Chương 31

Thế giới không sụp đổ với một tiếng nổ, mà tan vỡ như một chiếc gương vỡ vụn dưới gót giày.

Tiểu Hoa bước đi.

Cô không nhìn lại.

Không phải vì cô dũng cảm, mà vì cô biết rằng nếu quay đầu, cô sẽ thấy thứ gì đó khiến não bộ của mình phải tự động tắt nguồn để bảo vệ bản thân.

Đôi chân cô tự động di chuyển, nhịp nhàng và cơ học, như thể chúng thuộc về một người khác.

Con đường trước mắt vốn quen thuộc đến mức cô có thể đi trong bóng tối mà không va vào một viên đá nào, nhưng giờ đây, nó trở nên xa lạ đến rợn người.

Những vệt sơn trắng trên đường dường như đang chảy nhớt, uốn lượn thành những ký tự cổ xưa mà cô không thể đọc nhưng lại cảm nhận được sự đe dọa từ chúng.

Bản đồ trong đầu cô bị xóa sạch.

Không phải bị mất, mà bị *thay thế*.

Cô nhìn xuống bàn tay phải.

Vết xăm hình con mắt bị rách nát kia vẫn còn đó, nhưng nó không còn tĩnh lặng.

Nó đang đập.

Nhịp đập chậm, nặng nề, giống như trái tim của một con thú ngủ đông đang dần thức tỉnh.

Mỗi lần nó co lại, một cơn đau nhói chạy dọc theo cẳng tay, mang theo những mảnh ký ức không phải của cô.

Mùi khói thuốc lá của một người đàn ông già nua.

Tiếng khóc của một đứa trẻ trong mưa.

Hương thơm của hoa nhài bị đốt cháy.

"Thú vị," Tiểu Hoa thầm thì, giọng nói vang lên khô khan trong không khí ẩm ướt.

"Cái chết của tôi đang tiết lộ lịch sử sử dụng."

Cô không hoảng loạn.

Sự hoảng loạn là một phản ứng sinh học dành cho những người còn hy vọng vào tương lai.

Cô là một hạn chót đã đến hạn.

Cô chỉ cần quản lý thời gian còn lại sao cho hiệu quả nhất.

Nếu vết xăm này là một đồng hồ đếm ngược, thì kim giây đang chạy ngược lại.

Một bóng đen lướt qua góc phố.

Nó không có hình dáng rõ ràng, chỉ là một khoảng trống trong ánh sáng, như thể thực tại đã bị cắt bỏ một mảnh.

Tiểu Hoa dừng chân.

Cô nghiêng đầu, quan sát.

Bóng đen đó không di chuyển theo quy luật vật lý.

Nó trượt trên mặt đường như một con rắn không xương, tránh né những cột đèn như thể chúng là những vật cản nguy hiểm.

"Chào buổi tối, anh bạn vô hình," cô nói, vẫy tay nhẹ.

"Nếu anh là ma, thì anh đang diễn xuất tệ lắm.

Ma thường gào thét, còn anh thì...

im lặng đến mức thô lỗ."

Không có phản hồi.

Chỉ có tiếng gió rít qua những khe hở của các tòa nhà cũ kỹ, tạo nên âm thanh giống như tiếng thở dài của một thế giới đang mệt mỏi.

Tiểu Hoa tiếp tục bước đi.

Cô cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như thể trọng lực đang dần buông bỏ cô.

Cô không biết mình đang đi về đâu, nhưng đôi chân cô biết.

Chúng dẫn cô đến một nơi mà ký ức của cô từ chối ghi nhận, nhưng linh hồn của cô lại ghi nhớ như in.

Ngôi nhà số 13 hiện ra trước mắt cô.

Nó đứng đó, cô độc giữa một dãy nhà phố san sát, như một chiếc răng thối giữa hàm răng khỏe mạnh.

Tường vôi bong tróc, lộ ra những lớp gạch đỏ cũ kỹ, rỉ máu thời gian.

Cửa nhà mở hé, một khe hở nhỏ, từ đó tỏa ra ánh đèn vàng vằng vặc, yếu ớt và bệnh hoạn.

Ánh sáng đó không chiếu sáng, mà nó *hút* bóng tối vào trong.

Tiểu Hoa dừng lại trước cửa.

Cô nhớ ngôi nhà này.

Cô nhớ mùi mốc meo của sàn gỗ, nhớ tiếng cọt kẹt của cầu thang, nhớ cảm giác ấm áp giả tạo của một gia đình hạnh phúc.

Nhưng khi cô nhìn kỹ hơn, cô nhận ra rằng những ký ức đó không phải là của cô.

Chúng là ký ức của người khác, bị dán lên vỏ não của cô như những tấm dán tem cũ kỹ.

Cô đẩy cửa.

Cửa mở ra với một tiếng rên rỉ kéo dài, giống như tiếng kêu của một con thú bị thương.

Bên trong là một phòng khách bỏ hoang.

Bụi bám dày đặc trên mọi thứ, tạo thành một lớp vỏ bọc xám xịt.

Nhưng điều khiến dạ dày Tiểu Hoa quặn lại không phải là sự bỏ hoang, mà là những bức ảnh.

Hàng trăm, hàng nghìn bức ảnh gia đình được treo trên tường, nhưng tất cả đều bị cắt xén.

Những khuôn mặt bị cắt bỏ.

Chỉ còn lại những bàn tay nắm nhau, những đôi chân chạy nhảy, những nụ cười không có môi.

Ở giữa phòng, một chiếc bàn gỗ cũ kỹ.

Trên bàn đặt một cuốn sổ da bò, màu nâu sẫm, đóng kín.

Tiểu Hoa bước vào, giày dép của cô in lên lớp bụi dày.

Cô không gõ cửa.

Cô không cần phép tắc ở đây.

Đây là vùng đất của ký ức, nơi quy tắc duy nhất là *cảm nhận*.

Cô ngồi xuống trước cuốn sổ.

Bề mặt da bò lạnh lẽo, mang theo hơi ấm của một cơ thể sống đã tắt thở từ lâu.

Cô đặt tay lên nắp sổ.

Ngay lập tức, một luồng điện nhẹ chạy qua ngón tay cô.

Không phải điện giật, mà là một dòng chảy thông tin.

*Bà Lan.*

Tên đó hiện ra trong đầu cô, rõ ràng và sắc bén như một con dao cùn.

"Bà Lan," Tiểu Hoa nói lớn, giọng vang vọng trong căn phòng trống rỗng.

"Nếu bà đang ở đây, thì xin mời ra khỏi bóng tối.

Tôi không thích trò chơi trốn tìm.

Nó quá trẻ con."

Từ góc phòng, nơi bóng tối dày đặc nhất, một bóng người bước ra.

Đó là một phụ nữ già, tóc bạc trắng, khuôn mặt gầy guộc với những nếp nhăn sâu hoắm như những vết nứt trên đất khô hạn.

Bà mặc một bộ đồ ngủ màu xám, cũ kỹ và bạc màu.

Trong tay bà cầm một chiếc đèn dầu, ngọn lửa bập bùng, tạo ra những bóng đổ dài và méo mó trên tường.

Bà Lan không nhìn Tiểu Hoa.

Bà nhìn vào cuốn sổ trên bàn.

"Cô không nhớ ra tôi à?" Bà Lan hỏi, giọng nói trầm ấm, nhưng trong đó ẩn chứa một áp lực nặng nề, như thể mỗi từ ngữ đều được nhào nặn bằng chì.

"Hay là cô nhớ ra chính mình?"

Tiểu Hoa nhướng mày.

Cô không sợ hãi.

Sự tò mò là thứ duy nhất còn lại khi nỗi sợ đã cạn kiệt.

"Tôi không nhớ bà," Tiểu Hoa trả lời thẳng thắn.

"Nhưng tôi nhớ mùi hương của bà.

Mùi thuốc lá và hoa nhài.

Mùi của sự chờ đợi vô vọng."

Bà Lan mỉm cười.那是一个 nụ cười đau khổ, méo mó, không hề có chút niềm vui nào.

Bà bước đến chiếc tủ khóa bằng sắt ở góc phòng, mở nó ra.

Tiếng kim loại ma sát nhau tạo ra âm thanh chói tai, làm Tiểu Hoa phải nheo mắt.

Bà lấy ra một tập hồ sơ dày cộm.

Bìa hồ sơ màu xanh dương, đã phai màu theo thời gian.

Bà đặt nó xuống cạnh cuốn sổ, đẩy về phía Tiểu Hoa.

"Mở nó ra," Bà Lan ra lệnh.

Không phải là yêu cầu, mà là mệnh lệnh của một người đã sống quá lâu với sự thật.

Tiểu Hoa mở hồ sơ.

Những bức ảnh rơi ra, rải rác trên sàn nhà.

Cô cúi xuống nhặt một tấm.

Đó là ảnh của một gia đình.

Một người cha, một người mẹ, và một đứa trẻ.

Nhưng khuôn mặt của đứa trẻ bị xóa sạch.

Chỉ còn lại một khoảng trắng trống rỗng, trắng xóa đến rợn người.

"Đây là cô," Bà Lan nói.

"Đây là em gái của cô.

Đây là những người đã từng sống trong ngôi nhà này.

Và đây là những người đã biến mất."

Tiểu Hoa nhìn chăm chú vào tấm ảnh.

Cô cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương.

Những ký ức bắt đầu tràn về, không phải theo thứ tự thời gian, mà theo cường độ cảm xúc.

Cô thấy mình đang cười, đang chạy, đang khóc.

Nhưng tất cả những cảm xúc đó đều không thuộc về cô.

Chúng là cảm xúc của người khác, bị ép vào trong tâm trí cô như những chiếc đinh đóng vào gỗ.

"Tôi không phải là em gái của ai cả," Tiểu Hoa nói, giọng run rẩy nhẹ.

Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy bất an.

"Tôi là Tiểu Hoa.

Tôi là người cuối cùng."

"Không," Bà Lan lắc đầu.

"Cô là người đầu tiên.

Và cũng là người cuối cùng.

Cô là vòng lặp."

Tiểu Hoa nhìn lên, ánh mắt sắc bén.

"Vòng lặp gì?"

"Vòng lặp của sự quên lãng," Bà Lan đáp.

"Giáo Chủ Quên Đi không chỉ xóa ký ức.

Anh ta xóa đi cả những người mang ký ức đó.

Để thế giới trở nên 'sạch sẽ'.

cô là rác thải còn sót lại.

Là lỗi hệ thống mà anh ta chưa thể xóa bỏ."

Tiểu Hoa đứng dậy.

Cô cảm thấy máu trong người mình đang sôi lên.

Không phải vì giận dữ, mà vì một sự nhận thức đáng sợ.

Cô không phải là một nạn nhân ngẫu nhiên.

Cô là một phần của thí nghiệm.

Một con chuột trong mê cung mà kẻ thù đang cố gắng giải mã.

"Vậy thì," Tiểu Hoa nói, giọng lạnh lùng, "tôi sẽ phá vỡ mê cung này."

Bà Lan không đáp.

Bà chỉ nhìn cô, với ánh mắt của một người đã mất tất cả, đang nhìn vào thứ duy nhất còn lại có thể cứu rỗi hoặc hủy diệt thế giới.

Tiểu Hoa rời khỏi nhà bà Lan.

Cô không mang theo hồ sơ.

Cô không cần nó.

Cô đã ghi nhớ những gì cần thiết.

Những gì không cần thiết, cô sẽ để lại cho quá khứ.

Bước ra khỏi cửa, ánh sáng ban đêm bao trùm lấy cô.

Nhưng lần này, cảm giác mất phương hướng mạnh hơn gấp bội.

Không gian xung quanh cô bắt đầu biến dạng.

Những tòa nhà cong vút lên như những con sóng.

Mặt đất rung chuyển nhẹ, như thể trái đất đang thở.

Và rồi, cô thấy nó.

Dưới ánh đèn đường, một bóng người đứng đó.

Nó không có chủ.

Nó chỉ là một vệt tối, dày đặc, di chuyển độc lập với mọi vật thể xung quanh.

Nó không có chân, không có tay, không có đầu.

Nó chỉ là *sự hiện diện* của bóng tối.

Tiểu Hoa cố gắng chạy.

Nhưng đôi chân cô như bị dán chặt vào mặt đất.

Cô nhìn thấy bóng tối đó tiến lại gần.

Nó không chạy, nó *trượt*.

Nó bao quanh cô, lạnh lẽo và chết chóc.

Cô cảm thấy hơi thở của nó.

Không phải hơi thở của con người, mà là hơi thở của khoảng trống.

Của sự vô nghĩa.

"Chào em," giọng nói vang lên.

Không từ miệng, mà từ chính trong đầu cô.

"Em đã về nhà."

Tiểu Hoa nhắm mắt lại.

Cô không chống cự.

Cô để cho bóng tối nuốt chửng cô.

Và khi cô mở mắt ra, thế giới đã thay đổi.

Cô đứng trên một con đường nhựa đen bóng, phản chiếu ánh trăng.

Xung quanh là sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Không có tiếng động, không có gió, không có sự sống.

Chỉ có cô và con đường.

Trước mặt cô là một tấm biển chỉ đường, bị mờ đi bởi thời gian và mưa gió.

Nhưng cô vẫn có thể đọc được dòng chữ khắc trên đó:

Cô không biết đó là đâu.

Nhưng chân cô tự động tiến về hướng đó.

Mỗi bước đi đều nặng nề, như thể cô đang đi trên một tấm thảm làm bằng ký ức đau thương.

Trên đường đi, cô gặp một đứa trẻ đang chơi bóng.

Đứa trẻ mặc một bộ đồ trắng tinh, sạch sẽ đến mức đáng sợ.

Nó nhìn cô, mỉm cười, và nói:

"Chị ơi, chị có biết không?

Khi chị chết, chị sẽ trở thành một phần của tôi.

Và khi tôi chết, tôi sẽ trở thành một phần của chị.

Chúng ta sẽ không bao giờ tách rời."

Đứa trẻ ném quả bóng về phía cô.

Quả bóng bay qua không trung, chậm rãi, như thể thời gian đang bị kéo giãn.

Tiểu Hoa nhìn quả bóng tiến lại gần.

Cô không né tránh.

Cô giơ tay ra, chuẩn bị bắt nó.

Nhưng khi quả bóng chạm vào lòng bàn tay cô, nó không nảy lên.

Và từ bên trong quả bóng, một chiếc chìa khóa vàng óng rơi ra, rơi xuống đất với một tiếng *clink* vang vọng trong sự tĩnh lặng.

Tiểu Hoa nhìn xuống chiếc chìa khóa.

Trên đó khắc một dòng chữ nhỏ:

Và rồi, từ phía sau lưng cô, một giọng nói quen thuộc vang lên, nhưng không phải của bà Lan, cũng không phải của đứa trẻ.

Đó là giọng của chính cô.

Nhưng nó già cỗi, mệt mỏi, và đầy tuyệt vọng.

"Đừng quay lại, Tiểu Hoa.

Cánh cửa đó không dẫn đến sự sống.

Nó dẫn đến sự thật."

Tiểu Hoa nuốt nước bọt.

Cô nhìn về phía trước, nơi "Trung Tâm Ghi Nhận" đang hiện ra trong sương mù.

Một tòa nhà cao tầng, bằng kính và thép, phản chiếu ánh trăng như một con mắt khổng lồ đang mở to, quan sát cô.

Cô bước tiếp.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập