Chương 37
Không phải là bức ảnh chụp cô bé kia, mà là một mảnh giấy nhàu nát, dính đầy máu khô và một vết bẩn màu nâu đen lạ lùng.
Dòng chữ "Cô ấy vẫn nhớ" được viết bằng bút bi, nét chữ run rẩy, khác hẳn với kiểu chữ in của người đàn ông.
Tiểu Hoa liếm ngón tay, nheo mắt nhìn kỹ.
Vết máu đó...
nó có mùi của chính cô.
Mùi của sự hoảng loạn khi cô dùng sức mạnh.
Cô nhớ ra cảm giác đó.
Cảm giác xương cốt bị nham nhở, da thịt xé toạc.
Nhưng cô không nhớ *tại sao* mình lại cảm thấy vậy.
Tiểu Hoa cúi xuống, nhặt lấy mảnh giấy.
Bề mặt giấy ráp xù, thấm đẫm chất lỏng đã đông đặc.
Cô đưa nó lên mũi, hít một hơi nhẹ.
Không phải mùi máu tươi nồng nặc, mà là mùi sắt gỉ sét pha lẫn mùi ẩm mốc của nấm mốc trong mộ phần.
Một mùi vị quen thuộc đến rợn người.
"Khổ thật," Tiểu Hoa lẩm bẩm, giọng điệu bình thản như đang bàn về thời tiết.
"Máu mình mà còn có mùi hôi tanh như thế này.
Chắc là do ăn uống kém, hoặc là do hệ tiêu hóa đang phản đối việc hấp thụ ký ức của kẻ khác."
Kẻ Mù đứng cạnh đó, gậy trúc gõ lạch cạch trên nền đá lạnh lẽo.
Hắn không nói gì, chỉ nghiêng đầu, đôi mắt mù lòa dường như đang quét qua từng tế bào không khí xung quanh.
"Anh ngửi thấy chưa?" Kẻ Mù hỏi, giọng khàn khàn.
"Đó không phải là mùi máu.
Đó là mùi của thời gian thối rữa."
Tiểu Hoa nhún vai, bỏ mảnh giấy vào túi áo.
"Tôi thì chỉ thấy nó bẩn.
Tôi ghét đồ ướt.
Nó làm quần áo nặng thêm ba mươi phần trăm trọng lượng."
"Anh đang tránh né," Kẻ Mù nói, bước tới gần hơn.
"Mảnh giấy đó là một lời nhắc nhở.
Từ chính anh, hoặc từ một phiên bản của anh, trong một vòng lặp trước đó.
'Cô ấy vẫn nhớ'.
Ai là 'cô ấy'?
Và tại sao 'vẫn' nhớ?
Nếu ký ức bị xóa, thì sự nhớ nhung là một lỗi hệ thống."
Tiểu Hoa nhìn vào bàn tay mình.
Không có vết xăm.
Không có súng.
Chỉ có đôi tay gầy guộc, ngón tay dài và mảnh mai của một thường nhân.
"Có lẽ 'cô ấy' là một con mèo," Tiểu Hoa nói, cố gắng duy trì sự hài hước đen tối.
"Con mèo đó nhớ tôi đã cho nó ăn cơm thừa.
Và giờ nó đang giận dữ vì tôi biến mất."
"Tôi không đùa," Kẻ Mù nhấn mạnh.
"Ở đây, trong Vùng Đất Ký Ức, mọi thứ đều có giá trị.
Mọi ký ức đều là một món nợ.
anh đang nợ rất nhiều."
Tiểu Hoa im lặng.
Cô nhìn xuống chân mình.
Đôi giày cũ kỹ đang bám đầy bùn đất.
Bùn đó không phải là bùn thông thường.
Nó có màu xám tro, như tro tàn của một đám cháy lớn.
Và sâu dưới lớp bùn, cô thấy những mảnh vỡ nhỏ li ti.
Chúng lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đuốc ma mị treo trên tường.
Cô cúi xuống, nhặt một mảnh lên.
Đó là một mảnh kính vỡ.
Nhưng khi cô nhìn vào nó, cô không thấy phản chiếu khuôn mặt mình.
Cô thấy một căn phòng.
Một căn phòng nhỏ, tối tăm, với một chiếc giường sắt gỉ sét.
Và trên giường, một cô bé đang nằm co ro, khóc thầm.
Tim Tiểu Hoa đập thình thịch.
Không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác kỳ lạ.
Một sự thân thuộc đau đớn.
Cô nhớ cảm giác lạnh lẽo của chiếc giường sắt.
Cô nhớ mùi thuốc đắng trong miệng.
Cô nhớ tiếng khóc của cô bé.
"Cô bé đó..." Tiểu Hoa thì thầm.
"Đó là ký ức của anh," Kẻ Mù nói.
"Hoặc là ký ức của người mà anh đã từng là.
Nhưng tại sao anh lại thấy nó?
Tại sao anh lại nhớ nó?"
Tiểu Hoa nhìn vào mảnh kính vỡ.
Hình ảnh cô bé dần mờ đi, thay vào đó là một bóng đen đứng ở góc phòng.
Bóng đen đó không có mặt, chỉ có một khoảng trống vô hình.
Và từ khoảng trống đó, phát ra một âm thanh.
Một âm thanh như tiếng thì thầm, như tiếng gió rít qua khe cửa.
*"Tiểu Hoa...
em hãy quên đi..."*
Tiểu Hoa ném mảnh kính vỡ đi.
Nó vỡ tan thành những mảnh nhỏ hơn, phát ra âm thanh leng keng như chuông gió.
"Tôi không thích nơi này," Tiểu Hoa nói, giọng nói bỗng trở nên sắc lạnh.
"Nơi này ồn ào.
Quá nhiều tiếng thì thầm.
Tôi muốn đi ra ngoài.
Tôi muốn tìm một chỗ yên tĩnh để ăn một bữa cơm nóng."
"Chúng ta chưa thể đi," Kẻ Mù nói.
"Cổng ra chỉ mở khi chúng ta giải quyết được 'vấn đề' ở trung tâm.
Và vấn đề đó...
đang chờ chúng ta."
Tiểu Hoa nhìn về phía trước.
Hành lang đá dẫn sâu vào bóng tối.
Những ngọn đuốc ma mị cháy xanh lét, tạo ra những bóng đổ dài và méo mó trên tường.
Cô cảm thấy một sự hiện diện.
Một cái gì đó đang quan sát cô.
Không phải từ phía trước, mà từ phía sau.
Từ chính ký ức của cô.
"Tuyết Sơn," Tiểu Hoa bỗng gọi tên đó.
Kẻ Mù dừng bước.
"Ai?"
"Tuyết Sơn," Tiểu Hoa lặp lại, giọng nói run rẩy nhẹ.
"Cô ấy ở đâu?
Tại sao tôi lại nghĩ đến cô ấy?"
Kẻ Mù im lặng một lúc lâu.
Sau đó, hắn nói: "Có lẽ vì cô ấy là người duy nhất còn nhớ anh.
Khi tất cả mọi người khác đều quên."
Tiểu Hoa cảm thấy một cơn đau nhói ở đầu.
Như có ai đó đang dùng dao cùn cứa vào não cô.
Cô nhắm mắt lại, cố gắng tập trung.
Trong cơn đau, cô thấy một hình ảnh.
Tuyết Sơn, với mái tóc trắng muốt, đang đứng trước một cánh cửa lớn.
Cô ấy đang khóc.
Nước mắt của cô ấy rơi xuống, hóa thành những giọt nước đá, rơi xuống đất với tiếng động *tách, tách, tách*.
Và rồi, một giọng nói vang lên.
Không phải từ Tuyết Sơn.
Mà từ sâu trong tâm trí Tiểu Hoa.
*"Tiểu Hoa, em là Chìa Khóa.
Em phải mở cánh cửa này.
Nhưng để mở nó, em phải trả giá.
Giá đó là...
ký ức của chính em."*
Tiểu Hoa mở mắt ra.
Cô nhìn Kẻ Mù.
"Anh biết về điều này, phải không?
Anh biết tôi là gì."
Kẻ Mù cười, một nụ cười buồn bã và mệt mỏi.
"Tôi biết rằng anh đang tìm kiếm điều gì đó.
Nhưng tôi không biết đó là gì.
Cho đến khi anh tự tìm ra nó."
Tiểu Hoa bước tiếp.
Cô không còn cảm thấy sợ hãi.
Cô cảm thấy một sự bình thản kỳ lạ.
Như thể cô đã chấp nhận số phận của mình.
Số phận của một người bị lãng quên.
Số phận của một Chìa Khóa.
"Đi thôi," Tiểu Hoa nói.
"Nếu tôi phải trả giá bằng ký ức, thì ít nhất hãy để tôi nhớ lại một điều gì đó vui vẻ trước khi mất nó."
Kẻ Mù nhìn cô, ánh mắt mù lòa dường như đang truyền tải một thông điệp gì đó.
"Hãy cẩn thận, Tiểu Hoa.
Ký ức không chỉ là những gì chúng ta nhớ.
Nó là những gì chúng ta chọn để quên."
Họ tiếp tục bước vào bóng tối.
Hành lang càng lúc càng hẹp.
Không khí càng lúc càng lạnh.
Và tiếng thì thầm trong đầu Tiểu Hoa càng lúc càng lớn.
*"Quên đi...
Quên đi..."*
Tiểu Hoa mỉm cười.
"Tôi sẽ không quên," cô nói với chính mình.
"Ngay cả khi tôi phải chết vì nó."
Tiểu Hoa rơi xuống một khoảng không vô tận.
Xung quanh cô là những mảnh vỡ của ký ức.
Chúng bay lơ lửng, như những ngôi sao trong vũ trụ.
Cô thấy hình ảnh Tuyết Sơn.
Cô thấy hình ảnh cô bé.
Cô thấy hình ảnh chính mình.
Và rồi, cô thấy một thứ gì đó khác.
Một thứ gì đó mà cô chưa bao giờ thấy trước đây.
Một con rồng.
Một con rồng khổng lồ, với đôi cánh bằng lửa.
Nó đang bay lượn trong khoảng không vô tận.
Và nó đang nhìn cô.
*"Tiểu Hoa,"* con rồng nói, giọng nói vang vọng như sấm sét.
*"Em đã đến lúc rồi."*
Tiểu Hoa nhìn vào con rồng.
Cô cảm thấy một sự sợ hãi.
Nhưng cũng cảm thấy một sự háo hức.
"Em là ai?" cô hỏi.
*"Ta là Thần Thú Hợp Đồng của em,"* con rồng nói.
*"Ta đã chờ em từ rất lâu."*
Tiểu Hoa nhìn vào đôi tay mình.
Và cô thấy một vết xăm mới.
Một vết xăm hình một con rồng đang bay.
Và cô nhớ ra.
Cô nhớ ra tất cả.
Cô nhớ ra rằng cô không phải là một thường nhân.
Cô là một Chiến Thần.
Và cô đang trên đường để cứu thế giới.
Tiểu Hoa mỉm cười.
"Vậy thì," cô nói.
"Hãy bắt đầu nào."
Con rồng gầm lên, một âm thanh kinh thiên động địa.
Và rồi, nó lao vào cô.
Tiểu Hoa nhắm mắt lại.
Và cô cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ chảy vào cơ thể cô.
Khi cô mở mắt ra, cô thấy mình đang đứng trên đỉnh một ngọn núi cao chót vót.
Dưới chân cô là một thành phố rộng lớn.
Một thành phố mà ở đó, mọi người đều đang chạy trốn.
Và ở xa xa, cô thấy Giáo Chủ Quên Đi.
Anh ta đang đứng trên một tòa tháp cao nhất.
Và anh ta đang nhìn cô.
Tiểu Hoa nhìn vào anh ta.
Và cô thấy một điều gì đó trong ánh mắt của anh ta.
Không phải là sự thù hận.
Mà là sự sợ hãi.
Tiểu Hoa mỉm cười.
"Chào anh," cô nói.
"Tôi đã trở lại."
Và rồi, cô nhảy xuống.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận