Chương 35

Tiểu Hoa bước ra khỏi căn phòng, mùi máu tanh nồng nặc bám chặt vào mũi, nhưng anh không nhăn mặt.

Đối với một người đã chết mười hai lần trước khi mặt trời mọc, mùi này chỉ giống như mùi cá ươn ở chợ đêm — khó chịu, nhưng quen thuộc.

Anh cúi xuống, nhặt một mảnh vải từ sàn nhà bê tông nứt nẻ, dùng nó lau sạch những vệt đỏ sẫm còn dính trên ngón tay cái.

Hành động này diễn ra nhịp nhàng, cơ bắp phản xạ tự động, như thể anh vừa hoàn thành xong việc gọt vỏ một quả táo thay vì tự xé toạc cơ thể mình trong một cơn ác mộng ký ức.

"Chu kỳ mười ba," anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc, vang lên trong không gian tĩnh lặng chết chóc.

Anh nhìn xuống cổ tay trái.

Dòng chữ `ERROR: MEMORY OVERLOAD` vẫn còn đó, nhưng màu đen của mực xăm đang dần phai nhạt, chuyển thành một màu xám tro như tro tàn.

Nó không đau.

Một cái lạnh thấu xương, không phải từ nhiệt độ môi trường, mà từ sự trống rỗng bên trong.

Tiểu Hoa không cảm thấy tội lỗi.

Tội lỗi là cảm xúc của những người tin rằng họ có thể sửa chữa sai lầm.

Anh thì không.

Anh là một lỗi hệ thống, và lỗi hệ thống không có cảm xúc.

Nó chỉ tồn tại để báo hiệu sự cố.

Anh chỉnh lại chiếc áo sơ mi cũ kỹ, kéo phéc-mút lên cao nhất để che bớt cổ tay.

Bước chân anh nhẹ nhàng, tránh những vệt máu đã khô cứng lại như những đường nứt trên mặt đất.

Mỗi bước chân là một lời nhắc nhở rằng anh đang sống trong một thế giới mà ký ức là chất độc, và anh là liều thuốc giải độc duy nhất — bằng cách tiêu thụ chính mình.

** Cánh cửa quán ăn mở ra, một âm thanh leng keng vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện.

Một người đàn ông bước vào.

Anh ta mặc一套 vest đen cắt may chỉnh tề, tóc chải vuốt gọn gàng, khuôn mặt trắng bệch như giấy nháp.

Anh ta không mang theo vũ khí, không có aura đấu khí xung quanh.

Anh ta chỉ mang theo một cuốn sổ da đen, dày cộp, nằm gọn trong tay.

Anh ta ngồi xuống ghế đối diện Tiểu Hoa, không chờ mời.

Bà Lan đứng dậy, cúi đầu nhẹ nhàng, rồi lặng lẽ rời đi, như thể bà hiểu rằng sự hiện diện của mình đã không còn cần thiết.

"Tôi là Người Quản Lý," người đàn ông nói, giọng nói êm ái, mượt mà như lụa, nhưng lạnh lẽo như thép.

"Và tôi có một đề xuất cho cô, Tiểu Hoa." Tiểu Hoa nhìn anh ta, mắt không chớp.

"Quản Lý cái gì?

Quản lý cái chết của tôi à?" "Quản lý sự tồn tại của cô," Người Quản Lý sửa lại, mở cuốn sổ ra.

Trang giấy trắng trơn, không có chữ viết.

"Việc cô tự sát trong chu kỳ mười hai là một 'lỗi hệ thống'.

Nó gây ra sự mất ổn định trong cấu trúc ký ức của khu vực này.

Mỗi lần cô chết, ranh giới giữa quá khứ và hiện tại mỏng đi một chút.

Nếu cô tiếp tục như vậy, toàn bộ thành phố này sẽ sụp đổ vào hư vô." "Vậy thì giết tôi đi," Tiểu Hoa nói, giọng điệu thản nhiên.

"Nếu tôi là lỗi, thì hãy xóa tôi.

Đơn giản thôi." Người Quản Lý lắc đầu, một nụ cười mỉm hiện lên trên môi.

"Không thể.

Cô là Chìa Khóa.

Không thể xóa Chìa Khóa mà không phá hỏng ổ khóa.

Nhưng chúng ta có thể 'tối ưu hóa' cô.

Chúng ta có thể cô lập ký ức của cô, tách nó ra khỏi dòng chảy chung.

Cô sẽ sống, nhưng cô sẽ không còn cảm thấy đau.

Cô sẽ không còn nhớ về cái chết.

Cô sẽ trở thành một quan sát viên trung lập." "Trung lập?" Tiểu Hoa嗤笑 (cười khẩy).

"Anh muốn biến tôi thành một cái máy ghi âm?

Một thiết bị chỉ biết thu thập dữ liệu mà không có quyền phản hồi?" "Chính xác," Người Quản Lý gật đầu.

"Đó là cách duy nhất để cô tồn tại mà không gây ra sự hủy diệt.

Đau khổ là một biến số không cần thiết.

Hãy để tôi loại bỏ nó." ** Người Quản Lý đứng dậy, thở dài một tiếng nhẹ nhàng, như thể vừa giải quyết xong một vấn đề kỹ thuật nhỏ nhặt.

"Cô chọn sai, Tiểu Hoa.

Giờ thì cô sẽ là một thực thể dị biệt.

Hệ thống sẽ không còn ghi nhận cô là người, mà là một 'virus'." Tiểu Hoa không đáp lại.

Anh bước ra khỏi quán ăn, bước ra ngoài ánh sáng ban ngày.

Không khí bên ngoài trong lành, nhưng anh cảm thấy nó ngột ngạt hơn bao giờ hết.

Anh không còn nhớ tại sao mình lại cầm dao.

Anh không nhớ bà Lan.

Anh không nhớ người Quản Lý.

Ký ức của anh đang bị xóa bỏ, từng chút một, như mực trên giấy bị nước mưa làm nhòe.

Nhưng khi anh bước ra khỏi ngã tư, một bóng đen xuất hiện trước mặt anh.

Đó là Kẻ Mù.

Người đàn ông mù mắt từ nhỏ, đang cầm một chiếc gậy tre, đứng yên giữa lòng đường.

Anh ta không nhìn thấy Tiểu Hoa, nhưng anh ta đang "nhìn" vào anh ta bằng một cách nào đó khác.

"Tiểu Hoa," Kẻ Mù nói, giọng khàn khàn, đầy châm chọc.

"Cô vừa trở thành virus.

Và virus...

luôn cần một máy chủ để lây nhiễm." Tiểu Hoa dừng bước.

Anh nhìn xuống cổ tay mình.

Dòng chữ `ERROR` đã biến mất.

Thay vào đó, là một ký hiệu lạ, hình dạng giống như một con mắt đang mở to, nhìn thẳng vào anh.

Và từ sâu thẳm trong tâm trí, một giọng nói vang lên, không phải của anh, cũng không phải của bất cứ ai anh từng biết.

*"Chào mừng đến với Kỷ Nguyên Mới, Chìa Khóa.

Giờ thì, hãy bắt đầu việc xóa sổ thế giới cũ."* Tiểu Hoa không hét lên.

Anh cũng không ngã quỵ.

Thay vào đó, anh đưa tay lên, dùng hai ngón tay chòm và trỏ ấn mạnh vào con mắt trên cổ tay.

Da thịt dưới đầu ngón tay cứng đờ, lạnh như băng đá, nhưng không hề có mạch đập.

Nó giống như một mảnh da bị dán vào, một lớp phủ nhân tạo che giấu thứ gì đó sâu thẳm bên trong.

"Xóa sổ thế giới cũ?" Tiểu Hoa lẩm bẩm, giọng nói của anh vang lên trong không gian chết chóc của di tích, khô khan như lá cây rụng mùa thu.

"Nghe có vẻ tốn kém.

Tôi không thích làm việc thiện, nhưng tôi cũng không thích dọn dẹp rác thải.

Đặc biệt là khi rác đó là toàn bộ nhân loại." Giọng nói trong đầu im bặt.

Không phải sự im lặng của sự tôn trọng, mà là sự im lặng của một con thú săn mồi đang nhe nanh, chờ đợi con mồi trượt chân.

Không khí xung quanh Tiểu Hoa đột ngột trở nên nặng trĩu.

Mùi ẩm mốc của đá cũ và mùi tanh của máu khô hòa quyện lại, tạo nên một hương vị khó chịu bám dính vào lưỡi anh.

Anh quay người lại.

Bóng dáng của người phụ nữ kia đã biến mất.

Chỉ còn lại những bức tường đá xám xịt, rêu phong phủ kín, và những ký tự khắc trên đá đang nhấp nháy mờ ảo, như thể chúng đang thở.

Tiểu Hoa bước về phía một bức tường gần nhất.

Những ký tự đó không phải là tiếng nói của con người, mà là tiếng thì thầm của thời gian.

Khi anh chạm vào, một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng, không đau, nhưng gây ra cảm giác tê tái khó chịu.

Ký ức ập đến.

Không phải ký ức của anh.

Anh thấy một người đàn ông mặc áo choàng đen, quỳ gối trước một hố sâu.

Người đàn ông đó đang khóc, nhưng nước mắt anh ta là máu.

Tiếng hét vang lên, không phải từ miệng, mà từ chính ruột gan của anh ta, xé toạc không gian xung quanh.

Tiểu Hoa rút tay về, thở hổn hển.

Tim anh đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự tò mò bị kích thích quá mức.

"Đó là ai?" anh hỏi không khí.

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng gió rít qua các khe hở của di tích, tạo thành những âm thanh giống như tiếng cười nhạo.

Tiểu Hoa bước tiếp.

Mỗi bước chân của anh đều vang lên rõ ràng, nhưng âm thanh đó bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng bao trùm.

Anh cảm thấy như thể mình đang đi trong một giấc mơ, hoặc một cơn ác mộng mà anh không thể tỉnh dậy.

Thời gian ở đây không chảy theo quy luật bình thường.

Nó chảy ngược, chảy vòng, hoặc đứng yên.

Anh nhìn thấy một đồng hồ cát treo lơ lửng trong không trung, nhưng cát trong đó không rơi xuống, mà bay lên.

Anh dừng lại trước một cánh cửa lớn bằng đá đen.

Trên cánh cửa không có tay nắm, chỉ có một lỗ hổng hình tròn, kích thước vừa khít với bàn tay của một người trưởng thành.

Tiểu Hoa nhìn xuống cổ tay mình.

Con mắt trên da thịt đang mở to hơn, đồng tử co lại thành một chấm đen nhỏ.

"Đây là cái bẫy," anh nói với chính mình, giọng điệu bình thản như thể đang bình luận về thời tiết.

"Nhưng tôi thích cái bẫy.

Chúng luôn thú vị hơn những con đường thẳng tắp." Anh đưa tay vào lỗ hổng.

Bàn tay anh trượt vào dễ dàng, như thể được mời gọi.

Khi lòng bàn tay chạm vào bề mặt đá lạnh lẽo bên trong, một cú sốc điện mạnh hơn trước đó rất nhiều chạy qua cơ thể anh.

Anh gồng người, nghiến răng, nhưng không rút tay ra.

Thay vào đó, anh ấn mạnh hơn.

Cánh cửa rung chuyển.

Những mảnh đá nhỏ rơi xuống từ trần nhà, tạo thành một màn mưa bụi xám.

Tiếng rít của gió tăng lên, trở thành một bản hòa tấu hỗn độn của sự tuyệt vọng.

Tiểu Hoa cảm thấy như thể có thứ gì đó đang cố gắng bò ra từ bên trong cánh cửa, bám vào da thịt anh, len lỏi vào mạch máu anh.

Anh rút tay ra.

Cánh cửa không mở.

Nhưng trên lòng bàn tay anh, bây giờ xuất hiện một vết bỏng hình bàn tay, với năm ngón tay rõ rệt.

Vết bỏng không đau, nhưng nó nóng rực, như thể nó đang sống.

"Được rồi," Tiểu Hoa nói, nhìn vào vết bỏng.

"Bây giờ tôi hiểu.

Đây không phải là một cánh cửa.

Đây là một cái miệng." Anh quay lại, nhìn về phía sau.

Con đường anh vừa đi đã biến mất.

Thay vào đó là một bức tường đá cao vút, không có lối thoát.

Anh bị mắc kẹt.

Nhưng anh không hoảng loạn.

Anh cười, một nụ cười mỏng manh, mỉa mai.

"Tuyệt vời," anh nói.

"Tôi ghét bị mắc kẹt.

Nhưng ít nhất, bây giờ tôi có thời gian để suy nghĩ." Anh ngồi xuống trên nền đá lạnh, lưng dựa vào bức tường.

Anh nhắm mắt lại, tập trung vào giọng nói trong đầu.

Nó vẫn còn đó, chờ đợi.

Tiểu Hoa không cố gắng đuổi nó đi.

Anh để nó ở đó, như thể nó là một người bạn cũ, một người bạn mà anh không muốn gặp nhưng không thể tránh khỏi.

"Em muốn gì?" anh hỏi trong tâm trí.

*"Em muốn em thấy,"* giọng nói trả lời, nhẹ nhàng như tiếng thì thầm của gió.

*"Em muốn em thấy những gì đã xảy ra.

Và những gì sẽ xảy ra."* Tiểu Hoa mở mắt.

Anh nhìn vào bóng tối bao quanh.

Anh không sợ bóng tối.

Bóng tối chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng.

Và trong sự vắng mặt đó, có vô số khả năng.

Anh đứng dậy, đi về phía cánh cửa đá đen.

Anh không thử mở nó lần nữa.

Thay vào đó, anh bắt đầu gõ vào bề mặt đá.

Tiếng gõ vang lên, đều đặn, như nhịp đập của một trái tim.

Thình.* Mỗi tiếng gõ là một ký ức.

Mỗi ký ức là một mảnh vỡ của thực tại.

Tiểu Hoa cảm thấy như thể anh đang xây dựng một bức tường từ những mảnh vỡ đó, một bức tường ngăn cách giữa quá khứ và hiện tại, giữa sự thật và ảo tưởng.

Sau mười phút, anh dừng lại.

Cánh cửa vẫn đóng kín.

Nhưng không khí xung quanh đã thay đổi.

Nó trở nên loãng, trong suốt.

Tiểu Hoa có thể nhìn xuyên qua bức tường đá, nhìn thấy những hình ảnh mờ ảo của một thế giới khác.

Một thế giới nơi những tòa nhà cao tầng mọc lên như những cây nấm sau mưa, nơi những con người mặc những bộ đồ lấp lánh, cười nói hạnh phúc.

"Đó là thế giới cũ," giọng nói trong đầu thì thầm.

*"Và nó đang chết."* Tiểu Hoa nhìn vào hình ảnh đó.

Anh thấy một người phụ nữ, giống hệt người phụ nữ anh vừa gặp, đang chạy trên một con phố đông đúc.

Cô ta đang chạy trốn, nhưng không phải khỏi một kẻ truy đuổi.

Cô ta đang chạy trốn khỏi chính bản thân mình.

"Vì sao?" Tiểu Hoa hỏi.

*"Vì cô ấy nhớ,"* giọng nói trả lời.

*"Và ký ức là một bệnh tật.

Một bệnh tật không thể chữa trị."* Tiểu Hoa gật đầu.

Ký ức là một gánh nặng.

Nó kéo con người lại, ngăn cản họ tiến về phía trước.

Và ở đây, trong di tích cổ, ký ức không chỉ là một gánh nặng.

Nó là một vũ khí.

Anh quay lại, nhìn vào con mắt trên cổ tay.

Nó đang nhấp nháy, như thể đang gửi tín hiệu.

Tiểu Hoa không biết tín hiệu đó là gì, nhưng anh cảm thấy như thể mình đang được dẫn dắt.

Anh bước về phía trước, không phải về phía cánh cửa, mà về phía bóng tối.

Bóng tối nuốt chửng anh, nhưng anh không sợ.

Anh cảm thấy như thể mình đang trở về nhà.

Khi anh bước vào bóng tối, một cảm giác kỳ lạ ập đến.

Không phải là sự lạnh lẽo, mà là sự ấm áp.

Một sự ấm áp quen thuộc, như thể anh đã từng trải qua nó trước đây.

Tiểu Hoa nhắm mắt lại, để cho cảm giác đó bao trùm anh.

Và rồi, anh nghe thấy một tiếng cười.

Tiếng cười của một đứa trẻ.

Tiểu Hoa mở mắt.

Anh đang đứng trong một căn phòng nhỏ, bằng gỗ, với những bức tranh treo trên tường.

Ánh sáng từ một ngọn đèn dầu chiếu rọi, tạo nên những bóng đổ dài trên sàn nhà.

Trên bàn, có một chiếc đồng hồ cát, nhưng cát trong đó đang rơi xuống, bình thường, như thể thời gian ở đây đang chảy đúng hướng.

Trên bàn, có một lá thư.

Tiểu Hoa bước lại gần, nhặt lá thư lên.

Bức thư không có chữ ký, chỉ có một dòng chữ viết bằng mực đen, nét chữ run rẩy: *"Đừng tin vào ký ức của em.

Chúng là những kẻ lừa đảo."* Tiểu Hoa nhìn vào bức thư, rồi nhìn vào chiếc đồng hồ cát.

Cát đang rơi, từng hạt một, đếm ngược thời gian còn lại.

Anh không biết thời gian còn lại
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập