Chương 36

Mưa axit loãng rơi xuống, từng giọt nhỏ li ti như những mũi kim vô hình châm chích vào da thịt.

Tiểu Hoa đứng giữa cơn mưa, bàn tay run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì cảm giác kỳ lạ khi cầm khẩu súng ngắn.

Khẩu súng lạnh toát, nặng trịch, nhưng cách anh giữ nó lại tự nhiên đến đáng sợ, như thể ngón tay anh đã từng nắm nó hàng ngàn lần trong vô thức.

Anh không nhớ mình từng học bắn súng.

Anh chỉ biết rằng nếu anh nhấc tay lên một milimet nữa, viên đạn sẽ xuyên qua sọ của thứ gì đó đang rình rập phía sau bức tường gạch nứt nẻ.

Tiếng rít tần số cao vang lên, xé toạc màng nhĩ.

Đó không phải là âm thanh của gió, mà là tiếng kêu cứu của thực tại đang bị xé rách.

Tiểu Hoa nhíu mày, ánh mắt thản nhiên quét qua không gian xung quanh.

Anh thấy những vết nứt màu tím lóe lên trên không trung, giống như những vết gãy trên một chiếc gương vỡ.

"Thế giới này đang bị lỗi," anh thầm nghĩ, một nụ cười nhạt hiện trên môi.

"Hay là tôi mới là lỗi?"

Hắn không hoảng loạn.

Sự hoảng loạn là một sự lãng phí năng lượng quý giá.

Thay vào đó, anh hít một hơi sâu, mùi chua cay của axit và mùi ẩm mốc của ký ức cũ tràn vào phổi.

Anh nhớ lại lá thư trên bàn: *"Đừng tin vào ký ức của em."* Lời cảnh báo ấy giờ đây vang lên trong đầu anh như một bản nhạc hài hước.

Nếu ký ức là kẻ lừa đảo, thì sự thật còn lừa dối hơn thế nào?

Tiểu Hoa búng cò súng, không nhắm vào bất kỳ mục tiêu cụ thể nào, mà chỉ đơn giản là để nghe tiếng nổ.

Tiếng súng vang lên, xé toạc sự im lặng chết chóc, và thế giới xung quanh anh bắt đầu xoay tròn.

***

Tiểu Hoa bước vào con hẻm tối, nơi bóng người vừa xuất hiện.

Không gian ở đây bị bóp méo một cách kinh hoàng.

Những bức tường gạch đỏ chảy ra như sáp nến nóng, tạo thành những dòng chất lỏng nhớt bám dính vào chân anh.

Mùi hương của hoa nhài tàn lụi, một mùi hương mà anh chưa từng ngửi thấy nhưng lại nhớ như in, tràn ngập không khí.

Anh cảm thấy như thể đang đi vào trong một giấc mơ mà não bộ cố gắng xóa bỏ.

Trước mặt anh, một bóng người đứng khuất trong góc tối.

Bóng dáng ấy mảnh khảnh, gầy guộc, với mái tóc dài rối bời.

Tiểu Hoa dừng bước, tim đập thình thịch.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự quen thuộc rợn người.

Anh từ từ bước lại gần, ánh mắt sắc sảo quan sát từng chi tiết.

Bóng người ấy không di chuyển, chỉ đứng đó, như một bức tượng sáp bị bỏ quên.

Khi Tiểu Hoa đến gần, bóng người ấy từ từ quay lại.

Đó là gương mặt của chính anh.

Nhưng không phải là Tiểu Hoa hiện tại.

Đó là một phiên bản của anh từ một chu kỳ trước, với đôi mắt trống rỗng và những vết sẹo chạy dọc khắp khuôn mặt.

Phiên bản kia nhìn anh với ánh mắt đầy vẻ mệt mỏi, như thể đã sống qua hàng ngàn cuộc đời.

"Em đến đây để làm gì?" phiên bản kia hỏi, giọng nói khàn đặc, vang lên từ chính họng của Tiểu Hoa.

Tiểu Hoa không đáp.

Anh cúi xuống, nhặt một cuốn sổ tay nhỏ rơi dưới chân phiên bản kia.

Bìa sổ bằng da bò, cũ kỹ, với dòng chữ viết tay nguệch ngoạc: *"Nhật ký của Kẻ Bị Loại Bỏ."* Anh mở trang đầu tiên.

Những dòng chữ viết vội vã, mực đã loang ra theo thời gian: *"Hôm nay, tôi nhớ ra rằng tôi đã giết cô ấy.

Không phải vì thù hận, mà vì yêu thương.

Giáo Chủ Quên Đi nói đúng.

Đau khổ là nguồn gốc của tội ác.

Nhưng nếu xóa bỏ đau khổ, chúng ta còn là ai?"*

Tiểu Hoa cảm thấy lạnh toát.

Những ký ức này không thuộc về anh, nhưng chúng lại thấm đẫm trong máu thịt anh.

Anh nhìn lên, phiên bản kia đã biến mất, chỉ còn lại cuốn sổ trong tay.

Anh gấp lại, bỏ vào túi áo.

"Cảm ơn vì lời khuyên," anh lầm bầm, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.

"Nhưng tôi thích đau khổ.

Nó khiến tôi cảm thấy mình còn sống."

**

Tiểu Hoa nhìn vào mắt Kiểm Toán Viên và thấy sự hoảng loạn thoáng qua.

Hắn ta sợ không phải vì Tiểu Hoa, mà vì cô ấy *nhớ*.

Tiểu Hoa nhận ra rằng Kiểm Toán Viên cũng là người trùng sinh, nhưng hắn ta đã hy sinh tất cả ký ức để trở thành một công cụ hoàn hảo.

Hắn ta đã bán linh hồn mình để mua sự an toàn, sự vĩnh cửu của một thế giới không đau khổ.

Nhưng sự vĩnh cửu ấy là một nhà tù.

"Anh cũng từng là con người," Tiểu Hoa nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đanh thép.

"Anh cũng từng yêu, từng ghét, từng khóc.

Nhưng anh đã chọn quên.

Và giờ, anh đang trả giá bằng chính sự tồn tại của mình."

Kiểm Toán Viên lùi lại, bước chân run rẩy.

Bảng ghi chú trong tay hắn ta rơi xuống, tan thành bụi trắng.

không thể nào..." hắn ta lắp bắp.

"Nếu em nhớ, mọi thứ sẽ sụp đổ.

Thế giới sẽ tan rã.

Đau khổ sẽ lan rộng."

"Và đó chính là lý do tại sao chúng ta phải sống," Tiểu Hoa đáp.

"Không phải để tránh đau khổ, mà để vượt qua nó.

Để tìm ý nghĩa trong những mảnh vỡ."

Phiên bản Tiểu Hoa từ quá khứ bước ra từ bóng tối, không còn là một bóng ma, mà là một thực thể sống động.

Cô ta tiến về phía Kiểm Toán Viên, tay đưa ra như muốn ôm lấy hắn.

"Anh không cô đơn," cô ta nói.

"Chúng ta đều là những mảnh vỡ của cùng một tấm gương.

Và chúng ta có quyền được nhớ."

Kiểm Toán Viên sụp xuống, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt không hình dạng.

Hắn ta không còn là một cỗ máy nữa.

Hắn ta là một con người, với tất cả những đau khổ và ký ức bị chôn vùi.

Tiểu Hoa nhìn cảnh tượng ấy, cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ.

Không phải sự bình yên của sự trống rỗng, mà là sự bình yên của sự chấp nhận.

Nhưng niềm bình yên ấy không kéo dài.

Một tiếng nổ lớn vang lên, xé toạc không gian.

Kiểm Toán Viên biến mất, tan rã thành vô số hạt sáng.

Phiên bản Tiểu Hoa cũng biến mất, chỉ còn lại cuốn nhật ký trong tay anh.

Tiểu Hoa đứng một mình giữa con hẻm tối, cảm giác trống trải ập đến.

Anh vừa chứng kiến sự sụp đổ của một trật tự, nhưng cũng vừa đánh mất một phần của chính mình.

***

Tiểu Hoa rơi xuống đất, cơ thể trắng bệch và run rẩy.

Không khí xung quanh anh trở nên trong trẻo, lạnh lẽo.

Anh nhìn tay mình: không có Vết Xăm.

Anh nhìn khẩu súng: đã biến mất.

Anh nhìn cô bé kia: đã biến mất.

Ký ức về việc dạy cô bé bắn súng, về cuộc trò chuyện với Kiểm Toán Viên, về phiên bản mình từ quá khứ...

tất cả đã biến mất, thay vào đó là một khoảng trống lạnh lẽo, vô hình.

Anh nhớ được tên mình.

Nhưng anh không nhớ được tại sao mình lại ở đây.

Anh không nhớ được mục tiêu của mình.

Anh chỉ biết rằng mình đang đứng giữa một di tích cổ, với cảm giác mơ hồ rằng mình vừa đánh mất thứ gì đó vô cùng quan trọng.

Một bàn tay chạm vào vai anh.

Tiểu Hoa giật mình, quay lại.

Đó là Kẻ Mù, người hướng dẫn viên di tích.

Đôi mắt mù lòa của hắn ta hướng về phía anh, nhưng anh có thể cảm thấy ánh nhìn ấy sắc bén hơn bất kỳ ai.

"Anh đã quên," Kẻ Mù nói, giọng điệu bình thản, nhưng ẩn chứa một sự thương cảm sâu sắc.

"Nhưng đó chưa phải là kết thúc.

Đó chỉ là bắt đầu của một vòng lặp mới.

Và lần này, anh sẽ nhớ rõ hơn."

Tiểu Hoa nhìn vào bàn tay của Kẻ Mù.

Trên ngón tay cái của hắn ta, có một vết xăm nhỏ, hình một chiếc đồng hồ cát đang chảy ngược.

"Anh biết điều gì đó," Tiểu Hoa nói, giọng nói run rẩy.

"Hãy nói cho tôi biết."

Kẻ Mù cười, một nụ cười buồn bã.

Anh phải tự mình khám phá.

Vì ký ức không phải là thứ được trao tặng.

Nó là thứ phải được giành lấy.

Và lần này, kẻ thù không phải là quá khứ.

Mà là chính hiện tại."

Tiểu Hoa nhìn vào khoảng trống trước mặt anh.

Bóng tối bao trùm, nhưng trong bóng tối ấy, anh thấy một tia sáng nhỏ le lói.

Nó không phải là hy vọng.

Nó là một lời mời gọi.

Một lời mời gọi để bước vào cái vô nghĩa, để tìm kiếm ý nghĩa trong sự trống rỗng.

Anh đứng dậy, bước về phía tia sáng đó, không biết mình đang đi về đâu, nhưng biết rằng mình không thể dừng lại.

Vì dừng lại có nghĩa là chấp nhận quên đi.

Và anh không bao giờ muốn quên.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập