Chương 38

Đèn pin trong tay Tiểu Hoa phát ra tiếng rè rè khó chịu, như tiếng thở hắt ra của một con thú bị thương nặng đang cố gắng duy trì nhịp sống.

Ánh sáng xanh lạnh lẽo quét qua không gian tối om, chiếu rọi lên những bức tường đá sần sùi, nơi mà từng lỗ rỗng nhỏ li ti như những con mắt đang nheo lại, quan sát.

Cánh tay trái của cô run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một cơn đau âm ỉ, nóng rực lan tỏa từ da thịt.

Ngón tay cô chạm nhẹ vào dòng chữ *“CHỜ ĐỢI”* đã được khắc sâu vào cẳng tay.

Da ở đó phồng rộp, đỏ ngầu, tỏa nhiệt như thể vừa bị cày xới bằng lưỡi dao nóng đỏ.

Mùi khét lẹt của thịt cháy hòa quyện với mùi ẩm mốc của địa ngục, tạo nên một hỗn hợp mùi hương kỳ dị mà Tiểu Hoa lại thấy vô cùng quen thuộc.

Nó là mùi của sự tồn tại.

“Cái này là thế nào nhỉ?” Tiểu Hoa lầm bầm, giọng nói bình thản đến mức đáng sợ trong sự im lặng chết chóc.

Cô liếc nhìn Kẻ Mù đang đứng cách đó vài bước chân.

Hắn vẫn giữ nguyên tư thế, đôi mắt trống rỗng hướng về phía trước, nhưng cơ thể hắn căng cứng như một cây cung đang được kéo đến giới hạn.

“Tôi nghĩ tôi vừa mua một vé một chiều vào nhà xác, nhưng hóa ra lại là phòng chờ sân bay.”

Kẻ Mù không đáp.

Hắn chỉ khẽ gật đầu, một cử chỉ nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa.

Trong thế giới nơi ký ức là thứ duy nhất có thật, sự im lặng đôi khi nói lên nhiều hơn ngàn lời giải thích.

Tiểu Hoa hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi cảm giác trống rỗng đang xâm nhập vào lồng ngực.

Cô biết rằng mình đang ở trong một ‘Ảo Cảnh Ký Ức’.

Không phải là ảo ảnh tầm thường, mà là một lớp thực tế chồng chéo lên hiện tại, nơi quá khứ và hiện tại va chạm, tạo ra những mảnh vỡ nguy hiểm.

Mỗi bước chân cô đặt xuống sàn đá lạnh lẽo đều vang lên tiếng vọng, như thể có hàng ngàn bàn chân khác đang đi cùng cô.

Tiếng bước chân ấy không phải của cô, mà của những người đã từng đứng ở vị trí này, những người đã thất bại, đã chết, hoặc đã quên đi chính mình.

“Nếu đây là phòng chờ,” Tiểu Hoa nói, giọng điệu vẫn giữ nguyên sự châm biếm đen tối đặc trưng, “thì chắc chắn chúng ta sẽ phải chờ đợi rất lâu.

Hoặc là chờ đến khi hết giờ, hoặc là chờ đến khi hệ thống bảo trì.” Cô liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay phải – một chiếc đồng hồ cũ kỹ, kim giây chạy giật cục, như thể đang đếm ngược cho một vụ nổ hạt nhân.

“Tôi không thích chờ đợi.

Nó làm tôi nghĩ về những việc tôi chưa kịp làm.

Ví dụ như ăn một bát mì tôm nóng hổi, hoặc cãi nhau với một ai đó chỉ để cảm thấy mình còn sống.”

Kẻ Mù cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm thấp, vang lên từ sâu trong bóng tối.

“Đừng nói chuyện nhiều.

Âm thanh là thức ăn cho chúng.

Ở đây, ký ức không chỉ là hình ảnh hay âm thanh.

Chúng là thực thể.

Và chúng đói.”

Tiểu Hoa nhún vai, một cử động nhỏ nhưng đầy thách thức.

“Thế thì tốt thôi.

Tôi thích những kẻ thù có lý do rõ ràng.

Ít nhất là tôi biết mình đang chiến đấu với cái gì.

Không phải là những gã mặc áo choàng đen, hét lên những câu thần chú vô nghĩa rồi biến mất vào hư không.” Cô bước tiếp, ánh sáng đèn pin quét qua những bức tường, và rồi, cô dừng lại.

Trước mặt cô, trên bức tường đá ẩm mốc, là những vết trầy xước dài, sâu và hỗn loạn.

Chúng không phải là dấu hiệu của sự hoảng loạn hay tuyệt vọng.

Chúng được vẽ ra một cách có chủ đích, theo một hình mẫu nhất định.

Tiểu Hoa lại gần, ánh mắt sắc sảo quét qua từng đường nét.

Những vết trầy này tạo thành một hình dạng giống hệt dòng chữ *“CHỜ ĐỢI”* trên tay cô.

Nhưng chúng lớn hơn, rộng hơn, và dường như đang chuyển động.

Không, không phải là chuyển động thực sự.

Mà là cảm giác của trí não khi cố gắng xử lý một thông tin mâu thuẫn.

Những vết trầy này không phải do nạn nhân vẽ ra.

Chúng là dấu vết của những người bị theo dõi.

Những người đã nhận ra rằng mình đang bị quan sát, và cố gắng để lại dấu hiệu cho những người đến sau.

“Khá thú vị,” Tiểu Hoa nói, ngón tay cô lướt nhẹ qua những vết trầy.

Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

“Như thể có một đám đông vô hình đang đứng sau lưng tôi, chỉ trỏ và cười nhạo.

Hoặc có lẽ, họ đang cố gắng cảnh báo.”

Kẻ Mù bước đến bên cô, mũi hắn hít nhẹ không khí.

“Họ không cười nhạo.

Họ đang cầu cứu.

Nhưng không phải cho bản thân họ.

Mà cho những người đến sau.

Những người như chúng ta.”

Tiểu Hoa nhíu mày.

“Cầu cứu bằng cách vẽ những vết trầy trên tường?

Có vẻ như là một cách giao tiếp khá kém hiệu quả.

Tôi nghĩ một tấm biển chỉ dẫn sẽ tốt hơn.”

“Đây không phải là thế giới của những tấm biển chỉ dẫn,” Kẻ Mù đáp, giọng nói của hắn trở nên nghiêm trọng hơn.

“Đây là thế giới của những ký ức đau thương.

Và đau thương không bao giờ im lặng.

Nó luôn tìm cách lên tiếng, dù bằng bất cứ giá nào.”

Tiểu Hoa nhìn vào những vết trầy một lần nữa.

Cô thấy một sự tương đồng kỳ lạ giữa chúng và cảm giác nóng rực trên tay mình.

Như thể những vết trầy này là một phần của cô, một phần của ký ức mà cô đang cố gắng quên đi.

Nhưng quên đi điều gì?

Cô không nhớ.

Và đó chính là điều đáng sợ nhất.

Bỗng nhiên, một bóng người xuất hiện từ hành lang đối diện.

Không phải là một quái vật với móng vuốt sắc nhọn hay răng nanh nhọn hoắt.

Đó là một người đàn ông trung niên, mặc bộ vest đen chỉnh tề, tay cầm một chiếc đồng hồ bấm giờ kim loại.

Anh ta bước đi chậm rãi, không vội vã, từng bước chân đặt xuống sàn đá đều đặn, như thể đang thực hiện một nghi thức tôn giáo.

Ánh mắt của anh ta không nhìn vào Tiểu Hoa, mà nhìn vào không trung, như thể đang đọc một cuốn sách vô hình.

Tiểu Hoa rút con dao từ trong túi áo, nhưng bàn tay cô không còn phản ứng nhanh nhẹn như trước.

Một cảm giác nặng nề, như thể không khí xung quanh cô đang đặc quánh lại, khiến cho mọi cử động trở nên khó khăn.

Cô cố gắng giơ dao lên, nhưng cánh tay cô như bị đóng băng.

“Xin chào,” người đàn ông nói, giọng nói trầm ấm, nhưng mang theo một sự lạnh lùng đến rợn người.

“Tôi là Quản Lý Thời Gian.

Và tôi thấy em đang lãng phí nó.”

Tiểu Hoa cố gắng nói điều gì đó, nhưng giọng nói của cô bị nghẹn lại trong cổ họng.

Cô nhìn vào chiếc đồng hồ bấm giờ trong tay người đàn ông.

Kim giây đang chạy ngược.

Không phải là lỗi kỹ thuật.

Mà là một sự thật kinh hoàng.

Thời gian ở đây không chảy về phía trước.

Nó chảy về phía quá khứ.

Và mỗi giây trôi qua, cô đang mất đi một phần ký ức của mình.

“Em đang ở trong một vòng lặp,” người đàn ông tiếp tục, bước đến gần hơn.

“Một vòng lặp của sự chờ đợi.

Và em đã chờ đợi quá lâu.

Đến mức em bắt đầu quên đi lý do tại sao em lại chờ đợi.”

Tiểu Hoa cảm thấy đầu mình quay cuồng.

Những ký ức của cô bắt đầu mờ nhạt, như thể chúng đang bị xóa bỏ từng chút một.

Cô nhớ về ngày hôm qua, nhưng chi tiết thì mơ hồ.

Cô nhớ về những người bạn, nhưng khuôn mặt họ thì không rõ ràng.

Và rồi, cô nhớ về dòng chữ *“CHỜ ĐỢI”* trên tay mình.

Tại sao nó lại ở đó?

Ai đã khắc nó vào da thịt cô?

“Đừng lo lắng,” người đàn ông nói, giọng nói của hắn trở nên dịu dàng hơn, như thể đang an ủi một đứa trẻ.

“Tôi sẽ giúp em quên đi.

Quên đi nỗi đau.

Quên đi sự sợ hãi.

Quên đi tất cả những gì khiến em phải chờ đợi.

Em sẽ trở nên hạnh phúc.

Một hạnh phúc trống rỗng, nhưng vẫn là hạnh phúc.”

Tiểu Hoa nhìn vào đôi mắt của người đàn ông.

Trong đó, cô không thấy sự ác ý.

Cô chỉ thấy một sự bình thản, một sự chấp nhận tuyệt đối đối với thực tại.

Và đó là điều đáng sợ nhất.

Anh ta tin rằng mình đang làm một việc tốt.

Anh ta tin rằng anh ta đang cứu cô khỏi chính mình.

“Tôi không cần được cứu,” Tiểu Hoa nói, giọng nói của cô yếu ớt, nhưng đầy kiên định.

“Tôi cần được sống.

Dù là sống trong đau khổ.”

Người đàn ông lắc đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi.

“Đau khổ là lỗi của hệ thống.

Và lỗi cần phải được sửa chữa.”

Tiểu Hoa cảm thấy con dao trong tay mình trở nên nặng trĩu.

Cô không còn muốn tấn công người đàn ông.

Cô muốn tấn công chính mình.

Cô muốn xóa bỏ dòng chữ *“CHỜ ĐỢI”* trên tay mình.

Cô muốn phá vỡ vòng lặp này, dù phải trả giá bằng bất cứ thứ gì.

Cô hướng con dao vào cổ tay trái, vào dòng chữ *“CHỜ ĐỢI”*.

Người đàn ông cố gắng ngăn cản, giọng nói của hắn trở nên khẩn cấp.

“Đừng làm vậy!

Nếu em xóa nó, em sẽ mất đi định nghĩa tồn tại!

Hệ thống sẽ coi em là rác!”

Nhưng Tiểu Hoa không nghe.

Cô chỉ nhìn vào vết thương trên tay mình.

Và cô thấy một thứ gì đó sâu thẳm hơn.

Một sự thật mà cô đã cố gắng quên đi.

Cô không phải là một nạn nhân.

Cô là một phần của nghi thức.

Cô là chìa khóa.

Và bây giờ, cô cần phải mở khóa.

Cô đặt lưỡi dao lên da thịt.

Một cơn đau dữ dội xé toạc cơ thể cô.

Nhưng trong cơn đau ấy, cô thấy một tia sáng.

Một tia sáng nhỏ bé, nhưng đủ để xua tan bóng tối.

Người đàn ông biến mất trong bóng tối, để lại một tiếng thì thầm vang vọng trong không gian.

“Chúng tôi sẽ ghi nhận em là Lỗi.

Và Lỗi cần bị xóa bỏ.”

Tiểu Hoa đứng một mình.

Vết xăm *“CHỜ ĐỢI”* đã biến mất, thay vào đó là một vết sẹo đỏ ối, mới hình thành.

Nhưng điều kinh hoàng nhất không phải là vết thương.

Mà là ánh mắt của những bóng hình bắt đầu hiện ra xung quanh cô.

Họ không phải là những kẻ thù.

Họ là những người đã từng như cô.

Những người đã chọn quên đi.

Và bây giờ, họ đang nhìn cô với một sự thương cảm đầy đau khổ.

Tiểu Hoa nhìn vào vết sẹo trên tay mình.

Và cô thấy một dòng chữ mới hiện ra.

Không phải là *“CHỜ ĐỢI”*.

Mà là *“BẮT ĐẦU”*.

Cô mỉm cười.

Một nụ cười mỏng manh, nhưng đầy quyết tâm.

“Vậy thì,” cô nói, giọng nói vang lên trong sự im lặng chết chóc.

“Hãy bắt đầu lại.”
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập