Chương 40

Tiểu Hoa mở mắt.

Không phải kiểu tỉnh giấc từ một giấc ngủ sâu, mà như một chiếc máy tính vừa hoàn tất quy trình khởi động lại sau khi bị ngắt điện đột ngột.

Lưng anh thẳng đờ, cột sống dựng lên với độ chính xác của một thước kẻ kim loại, tạo nên tư thế ngồi nghiêm nghị giữa sự hỗn độn của căn phòng trắng xóa.

Không có tiếng thở dài, không có cơn co giật của cơ bắp.

Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc, nặng trĩu hơn cả tiếng ồn.

Mùi ozone nồng nặc đánh thẳng vào mũi, cay xè và lạnh lẽo, hòa quyện với thứ mùi hôi thối tanh tưởi của da thịt bị đốt cháy.

Đó là mùi của cái chết vừa mới diễn ra, mùi của phiên bản 42 đã thất bại.

Tiểu Hoa hít một hơi sâu, không nhăn mặt.

Với anh, mùi này ngọt ngào hơn cả hoa hồng.

Nó là mùi của sự tồn tại, bằng chứng sống động nhất rằng anh vẫn chưa hoàn toàn biến mất vào hư vô.

Anh nhìn xuống bàn tay phải.

Da trắng bệch, nhợt nhạt như giấy nến, nhưng trên lòng bàn tay, vệt đen kia vẫn còn đó.

Nó không còn rực cháy nữa, mà co cụm lại thành một mảng u tối, lạnh lẽo như mực tàu刚刚 được pha loãng.

Tiểu Hoa búng nhẹ vào ngón tay cái.

Một tiếng "bụp" nhỏ vang lên trong không gian trống rỗng.

"Chào buổi sáng, hoặc có lẽ là chào buổi tối," anh tự nhủ, giọng nói khô khốc, vang lên như tiếng sỏi rơi xuống đáy giếng.

"Nhìn vẻ này, thì ra là phiên bản 43.

Tôi hy vọng lần này họ sẽ nâng cấp giao diện người dùng.

Màu trắng quá nhàm chán, dễ gây mỏi mắt."

Anh đứng dậy.

Chuyển động mượt mà, không một chút chần chừ.

Anh không hoảng loạn.

Không ai hoảng loạn khi họ biết mình đang ở trong một vòng lặp.

Sự hoảng loạn là đặc quyền của những kẻ tin rằng thời gian là tuyến tính, rằng mỗi khoảnh khắc đều độc nhất vô nhị.

Đối với Tiểu Hoa, thời gian chỉ là một cuộn phim cũ kỹ, bị quấn sai và cần được tháo gỡ.

Anh bước ra khỏi căn phòng.

Cánh cửa mở ra không cần tay vặn, tự động trượt sang hai bên với một âm thanh rè rè, giống như tiếng than thở của một người già.

Trước mặt anh là một hành lang dài vô tận, biến mất vào bóng tối ở cuối phía xa.

***

Hành lang dài như ruột bánh mì, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy theo một nhịp điệu không đều, gây ra cảm giác chóng mặt cho bất kỳ ai có thị giác nhạy cảm.

Tíc-tắc.* Nhưng tiếng động đó không đến từ đồng hồ, mà từ chính ánh sáng.

Nó nhấp nháy như nhịp tim của một kẻ sắp chết, bất thường và đầy đe dọa.

Tiểu Hoa đi dọc hành lang, mắt anh dán chặt vào sàn nhà.

Gạch men lạnh lẽo, sạch sẽ đến mức kinh hoàng, không một vết bụi, không một dấu chân.

Nhưng anh không nhìn vào sự sạch sẽ đó.

Anh nhìn vào những khoảng trống.

Theo quy tắc ngầm của "Vùng Đất Ký Ức", những người trùng sinh sẽ để lại "Vết Xăm" – những dị thường vật lý mà thế giới không thể xóa bỏ hoàn toàn.

Đó là dấu vết của ký ức bị đè nén, những mảnh vỡ của quá khứ bám vào hiện tại.

Anh cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ nhỏ trên sàn.

Đó không phải là mảnh kính, mà là một mảnh da.

Mảnh da mỏng manh, màu xám xịt, trên đó có một vết sẹo hình chữ thập.

Vết sẹo đó không phải do dao cạo hay tai nạn, mà giống như một con dấu, một ký hiệu của sự trừng phạt.

"Người thứ ba mươi lăm," Tiểu Hoa thì thầm, ném mảnh da xuống đất.

"Hắn đã cố gắng chạy.

Vết sẹo này cho thấy hắn đã bị bắt giữ và đánh dấu trước khi bị 'xóa'.

Họ không giết họ ngay.

Họ làm cho họ đau đớn trước, để ký ức thấm sâu vào da thịt, rồi mới xóa đi.

Thằng điên nào mới nghĩ ra cái quy trình tàn nhẫn này?"

Anh tiếp tục đi.

Ánh mắt sắc sảo quét qua từng bức tường.

Tường trắng trơn, nhưng nếu nhìn kỹ, dưới lớp sơn phủ, có những đường nứt li ti.

Những đường nứt đó không ngẫu nhiên.

Chúng tạo thành những ký tự, những hình vẽ kỳ quái, giống như những lời cầu nguyện bị bóp méo.

Tiểu Hoa dừng lại trước một bức tường.

Anh đưa tay chạm vào.

Lạnh cắt da.

Nhưng dưới đầu ngón tay anh, anh cảm thấy một sự rung động.

Nhẹ nhàng, nhưng dai dẳng.

Giống như nhịp đập của một trái tim bị chôn vùi dưới lớp bê tông.

"Ký ức," anh nói với bức tường.

"Các anh đang cố gắng nói gì đó?

Hay chỉ là tiếng rên rỉ của những kẻ thất bại?"

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng đèn huỳnh quang tiếp tục nhấp nháy, tạo ra những bóng đổ dài và méo mó trên sàn nhà.

Những bóng đổ đó không giống với hình dáng của Tiểu Hoa.

Chúng dài hơn, mảnh mai hơn, và có vẻ như đang vươn ra, cố gắng chạm vào anh.

***

Một giọng nói vang lên từ phía sau, phá vỡ sự im lặng.

"Cô cũng đã dùng nó rồi, đúng không?

Để thoát khỏi anh ta."

Tiểu Hoa không quay lại.

Anh biết giọng nói đó.

Bình thản, lạnh lùng, như đang thảo luận về thời tiết.

Đó là giọng của Lâm, một nhân vật từ phiên bản trước, một kẻ đã bị xóa đi nhưng ký ức của hắn vẫn còn bám víu vào hệ thống như một con virus.

Tiểu Hoa僵 cứng.

Cơ thể anh không cử động, nhưng trong đầu, mọi giác quan đều căng thẳng đến cực điểm.

Anh không nhớ mình đã làm gì với Lâm trước khi "tắt" nguồn.

Anh chỉ nhớ cảm giác.

Cảm giác của một cú đấm vỡ xương, cảm giác của máu bắn lên mặt, và cảm giác của sự giải phóng.

"Anh là ai?" Tiểu Hoa hỏi, giọng nói vẫn giữ sự thản nhiên, nhưng ánh mắt anh đã thay đổi.

Nó trở nên sắc bén, như một lưỡi dao vừa được mài sắc.

Lâm bước ra từ bóng tối.

Anh ta mặc một bộ vest cũ kỹ, bám đầy bụi.

Trên tay anh ta là một điếu thuốc, đầu thuốc cháy đỏ, tỏa ra缕缕 khói xanh.

Nhưng ánh mắt của Lâm...

ánh mắt đó trống rỗng.

Không có đồng tử, không có tròng trắng.

Chỉ có hai hố đen sâu thẳm, hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.

"Tôi là kẻ bị lãng quên," Lâm nói, đưa điếu thuốc lên môi, nhưng không hút.

"Và cô, Tiểu Hoa, là kẻ đang bị theo dõi."

Tiểu Hoa quay người lại.

Anh nhìn chằm chằm vào Lâm.

Ai đang theo dõi tôi?

Hay cái gã mặc vest trắng kia?"

"Cả hai," Lâm cười.

Một nụ cười khẩy, đầy châm chọc.

"Nhưng quan trọng hơn, ai đang theo dõi *bản thân* cô?"

Tiểu Hoa nhíu mày.

Câu hỏi đó vô lý.

Làm sao một người có thể theo dõi chính mình?

"Nhìn vào tay cô," Lâm ra lệnh, giọng nói đột ngột trở nên nghiêm trọng.

"Đừng nghĩ.

Chỉ cần nhìn."

Tiểu Hoa hạ mắt xuống.

Anh nhìn vào bàn tay phải.

Vệt đen trên lòng bàn tay anh không còn là một mảng u tối đơn thuần nữa.

Nó đang chuyển động.

Những đường nét đen kịt đang tách ra, đan xen vào nhau, tạo thành một hình dạng phức tạp.

**

Tiểu Hoa đứng giữa căn phòng đầy ký tự bay lơ lửng, cảm giác như cả vũ trụ đang sụp đổ vào mắt anh.

Những ký tự đó không phải là chữ viết, mà là những mảnh vỡ của ngôn ngữ, của cảm xúc, của ký ức.

Chúng xoay quanh anh, như những con ruồi hút máu, đói khát sự chú ý.

Anh nhìn xuống vết xăm trên tay mình.

Nó không còn là một dị thường.

Nó là một dòng mã.

Và nó đang thay đổi.

Những con số, những ký hiệu, những hình vẽ liên tục xuất hiện và biến mất, tạo thành một dòng chảy dữ dội.

Anh nhận ra rằng anh không cần phải nhớ.

Anh chỉ cần "nhận diện".

Thế giới này đang chờ đợi anh.

Và người đàn ông kia.

"Tiểu Hoa," một giọng nói vang lên từ khắp mọi hướng.

Giọng nói đó không đến từ Lâm, mà từ chính hệ thống.

Nó lớn, uy nghiêm, và đầy đe dọa.

"Cô đã thức tỉnh.

Bây giờ, cô phải chọn."

"Chọn gì?" Tiểu Hoa hỏi, giọng nói vang vọng trong căn phòng trống rỗng.

"Chọn giữa sự quên lãng và sự đau khổ," giọng nói đáp.

"Nếu cô chọn quên lãng, cô sẽ được tự do.

Nhưng cô sẽ mất đi tất cả.

Nếu cô chọn đau khổ, cô sẽ giữ lại ký ức, nhưng cô sẽ phải chịu đựng vĩnh cửu."

Tiểu Hoa mỉm cười.

Anh nhìn vào con mắt trên lòng bàn tay.

Con mắt đó đang mở to, nhìn thẳng vào anh.

"Tôi đã sống trong đau khổ suốt 42 phiên bản," anh nói.

"Tại sao phải sợ nó ở phiên bản 43?"

Anh giơ tay lên.

Vệt đen bùng cháy lần nữa.

Nhưng lần này, nó không phải là bóng tối.

Nó là ánh sáng.

Ánh sáng trắng xóa, chói lòa, nuốt chửng mọi thứ xung quanh.

Và trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi ánh sáng nuốt chửng anh hoàn toàn, anh thấy một thứ gì đó.

Một cánh cửa.

Một cánh cửa nhỏ, bằng gỗ, nằm giữa biển ánh sáng.

Và trên cánh cửa đó, có một dòng chữ khắc sâu.

*"Phiên bản 43: Kết thúc bằng sự thật."*

Tiểu Hoa bước vào cánh cửa.

Và thế giới xung quanh anh sụp đổ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập