Chương 32
Không phải từ một giấc ngủ sâu, mà từ sự đứt gãy của thực tại.
Căn phòng không có cửa sổ.
Bức tường màu xám bê tông thô ráp, lạnh lẽo và ẩm ướt, tỏa ra mùi mốc meo của thời gian bị bỏ quên.
Một bóng đèn sợi đốt treo trần, nhấp nháy với tần suất loạn nhịp, tạo ra những khoảng tối xen kẽ như nhịp tim của một kẻ sắp chết.
Tíc.* Tiếng động duy nhất trong không gian này, ngoài tiếng thở nhẹ của chính cô.
Tiểu Hoa nhìn xuống bàn tay mình.
Những ngón tay mảnh khảnh, trắng bệch, đang run rẩy nhẹ.
Trên da thịt, những vết cháy xám xịt dài ngoằng, giống như những vết rạch sâu được tạo ra bởi một lưỡi dao nóng đỏ.
Chúng còn nóng hổi, phả hơi ấm rát da vào không khí lạnh giá.
Đây là bằng chứng vật lý duy nhất cho việc cô vừa sử dụng sức mạnh tột đỉnh để phá vỡ hàng rào ảo cảnh.
Nhưng cảm xúc đi kèm lại là sự trống rỗng đáng sợ.
Không có nỗi đau, không có sự hoảng loạn, chỉ có một khoảng trống lớn trong đầu, nơi những ký ức vừa rồi đang dần tan biến như sương mai dưới ánh nắng.
"Chà, trông tôi như vừa đi qua lò thiêu xác vậy," cô tự nhủ, giọng nói vang lên khô khan trong phòng kín.
Cô vươn vai, nghe tiếng khớp xương lách cách.
"Ít nhất thì da tôi vẫn còn nguyên.
Dù là loại da đã qua xử lý nhiệt."
Cô đứng dậy, chân bước xuống sàn gạch lạnh buốt.
Mỗi bước đi đều để lại một dấu chân ẩm ướt, như thể cô vừa bước ra từ một vũng nước.
Tiểu Hoa không hoảng loạn trước sự biến mất của ký ức.
Đối với cô, ký ức giống như những tập tin rác trong máy tính: chiếm dung lượng, chạy chậm hệ thống, và thường chứa đầy virus cảm xúc phiền toái.
Xóa chúng đi?
Có lẽ là một ý tưởng không tồi.
Nhưng sự thật là cô không chủ động xóa chúng.
Chúng tự động bị ăn mòn, như thể có một thực thể vô hình đang nhai nhóp nhép những mảnh ghép ký ức của cô.
Cô nhìn quanh.
Căn phòng này không giống bất cứ nơi nào cô từng biết.
Nó quá sạch sẽ, quá vô hồn.
Không có bụi, không có dấu vết sinh hoạt.
Nó giống như một phòng cách ly trong bệnh viện tâm thần cao cấp, nơi những bệnh nhân không còn được coi là con người.
Tiểu Hoa chạm tay vào bức tường.
Bề mặt lạnh lẽo, nhưng khi ngón tay cô lướt qua, một cảm giác kỳ lạ lan tỏa.
Bức tường không chỉ là bê tông.
Nó đang *nhớ*.
Và nó đang nhớ đến cô.
***
Tiểu Hoa di chuyển ra khỏi căn phòng nhỏ.
Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra với một tiếng creak dài, kéo dài như tiếng than thở.
Hành lang trước mặt cô dài vô tận, hai bên là những cánh cửa sắt gỉ sét, đóng kín.
Ánh sáng từ những bóng đèn huỳnh quang yếu ớt chiếu xuống, tạo ra những vệt sáng xanh nhạt, lạnh lẽo.
Cô tuân thủ nguyên tắc "Ghi Nhận".
Đó là quy tắc sống sót mà Kẻ Mù từng dạy cho cô, dù bây giờ cô không nhớ rõ khuôn mặt của anh ta.
*Đừng kháng cự dòng chảy.
Hãy để ký ức của nơi này ghi nhận bạn là một phần của nó.
Nếu bạn chống cự, bạn sẽ trở thành mục tiêu.
Nếu bạn đồng thuận, bạn sẽ trở thành quan sát viên.*
Tiểu Hoa đi chậm rãi, mắt quét qua từng chi tiết.
Trên sàn nhà, có những vệt đen bám dính, giống như mực tàu bị đánh đổ.
Nhưng khi cô ngửi kỹ, đó không phải là mùi mực.
Đó là mùi máu khô, mùi của những ký ức đau thương đã bị vùi lấp.
Cô tìm đến một căn phòng ở cuối hành lang.
Biển số trên cửa đã mờ nhạt, chỉ còn lại vài nét khắc lổn nhổn: *Kho Lưu Trữ 404*.
Con số này khiến cô mỉm cười.
Một lỗi 404.
Không tìm thấy.
Rất hài hước.
Cô đẩy cửa vào.
Không gian bên trong không phải là một kho chứa tài liệu giấy tờ như cô tưởng.
Nó là một biển ảnh.
Hàng ngàn, hàng vạn tấm ảnh gia đình treo lơ lửng trong không trung, không cần dây treo, không cần khung.
Chúng bay lơ lửng, xoay chậm rãi, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ trần nhà.
Tiểu Hoa bước vào giữa "biển ảnh".
Những khuôn mặt cười, những bữa tiệc sinh nhật, những ngày cưới, những cái chết.
Tất cả đều là ký ức của người khác.
Những ký ức đã bị tước đoạt, bị lưu trữ ở đây để "xử lý".
Cô với tay ra, chạm vào một tấm ảnh.
Đó là hình một gia đình ba người.
Cha, mẹ, và một đứa trẻ.
Đứa trẻ đang cười toe toét, cầm một que kem.
Khi ngón tay cô chạm vào bề mặt ảnh, một luồng điện nhỏ chạy qua cơ thể cô.
Cô thấy mùi vani, thấy tiếng cười của đứa trẻ, thấy nỗi buồn sâu thẳm của người cha khi nhìn về phía sau ống kính.
"Ồ, kỷ niệm ngọt ngào," Tiểu Hoa bình thản nhận xét, rút tay về.
"Nhưng sao nó lại có vị của tro tàn vậy?"
Cô nhìn quanh.
Những tấm ảnh khác cũng đang hướng về phía cô.
Những đôi mắt trong ảnh dường như mở ra, nhìn chằm chằm vào cô.
Chúng không thù hận.
Chúng chỉ...
Đói khát sự chú ý.
Đói khát được sống lại, dù chỉ trong một khoảnh khắc.
Tiểu Hoa cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng.
Cô đang hấp thụ chúng.
Không phải bằng ý chí, mà bằng sự hiện diện của mình.
Cô là một lỗ hổng.
Và những ký ức này đang rơi vào lỗ hổng đó.
***
Cánh cửa phòng dữ liệu mở ra.
Không phải do Tiểu Hoa.
Tiếng chân bước nặng nề vang lên.
Thịch.*
Một người đàn ông bước vào.
Anh ta mặc bộ đồng phục màu xanh dương đậm của Cơ Quan Giám Sát Vết Xăm.
Áo sơ mi phẳng phiu, cà vạt thắt chặt.
Anh ta không mang vũ khí.
Trong tay anh ta chỉ có một chiếc sổ tay da đen cũ kỹ và một cây bút máy bạc.
Anh ta không nhìn Tiểu Hoa với ánh mắt thù hận của một kẻ truy nã.
Anh ta nhìn cô với sự tiếc nuối nghiêm nghị, như thể đang nhìn một cuốn sách quý hiếm bị rách nát.
"Chị đã quên lại rồi," anh ta nói, giọng trầm ấm, không chút kịch tính.
"Mỗi lần chị thức tỉnh, chị lại mất đi một phần.
Lần này là bao nhiêu?"
Tiểu Hoa nghiêng đầu, tóc dài che đi một nửa khuôn mặt.
"Anh là ai?
Và tại sao anh lại đứng trong phòng này?
Tôi tưởng đây là khu vực cấm."
Người đàn ông mỉm cười, một nụ cười buồn bã.
Anh ta bước tới, dừng lại cách cô hai mét.
Khoảng cách an toàn.
Khoảng cách của một người bảo vệ đang canh chừng một con thú dữ bị thương.
"Tên tôi là Lâm.
Tôi là người bảo vệ những ký ức mà thế giới muốn quên đi," Lâm nói, mở chiếc sổ tay ra.
Trang giấy trắng trơn, không có chữ.
"Và chị, Tiểu Hoa, là người duy nhất có thể đọc chúng.
Nhưng cái giá phải trả là bản thân chị."
Tiểu Hoa nhìn vào chiếc sổ tay.
"Đọc ký ức?
Nghe có vẻ như một công việc nhàn hạ.
Nhưng sao tôi thấy mình như vừa trải qua một trận chiến sinh tử?"
"Vì ký ức không phải là dữ liệu tĩnh," Lâm giải thích, giọng điệu như một giáo viên đang giảng bài cho một học sinh chậm hiểu.
"Chúng là những sinh vật sống.
Và chúng ăn thịt ký ức của người đọc để tồn tại.
Chị đang bị chúng ăn mòn, Tiểu Hoa.
Từ bên trong."
Tiểu Hoa nhìn xuống bàn tay mình.
Những vết cháy xám đang nhạt dần, nhưng thay vào đó, những đường vân trên da cô đang thay đổi.
Chúng trở nên phức tạp hơn, giống như những dòng chữ khắc trên bia mộ.
"Vậy thì tôi nên làm gì?" cô hỏi, giọng vẫn thản nhiên.
"Chạy trốn?
Hay tìm cách tiêu diệt chúng?"
Lâm lắc đầu.
"Không thể tiêu diệt ký ức.
Chỉ có thể quên đi.
chấp nhận bị chúng nuốt chửng.
Và trở thành một phần của chúng."
Tiểu Hoa cười.
Một nụ cười lạnh lùng, đen tối.
"Nghe có vẻ như một lựa chọn tuyệt vời.
Trở thành một phần của lịch sử.
Ít nhất thì tôi sẽ không bao giờ bị lãng quên."
Lâm nhìn cô, ánh mắt thoáng qua một chút sợ hãi.
"Đó không phải là cách nó hoạt động, Tiểu Hoa.
Khi chị trở thành một phần của chúng, chị sẽ mất đi cái 'tôi' của mình.
Chị sẽ chỉ còn là một ký ức.
Một bóng ma trong dữ liệu."
"Và nếu tôi không làm vậy?"
"Thì chị sẽ chết.
Và ký ức của chị sẽ bị xóa sạch.
Không ai nhớ đến chị.
Không gì còn lại."
Tiểu Hoa im lặng.
Cô nhìn vào những tấm ảnh đang bay lơ lửng xung quanh.
Những khuôn mặt hạnh phúc, những nỗi đau, những niềm vui.
Tất cả đều đang chờ đợi cô.
Chờ đợi cô đưa ra lựa chọn.
***
Tiểu Hoa đưa tay lên cổ.
Vết xăm hình con mắt ở sau gáy cô đang nóng lên.
Nóng đến mức da thịt xung quanh bắt đầu đỏ rực.
Nó không phải là một hình xăm trang trí.
Nó là một mã khóa.
Một cổng kết nối trực tiếp vào mạng lưới ký ức của thế giới.
Cô nhận ra sự thật.
Vết xăm này không phải là dấu hiệu của sự sống lại.
Nó là công cụ để Giáo Chủ Quên Đi thao túng cô.
Mỗi khi cô sử dụng sức mạnh, mã khóa này được kích hoạt.
Nó không chỉ xóa ký ức của cô.
Nó đang "hấp thụ" thực tại xung quanh cô, biến những khoảnh khắc hiện tại thành dữ liệu thô, để rồi sau đó được xử lý, lọc bỏ những phần đau thương, và lưu trữ vào hệ thống của Giáo Chủ.
Cô là một cái phễu.
Một công cụ thu thập.
"Anh biết điều này, phải không?" Tiểu Hoa hỏi Lâm, giọng nói lạnh băng.
"Anh biết tôi là gì."
Lâm cúi đầu.
Và tôi đã cố gắng cảnh báo cô.
Nhưng Giáo Chủ...
anh ta tin rằng đau khổ là nguồn gốc của mọi tội ác.
Bằng cách xóa ký ức đau thương, anh ta đang cứu nhân loại khỏi chính mình.
Và cô, Tiểu Hoa, là chìa khóa để mở khóa kỷ nguyên mới.
Kỷ nguyên của sự hạnh phúc trống rỗng."
Tiểu Hoa nhìn vào những tấm ảnh.
Cô thấy một tấm ảnh của chính mình.
Đó là hình ảnh cô khi còn nhỏ, đang ngồi bên bờ sông, cười với một người phụ nữ.
Người phụ nữ đó...
Cô không nhớ.
Nhưng vết xăm trên cổ cô đang đập thình thịch, như thể nó đang cố gắng nhắc nhở cô.
"Hạnh phúc trống rỗng," Tiểu Hoa lặp lại, giọng đầy mỉa mai.
"Nghe có vẻ như một thiên đường tồi tệ.
Nhưng nếu đó là lựa chọn duy nhất..."
Cô nhìn Lâm.
"Anh muốn tôi làm gì?"
Lâm đưa chiếc sổ tay ra.
"Viết vào đây.
Ghi lại ký ức cuối cùng của cô.
Ký ức mà cô không muốn mất.
Nếu cô làm vậy, tôi có thể bảo vệ nó.
Nó sẽ không bị Giáo Chủ xóa bỏ.
Nó sẽ tồn tại, dù chỉ trong sổ tay này."
Tiểu Hoa nhìn vào trang giấy trắng.
Cô nghĩ về đứa trẻ với quả bóng.
Cô nghĩ về giọng nói già cỗi của chính mình.
Cô nghĩ về con đường nhựa đen bóng.
Cô không nhớ rõ.
Nhưng cô cảm thấy nó.
Sự mất mát.
Và ý nghĩa.
Cô cầm lấy cây bút của Lâm.
Ngón tay cô run rẩy.
Nhưng cô vẫn viết.
Tôi nhớ.*
Chỉ ba câu.
Nhưng khi cô viết xong, vết xăm trên cổ cô ngừng nóng lên.
Những tấm ảnh xung quanh ngừng bay.
Chúng rơi xuống sàn nhà, chồng lên nhau, tạo thành một đống hỗn độn.
Lâm nhìn cô, ánh mắt复杂.
"Cô đã chọn."
"Không," Tiểu Hoa nói, bỏ bút xuống.
"Tôi chưa chọn.
Tôi chỉ đang trì hoãn."
Cô nhìn vào đống ảnh.
Và trong đống ảnh đó, cô thấy một thứ gì đó lấp lánh.
Một chiếc chìa khóa vàng.
Giống như chiếc chìa khóa cô thấy trong ảo cảnh.
Nhưng lần này, nó thực.
***
Ánh sáng trong phòng tắt lụt.
Căn phòng trở về trạng thái tĩnh lặng ban đầu.
Bóng tối bao trùm, dày đặc như mực.
Người đàn ông, Lâm, vẫn đứng đó.
Nhưng vẻ mặt anh ta không còn nghiêm nghị nữa.
Nó hoang mang, sợ hãi.
Anh ta nhìn vào chiếc sổ tay trong tay mình.
Trang giấy mà Tiểu Hoa vừa viết...
đã trống trơn.
Không có chữ.
Không có dấu vết.
Tiểu Hoa đứng trước mặt anh ta.
Vết xăm trên cổ cô đã biến mất.
Thay vào đó là một vết sẹo trắng như xương, hình dạng giống như một con mắt đang nhắm lại.
Cô nhìn anh ta.
Đôi mắt cô trong veo, không còn chút bóng dáng của con người vừa rồi.
Không có sự hài hước đen tối.
Không có sự thản nhiên.
Chỉ có sự trống rỗng tuyệt đối.
"Cậu là ai?" Tiểu Hoa hỏi, giọng nói vang lên khô khan, như thể phát ra từ một máy ghi âm cũ.
Lâm lùi lại một bước.
cô không nhớ tôi sao?"
"Không," cô trả lời, bước về phía anh ta.
"Tôi không nhớ bất cứ điều gì.
Tôi chỉ nhớ một điều."
Cô giơ tay ra, chỉ vào chiếc chìa khóa vàng đang nằm trên đống ảnh.
"Chiếc chìa khóa đó...
nó thuộc về tôi.
Và tôi cần nó để mở cánh cửa."
Lâm nhìn vào mắt cô.
Và anh ta thấy một thứ gì đó đáng sợ.
Không phải là sự điên loạn.
Mà là sự tỉnh táo tuyệt đối.
Cô đã quên đi tất cả.
Nhưng cô vẫn nhớ mục tiêu.
"Tiểu Hoa, đừng," Lâm thì thầm.
"Nếu cô lấy chiếc chìa khóa đó, cô sẽ không thể quay lại.
Cánh cửa đó không dẫn đến sự sống.
Nó dẫn đến sự thật."
Tiểu Hoa mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, đáng sợ.
"Sự thật?" cô hỏi.
"Tôi luôn tò mò về sự thật."
Cô cúi xuống, nhặt chiếc chìa khóa vàng lên.
Nó nóng hổi trong lòng bàn tay cô.
Và khi cô nắm chặt nó, một tiếng vang lớn dội lên từ khắp nơi.
Từ những bức tường.
Từ sàn nhà.
Từ chính cơ thể cô.
Cánh cửa cuối cùng của hành lang mở ra.
Và từ bên trong, một giọng nói vang lên.
Không phải của Lâm.
Không phải của Giáo Chủ.
Mà là giọng của chính Tiểu Hoa.
Nhưng nó già cỗi, mệt mỏi, và đầy tuyệt vọng.
"Đừng quay lại, Tiểu Hoa.
Cánh cửa đó không dẫn đến sự sống.
Nó dẫn đến sự thật."
Tiểu Hoa bước vào bóng tối.
Và cánh cửa đóng sầm lại sau lưng cô.
Lâm đứng một mình trong bóng tối, cầm chiếc sổ tay trống trơn.
Anh ta nhìn vào trang giấy.
Và đột nhiên, những dòng chữ hiện ra.
Không phải chữ của Tiểu Hoa.
Mà là chữ của chính anh ta.
*Tôi đã để cô ấy đi.
Và giờ, tôi phải theo cô ấy.
Dù cho sự thật có là gì.*
Anh ta đóng sổ tay lại.
Và bước theo cô.
Và trong bóng tối sâu thẳm, Tiểu Hoa cầm chiếc chìa khóa vàng, bước vào một thế giới mà ở đó, ký ức không phải là quá khứ.
Mà là tương lai.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận