Chương 34
Trong đó, khuôn mặt người mẹ mỉm cười không phải là ảo ảnh, mà là một "lỗi mã" (glitch) trong giao thức thực tại.
Đôi mắt của bà ấy nhấp nháy với tần suất không tự nhiên, như một bóng đèn huỳnh quang sắp chết.
Khi Tiểu Hoa đưa tay ra, không khí xung quanh bỗng trở nên đặc quánh, nặng nề như dầu nhớt lạnh.
Anh cảm thấy da thịt mình đang bị nén lại, mỗi hơi thở đều trở thành một nỗ lực vật lý đáng kể.
Trên cổ tay trái, "Vết Xăm" – một vòng tròn đen tuyền vốn dĩ chỉ là sẹo cũ – bắt đầu nóng ran, đốt cháy da thịt nhưng không gây đau đớn, chỉ có sự châm chích của tri thức bị cưỡng ép.
Anh không thốt lên, chỉ nghiêng đầu, quan sát hiện tượng đó với sự tò mò của một nhà khoa học đang nhìn vi khuẩn dưới kính hiển vi.
"Thú vị," anh thì thầm, giọng nói vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng.
"Mẹ tôi không nhớ mình đã chết, hay là thế giới này quên mất tôi còn sống?" Mảnh kính trong gương bỗng tự động rơi xuống, cắt nhẹ vào lòng bàn tay anh.
Máu nhỏ ra, nhưng thay vì chảy xuống, nó bay lên, treo lơ lửng trong không trung, tạo thành những ký tự nhỏ xíu, không thể đọc được.
Tiểu Hoa liếc nhìn chúng, rồi búng tay.
Những giọt máu tan biến vào hư không, để lại mùi hôi thối của ozone và giấy cũ.
"Cái này gọi là lỗi hệ thống ư?" anh nhún vai, lau tay lên quần jean rách bươm.
"Hay là thế giới này đang cố gắng tự sửa chữa bằng cách xóa bỏ những dữ liệu thừa thãi?
Tôi nghĩ tôi là dữ liệu thừa."
Kẻ Mù, người đang ngồi xổm ở góc phòng, khẽ khào lên tiếng cười khẩy.
"Đừng đùa cợt với nó, Tiểu Hoa.
Nó không phải lỗi.
Nó là thực tại đang thở.
Và nó đang nghẹt thở." Lão mù nhắm mắt, khuôn mặt gầy guộc hướng về phía tấm gương vỡ, như thể đang ngửi mùi ký ức.
"Mùi của sự tuyệt vọng.
Mùi của những ngày tháng bị lãng quên.
Ngửi thấy chưa?
Nó ngọt ngào như mật ong thối rữa." Tiểu Hoa quay sang nhìn người hướng dẫn viên di tích của mình.
Lão ta mặc bộ đồ nâu sẫm, rách nát, nhưng vẫn giữ vẻ trang nghiêm kỳ lạ.
"Tôi không ngửi thấy gì ngoài mùi bụi và mồ hôi của chính anh," Tiểu Hoa đáp, giọng điệu thản nhiên đến mức lạnh lùng.
"Nhưng nếu anh nói đó là thực tại đang thở, thì có lẽ chúng ta nên giúp nó thở nhẹ nhàng hơn.
Hoặc là giết nó."
Kẻ Mù không đáp.
Lão ta chỉ lắc đầu, đôi tay gân guốc nắm chặt lấy cây gậy trúc.
"Chúng ta không thể giết thời gian, Tiểu Hoa.
Chúng ta chỉ có thể sống sót trong kẽ hở của nó.
Và kẽ hở này đang thu hẹp lại.
Mỗi giây trôi qua, bức tường giữa ký ức và hiện tại mỏng đi thêm một chút.
Khi nó vỡ, chúng ta sẽ tan rã thành vô số mảnh vụn ký ức, giống như người phụ nữ kia." Tiểu Hoa nhớ lại cảnh Tuyết Sơn hòa vào bức tường, nụ cười bình thản của cô ấy giờ đây ám ảnh anh hơn bất kỳ hình ảnh kinh dị nào.
Anh nhìn xuống lòng bàn tay, nơi vết cắt đang lành lại với tốc độ chóng mặt, để lại một đường sẹo trắng nõn.
"Vậy thì hãy làm cho nó đau," anh nói, mắt sáng lên một tia sáng lạnh lẽo.
"Nếu thời gian là kẻ thù, thì hãy khiến nó hoảng loạn."
Họ rời khỏi căn phòng đổ nát, bước vào con hẻm tối tăm nơi ánh sáng mặt trời hiếm khi chạm tới.
Không khí ở đây nặng nề hơn, mùi ẩm mốc lẫn với mùi kim loại gỉ sét.
Đây là "vùng xám", nơi các thực thể ký ức thường tụ tập để tránh tầm nhìn của Giao thức Sinh Tồn.
Tiểu Hoa đi chậm rãi, từng bước chân đều đặn, như thể đang đếm số.
Anh không sợ bóng tối, vì bóng tối chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng, và anh đã quen với việc sống trong bóng tối của chính mình.
Kẻ Mù dẫn đường, cây gậy chạm nhẹ vào mặt đất, tạo ra những âm thanh nhịp nhàng như tiếng tim đập.
"Tiệm đồng hồ của Khâu ở cuối hẻm," lão ta nói, giọng trầm thấp.
"Ông ta bán ký ức.
Và mua lại sự quên lãng."
Tiệm đồng hồ cũ kỹ nằm ẩn sau một bức tường rêu phong, cửa sổ kính mờ đục che khuất tầm nhìn.
Biển hiệu bằng gỗ khắc chữ "Khâu – Sửa Đồng Hồ & Ký Ức" đã phai màu, gần như không thể đọc được.
Tiểu Hoa đẩy cửa vào, tiếng chuông kim loại vang lên khô khốc, cắt ngang sự tĩnh lặng.
Bên trong, hàng trăm chiếc đồng hồ treo tường, đồng hồ bỏ túi, đồng hồ cát, tất cả đều chạy với tốc độ khác nhau.
Có chiếc chạy ngược, có chiếc đứng yên, có chiếc chạy nhanh đến mức kim giây trở thành một vòng tròn mờ.
Mùi dầu nhờn và bụi giấy cũ bao trùm không gian.
Chủ tiệm, ông Khâu, ngồi sau quầy, đang sửa một chiếc đồng hồ bỏ túi nhỏ.
Ông ta đeo găng tay da dày, che kín đôi tay nhăn nheo.
Khuôn mặt ông ta gầy gò, đôi mắt sâu thẳm, như thể đã nhìn thấy quá nhiều thứ đến mức không còn gì có thể gây ngạc nhiên.
"Chào mừng," ông ta nói, không ngẩng đầu lên.
"Các vị đến đúng lúc.
Hoặc là quá muộn.
Tùy thuộc vào cách các vị nhìn thời gian." Tiểu Hoa bước tới, đặt tay lên quầy.
"Tôi cần mua một ký ức," anh nói, giọng điệu trực diện.
"Hoặc là bán một ký ức.
Tùy thuộc vào giá cả." Ông Khâu dừng tay, nhìn Tiểu Hoa bằng ánh mắt sắc lẹm.
"Ký ức không có giá, thanh niên.
Nó có trọng lượng.
Và trọng lượng đó có thể giết chết bạn nếu bạn không đủ mạnh để mang nó."
Tiểu Hoa mỉm cười, một nụ cười đầy mỉa mai.
"Tôi đã chết rồi, ông nhớ không?
Tôi không sợ thêm chút trọng lượng nào nữa." Ông Khâu nhìn chằm chằm vào anh, rồi khẽ gật đầu.
Người chết không sợ ký ức.
Nhưng người sống thì sợ.
Và các vị...
các vị đang đứng ở ranh giới." Ông ta mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ đen.
Bên trong là một mảnh kính vỡ, giống hệt mảnh kính trong gương của Tiểu Hoa.
"Đây là ký ức của chính bạn," ông ta nói.
"Nhưng nó không phải là của bạn.
Nó là của thế giới.
Và thế giới đang cố gắng lấy nó lại."
Trước khi Tiểu Hoa kịp đáp, cửa tiệm bỗng mở toang.
Một nhóm người mặc áo choàng trắng bước vào, mang theo thiết bị y tế tự động phát ra ánh sáng xanh lạnh.
Họ không nói gì, chỉ nhìn Tiểu Hoa với ánh mắt từ bi đầy rợn người, giống như nhìn một bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối.
"Tiểu Hoa," người đứng đầu, một bác sĩ tên Dr.
Lân, nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng.
"Anh đang bị nhiễm trùng ký ức.
Chúng tôi đây để chữa trị cho anh." Tiểu Hoa nhìn họ, rồi nhìn vào chiếc hộp trong tay ông Khâu.
"Chữa trị?" anh hỏi, giọng điệu đầy nghi ngờ.
"Bằng cách nào?
Xóa bỏ ký ức à?" Dr.
Lân gật đầu.
"Đau khổ là nguồn gốc của mọi tội ác.
Bằng cách xóa ký ức, chúng tôi đang cứu nhân loại khỏi chính mình.
Anh sẽ được giải thoát, Tiểu Hoa.
Anh sẽ hạnh phúc."
Tiểu Hoa cười, một nụ cười đen tối, đầy mỉa mai.
"Hạnh phúc mà trống rỗng?
Đó không phải là sống, đó là tồn tại.
Và tôi không muốn tồn tại." Anh nắm chặt mảnh kính trong tay, cảm thấy sự lạnh lẽo lan tỏa từ lòng bàn tay lên cánh tay.
"Tôi muốn sống.
Dù chỉ là một khoảnh khắc." Dr.
Lân nhíu mày, ra hiệu cho nhóm của mình tiến lại gần.
"Anh không hiểu, Tiểu Hoa.
Ký ức là gánh nặng.
Nó kéo chúng ta xuống địa ngục.
Hãy để chúng tôi giúp anh." Tiểu Hoa không đáp.
Anh chỉ nhìn vào chiếc hộp, rồi nhìn vào Dr.
"Nếu anh muốn xóa ký ức tôi, thì hãy thử đi," anh nói, giọng điệu bình thản.
"Nhưng hãy nhớ rằng, ký ức không dễ dàng gì bị xóa bỏ.
Nó sẽ chống cự.
Và khi nó chống cự, nó sẽ gây ra đau đớn.
Và đau đớn...
là thứ duy nhất khiến chúng ta cảm thấy mình còn sống."
Không khí trong tiệm đồng hồ trở nên căng thẳng.
Các chiếc đồng hồ trên tường bắt đầu chạy nhanh hơn, tiếng tích tắc vang lên như tiếng trống trận.
Tiểu Hoa cảm thấy "Vết Xăm" trên cổ tay nóng ran, như thể đang kêu gọi anh hành động.
Anh nhìn vào Dr.
Lân, rồi nhìn vào nhóm người áo trắng.
"Các anh nghĩ mình là bác sĩ," anh nói, giọng điệu lạnh lùng.
"Nhưng các anh chỉ là những kẻ giết người.
Các anh giết chết con người bằng cách xóa bỏ bản sắc của họ.
Và tôi sẽ không để các anh làm điều đó."
Dr.
Lân lắc đầu, vẻ mặt đầy thương cảm.
"Anh không hiểu, Tiểu Hoa.
Thế giới này đang sụp đổ.
Ký ức là nguyên nhân.
Chúng ta cần sự quên lãng để tồn tại." Tiểu Hoa bước ra khỏi quầy, tiến lại gần Dr.
"Thế giới này không sụp đổ vì ký ức," anh nói, giọng điệu sắc lẹm.
"Nó sụp đổ vì các anh đã ngừng sống.
Các anh chỉ đang tồn tại.
Và sự tồn tại...
là thứ nhàm chán nhất trên đời."
Anh giơ cao mảnh kính, ánh sáng xanh từ thiết bị y tế chiếu vào nó, tạo ra những tia sáng lấp lánh.
"Nếu các anh muốn xóa ký ức tôi, thì hãy thử đi," anh nói, giọng điệu đầy thách thức.
"Nhưng hãy nhớ rằng, ký ức không dễ dàng gì bị xóa bỏ.
Nó sẽ chống cự.
Và khi nó chống cự, nó sẽ gây ra đau đớn.
Và đau đớn...
là thứ duy nhất khiến chúng ta cảm thấy mình còn sống."
Dr.
Lân ra lệnh.
Nhóm người áo trắng tiến lại gần, thiết bị y tế phát ra ánh sáng xanh mạnh hơn.
Tiểu Hoa không né tránh.
Anh đứng yên, nhìn thẳng vào ánh mắt của Dr.
"Hãy thử đi," anh nói.
"Hãy xóa ký ức tôi.
Và xem điều gì sẽ xảy ra."
Ánh sáng xanh chiếu vào Tiểu Hoa.
Anh cảm thấy một cơn đau dữ dội chạy qua cơ thể, như thể mọi ký ức đang bị xé toạc.
Nhưng thay vì sợ hãi, anh cười.
Một nụ cười đầy điên rồ.
"Đau quá," anh nói, giọng điệu đầy mỉa mai.
"Nhưng nó đáng giá."
Thế giới xung quanh bắt đầu "rã rã".
Các bức tường nhà, mặt đất, ngay cả Dr.
Lân, đều trở nên mờ nhạt, như thể đang tan biến vào hư không.
Tiểu Hoa nhìn xuống lòng bàn tay.
Mảnh kính trong tay anh vỡ tan, biến thành vô số mảnh nhỏ, bay lên không trung.
"Vết Xăm" trên cổ tay anh không còn là vòng tròn đen.
Nó là một dòng chữ khắc sâu vào da: `ERROR: MEMORY OVERLOAD`.
Tiểu Hoa bước ra khỏi đống đổ nát, quay lại con phố ban đầu.
Ông Năm vẫn đứng đó, vẫn đang đếm.
Nhưng lần này, ông ta nhìn Tiểu Hoa và nói: "Chào buổi sáng, Tiểu Hoa.
Chu kỳ thứ mười ba bắt đầu."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận