Chương 39

Không gian trắng.

Trắng đến mức gây nôn nao.

Không phải màu trắng của tuyết, cũng không phải màu trắng của giấy tờ quan trọng, mà là màu trắng của sự trống rỗng tuyệt đối.

Một màu trắng ăn mòn giác quan, nuốt chửng đi mọi khái niệm về hướng và chiều sâu.

Tiểu Hoa mở mắt.

Anh không giật mình, không thốt lên, thậm chí không chớp mắt ngay lập tức.

Anh chỉ nằm đó, cảm nhận độ lạnh lẽo của tấm đệm dưới lưng.

Nó lạnh như xác chết, nhưng không có mùi hôi thối của sự phân hủy.

Chỉ có mùi vô trùng, mùi của nhà bệnh viện hoặc phòng thí nghiệm, nơi con người bị tước đoạt đi quyền được bẩn thỉu.

Anh ngồi dậy.

Cơ thể không đau.

Vết cắt sâu hoắm trên cổ tay trái, nơi anh vừa dùng lưỡi dao rạch nát da thịt để xóa bỏ dòng chữ *“CHỜ ĐỢI”*, đã biến mất.

Thay vào đó là một làn da mịn màng, nguyên vẹn, như thể chưa từng bị tổn thương.

Nhưng khi anh giơ tay lên, ánh sáng từ trần nhà chiếu xuống, anh thấy một thứ khác.

Một vệt đen.

Nó bắt đầu từ cổ tay, mỏng manh như một đường kẻ chì, rồi lan dần lên cẳng tay.

Màu đen đó không tĩnh tại.

Nó di chuyển.

Như mực nhỏ vào ly nước lạnh, nó loang ra, ăn mòn màu da bình thường, để lại một thứ gì đó giống như than tổ ong cháy tàn.

Tiểu Hoa xoay cổ tay, quan sát nó với sự tò mò của một nhà khoa học đang nghiên cứu mẫu vật lạ.

“Xấu xí,” anh nói to lên, giọng nói vang lên trong căn phòng kín, không có tiếng vang, như thể âm thanh bị hấp thụ bởi những bức tường vô hình.

“Nhìn giống như tôi vừa hút thuốc lá điện tử quá liều.”

Anh đứng dậy.

Đôi chân chạm xuống sàn nhà lạnh ngắt.

Anh nhìn quanh.

Căn phòng hình vuông, bốn bức tường trắng, trần nhà trắng, sàn nhà trắng.

Không cửa sổ.

Không cửa ra vào.

Chỉ có một điểm đen duy nhất ở giữa bức tường đối diện.

Khi anh tiến lại gần, điểm đen đó mở ra.

Không phải là một cánh cửa, mà là một khe hở, như thể thực tại bị xé rách.

Tiểu Hoa bước vào.

Anh không sợ hãi.

Đối với anh, cái chết không phải là kết thúc, mà là một hạn chót cần quản lý.

Và bây giờ, hạn chót đó đã được gia hạn, dù bằng một giá trị nào đó mà anh chưa hiểu rõ.

***

Hành lang dài vô tận.

Vách tường không còn màu trắng vô hồn nữa.

Chúng được làm bằng bê tông thô sơ, xám xịt, nứt nẻ theo thời gian.

Nhưng điều đáng chú ý không phải là chất liệu xây dựng, mà là những dòng chữ viết trên đó.

Hàng ngàn, hàng vạn dòng chữ.

Chúng được viết bằng mực đen, có chỗ đậm, có chỗ nhạt, có chỗ lem nhem như nước mắt hoặc máu đã khô.

Tiểu Hoa đi bộ dọc theo hành lang.

Giày của anh – đôi giày thể thao cũ kỹ anh vẫn mang – tạo ra tiếng động *cộc, cộc* đều đặn trên sàn bê tông.

Tiếng động ấy là thứ duy nhất phá vỡ sự im lặng chết chóc.

Anh dừng lại trước một đoạn văn bản.

Chữ viết nguệch ngoạc, vội vã.

*"Họ không giết chúng ta.

Họ chỉ xóa bỏ phần mềm thừa thãi.

Đau khổ là lỗi hệ thống.

Và lỗi cần phải được sửa chữa."*

Tiểu Hoa nghiêng đầu.

Anh đọc lại câu đó.

Rồi anh cười khẽ.

Một tiếng cười ngắn, khô khan.

“Phần mềm thừa thãi,” anh lẩm bẩm.

“Vậy tôi là bug hay feature?”

Anh tiếp tục đi.

Càng đi sâu, những dòng chữ càng trở nên loạn xạ.

Có những đoạn là nhật ký.

Có những đoạn là lời cầu nguyện.

Có những đoạn chỉ là những con số lặp đi lặp lại, như thể người viết đang cố gắng đếm ngược để giữ ý thức tỉnh táo.

*"Ngày thứ 403.

Tôi không nhớ mặt mẹ tôi nữa.

Nhưng tôi nhớ cảm giác buồn bã khi mất cô ấy.

Họ nói nếu tôi quên đi khuôn mặt, nỗi buồn sẽ biến mất.

Nhưng nỗi buồn vẫn còn.

Nó trở nên trừu tượng hơn.

Nặng nề hơn."*

*"Ngày thứ 892.

Tôi đã gặp Tiểu Hoa.

Không, không phải Tiểu Hoa.

Là một phiên bản khác của anh ấy.

Anh ấy cũng có vết xăm đen.

Anh ấy nói rằng anh ấy là chìa khóa.

Tôi hỏi chìa khóa để làm gì.

Anh ấy cười và nói: 'Để mở khóa sự im lặng.'"*

Tiểu Hoa dừng bước.

Tim anh đập nhanh hơn một nhịp.

Anh nhìn xuống tay mình.

Vệt đen đã lan đến khuỷu tay.

Nó không đau, nhưng nó lạnh.

Một cái lạnh xuyên thấu vào tủy xương, như thể máu trong người anh đang dần đóng băng.

Anh quay lại nhìn đoạn văn bản đó.

*Tiểu Hoa.*

Anh không nhớ mình từng gặp ai ở đây.

Anh không nhớ mình từng nói những lời đó.

Nhưng ký ức của vùng đất này không phải là của anh.

Nó là ký ức của không gian.

Và không gian này đang cố gắng nói với anh điều gì đó.

“Câm đi,” anh nói với bức tường.

“Tôi không muốn nghe drama của người khác.”

Nhưng bức tường không câm.

Những dòng chữ bắt đầu rung chuyển.

Mực đen chảy xuống, tạo thành những dòng suối nhỏ, thấm vào sàn nhà.

Và từ những dòng mực đó, những con số hiện ra.

*03:59:59*
*03:59:58*
*03:59:57*

Đếm ngược.

Tiểu Hoa nhíu mày.

Anh nhìn xung quanh.

Hành lang bắt đầu co lại.

Những bức tường bê tông tiến lại gần anh, như thể không gian đang bị nén ép.

Anh cảm thấy áp lực lên lồng ngực.

Không phải áp lực vật lý, mà là áp lực tâm lý.

Một cảm giác suffocating, như thể anh đang nằm dưới đáy biển sâu.

Anh nhận ra điều đó.

Sự tĩnh lặng sau khi anh dùng sức mạnh – hay chính xác hơn là sau khi anh tự cắt bỏ định nghĩa tồn tại – không phải là phần thưởng.

Đó là cơ chế bảo vệ.

Thế giới này, Vùng Đất Ký Ức, đang cố gắng ép anh quên đi.

Nó đang cố gắng lau sạch bộ nhớ của anh, để anh trở thành một bản sao sạch sẽ, không có lỗi, không có đau khổ.

“Clever,” Tiểu Hoa nói, giọng vẫn bình thản.

“Nhưng tôi không thích bị format ổ cứng.”

Anh bước nhanh hơn.

Những con số đếm ngược trên tường bắt đầu chảy máu.

Máu đỏ tươi, nóng hổi, chảy xuống sàn, tạo thành những vũng nhỏ.

Mùi tanh nồng nặc xông vào mũi anh.

Nhưng anh không dừng lại.

Anh biết rằng nếu anh dừng lại, anh sẽ quên.

Anh sẽ quên đi vết cắt, quên đi nỗi đau, và quên đi lý do tại sao anh lại ở đây.

Và nếu anh quên, anh sẽ không còn là Tiểu Hoa.

Anh sẽ chỉ là một con rối trong kịch bản của Giáo Chủ Quên Đi.

**

Tiểu Hoa không đáp lại.

Anh nhìn vào gương một lần nữa.

Hình ảnh vô cảm đó đang mỉm cười.

Không phải nụ cười của anh.

Đó là nụ cười của hệ thống.

Nụ cười của sự kiểm soát.

Anh nhớ lại cảm giác của lưỡi dao trên da thịt.

Cơn đau dữ dội, xé toạc cơ thể.

Nhưng trong cơn đau ấy, anh thấy một tia sáng.

Một tia sáng nhỏ bé, nhưng đủ để xua tan bóng tối.

Anh không muốn sự im lặng.

Anh không muốn sự hoàn hảo.

Anh muốn sự hỗn loạn.

Anh muốn nỗi đau.

Vì nỗi đau là bằng chứng rằng anh đang sống.

“Tôi không phải là công cụ,” Tiểu Hoa nói.

Giọng anh vang lên, rõ ràng, sắc bén.

“Tôi là lỗi hệ thống.

Và lỗi hệ thống không thể bị xóa bỏ.

Nó phải được khai thác.”

Người đàn ông nhíu mày.

“Bạn không hiểu.

Nếu bạn không chấp nhận, bạn sẽ mất đi định nghĩa tồn tại.

Hệ thống sẽ coi bạn là rác.”

“Vậy thì hãy coi tôi là rác,” Tiểu Hoa nói.

Anh bước về phía người đàn ông.

Vệt đen trên tay anh bắt đầu bùng cháy.

Không phải lửa, mà là bóng tối.

Bóng tối đó lan ra, nuốt chửng ánh sáng yếu ớt từ bóng đèn.

“Và rác,” Tiểu Hoa tiếp tục, giọng nói thấp xuống, đầy đe dọa, “thường gây ra mùi khó chịu.

Và mùi khó chịu, thường dẫn đến sự chú ý.”

Người đàn ông lùi lại.

Hắn thấy sự thay đổi trong mắt Tiểu Hoa.

Không còn là ánh mắt của một nạn nhân.

Đó là ánh mắt của một kẻ săn mồi.

Một kẻ săn mồi biết rằng mình đang ở trong bẫy, nhưng cũng biết cách sử dụng bẫy đó để giết người đặt bẫy.

“Bạn đang tự sát,” người đàn ông nói, giọng bắt đầu run rẩy.

“Bạn đang phá vỡ vòng lặp.”

“Không,” Tiểu Hoa cười.

Một nụ cười rộng, điên rồ, nhưng đầy quyết tâm.

“Tôi đang mở khóa.”

Anh giơ tay lên.

Vệt đen bùng nổ.

Thế giới xung quanh bắt đầu mờ đi.

Không phải vì anh chết.

Mà vì anh đang được “tắt”.

Nhưng lần này, anh không để cho hệ thống tắt anh.

Anh tự tắt chính mình.

Và trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi bóng tối nuốt chửng anh hoàn toàn, anh thấy một thứ gì đó.

Một cánh cửa.

Một cánh cửa nhỏ, bằng gỗ, nằm giữa biển bóng tối.

Và trên cánh cửa đó, có một dòng chữ khắc sâu.

*“Phiên bản 43: Bắt đầu từ nỗi đau.”*

Tiểu Hoa mỉm cười.

“Cuối cùng,” anh thì thầm.

“Một tính năng mới.”

Và rồi, anh biến mất.

Trong căn phòng trắng, người đàn ông trung niên đứng đó, nhìn vào khoảng không.

Hắn thở dài.

Hắn lấy ra một cuốn sổ tay, lật đến trang cuối cùng, và viết một dòng chữ.

*“Thí nghiệm 42 thất bại.

Chủ thể từ chối đồng hóa.

Đề xuất: Tăng cường mức độ đau khổ cho phiên bản 43.”*

Hắn đóng cuốn sổ lại.

Ánh mắt hắn lạnh lùng, vô cảm.

“Hãy bắt đầu lại,” hắn nói với bóng tối.

Và bóng tối đáp lại bằng một tiếng cười.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập