Chương 33

Tiểu Hoa không quay lại.

Bàn tay nhỏ bé trên cổ tay cô lạnh như đá granit, nhưng không có áp lực vật lý—chỉ là một cảm giác "nhận diện" đột ngột, giống như khi bạn chạm vào da thịt của một người vừa mới chết, nhưng thay vì sự mềm mại thối rữa, đó là sự cứng nhắc của một hiện thực đã bị đóng băng.

Thế giới xung quanh cô bắt đầu rạn nứt, không phải theo nghĩa vỡ vụn thành những mảnh kính sắc lẹm, mà là theo nghĩa "lỗi thời".

Những bức tường căn phòng trước mắt không sập đổ, mà trở nên *mờ nhạt*, như thể chúng đang bị xóa bỏ khỏi bộ nhớ của vũ trụ.

Màu sơn trắng ngà phai dần thành xám tro, rồi thành trong suốt, để lộ ra những lớp vữa cũ kỹ, những vết nứt thời gian chồng chéo lên nhau như những nếp nhăn trên khuôn mặt của một cụ già sắp lìa đời.

Tiểu Hoa nhún vai, một cử chỉ đầy mỉa mai trước sự sụp đổ của không gian.

"Chà, nội thất này đúng là phong cách tối giản," cô lẩm bẩm, giọng nói vang lên trong không khí loãng, nghe xa xôi và vô hồn.

Cô không hoảng loạn.

Với cô, cái chết hoặc sự tan biến của thực tại chỉ là một hạn chót cần quản lý, giống như việc nộp bài luận trước khi giáo sư đóng cửa phòng thi.

Cô đưa tay lên, chạm vào không trung nơi bàn tay kia đang nắm lấy cổ tay mình.

Không có da thịt, không có xương cốt.

Chỉ có một khoảng trống hình học, một lỗ hổng trong logic của thế giới.

"Nếu anh muốn bắt cóc tôi, ít nhất cũng nên mua một bộ đồ trang điểm cho phù hợp," cô nói với khoảng trống đó.

"Trông anh cứ như một lỗi render trong game rẻ tiền."

Khoảng trống không trả lời.

Thay vào đó, tiếng tích tắc của đồng hồ bắt đầu chạy ngược.

Tắc.* Mỗi nhịp đập là một cú gõ vào đỉnh mắt cá chân của Tiểu Hoa, kéo cô xuống sâu hơn vào lớp ký ức của tòa nhà.

Cô cảm thấy mùi ẩm mốc của giấy tờ cũ và mùi thuốc lá lạnh lẽo tràn vào mũi.

Đây không phải là căn phòng ký túc xá sạch sẽ, hiện đại mà cô vừa rời đi.

Đây là phiên bản của nó từ năm mươi năm trước, khi những bức tường còn chưa được sơn phủ lớp vỏ bọc giả tạo của sự bình yên.

**

Tiểu Hoa rời khỏi phòng Lâm với con tem trong tay, nhưng cơ thể cô bắt đầu phản ứng.

Các mạch máu dưới da bắt đầu hiện lên thành những đường dây dẫn nhiệt màu đỏ, cảnh báo rằng hệ thống đang cố gắng "sửa chữa" sự sai lệch của cô.

Cô bước ra hành lang, nơi những cư dân khác đang sống bình yên.

Nhưng sự bình yên này là một màn kịch được dàn dựng kỹ lưỡng.

Những khuôn mặt của họ nhợt nhạt, thiếu đi sự sống động của cảm xúc.

Họ cười, nhưng ánh mắt trống rỗng.

Họ nói chuyện, nhưng giọng nói nghe như thể được phát lại từ một bản ghi âm cũ kỹ.

"Chào buổi sáng, Tiểu Hoa," một người phụ nữ trung niên nói, nụ cười của cô ấy cứng nhắc như một tấm mặt nạ.

"Hôm nay trời đẹp thật đấy."

"Trời đẹp?" Tiểu Hoa nhướng mày, nhìn ra cửa sổ.

Bên ngoài là một bầu trời xám xịt, đầy mây mù dày đặc, không có dấu hiệu của ánh nắng mặt trời.

"Tôi nghĩ cô đang nói về một thế giới khác."

Người phụ nữ không đáp lại.

Cô ấy chỉ tiếp tục cười, nụ cười ngày càng rộng, đến mức mép cô ấy gần như rách nát.

Tiểu Hoa rùng mình.

Cô không sợ hãi, nhưng cô cảm thấy một sự bất an sâu thẳm, giống như khi bạn nhận ra rằng con người đang nói chuyện với bạn không còn là con người nữa.

Cô bước nhanh hơn, cố gắng thoát khỏi sự tiếp xúc của những con mắt trống rỗng đó.

"Cô ấy là một trong những người bị xóa ký ức," một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau.

Tiểu Hoa quay lại.

Đó là Kẻ Mù, đang dựa vào tường, tay cầm một cây gậy dài.

Gã không nhìn thấy cô, nhưng gã biết cô ở đó.

"Họ đã bán đi nỗi đau của mình để đổi lấy sự bình yên.

Nhưng sự bình yên đó là một cái bẫy.

Khi bạn không còn nỗi đau, bạn cũng không còn niềm vui.

Bạn chỉ còn là một cái xác đang đi lang thang."

"Và anh thì sao?" Tiểu Hoa hỏi, giọng điệu vẫn thản nhiên.

"Anh giữ lại nỗi đau của mình để làm gì?"

Kẻ Mù mỉm cười, một nụ cười buồn bã.

"Để nhớ rằng tôi từng sống.

Để nhớ rằng cha mẹ tôi từng tồn tại.

Để nhớ rằng thế giới này từng có ý nghĩa, dù chỉ là trong một khoảnh khắc ngắn ngủi."

Tiểu Hoa im lặng.

Cô nhìn xuống con tem trong tay.

Nó đang nóng lên, như thể nó đang cố gắng truyền tải một thông điệp nào đó.

Cô không biết thông điệp đó là gì, nhưng cô biết rằng nó liên quan đến sự thật.

Và sự thật, trong thế giới này, luôn là thứ đáng sợ nhất.

**

Tiểu Hoa đứng trước sự lựa chọn không thể tưởng tượng.

Cô có thể chạy, nhưng hệ thống đang khóa mọi cửa ra.

Hoặc cô có thể chấp nhận lời đề nghị ngầm từ nhân viên thanh tra: "Hãy để tôi xóa đi phần ký ức đau đớn nhất.

Tôi sẽ giữ lại sự sống.

Đổi lại, bạn sẽ là 'người sạch' nhất trong chu kỳ này."

Nhưng trước khi cô trả lời, một giọng nói vang lên từ phía sau.

"Đừng nghe hắn," đó là giọng của Tuyết Sơn, người đồng môn của cô.

Tuyết Sơn xuất hiện từ bóng tối, tay cầm một thanh kiếm sáng lấp lánh.

"Hắn đang cố gắng lừa cô.

Giáo Chủ Quên Đi không bao giờ cho ai cơ hội thứ hai.

Hắn chỉ muốn xóa bỏ tất cả, để tạo ra một thế giới trống rỗng, nơi không còn ai có thể kháng cự."

Tiểu Hoa nhìn Tuyết Sơn, rồi nhìn lại nhân viên thanh tra.

Cô mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn.

"Tôi không cần sự sống nếu nó có nghĩa là mất đi chính mình," cô nói.

"Và tôi không cần sự quên lãng nếu nó có nghĩa là mất đi ký ức."

Cô bước về phía nhân viên thanh tra, và trong khoảnh khắc cuối cùng, cô cảm thấy một sự bình thàn kỳ lạ.

Cô không còn sợ hãi nữa.

Cô đã tìm thấy nơi thuộc về của mình.

Nơi mà thời gian không còn là kẻ thù, mà là người bạn đồng hành.

Và rồi, từ sâu trong bức tường, một giọng nói vang lên.

Không phải giọng của gã áo xám.

Mà là giọng của chính cô, nhưng từ một thời điểm khác trong quá khứ.

"Chào mừng trở lại," giọng nói ấy thì thầm.

"Chúng tôi đã chờ cô rất lâu rồi."

Tiểu Hoa mỉm cười.

Một nụ cười bình thản, giống như gã áo xám trước đó.

Cô không còn là một người phụ nữ nữa.

Cô là một ký ức.

Và ký ức thì bất tử.

Nhưng rồi, từ xa, một tiếng bước chân vang lên.

Nhẹ nhàng, nhưng rõ ràng.

Ai đó đang đến.

Cô nhìn về phía lối vào, nơi mà ánh sáng mờ ảo của thế giới bên ngoài len lỏi vào.

Một bóng người xuất hiện.

Gã đàn ông trẻ tuổi, với cặp mắt hoảng hốt, đang nhìn quanh, tìm kiếm lối thoát.

Cô, giờ đây là một phần của bức tường, nhìn gã đàn ông đó với ánh mắt đầy thương cảm.

"Đừng sợ," cô nghĩ, nhưng không thể nói ra.

"Thời gian sẽ chăm sóc anh." Gã đàn ông trẻ tuổi bước tiến lại gần, nhìn chằm chằm vào bức tường.

Cô nhìn thấy khuôn mặt của chính mình đang hiện lên trên đá, với nụ cười bình thản và đôi mắt trống rỗng.

Và rồi, gã đàn ông đó hét lên.

Tiếng hét vang vọng trong không gian, nhưng không có ai nghe thấy.

Chỉ có tiếng tích tắc của một chiếc đồng hồ khác, bắt đầu chạy ngược.

Và vòng lặp tiếp tục.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập