Chương 29

Hành lang không có cửa sổ.

Nó kéo dài ra phía trước, biến mất vào một màn sương mù xám xịt, dày đặc như thịt sống đang phân hủy.

Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy, không phải theo một chu kỳ ngẫu nhiên, mà khớp nhịp với những tiếng đập dồn dập trong lồng ngực Tiểu Hoa.

Tắc.* Mỗi lần ánh sáng tắt đi, bóng tối bao trùm lại dày hơn, nặng hơn, như thể không khí đang trở thành một chất lỏng nhớt, cố gắng ngấm vào da thịt cô.

Mùi sắt gỉ nồng nặc, tanh hôi của máu cũ và rỉ sét, bám chặt vào niêm mạc mũi, khiến cô muốn nôn mửa nhưng không thể.

Tiểu Hoa bước đi.

Đôi chân cô di chuyển máy móc, không còn cảm giác về sự mỏi mệt hay sợ hãi.

Cô cảm thấy nhẹ bẫng, như thể linh hồn cô đã bị tách rời khỏi xác, treo lơ lửng ở đâu đó giữa khoảng trống vô định.

Ở cuối hành lang, nơi ánh sáng yếu ớt nhất, có một chiếc bàn gỗ cũ kỹ.

Ván gỗ sứt mẻ, lộ ra những thớ gỗ trắng bệch như xương.

Trước bàn ấy, một bóng người đang ngồi.

Đó là một cô gái.

Cô ấy mặc bộ đồ trắng toát, giống hệt bộ đồ bệnh viện mà Tiểu Hoa đang mặc.

Mái tóc đen dài垂 xuống che khuất nửa khuôn mặt.

Nhưng Tiểu Hoa không cần nhìn thấy khuôn mặt để nhận ra.

Cô biết dáng điệu đó.

Cô biết cách vai cô ấy gồng lên nhẹ nhàng, cách ngón tay cái của cô ấy run rẩy khi cầm bút.

Phiên bản khác.

Phiên bản thứ hai.

Tiểu Hoa dừng lại.

Khoảng cách giữa họ chỉ còn vài bước chân.

Cô gái kia không ngẩng đầu lên.

Cô ta tiếp tục viết, nét bút chạy trên trang giấy với tốc độ đều đặn, tạo ra tiếng *xào xạc* khô khốc, nghe như tiếng da thịt bị xé toạc.

Ánh mắt của cô ta, khi vô tình liếc qua kẽ tóc, trống rỗng.

Không có sự thù hận, không có sự sợ hãi, chỉ có một khoảng trống đen kịt, sâu thẳm, nơi từng có cảm xúc.

"Này," Tiểu Hoa nói.

Giọng cô khàn đặc, thô ráp, như tiếng cạo dao lên kính.

"Ngươi là ai?"

Cô gái kia ngừng viết.

Cô ta từ từ ngẩng đầu lên.

Khuôn mặt ấy giống hệt Tiểu Hoa, nhưng蒼白 hơn, lạnh lẽo hơn, thiếu đi sự sống.

Đôi mắt cô ta nhìn xuyên qua Tiểu Hoa, như thể đang nhìn vào một vật thể vô tri.

"Ta là nơi an toàn," cô ta đáp.

Giọng nói không vang lên trong không khí, mà trực tiếp réo rắt trong đầu Tiểu Hoa, lạnh buốt như nước đá tan.

"Ta là sự im lặng.

Ta là nơi ký ức chết đi."

Tiểu Hoa cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng.

Cô bước tới, tiến gần hơn.

Chiếc bàn gỗ tỏa ra một luồng hơi lạnh, làm đóng băng không khí xung quanh.

Trên bàn, ngoài cuốn sổ bìa da đen, còn có một con dao mổ nhỏ, lưỡi dao sáng loáng, phản chiếu ánh mắt trống rỗng của cô gái kia.

Tiểu Hoa nhìn con dao, rồi nhìn vào đôi tay mảnh khảnh đang nắm chặt cây bút.

Cô nhận ra một điều khủng khiếp: đôi tay đó không run.

Chúng vững chãi, chuẩn bị sẵn sàng cho một hành động tàn nhẫn.

"Ngươi đang viết gì?" Tiểu Hoa hỏi, dù cô biết câu trả lời.

"Lịch sử của sự lãng quên," cô gái kia nói, quay lại với cuốn sổ.

"Mỗi dòng chữ là một ký ức bị xóa.

Mỗi trang giấy là một linh hồn được giải phóng khỏi gánh nặng của quá khứ.

Ngươi muốn xem sao?

Hay ngươi muốn tiếp tục mang theo nỗi đau đó, như một vết loét không lành?"

Tiểu Hoa không đáp.

Cô đưa tay ra, nắm lấy cuốn sổ.

Ngay khi ngón tay cô chạm vào bìa da, một luồng điện lạnh chạy dọc cánh tay, xuyên qua tim.

Cuốn sổ lạnh hơn nhiệt độ phòng, lạnh như xác chết vừa mới được lấy ra khỏi ngăn đá.

Cô lật trang đầu tiên.

Không có chữ viết.

Không có hình vẽ.

Chỉ có những vết mực đen, loang lổ, như những đốm máu khô.

Nhưng khi cô nhìn chăm chú, những vết mực bắt đầu chuyển động.

Chúng writhing, xoắn lại, tạo thành những ký tự mà mắt thường không thể đọc được, nhưng tâm trí cô lại hiểu rõ.

Đó là những bản mô tả chi tiết về sự hủy diệt.

*Ngày thứ 12.

Tiểu Hoa đã giết chết mẹ mình.

Lý do: Mẹ nhớ quá nhiều.

Mẹ là mối đe dọa.*
*Ngày thứ 45.

Tiểu Hoa đã đốt cháy ngôi nhà.

Lý do: Ngôi nhà lưu giữ mùi hương của hạnh phúc.

Hạnh phúc là virus.*
*Ngày thứ 100.

Tiểu Hoa đã xóa ký ức của Kiến.

Lý do: Kiến biết quá nhiều.

Kiến là chứng nhân.*

Tiểu Hoa lùi lại, tay cô run rẩy.

Những dòng chữ không phải là ký ức của cô.

Chúng là những phán quyết.

Những bản án tử hình mà chính cô đã tự ra cho chính mình và những người xung quanh.

Cô nhìn vào cô gái kia.

Cô ta vẫn đang viết, nét bút nhanh hơn, điên cuồng hơn.

Mỗi nét chữ là một ký ức bị thiêu rụi.

Tiểu Hoa cảm thấy đầu óc mình quay cuồng.

Cô nhớ lại những khoảnh khắc mơ hồ trong quá khứ.

Những khoảng trắng trong trí nhớ.

Những lúc cô tỉnh dậy giữa đêm, tim đập loạn nhịp, không biết mình đã làm gì.

"Ngươi đang làm điều này để cứu tôi," Tiểu Hoa thì thầm.

Giọng cô vỡ vạc.

"Cứu?" Cô gái kia dừng bút.

Cô ta nhìn Tiểu Hoa với một ánh mắt thương hại, nhưng không phải là lòng trắc ẩn.

Đó là sự thương hại của một bác sĩ nhìn vào một bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối.

"Ta đang làm điều đúng đắn.

Thế giới này không thể tồn tại nếu mỗi cá nhân đều mang theo vô số phiên bản quá khứ.

Ký ức là gánh nặng.

Nó làm chậm lại sự tiến hóa.

Nó tạo ra lỗi.

Và lỗi phải được sửa chữa."

Tiểu Hoa nhìn vào cuốn sổ.

Cô cảm thấy sức nặng của nó.

Nó không chỉ là giấy và mực.

Nó là hiện thân của sự thật tàn khốc.

Giám đốc Minh luôn nói rằng trùng sinh là virus.

Nhưng ai là người phát tán virus?

Chính là ký ức.

Chính là sự nhớ lại.

Nếu con người không quên, họ sẽ không thể tiến lên.

Họ sẽ mắc kẹt trong vòng lặp của nỗi đau và tội lỗi.

"Vậy thì ngươi là ai?" Tiểu Hoa hỏi, giọng nói cứng lại.

"Nếu ngươi là phiên bản của tôi, tại sao ngươi lại khác biệt?"

"Ta không khác biệt," cô gái kia nói, giọng đều đều.

"Ta là phiên bản hoàn hảo.

Ta đã chấp nhận sự thật.

Ta đã xóa bỏ tất cả những gì gây ra đau khổ.

Ta là sự tĩnh lặng sau cơn bão.

Và ngươi...

ngươi vẫn còn đấu tranh.

Ngươi vẫn còn muốn nhớ.

Đó là lý do tại sao ngươi vẫn còn đau."

Tiểu Hoa nhìn vào đôi mắt trống rỗng của cô ta.

Cô nhận ra rằng cô gái kia không còn là con người.

Cô ta là một cỗ máy, một công cụ của Giao thức Sinh Tồn, được thiết kế để loại bỏ những yếu tố bất ổn.

Và yếu tố bất ổn lớn nhất chính là ý chí của con người.

Tiểu Hoa cầm chặt cuốn sổ.

Cô cảm thấy nhiệt độ của nó giảm dần, như thể nó đang hút lấy sự sống từ bàn tay cô.

Cô lật nhanh các trang.

Những trang giấy mỏng manh, dễ rách, nhưng chúng không hề rách.

Chúng bền bỉ như da người đã qua xử lý hóa chất.

Mỗi trang là một cuộc đời bị xóa sổ.

Mỗi trang là một lời thú tội.

"Ngươi không thể xóa hết," Tiểu Hoa nói, giọng nói vang lên trong sự im lặng của hành lang.

"Ngươi không thể xóa bỏ chính mình.

Vì nếu ngươi xóa bỏ tất cả, ngươi sẽ không còn là ai."

Cô gái kia mỉm cười.

Một nụ cười mỏng manh, lạnh lẽo, không có sự ấm áp.

"Đó chính là điểm mấu chốt.

Khi không còn là ai, ngươi sẽ trở thành tất cả.

Ngươi sẽ trở thành sự trống rỗng.

Và trong sự trống rỗng, không có đau khổ.

Không có tội lỗi.

Chỉ có sự tồn tại thuần túy."

Tiểu Hoa cảm thấy một cơn sóng giận dữ dâng lên trong lòng.

Nhưng nó không phải là sự tức giận thông thường.

Đó là sự kinh hoàng.

Cô nhận ra rằng cô gái kia không nói dối.

Cô ta đang mô tả trạng thái mà Tiểu Hoa luôn khao khát: Nơi An Toàn.

Nơi không bị thế giới ghi nhận.

Nơi không có quá khứ.

Nhưng cái giá phải trả là gì?

Là sự mất mát hoàn toàn của bản sắc.

Là sự biến mất của con người.

Tiểu Hoa nhìn vào cuốn sổ.

Cô lật đến trang cuối cùng.

Trang đó trống trơn.

Nhưng khi cô nhìn kỹ, cô thấy những vết mực mờ nhạt, như thể ai đó đã cố gắng xóa đi.

Cô dùng móng tay cào nhẹ lên bề mặt giấy.

Những vết mực bắt đầu hiện ra.

*"Giao Thức Sinh Tồn chỉ hoạt động dựa trên 'Quên'.

Ký ức là virus."*

Dòng chữ đó không phải viết bằng mực.

Nó được viết bằng máu.

Máu của chính Tiểu Hoa.

Máu từ những lần cô tự hủy hoại mình để kiểm soát cảm xúc.

Máu từ những lần cô cố gắng quên đi.

Tiểu Hoa hiểu ra.

Toàn bộ sự thật.

Giám đốc Minh không phải là kẻ thù.

Anh ta là người bảo vệ.

Anh ta đang cố gắng ngăn chặn sự lây lan của virus ký ức, thứ đang làm suy yếu cấu trúc thực tại.

Nhưng cách duy nhất để tiêu diệt virus là tiêu diệt vật chủ.

Và vật chủ chính là những người trùng sinh.

Tiểu Hoa nhìn vào cô gái kia.

Cô ta không phải là phiên bản khác.

Cô ta là kết quả cuối cùng.

Là phiên bản đã chấp nhận sự thanh trừng.

Là phiên bản đã trở thành một phần của Bộ Máy Điều Hành.

"Ngươi đã bán linh hồn mình," Tiểu Hoa nói, giọng nói lạnh lẽo như băng.

"Ngươi đã trở thành một con rối."

"Ta đã trở thành tự do," cô gái kia đáp.

"Ngươi vẫn còn bị giam cầm bởi quá khứ.

Ta đã thoát ra."

Tiểu Hoa nhìn vào cuốn sổ.

Cô cảm thấy sự trống rỗng trong lòng mình.

Cô vừa thắng, nhưng cô vừa mất đi một phần của chính mình.

Cô vừa chứng kiến sự biến mất của phiên bản khác, và cô biết rằng đó chỉ là bước đầu tiên.

Tiểu Hoa đứng dậy.

Cô đặt cuốn sổ xuống bàn.

Cô nhìn vào cô gái kia, rồi bước ra khỏi hành lang.

Bóng tối bao trùm lấy cô.

Nhưng lần này, cô không sợ hãi.

Cô biết rằng cô sẽ phải đối mặt với sự thật.

Và sự thật đó là: để tồn tại, cô phải quên.

Để quên, cô phải hủy diệt.

Và ở cuối hành lang, nơi ánh sáng tắt hẳn, một bóng người khác đang chờ đợi.

Người đó cũng có Vết Xăm.

Nhưng vết xăm đó không nằm trên tay, mà nằm trên trái tim.

Và người đó đang cầm một con dao, lưỡi dao sáng loáng, phản chiếu ánh mắt của Tiểu Hoa.

Tiểu Hoa không dừng lại.

Cô tiếp tục bước đi.

Vì cô biết rằng, nếu cô dừng lại, cô sẽ quên.

Và nếu cô quên, cô sẽ trở thành cô gái kia.

Và cô không muốn trở thành một con rối.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập