Chương 41
Ánh sáng yếu ớt lọt qua khe cửa sổ bị bịt kín bằng giấy báo cũ, tạo thành những tia bụi li ti lơ lửng trong không khí tĩnh lặng.
Mùi mốc meo của gỗ mục và mùi tanh chát của máu khô quyện vào nhau, tạo nên một hương vị quen thuộc đến rợn người.
Hắn không vội vàng đứng dậy.
Thay vào đó, anh ngồi dậy từ từ, cảm nhận độ cứng của chiếc giường nệm mỏng và sự lạnh lẽo của sàn gạch men.
Cơ thể anh hoàn toàn bình thường.
Không vết thương, không đau đớn, không chút mệt mỏi sau một cú ngã chết người.
Anh đưa tay lên sờ vào cánh tay trái.
Da trơn bóng, mịn màng, không hề có dấu vết của "Vết Xăm" – con mắt đang mở mà anh đã thấy trong ký ức phiên bản 42.
Nó biến mất.
Như thể chưa bao giờ tồn tại.
"Chà," Tiểu Hoa thì thầm, giọng khàn đặc vì khô họng.
"Cái này thì bất tiện thật.
Tôi vừa mới chuẩn bị tâm lý để đối mặt với sự hủy diệt vĩnh cửu, vậy mà lại được reset về trạng thái mặc định.
Giống như một trò chơi điện tử rẻ tiền bị lỗi lưu trữ."
Hắn đứng dậy, chân trần chạm xuống sàn nhà lạnh ngắt.
Căn phòng khách sạn cũ kỹ này trông giống hệt nơi anh đã chết trong lần tái sinh trước.
Bức tường bong tróc, giấy dán tường ngả màu vàng úa, và chiếc gương vỡ vụn ở góc phòng vẫn còn nguyên vẹn những mảnh kính sắc lẹm.
Nhưng có điều gì đó khác biệt.
Không khí nặng nề hơn.
Áp lực vô hình đè lên lồng ngực, như thể chính căn phòng đang thở, đang quan sát anh.
Tiểu Hoa bước đến gần cửa sổ, gạt lớp giấy báo ra.
Bên ngoài là một thành phố u ám, bầu trời màu xám chì, không có mặt trời, không có mây, chỉ có một khoảng trống vô tận.
Những tòa nhà cao tầng xung quanh đứng im lìm như những quan tài khổng lồ.
Không có tiếng xe cộ, không có tiếng người.
Chỉ có sự im lặng chết chóc.
"Phiên bản 43," anh lẩm bẩm, nhìn xuống lòng bàn tay trống rỗng.
"Nếu đây là sự thật, thì sự thật này khá...
tẻ nhạt."
Anh quay lại nhìn quanh căn phòng.
Sự tò mò chiến thắng nỗi sợ hãi vốn dĩ đã bị anh chôn vùi từ lâu.
Trong góc phòng, treo một bức tranh sơn dầu cũ kỹ.
Khung tranh bằng gỗ sẫm màu, đã bị mối mọt ăn mòn một phần.
Bức tranh vẽ cảnh một gia đình hạnh phúc: một người cha, một người mẹ, và hai đứa trẻ đang cười đùa trong công viên.
Màu sắc tươi sáng, tương phản mạnh mẽ với sự u ám của căn phòng.
Tiểu Hoa bước lại gần.
Khi anh đến sát bức tranh, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Màu sơn trên bức tranh bắt đầu chảy.
Không phải do nhiệt độ, mà như thể chúng đang tan chảy thành chất lỏng.
Những đường nét của khuôn mặt người cha, người mẹ, và hai đứa trẻ bắt đầu nhòe đi, hòa quyện vào nhau.
Màu đỏ thẫm tràn ra từ khung tranh, nhỏ giọt xuống sàn nhà.
Tích.*
Tiếng nhỏ giọt vang lên trong không gian tĩnh lặng, rõ ràng như tiếng đồng hồ đếm ngược.
Tiểu Hoa nghiêng đầu, quan sát dòng máu đỏ tươi chảy xuống.
Nó không bám vào sàn, mà lơ lửng trong không trung, tạo thành những hình thù kỳ quái.
Từ những giọt máu đó, âm thanh vang lên.
Không phải tiếng hét, mà là một đoạn hội thoại bị cắt khúc, méo mó, như tiếng nói từ dưới nước.
ba ơi..."* giọng nói của một đứa trẻ vang lên, yếu ớt và sợ hãi.
*"Ba không thể làm gì được nữa, con ạ,"* giọng của người đàn ông trong tranh đáp lại, đầy tuyệt vọng.
*"Họ đang đến.
Chúng ta phải quên đi.
Quên đi tất cả."*
*"Nhưng con không muốn quên!
Con nhớ ba!
Con nhớ mẹ!"*
*"Đau khổ là nguồn gốc của tội ác, con yêu.
Nếu con quên, con sẽ hạnh phúc.
Hạnh phúc vĩnh cửu."*
Tiếng nói tắt lịm.
Dòng máu trên sàn nhà ngừng chảy, khô lại thành những vệt đen nhám, giống như mực viết.
Tiểu Hoa nhìn chằm chằm vào vệt mực đó.
Anh nhận ra một điều: đây không phải là ký ức của quá khứ.
Đây là ký ức của hiện tại.
Hoặc có lẽ, là tương lai.
Cửa phòng bật mở.
Không có tiếng cào cào, không có tiếng động.
Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra một cách êm ái, như thể được bôi trơn bằng dầu máu.
Tiểu Hoa không giật mình.
Anh từ từ quay lại, tay vẫn để thong thả trong túi quần.
Đứng ở cửa là một người đàn ông trung niên.
Anh ta mặc bộ vest đen chỉnh tề, cà vạt thắt chặt, tóc chải mượt.
Gương mặt sạch sẽ, không râu ria, đôi mắt sáng ngời nhưng trống rỗng, không có bất kỳ cảm xúc nào.
Trong tay anh ta cầm một chiếc búa đóng đinh nhỏ, cán bằng gỗ mun, đầu búa bằng sắt đen nhánh.
"Chào mừng trở lại, Tiểu Hoa," người đàn ông nói, giọng điệu nhẹ nhàng, lịch sự, như một nhân viên tiếp tân trong khách sạn 5 sao.
"Tôi là Người Kiểm Soát.
Tôi có trách nhiệm đảm bảo rằng mọi thứ diễn ra đúng theo quy trình."
Tiểu Hoa nhướng mày.
"Quy trình?
Bạn đang nói về cái chết của tôi à?
Hay là về việc tôi vừa tỉnh dậy trong một căn phòng khách sạn rẻ tiền?"
"Quy trình tái sinh," Người Kiểm Soát giải thích, bước vào phòng, đóng cửa lại sau lưng.
Tiếng *cạch* vang lên khô khan.
"Mỗi khi một Chìa Khóa thức tỉnh, hệ thống sẽ kiểm tra độ ổn định của ký ức.
Nếu ký ức quá đau khổ, nó sẽ bị xóa bỏ để duy trì sự cân bằng.
Nếu ký ức quá mạnh, nó sẽ được củng cố để chuẩn bị cho nghi thức."
"Nghi thức?" Tiểu Hoa lặp lại từ đó, cảm thấy một sự bất an mơ hồ.
"Nghi thức gì?
Tôi chỉ là một người bình thường.
Tôi không muốn tham gia vào bất kỳ nghi thức nào.
Tôi chỉ muốn ăn một bữa sáng ngon lành và ngủ một giấc thật dài."
Người Kiểm Soát mỉm cười.
Nụ cười đó không chạm đến mắt anh ta.
"Bạn không hiểu.
Bạn không phải là người bình thường.
Bạn là biến số.
Và biến số cần được kiểm soát."
Anh ta bước lại gần, giơ chiếc búa đóng đinh lên.
Đầu búa lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt.
"Tôi không đến đây để giết bạn.
Tôi đến đây để giúp bạn.
Đau khổ là một gánh nặng, Tiểu Hoa.
Nó kéo bạn xuống, làm bạn yếu đi.
Hãy để tôi giúp bạn loại bỏ nó."
Tiểu Hoa nhìn chiếc búa, rồi nhìn vào khuôn mặt trống rỗng của Người Kiểm Soát.
Anh nhận ra sự nguy hiểm.
Không phải từ vũ khí, mà từ sự bình thản trong giọng nói của anh ta.
Đây không phải là một kẻ thù muốn tiêu diệt anh.
Đây là một kẻ thù muốn "cải tạo" anh.
"Giúp tôi?" Tiểu Hoa hỏi, giọng điệu hài hước đen tối.
"Bằng cách nào?
Đóng đinh vào đầu tôi để tôi ngủ mãi mãi?
Hay là tiêm thuốc mê để tôi quên đi tất cả?"
Người Kiểm Soát không đáp.
Anh ta mở túi vest, lấy ra một lọ thủy tinh nhỏ.
Bên trong là một chất lỏng màu đen, sền sệt, như mực tàu.
"Uống đi," anh ta nói, đưa lọ thuốc ra trước mặt Tiểu Hoa.
"Uống đi, và bạn sẽ quên bà nội của bạn.
Quên cái chết.
Quên nỗi sợ hãi.
Bạn sẽ bắt đầu một chu kỳ mới, vui vẻ hơn.
Một thế giới không có đau khổ.
Một thế giới hoàn hảo."
Tiểu Hoa nhìn lọ thuốc.
Chất lỏng màu đen bên trong dường như đang di chuyển, như thể có sinh mệnh riêng.
Anh nhớ lại giọng nói của hệ thống trong ký ức trước: *"Chọn giữa sự quên lãng và sự đau khổ."*
Đây là lựa chọn.
Nếu anh uống, anh sẽ mất đi ký ức.
Anh sẽ mất đi chính mình.
Anh sẽ trở thành một con rối hạnh phúc, sống trong một thế giới giả tạo, được Giáo Chủ Quên Đi thiết kế.
Nếu anh từ chối, anh sẽ phải chịu đựng nỗi đau.
Nỗi đau của 42 lần chết đi sống lại.
Nỗi đau của những ký ức tan vỡ.
Nhưng anh sẽ giữ lại chính mình.
Tiểu Hoa mỉm cười.
Nụ cười của anh không hề vui vẻ.
Nó lạnh lẽo, sắc bén, như lưỡi dao cạo.
"Tôi đã sống trong đau khổ suốt 42 phiên bản," anh nói, giọng đều đều.
"Tôi biết giá trị của nó.
Đau khổ là thứ duy nhất chứng minh rằng tôi còn sống.
Nếu tôi quên đi nó, tôi sẽ chết.
Chết thật sự."
Người Kiểm Soát nhíu mày.
"Bạn không hiểu.
Đau khổ là lỗi.
Là bug trong hệ thống.
Nó cần được sửa."
"Không," Tiểu Hoa đáp.
"Đau khổ là tính năng.
Là cốt lõi của con người.
Và tôi không cho phép ai đó xóa nó đi."
Anh đưa tay ra, nhưng không phải để nhận lọ thuốc.
Anh nắm lấy cổ tay Người Kiểm Soát, siết chặt.
Sức mạnh của anh không đến từ đấu khí, mà từ ý chí.
Ý chí của một người đã chết 42 lần và vẫn không khuất phục.
Người Kiểm Soát giật mình.
Anh ta cố gắng rút tay ra, nhưng bàn tay Tiểu Hoa như kẹp sắt.
bạn không được phép làm điều này," anh ta nói, giọng bắt đầu run rẩy.
"Hệ thống sẽ trừng phạt bạn."
"Hệ thống?" Tiểu Hoa cười lớn, tiếng cười vang vọng trong căn phòng nhỏ.
"Hệ thống của ai?
Của Giáo Chủ Quên Đi à?
Hay của chính nỗi sợ hãi của con người?"
Anh dùng lực đẩy mạnh, đẩy Người Kiểm Soát lùi lại.
Anh ta va vào bức tường, lọ thuốc rơi xuống sàn, vỡ tan.
Chất lỏng màu đen lan ra, thấm vào sàn gạch, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc.
"Đi đi," Tiểu Hoa nói, giọng lạnh băng.
"Trước khi tôi thay đổi ý định và đóng đinh vào đầu bạn."
Người Kiểm Soát nhìn lọ thuốc vỡ, rồi nhìn vào Tiểu Hoa.
Đôi mắt trống rỗng của anh ta xuất hiện một chút sợ hãi.
Anh ta lùi về phía cửa, mở ra, và biến mất trong bóng tối hành lang.
Tiểu Hoa đứng một mình trong căn phòng.
Không khí vẫn nặng nề.
Mùi máu và mùi mực đen quyện vào nhau.
Anh cúi xuống, nhặt một mảnh kính vỡ từ sàn nhà.
Mảnh kính nhỏ, sắc lẹm, phản chiếu ánh sáng yếu ớt.
Trong tấm kính vỡ, anh nhìn thấy phản chiếu của chính mình.
Nhưng khuôn mặt trong đó không phải là anh.
Đó là khuôn mặt của một đứa bé gái.
Mắt trũng sâu, hốc hác, làn da xanh xao.
Miệng đứa bé cười một cách kỳ quái, méo mó, như thể đang cố gắng nói điều gì đó.
Đôi mắt của đứa bé nhìn thẳng vào anh, đầy sự tuyệt vọng và...
Tiểu Hoa cố gắng nhớ lại tên mình.
Anh cố gắng gọi tên của đứa bé trong gương.
Nhưng trong đầu anh, chỉ có một khoảng trống trắng xóa.
Một sự im lặng đáng sợ.
Anh không nhớ tên của mình.
Và đứa bé trong gương, vẫn cười.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận