Chương 28
Nó thấm vào da thịt của Tiểu Hoa, ăn mòn những lớp biểu bì mỏng manh như axit loãng, mang theo mùi tanh nồng của sắt và sự thối rữa từ một ký ức bị chôn vùi.
Tiểu Hoa đứng chôn chân trước chiếc bàn viết cũ kỹ, gỗ sồi đen đã bạc màu theo thời gian, ngón tay cái vẫn còn dính vệt đỏ tươi từ dòng chữ cuối cùng cô đã viết trong cơn mê muội của chương trước.
Không gian xung quanh không tĩnh lặng; nó co giãn, phồng lên và xẹp xuống như phổi của một người đang hấp hối.
Bức tường vôi trắng trước mặt cô dường như đang thở, nhịp điệu nặng nề và chậm chạp khớp hoàn hảo với tiếng tim cô đang đập loạn nhịp, mỗi cú đập vang lên như tiếng trống chiến trong tai, đè nặng lên hộp sọ vốn đã nứt nẻ vì quá tải thông tin.
Cô không nhớ mình đã sống qua bốn chu kỳ trước đó.
Bộ não của cô trống rỗng, một khoảng trắng đáng sợ bao phủ mọi khoảng khắc từ khi mở mắt lần này.
Nhưng cơ bắp thì khác.
Cơ bắp cô nhớ.
Chúng co cứng lại, tự động điều chỉnh tư thế, chuẩn bị cho một cú đấm hay một cú né tránh mà lý trí không hề ra lệnh.
Đó là bản năng của kẻ sống sót, của ai đó đã từng bị giết đi và sống lại đủ nhiều lần để cơ thể trở thành một cuốn nhật ký đau đớn, ghi chép lại từng vết thương, từng cú đánh, từng lần tuyệt vọng.
Tiểu Hoa nhìn xuống lòng bàn tay trái.
Vết xăm hình con mắt ba tròng đang rực lên, không phải bằng ánh sáng rực rỡ của hy vọng, mà bằng thứ ánh sáng mờ đục, bệnh hoạn, như thể máu đang chảy ngược dưới da.
Nó nóng rát, một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng, nhắc nhở cô rằng cô không thuộc về nơi này.
Cô là một dị vật.
Một lỗi hệ thống.
Và thế giới này, với những bức tường đang thở và không khí nặng trĩu mùi bụi của quá khứ, đang cố gắng đào thải cô ra ngoài.
Tiểu Hoa lùi lại, gót chân va chạm vào bức tường lạnh lẽo, cảm giác lạnh buốt xuyên thấu qua xương sống, cố gắng kéo cô trở về thực tại, dù thực tại này có vẻ đang sụp đổ.
Người đàn ông bước tới từ bóng tối, dáng người cao gầy, áo khoác dài bay phấp phới trong luồng gió vô hình mà không ai khác có thể cảm nhận.
Anh ta đặt một tập hồ sơ dày cộp lên mặt bàn, tiếng va chạm khô khốc vang lên như tiếng xương gãy trong căn phòng chết chóc.
Trên bìa hồ sơ là ảnh chụp của Tiểu Hoa, nhưng không phải Tiểu Hoa hiện tại với khuôn mặt đờ đẫn, mất phương hướng.
Trong ảnh, cô ấy đang khóc.
Nước mắt lăn dài trên má, miệng mở rộng trong tiếng hét câm lặng, đôi mắt trống rỗng nhìn thẳng vào ống kính, như thể đang cầu cứu từ một chiều không gian khác.
Dưới bức ảnh là một dấu chân kỳ lạ, in hằn lên giấy như một con dấu.
Không phải dấu chân người.
Nó có quá nhiều ngón, cong queo và méo mó, thuộc về một thực thể đã "lỗi" từ chu kỳ trước, một thứ gì đó không còn tuân theo định luật vật lý thông thường.
Tiểu Hoa cảm thấy cổ họng khô khốc.
Cô muốn hỏi, nhưng giọng nói của cô bị mắc kẹt đâu đó trong họng, nghẹn lại bởi nỗi sợ hãi nguyên thủy.
Cô tò mò, một sự tò mò chết người, thúc đẩy cô mở tập hồ sơ ra.
Bên trong là những trang giấy泛黄, ghi chép lại những sự kiện mà cô không nhớ, nhưng cơ thể cô lại run rẩy khi nhìn thấy chúng.
Những bức ảnh về những vụ tự tử hàng loạt, những tòa nhà sụp đổ không lý do, và giữa tất cả những thảm họa đó, luôn có bóng dáng của cô.
Không phải cô đang gây ra chúng, mà cô đang đứng đó, bất động, như một nhân chứng, hoặc tệ hơn, như nguyên nhân.
Mỗi trang giấy đều mang theo mùi hôi thối của sự phân rã, mùi của một thế giới đang mục nát từ bên trong.
Cô lật trang, ngón tay run rẩy, và dừng lại ở một trang ghi chú bằng mực đen: *"Đối tượng 044 - Tiểu Hoa.
Mức độ ổn định: 0%.
Đề xuất: Xóa bỏ hoàn toàn."* Chữ viết tay sắc lẹm, lạnh lùng, không有一丝 cảm xúc.
Đó là chữ ký của Giám Đốc Minh.
Người đàn ông, tự xưng là Kiến, nhìn chằm chằm vào cô với ánh mắt đầy sự đa nghi và mệt mỏi.
Anh ta không nói ngay.
Anh ta chỉ đứng đó, chờ đợi phản ứng của cô, như một con rắn đang quan sát con mồi trước khi cắn xuống.
"Cô nghĩ mình là nạn nhân," Kiến cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói khàn đặc, như thể anh ta đã hút phải quá nhiều khói thuốc và bụi tro của những chu kỳ trước.
"Nhưng cô không phải.
Cô là nguyên nhân.
Mỗi lần cô cố gắng 'sửa chữa' một sai lầm, mỗi lần cô dùng sức mạnh của vết xăm để thay đổi thực tại, cô đang tạo ra một vết nứt.
Và những vết nứt đó đang làm thế giới này tan rã." Anh ta chỉ vào bức tường đang thở.
Đó không phải là tiếng thở của ngôi nhà.
Đó là tiếng thở của thực tại.
Nó đang kiệt sức."
Tiểu Hoa nhìn vào Kiến, tìm kiếm sự dối trá trong ánh mắt anh ta, nhưng tất cả những gì cô thấy là một sự thật tàn khốc.
"Tại sao anh lại giúp tôi?" cô hỏi, giọng nói yếu ớt, vỡ vạc.
"Nếu tôi là mối đe dọa, tại sao anh không giao nộp tôi cho Hội Kiểm Soát?" Kiến cười, một nụ cười chua chát, đầy mỉa mai.
"Vì tôi cần cô.
Và vì tôi cũng là một lỗi.
Chỉ là lỗi của tôi được ẩn giấu tốt hơn." Anh ta cởi cổ áo ra, để lộ một phần cổ trắng nõn.
Ở đó, không có vết xăm.
Nhưng khi ánh sáng từ cửa sổ yếu ớt chiếu vào, Tiểu Hoa nhận thấy da thịt ở đó có một sự bất thường, như thể nó đang trong suốt, và bên dưới là một thứ gì đó đang di chuyển.
Kiến giải thích rằng thế giới này không phải là một nơi sống, mà là một 'Giao thức Sinh Tồn' đang dần lỗi thời.
Nó hoạt động dựa trên nguyên tắc 'Ghi Nhận'.
Mọi sinh vật đều được ghi nhận, nhưng những người trùng sinh, những kẻ như Tiểu Hoa, là những dữ liệu thừa, những mã nguồn bị lặp lại vô hạn.
Mỗi lần Tiểu Hoa sống lại, cô mang theo một phần dữ liệu cũ, và khi cô cố gắng thay đổi hiện tại, cô đang tạo ra một mâu thuẫn logic.
Giao thức không thể xử lý hai trạng thái cùng lúc: một Tiểu Hoa đã chết và một Tiểu Hoa đang sống.
Sự mâu thuẫn này tạo ra áp lực, và áp lực đó đang phá vỡ cấu trúc thực tại.
"Giám Đốc Minh không sai," Kiến nói, giọng nói trầm xuống, mang theo một sự chấp nhận bi quan.
"Anh ta tin rằng thanh trừng là cách duy nhất để bảo vệ sự tồn tại của nhân loại.
Nếu để chúng ta tiếp tục tồn tại, toàn bộ hệ thống sẽ sụp đổ.
Và khi đó, không còn gì cả.
Không có quá khứ, không có hiện tại, không có tương lai.
Chỉ có hư vô."
Tiểu Hoa cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng.
Cô luôn nghĩ mình đang chiến đấu để tồn tại, để tìm kiếm một 'Nơi An Toàn' nơi cô không bị ghi nhận.
Nhưng nếu sự tồn tại của cô chính là nguyên nhân của sự hủy diệt?
Nếu việc cô sống là một tội ác đối với thế giới?
Cô nhìn vào vết xăm trên tay, thứ ánh sáng mờ đục giờ đây dường như đang cười nhạo cô.
"Vậy tôi phải làm gì?" cô hỏi, giọng nói gần như không nghe thấy.
Để thế giới được an toàn?" Kiến lắc đầu.
Tự sát chỉ tạo ra một vòng lặp mới.
Cô sẽ trở lại, và mọi thứ sẽ tệ hơn.
Cô cần tìm ra gốc rễ.
Cô cần nhớ lại."
Tiểu Hoa cầm lấy cây bút trên bàn.
Ngón tay cô run rẩy, mực đỏ từ vết xăm dường như đang chảy vào đầu bút, nhuộm đỏ ngòi bút.
Cô không viết một mệnh lệnh, không viết một lời cầu xin.
Cô viết một câu hỏi, nét chữ nguệch ngoạc, đầy sự tuyệt vọng: *"Nếu tôi là lỗi, thì ai là người viết mã?"*
Khi chữ cái cuối cùng được viết xong, không gian xung quanh im bặt.
Tiếng thở của bức tường ngừng lại.
Ánh sáng từ cửa sổ tắt đi.
Và rồi, một âm thanh phát ra từ cổ của Kiến.
Nó không phải là tiếng nói.
Nó là tiếng kim loại ma sát, tiếng của một cỗ máy bị kẹt.
Kiến giật mình, tay ôm lấy cổ, mắt anh ta mở to, trợn ngược.
Vết xăm trên cổ anh ta, thứ mà Tiểu Hoa vừa nhìn thấy, bây giờ rực sáng lên, nhưng không phải trên da.
Nó nằm sâu trong con mắt anh ta.
Iris của anh ta tan biến, thay vào đó là một cấu trúc phức tạp, như một mạch điện tử đang hoạt động quá tải.
"Anh là ai?" Tiểu Hoa thốt lên, lùi lại, lưng va vào tường lần nữa.
Kiến không trả lời.
Anh ta không còn là Kiến nữa.
Ánh mắt anh ta nhìn xuyên qua cô, nhìn vào một thứ gì đó xa xôi, vô hình.
"Tôi không phải là người dẫn đường," giọng nói của anh ta giờ đây vang lên từ khắp nơi, không phải từ miệng, mà từ chính không khí, từ những bức tường, từ máu trong tĩnh mạch cô.
"Tôi là một mảnh vỡ.
Một phần của cô."
Twist xảy ra nhanh chóng và tàn khốc.
Tiểu Hoa nhận ra rằng Kiến không phải là một người độc lập.
Anh ta là một bản sao, một mảnh ký ức bị tách rời của chính cô.
Trong lần tái sinh trước, cô đã không chỉ xóa ký ức của 'Hoa' — bản sao bị lỗi của cô — mà cô đã chia nhỏ chính mình để trốn tránh sự ghi nhận của Giao thức.
Kiến là một phần của cô, được tạo ra để mang theo những ký ức đau đớn mà cô không thể chịu đựng.
Và bây giờ, khi cô viết câu hỏi đó, cô đang kết nối lại các mảnh vỡ.
"Đừng nhớ lại," Kiến — hay mảnh vỡ của cô — hét lên, giọng nói đầy sự tuyệt vọng.
"Nếu cô nhớ lại, cô sẽ thấy những gì cô đã làm.
Cô sẽ thấy máu.
Cô sẽ thấy sự hủy diệt mà cô đã gây ra.
Và cô sẽ không thể tha thứ cho chính mình."
Tiểu Hoa cảm thấy đầu óc mình quay cuồng.
Những hình ảnh bắt đầu tràn về, không phải theo trình tự thời gian, mà như một trận lũ quét.
Cô thấy mình đứng giữa đống đổ nát, tay cầm một con dao, nhìn xuống một người phụ nữ nằm bất động.
Người phụ nữ đó có khuôn mặt giống hệt cô.
Và cô thấy mình mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn, giống hệt nụ cười mà cô đã thấy trong gương ở chương trước.
Cô không phải là nạn nhân.
Cô là kẻ săn mồi.
Cô là kẻ đã xóa ký ức của chính mình để trốn tránh sự thật rằng cô đã giết chết phiên bản khác của mình, và sau đó, cô đã giết chết nhiều phiên bản khác nữa, trong một nỗ lực điên rồ để tìm kiếm sự hoàn hảo, sự an toàn.
"Cô sẽ không còn là chính mình," giọng nói của Kiến vang lên, giờ đây yếu ớt, tan biến vào hư không.
"Và khi cô nhìn vào gương, cô sẽ thấy rằng hình ảnh của cô trong gương đang mỉm cười.
Vì đó là nụ cười duy nhất còn lại."
Tiểu Hoa quỵ xuống, cây bút rơi khỏi tay, lăn đi trên sàn nhà, phát ra tiếng leng keng dài, đau đớn.
Cô không nhớ gì cả.
Chỉ biết một điều: Cô phải tìm lại "Tiểu Hoa" — kẻ đã từng cười.
Kẻ đã từng là cô, nhưng không còn là cô nữa.
Và ở cuối hành lang tối om, nơi bóng tối dày đặc như mật, một bóng người đang đứng đợi.
Người đó cũng có Vết Xăm.
Nhưng vết xăm đó không nằm trên tay, mà nằm trên trán, hình dạng của một con mắt đang mở to, nhìn thẳng vào cô.
Và người đó đang cầm một cuốn sổ, viết nguệch ngoạc dòng chữ: *"Lần này, đừng nhớ lại."*
Tiểu Hoa nhìn vào bóng người đó, tim cô đập mạnh, nhưng không phải vì sợ hãi.
Mà vì một sự nhận thức khủng khiếp.
Bóng người đó không phải là kẻ thù.
Phiên bản tiếp theo.
Và chu kỳ này, chu kỳ thứ sáu, đã bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận