cấm đoán.

Người đàn ông đứng dậy từ chiếc ghế gỗ, động tác chậm rãi nhưng mang theo một sự uy lực khiến không gian xung quanh dường như bị nén chặt lại.

Anh ta không có vẻ gì là kẻ thù, cũng không phải là một đồng minh.

Anh ta chỉ là một quan sát viên, một thực thể đứng ngoài vòng xoáy của sự sống và cái chết.

"Cô đến rồi," anh ta nói, giọng nói trầm và đều đều, không mang theo chút cảm xúc nào, như thể đang đọc một bản tin thời tiết về ngày tận thế.

"Tôi đã biết cô sẽ tìm đến đây.

Không phải vì tôi biết đường đi, mà vì tôi đã viết nó vào trong cô." Tiểu Hoa lùi lại một bước, chân cô chạm vào sàn nhà lạnh lẽo, cảm giác như đang bước trên những xác chết đông cứng.

"Ai là anh?" cô hỏi, giọng khàn đặc vì sự căng thẳng đang dồn nén trong lồng ngực.

"Tại sao tôi không thấy vết xăm trên người anh?

Tại sao anh không phải là một 'Lỗi'?" Người đàn ông mỉm cười, một nụ cười mỏng manh và đầy sự bi kịch.

"Vì tôi là người duy nhất không cần phải được xóa bỏ.

Tôi là người duy nhất được phép tồn tại để chứng kiến sự sụp đổ."

Tiểu Hoa cảm thấy đầu óc mình đang quay cuồng, những mảnh ký ức rời rạc bắt đầu va chạm nhau tạo nên những tiếng nổ trong đầu.

Cô đưa tay lên ngực, nơi vết xăm hình con mắt ba tròng đang rực cháy dưới lớp da, nóng như lửa đốt.

"Anh nói dối," cô thì thầm, cố gắng giữ vững lập trường của mình.

"Nếu anh là người của Bộ Máy, anh sẽ đã tiêu diệt tôi từ lâu.

Nếu anh là kẻ trùng sinh, anh sẽ có dấu vết.

Anh là gì?" Người đàn ông bước đến gần hơn, ánh mắt anh ta xuyên thấu qua lớp sương mù của sự hoang mang bao quanh Tiểu Hoa.

"Tôi là người giữ hồ sơ," anh ta đáp, giọng nói vang vọng như tiếng chuông báo tử.

"Và cô, Tiểu Hoa, cô không phải là người đang tìm kiếm 'Nơi An Toàn'.

Cô là một trang giấy trong cuốn sách mà tôi đang viết.

Và hôm nay, chúng ta sẽ viết chương kết." Tiểu Hoa cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng cô không thể rời đi.

Cô cảm thấy bị mắc kẹt trong một kịch bản đã được viết sẵn từ lâu, một kịch bản mà cô không thể thay đổi, chỉ có thể diễn theo.

***

Người đàn ông chỉ tay về phía một chiếc bàn gỗ cũ kỹ nằm giữa căn phòng, nơi một tập hồ sơ dày cộp đang nằm ngổn ngang.

"Hãy nhìn," anh ta nói, giọng điệu không còn sự bình tĩnh mà mang theo một sự thúc giục đầy ám ảnh.

"Đó là những gì cô đã trải qua.

Không phải trong cuộc đời này, mà trong tất cả những cuộc đời trước." Tiểu Hoa tiến lại gần, bàn tay cô run rẩy khi chạm vào bìa tập hồ sơ.

Cô không nghĩ rằng đó là giấy.

Khi cô lật mở trang đầu tiên, một cảm giác ghê tởm ớn lạnh chạy dọc cột sống.

Những trang giấy này không phải là cellulose, mà là da người.

Chúng đã được làm khô, được xử lý, và dán lại thành một cuốn sách ghê tởm, nơi mỗi trang là một đoạn đời của cô, nhưng được viết bằng một nét bút tay khác, một thứ mực đen ngòm trông như máu đông khô.

Cô đọc những dòng chữ trên trang đầu tiên, và tim cô như ngừng đập.

*"Ngày 12 tháng 10.

Tiểu Hoa bắt đầu nghi ngờ.

Cô ấy tìm ra vết xăm của mình ở chân tay.

Phải xóa nó đi.

Nhưng cô ấy không biết rằng, vết xăm đó không phải là dấu hiệu của sự trùng sinh.

Nó là dấu hiệu của sự tỉnh thức."*

Tiểu Hoa lùi lại, mặt cô tái mét.

"Đây là gì?" cô hỏi, giọng run rẩy.

"Ai đã viết những điều này?" Người đàn ông đứng đó, tay chống hông, nhìn cô với ánh mắt của một người thầy đang nhìn một học trò ngu ngốc.

"Chính cô ấy," anh ta nói.

"Chính Tiểu Hoa của lần trước.

Cô ấy đã viết ra tất cả những gì cô ấy đã trải qua, những gì cô ấy đã thấy, và những gì cô ấy đã làm." Tiểu Hoa cảm thấy đầu óc mình đang vỡ vụn.

Cô nhớ lại những ký ức mờ nhạt, những giấc mơ mà cô luôn nghĩ là ảo ảnh.

*"Ngày 15 tháng 10.

Tiểu Hoa gặp Kiến.

Cô ấy không tin anh ta.

Nhưng cô ấy biết rằng, Kiến đang nói sự thật.

Anh ta đang tìm kiếm chị gái mình.

Và Tiểu Hoa biết rằng, chị gái của Kiến cũng là một 'Lỗi'.

Một 'Lỗi' mà Tiểu Hoa đã giết."* Cô đọc những dòng chữ đó, và cảm giác đau đớn xé toạc lồng ngực cô.

Cô không nhớ mình đã giết ai.

Cô không nhớ mình đã làm gì.

Nhưng những dòng chữ này lại quá chi tiết, quá chân thực, như thể chúng là những ký ức của chính cô.

"Không," cô thì thầm, tay cô nắm chặt lấy trang giấy da, móng tay cào rách bề mặt, để lộ ra những sợi thịt đỏ tươi bên dưới.

"Tôi không phải là kẻ giết người.

Tôi là nạn nhân.

Tôi là người bị truy đuổi." Người đàn ông bước đến gần hơn, ánh mắt anh ta lạnh lùng và đầy sự phán xét.

"Nạn nhân?" anh ta hỏi, giọng đầy sự mỉa mai.

"Ai là nạn nhân, Tiểu Hoa?

Cô hay những người mà cô đã giết để bảo vệ bản thân mình?

Cô không hiểu.

Thế giới này không có nạn nhân.

Chỉ có những kẻ sống sót và những kẻ bị loại bỏ.

Và cô, Tiểu Hoa, là kẻ sống sót tồi tệ nhất." Tiểu Hoa cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu, như thể có ai đó đang nhét những ký ức lạ vào não bộ cô.

Cô nhìn vào những trang giấy, và thấy những dòng chữ đang thay đổi, đang viết thêm những điều mà cô chưa từng nghĩ đến.

*"Ngày 20 tháng 10.

Tiểu Hoa gặp Giám Đốc Minh.

Cô ấy không tin anh ta.

Nhưng cô ấy biết rằng, Giám Đốc Minh đang làm điều đúng đắn.

Anh ta đang bảo vệ thế giới khỏi sự sụp đổ.

Và Tiểu Hoa biết rằng, cô phải giết anh ta."*

***

Tiểu Hoa cố gắng rút lui, nhưng chân cô không cử động.

Sàn nhà bắt đầu rung lên, những rung động nhẹ nhàng nhưng mang theo một sức mạnh khủng khiếp, như thể cả căn phòng đang bị hút vào một lỗ đen vô hình.

Tường phòng bắt đầu chảy nước mắt — những giọt chất lỏng đen ngòm, mang theo mùi tanh của máu thối rữa, rơi xuống sàn nhà và hòa tan vào những vệt máu cũ.

Người đàn ông không cố gắng bắt cô.

Anh ta ngồi xuống, lấy một chiếc bút từ trong túi áo ra, và bắt đầu viết vào một trang giấy da mới.

"Cô không thể chạy," anh ta nói, giọng điệu bình thản như thể đang đọc một bản tin thời tiết.

"Cô không thể chạy khỏi chính mình.

Cô là một phần của hệ thống.

Cô là một phần của sự sụp đổ." Tiểu Hoa cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu, như thể có ai đó đang nhét những ký ức lạ vào não bộ cô.

Cô nhìn vào những trang giấy, và thấy những dòng chữ đang thay đổi, đang viết thêm những điều mà cô chưa từng nghĩ đến.

"Tôi không phải là kẻ giết người," cô thì thầm, giọng run rẩy.

"Tôi là nạn nhân.

Tôi là người bị truy đuổi." Người đàn ông bước đến gần hơn, ánh mắt anh ta lạnh lùng và đầy sự phán xét.

"Nạn nhân?" anh ta hỏi, giọng đầy sự mỉa mai.

"Ai là nạn nhân, Tiểu Hoa?

Cô hay những người mà cô đã giết để bảo vệ bản thân mình?

Cô không hiểu.

Thế giới này không có nạn nhân.

Chỉ có những kẻ sống sót và những kẻ bị loại bỏ.

Và cô, Tiểu Hoa, là kẻ sống sót tồi tệ nhất." Tiểu Hoa cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu, như thể có ai đó đang nhét những ký ức lạ vào não bộ cô.

Cô nhìn vào những trang giấy, và thấy những dòng chữ đang thay đổi, đang viết thêm những điều mà cô chưa từng nghĩ đến.

*"Ngày 20 tháng 10.

Tiểu Hoa gặp Giám Đốc Minh.

Cô ấy không tin anh ta.

Nhưng cô ấy biết rằng, Giám Đốc Minh đang làm điều đúng đắn.

Anh ta đang bảo vệ thế giới khỏi sự sụp đổ.

Và Tiểu Hoa biết rằng, cô phải giết anh ta."*

Tiểu Hoa cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một mong muốn được quay lại, nhưng cô cũng biết rằng, khi cô quay lại, cô sẽ không còn là chính mình.

Cô nhìn vào người đàn ông, và thấy sự phản chiếu của chính mình — nhưng già hơn, lạnh hơn, và đầy đau khổ.

"Anh là ai?" cô hỏi, giọng run rẩy.

"Tại sao anh biết tất cả những điều này?" Người đàn ông không trả lời.

Anh ta chỉ viết tiếp, nét bút của anh ta nhanh hơn, mạnh hơn, như thể đang cố gắng ghi lại một sự thật mà thế giới không thể chấp nhận.

"Tôi là người duy nhất không cần phải được xóa bỏ," anh ta nói, giọng điệu bình thản.

"Tôi là người duy nhất được phép tồn tại để chứng kiến sự sụp đổ.

Và cô, Tiểu Hoa, cô là một phần của sự sụp đổ đó." Tiểu Hoa cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu, như thể có ai đó đang nhét những ký ức lạ vào não bộ cô.

Cô nhìn vào những trang giấy, và thấy những dòng chữ đang thay đổi, đang viết thêm những điều mà cô chưa từng nghĩ đến.

***

Tiểu Hoa cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể cô cảm thấy nặng nề như chì.

Cô nhìn vào mắt người đàn ông và thấy sự phản chiếu của chính mình — nhưng già hơn, lạnh hơn, và đầy đau khổ.

Đó là hình ảnh của một Tiểu Hoa đã trải qua vô số cuộc đời, một Tiểu Hoa đã giết vô số người, một Tiểu Hoa đã trở thành một con quái vật.

"Anh không phải là người của Bộ Máy," cô thì thầm, giọng run rẩy.

"Anh là một 'Lỗi'.

Anh là một 'Lỗi' đã được chấp nhận." Người đàn ông dừng bút, nhìn cô với ánh mắt đầy sự thương cảm.

"Đúng," anh ta nói.

"Tôi là một 'Lỗi'.

Nhưng tôi là một 'Lỗi' đã được chấp nhận bởi Bộ Máy.

Tôi là người duy nhất được phép tồn tại để chứng kiến sự sụp đổ.

Và cô, Tiểu Hoa, cô là một phần của sự sụp đổ đó." Tiểu Hoa cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu, như thể có ai đó đang nhét những ký ức lạ vào não bộ cô.

Cô nhìn vào những trang giấy, và thấy những dòng chữ đang thay đổi, đang viết thêm những điều mà cô chưa từng nghĩ đến.

"Vậy tại sao anh không giết tôi?" cô hỏi, giọng run rẩy.

"Tại sao anh để tôi sống?" Người đàn ông cười, một nụ cười đầy sự bi kịch.

"Vì tôi cần cô," anh ta nói.

"Tôi cần cô để hoàn thành cuốn sách.

Tôi cần cô để viết ra chương kết.

Và khi cô viết ra chương kết, cô sẽ trở thành một phần của hệ thống.

Cô sẽ trở thành một 'Lỗi' đã được chấp nhận." Tiểu Hoa cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một mong muốn được quay lại, nhưng cô cũng biết rằng, khi cô quay lại, cô sẽ không còn là chính mình.

Cô nhìn vào người đàn ông, và thấy sự phản chiếu của chính mình — nhưng già hơn, lạnh hơn, và đầy đau khổ.

"Anh đang nói dối," cô thì thầm.

"Anh đang cố gắng lừa tôi." Người đàn ông không trả lời.

Anh ta chỉ viết tiếp, nét bút của anh ta nhanh hơn, mạnh hơn, như thể đang cố gắng ghi lại một sự thật mà thế giới không thể chấp nhận.

Tiểu Hoa cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu, như thể có ai đó đang nhét những ký ức lạ vào não bộ cô.

Cô nhìn vào những trang giấy, và thấy những dòng chữ đang thay đổi, đang viết thêm những điều mà cô chưa từng nghĩ đến.

*"Ngày 25 tháng 10.

Tiểu Hoa gặp người đàn ông.

Cô ấy không tin anh ta.

Nhưng cô ấy biết rằng, anh ta đang nói sự thật.

Anh ta đang bảo vệ thế giới khỏi sự sụp đổ.

Và Tiểu Hoa biết rằng, cô phải giết anh ta."* Cô đọc những dòng chữ đó, và cảm giác đau đớn xé toạc lồng ngực cô.

Cô không nhớ mình đã giết ai.

Cô không nhớ mình đã làm gì.

Nhưng những dòng chữ này lại quá chi tiết, quá chân thực, như thể chúng là những ký ức của chính cô.

"Không," cô thì thầm, tay cô nắm chặt lấy trang giấy da, móng tay cào rách bề mặt, để lộ ra những sợi thịt đỏ tươi bên dưới.

"Tôi không phải là kẻ giết người.

Tôi là nạn nhân.

Tôi là người bị truy đuổi."

***

Tiểu Hoa nhìn vào người đàn ông, và thấy sự phản chiếu của chính mình — nhưng già hơn, lạnh hơn, và đầy đau khổ.

Cô nhìn vào anh ta.

Anh ta vẫn ngồi đó, viết tiếp.

Nhưng tay anh ta bắt đầu run.

Và cô nhận ra: Anh ta đang viết...

Nhưng nội dung không phải là lỗi.

*kế hoạch*.

Tiểu Hoa thì thầm: "Anh đang làm gì?" Anh ta không trả lời.

Chỉ viết tiếp.

Và cô cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một mong muốn được quay lại, nhưng cô cũng biết rằng, khi cô quay lại, cô sẽ không còn là chính mình.

Cô nhìn vào vết xăm trên tay mình, và thấy rằng nó đang phát sáng mạnh hơn, như thể đang gọi một thứ gì đó từ sâu thẳm của vô thức.

Cô cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một mong muốn được quay lại, nhưng cô cũng biết rằng, khi cô quay lại, cô sẽ không còn là chính mình.

Và khi cô nhìn vào gương, cô thấy rằng hình ảnh của cô trong gương đang mỉm cười, một nụ cười mà cô không hề có.

Cô biết rằng mình đã bước vào một cái bẫy, và cô không thể thoát ra.

Nhưng cô cũng biết rằng, đây không phải là kết thúc.

Đây chỉ là sự bắt đầu của một cuộc săn đuổi mới, một cuộc chạy trốn khỏi chính bản thân mình.

Và khi cô nhìn vào vết xăm trên tay mình, cô thấy rằng nó đang phát sáng mạnh hơn, như thể đang gọi một thứ gì đó từ sâu thẳm của vô thức.

Cô cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một mong muốn được quay lại, nhưng cô cũng biết rằng, khi cô quay lại, cô sẽ không còn là chính mình.

Và trong khi đó, ở một nơi khác, một người khác đang bước vào căn bếp, nơi chiếc nồi canh đang sôi sục.

Người đó nhìn xuống lòng bàn tay, và thấy một vết xăm hình con mắt ba tròng đang mờ dần.

"Đây là cái giá," người đó nói, và giọng nói ấy mang theo một sự tàn nhẫn lạnh lùng.

"Đây là cách duy nhất để cứu thế giới." Nhưng ai là người đang nói?

Và ai là người đang lắng nghe?

Câu trả lời không nằm trong lời nói, mà nằm trong sự im lặng của những bóng tối, nơi những ký ức bị xóa sạch và những linh hồn bị giam cầm.

Và khi Tiểu Hoa nhìn vào gương, cô thấy rằng hình ảnh của cô trong gương đang mỉm cười, một nụ cười mà cô không hề có.

Cô biết rằng mình đã bước vào một cái bẫy, và cô không thể thoát ra.

Nhưng cô cũng biết rằng, đây không phải là kết thúc.

Đây chỉ là sự bắt đầu của một cuộc săn đuổi mới, một cuộc chạy trốn khỏi chính bản thân mình.

Và khi cô nhìn vào vết xăm trên tay mình, cô thấy rằng nó đang phát sáng mạnh hơn, như thể đang gọi một thứ gì đó từ sâu thẳm của vô thức.

Cô cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một mong muốn được quay lại, nhưng cô cũng biết rằng, khi cô quay lại, cô sẽ không còn là chính mình.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập