Chương 30
Tiểu Hoa mở mắt, bầu trời trên đầu là một mảng xám xịt, tĩnh lặng đến đáng sợ.
Mùi sắt gỉ nồng nặc bám chặt vào hốc mũi, mùi của máu đã khô, mùi của ký ức bị xé nát.
Cô không nhớ mình nằm lại đây từ khi nào, hay thậm chí là ai đã đặt mình xuống.
Chỉ biết rằng bàn tay phải của cô run rẩy, những ngón tay duỗi thẳng ra với một góc độ bất thường, như thể vừa mới bị đóng đinh vào một tấm bảng vô hình.
Tiểu Hoa nhìn xuống lòng bàn tay.
Một vết sẹo hình chữ thập, dài và sâu, nằm ngay giữa lòng bàn tay.
Nó không phải là sẹo của một vết thương bình thường.
Da xung quanh vết sẹo có màu xanh tái, mạch máu nổi lên như những con rắn nhỏ đang bò chậm chạp.
Khi cô cố gắng gập ngón tay, một cơn đau nhói chạy dọc theo cánh tay, không phải đau về thể xác, mà là đau về ý thức.
Cảm giác như có ai đó đang kéo sợi dây thần kinh của cô từ sâu trong tủy sống.
"Tiểu Hoa," một giọng nói vang lên trong đầu, nhưng không phải là giọng của cô.
Nó vang vọng từ phía sau xương sọ, lạnh lẽo và xa lạ.
"Ngươi lại quên rồi sao?"
Cô lắc đầu, cố gắng xua tan cảm giác mơ hồ.
Không khí xung quanh đặc quánh lại, từng phân tử bụi bay lơ lửng như thể thời gian đang bị đóng băng.
Cô đứng dậy, chân bước đi trên nền đất ẩm ướt, từng bước một, chậm rãi.
Mỗi bước chân đều khiến vết sẹo trên tay nóng lên một chút.
Cô không sợ hãi.
Sợ hãi là cảm xúc của những kẻ còn tin vào sự tồn tại của mình.
Và Tiểu Hoa?
Cô đã bắt đầu nghi ngờ điều đó từ lâu.
Con đường phía trước dẫn đến một khu nhà cũ kỹ, những bức tường bê tông nứt nẻ như những vết nhăn trên khuôn mặt của một người già sắp chết.
Ánh đèn đường chập chờn, phát ra tiếng rè rè khó chịu, như thể chúng đang cố gắng gào thét nhưng không thể tìm ra âm thanh.
Tiểu Hoa tiến về phía trước, mắt nhìn thẳng vào bóng tối.
Cô biết rằng ở cuối con đường này, có thứ gì đó đang chờ đợi.
Thứ gì đó đã từng thuộc về cô, và thứ gì đó cô đã cố tình vứt bỏ.
***
Căn hộ số 402 nằm trên tầng bốn của một tòa nhà chung cư bỏ hoang.
Cửa ra vào bị mở hé, một khe hẹp đủ để ánh sáng mờ ảo từ hành lang lọt vào.
Tiểu Hoa đẩy cửa vào, tiếng creak của bản lề vang lên刺耳 trong sự im lặng chết chóc.
Bên trong căn phòng bừa bộn, những tờ giấy vung vãi khắp sàn, những chiếc ghế lật đổ, nhưng không có dấu hiệu của một cuộc chiến đấu nào.
Không có máu, không có vết chân, chỉ có sự trống rỗng.
Trên bàn bếp, một cuốn sổ tay nằm đó.
Bìa da màu nâu sẫm, sờ vào thấy nhám và lạnh.
Tiểu Hoa nhặt nó lên, cảm giác nặng trĩu như thể nó chứa đựng cả một thế giới.
Cô mở nó ra.
Những trang đầu tiên là nhật ký thường ngày, viết bằng mực xanh, nét chữ nắn nót.
*"Hôm nay trời mưa.
Tôi đi mua bánh mì.
Người bán hàng nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ.
Tại sao họ lại nhìn tôi như vậy?"*
Nhưng càng về sau, nét chữ càng trở nên điên loạn.
Những dòng chữ viết đè lên nhau, gạch ngang, tẩy xóa.
Họ biết tôi đã sống trước đây.
Vết xăm trên tay tôi bắt đầu đau.
Nó không phải là xăm.
Nó là dấu hiệu.
Dấu hiệu của sự lỗi thời."*
Tiểu Hoa lật đến những trang cuối cùng.
Chúng bị xé đi, chỉ còn lại những đường viền dính hồ.
Nhưng ở góc dưới cùng của trang giấy cuối cùng, có một dòng chữ viết bằng mực đỏ, tươi rói như thể vừa mới viết xong.
*"Tiểu Hoa, nếu em đang đọc dòng này, thì anh đã thất bại.
Đừng tin vào bất cứ ai.
Đặc biệt là đừng tin vào chính mình.
Hoa không phải là em.
Hoa là thứ em đã tạo ra để che giấu tội lỗi."*
Tim cô đập thình thịch.
Máu trong người cô như đông cứng lại.
Cô gái kia.
Phiên bản đã chấp nhận sự thanh trừng.
Tiểu Hoa nhớ lại ánh mắt trống rỗng của cô ta, cái nụ cười lạnh lùng khi nói rằng "Ta đã trở thành tự do".
Và giờ, dòng chữ này đang nói rằng Hoa là thứ cô đã tạo ra?
Hay chính cô mới là thứ bị tạo ra?
Một âm thanh vang lên từ phía sau.
Tiếng bước chân.
Nhẹ nhàng, đều đặn, như thể người đó đang đi trên nước.
Tiểu Hoa quay lại, cuốn sổ vẫn nằm trong tay.
Bóng tối trong căn phòng dường như dày đặc hơn, nuốt chửng mọi ánh sáng.
Và từ bóng tối đó, một người đàn ông bước ra.
**
Tiểu Hoa nhìn vào Lâm.
Nhưng trong thế giới thực, Lâm không đứng đó.
Anh ta là một đống dữ liệu, một chuỗi mã nhị phân đang chạy loạn xạ.
Anh ta không có hình thể, không có linh hồn.
Anh ta chỉ là một chương trình dọn dẹp, một công cụ của Bộ Máy Điều Hành.
Và cô gái kia, Hoa?
Trong thế giới thực, Hoa là một đoạn mã bị lỗi, một bản sao bị sao chép sai lệch.
Và Tiểu Hoa?
Cô nhìn vào phản chiếu của mình trong một tấm gương vỡ trên sàn.
Trong thế giới thực, cô không có mặt.
Cô là khoảng trống.
Cô là thứ đã bị xóa bỏ.
Nhưng cô vẫn tồn tại.
"Anh sai," Tiểu Hoa nói, giọng nói run rẩy nhưng kiên định.
"Anh nghĩ rằng sự trùng sinh là virus.
Nhưng nó không phải là virus.
Nó là kháng thể."
Lâm nhíu mày.
"Kháng thể?"
"Thế giới này đang chết," Tiểu Hoa nói, bước lại gần Lâm.
"Giao thức Sinh Tồn đang lỗi thời.
Nó không còn phù hợp nữa.
Sự trùng sinh là cách của thế giới để tự sửa chữa.
Để tạo ra những phiên bản mới, những phiên bản mạnh mẽ hơn, thích nghi hơn.
Anh đang cố gắng ngăn chặn sự tiến hóa.
Anh đang cố gắng giữ cho thế giới này sống mãi trong cái chết."
Lâm không nói gì.
Nhưng ánh mắt anh ta thay đổi.
Một chút nghi ngờ.
Một chút sợ hãi.
"Và em?" Lâm hỏi.
"Em là kháng thể hay virus?"
Tiểu Hoa nhìn vào vết xăm.
Nó sáng lên, một ánh sáng xanh nhạt, lạnh lẽo.
"Tôi là cả hai.
Tôi là người đã xóa ký ức của Hoa.
Tôi là người đã tạo ra cô ta.
Và tôi là người đang cố gắng nhớ lại tất cả."
Lâm rút ra một con dao.
Lưỡi dao sáng loáng, phản chiếu ánh mắt của Tiểu Hoa.
"Thì ra vậy.
Em không phải là lỗi.
Em là nguồn gốc của lỗi."
Tiểu Hoa không lùi lại.
Cô mở lòng bàn tay, để vết xăm lộ ra.
"Và nếu em là nguồn gốc, thì em có thể kiểm soát nó.
Em có thể quyết định xem thế giới này sẽ tiến hóa hay diệt vong."
Lâm đưa dao ra.
Nhưng anh ta không đâm.
Anh ta chỉ nhìn cô, với một ánh mắt phức tạp.
"Em không hiểu.
Nếu em kiểm soát nó, em sẽ trở thành Bộ Máy.
Em sẽ trở thành tôi."
"Và nếu em không kiểm soát nó," Tiểu Hoa nói, "thì em sẽ biến mất.
Như tất cả những kẻ trùng sinh khác."
Lâm im lặng.
Không khí trong căn phòng trở nên nặng nề, ngột ngạt.
Hai người họ đứng đối diện nhau, như hai cực của một từ trường, hút nhau và đẩy nhau cùng một lúc.
***
Tiểu Hoa quăng hộp thuốc xuống đất.
Thuốc bay ra, hòa vào ánh trăng mờ ảo lọt qua khe cửa sổ.
Những viên thuốc nhỏ bé, trắng tinh, như những hạt bụi của sự quên lãng.
"Anh đúng," Tiểu Hoa nói, giọng lạnh giá.
"Anh đã làm điều đúng đắn theo cách tàn nhẫn nhất.
Anh bảo vệ thế giới bằng cách giết chết những thứ khiến nó thay đổi.
Nhưng anh quên một điều."
Lâm nhìn cô, cảnh giác.
"Điều gì?"
"Vết Xăm không chỉ là dấu hiệu của trùng sinh.
Nó là cầu nối.
Khi em nhìn vào anh, em thấy anh không phải là con người.
Nhưng khi anh nhìn vào em, anh thấy gì?"
Lâm không đáp.
Nhưng Tiểu Hoa biết rằng anh ta đã thấy.
Anh ta đã thấy khoảng trống trong cô.
Anh ta đã thấy sự thật rằng cô không tồn tại trong thế giới thực.
Và đó là sức mạnh lớn nhất của cô.
Cô là sự vô hình.
Cô là thứ không thể bị xóa bỏ, vì cô chưa bao giờ thực sự tồn tại.
"Em là lỗi hệ thống cuối cùng," Lâm nói, giọng nói run rẩy.
"Và lỗi hệ thống cuối cùng luôn là cái chết của hệ thống."
Tiểu Hoa mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, không hề có chút niềm vui nào.
"Hoặc là sự sinh ra của một thứ gì đó mới."
Cô giơ tay lên, vết xăm sáng rực lên.
Và trong ánh sáng đó, cô thấy một bóng người khác đang đứng sau lưng Lâm.
Bóng người đó không có mặt.
Chỉ có một khoảng trống đen kịt.
Và bóng người đó đang cầm một cuốn sổ.
Cuốn sổ của Tiểu Hoa.
"Chào em," bóng người đó nói, giọng nói vang lên từ khắp mọi nơi.
"Em đã về nhà."
Tiểu Hoa nhắm mắt lại.
Và khi cô mở mắt ra, thế giới đã thay đổi.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận