Chương 42
Phản chiếu trong đó không phải là khuôn mặt anh, mà là một đứa bé gái với đôi mắt trũng sâu, hốc hác, và nụ cười méo mó đến kinh dị.
Đứa bé trong gương nhìn thẳng vào anh, không phải bằng sự thù hận, mà bằng một sự nhận ra đầy tuyệt vọng.
Tiểu Hoa không hét lên.
Anh không hoảng loạn.
Anh chỉ đơn giản là nhún vai, một cử chỉ bình thản đến mức khiếm nhã trước cái chết đang đứng ngay trước mũi.
“Chào buổi chiều,” anh nói với hình ảnh trong gương, giọng điệu thoải mái như đang chào một người hàng xóm phiền phức.
“Có vẻ như anh vừa quên mất tên mình.
Thật là một cách bắt đầu ngày mới độc đáo.”
Đứa bé trong gương không đáp lại.
Nụ cười của nó rộng hơn, kéo căng da mặt đến mức có thể nghe thấy tiếng da thịt xé toạc nếu anh lắng nghe đủ kỹ.
Không khí trong căn phòng nhỏ bỗng trở nên nặng nề, ẩm ướt, mang theo mùi huyết ngát nồng nàn đến nghẹt thở.
Mùi đó không phải từ lọ thuốc vỡ tan dưới sàn, mà từ chính bức tường xung quanh.
Những vệt sơn cũ kỹ bắt đầu bong tróc, tiết ra một chất dịch đen sẫm, dính nhớt như máu đông đặc.
Tiểu Hoa ném mảnh kính xuống sàn.
Tiếng vỡ vang lên khô khan, cắt ngang sự im lặng đáng sợ.
Anh cúi xuống, nhặt lấy một mảnh nhỏ khác, cẩn thận như đang xử lý một loại thuốc nổ.
“Nếu anh là ký ức,” anh lẩm bẩm, “thì anh là một ký ức rất đắt tiền.
Và anh ta đang cố gắng bán nó với giá rẻ mạt.”
Anh quay sang nhìn cửa ra vào nơi Người Kiểm Soát vừa biến mất.
Bóng tối ở đó dày đặc hơn bình thường, như thể không gian đang bị nuốt chửng bởi một thứ gì đó vô hình.
Tiểu Hoa bước tới, đặt chân lên vũng mực đen đang lan rộng.
Giày anh thấm đẫm chất lỏng đó, lạnh buốt tê cóng.
Anh không hề run rẩy.
Anh chỉ cảm thấy tò mò.
“Giáo Chủ Quên Đi,” anh thì thầm, tên gọi đó vang lên như một lời nguyền trong cổ họng anh.
“Anh nghĩ xóa bỏ đau khổ là ân huệ?
Hay anh chỉ sợ đối diện với nó?”
Bức tường đối diện bắt đầu rung chuyển.
Những vết nứt xuất hiện, không phải do địa chấn, mà như thể ai đó đang cào từ bên kia.
Từ trong những khe nứt đó, những tiếng thì thầm vang lên, chồng chéo lên nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự điên loạn.
Tiểu Hoa đưa tay chạm vào bức tường.
Làn da anh tiếp xúc với bề mặt lạnh lẽo, và ngay lập tức, một cú sốc điện chạy dọc sống lưng.
Không phải đau đớn.
Mà là ký ức.
Anh nhìn thấy một căn phòng khác.
Một căn phòng rộng lớn, đầy ắp những chiếc búp bê bằng vải rách nát.
Ở giữa phòng, một cô bé ngồi xổm, đang khâu lại mắt cho một con búp bê.
Cô bé ngẩng đầu lên, khuôn mặt giống hệt đứa bé trong gương.
Cô bé nhìn thẳng vào anh, rồi mỉm cười.
Nụ cười đó không thân thiện.
Nó mang theo một lời mời gọi chết chóc.
Tiểu Hoa rút tay ra, thở dài.
“Thật phiền phức,” anh nói, lau tay lên quần áo.
“Anh không thích búp bê.
Chúng nhìn cứ như thể muốn ăn thịt người.”
Anh quay lại, nhìn xuống vũng mực đen.
Chất lỏng đó không còn đen nữa.
Nó đang chuyển sang màu đỏ tươi, sẫm lại, và bắt đầu hình thành những chữ cái.
Những chữ cái đó ghép lại thành một câu: *Hãy tìm Kẻ Mù.*
Tiểu Hoa nhướn mày.
Tên gọi khá là...
Nhưng tại sao lại là anh ta?
Anh ta mù mà.” Anh cười một tiếng ngắn, khô khốc.
“Có lẽ vì anh ta nhìn thấy những thứ chúng ta không thể thấy.
Hoặc có lẽ, anh ta đang nhìn thấy chính sự hủy diệt của chúng ta.”
Anh bước ra khỏi căn phòng, để lại mùi huyết ngát và những tiếng thì thầm vang vọng trong bóng tối.
Hành lang trước mặt anh tối om, nhưng anh không cần ánh sáng.
Anh cảm nhận được sự hiện diện của những ký ức xung quanh, như những con ruồi bay vòng quanh một cái xác.
Mỗi bước chân anh đi xuống là một ký ức khác được đánh thức, một mảnh ghép khác của câu đố chết người mà anh đang cố gắng giải mã trước khi thời gian hết hạn.
**
Tiểu Hoa quay lại thư viện, nơi Quản Gia đang ngồi trên chiếc ghế bành cũ kỹ, đọc một cuốn sách da bò.
Ánh sáng từ ngọn nến bên cạnh chiếu rọi lên khuôn mặt anh ta, tạo ra những đường nét sắc sảo, lạnh lùng.
Quản Gia không ngẩng đầu lên khi Tiểu Hoa bước vào.
Anh ta chỉ tiếp tục lật trang sách, tiếng giấy xé rách vang lên khô khan trong không gian tĩnh lặng.
“Anh đã xóa ký ức của tôi bao nhiêu lần rồi?” Tiểu Hoa hỏi, giọng run rẩy.
Không phải vì sợ hãi.
Mà vì tức giận.
Tức giận trước sự vô cảm, trước sự kiểm soát, trước việc cuộc đời anh bị thao túng như một con rối.
Quản Gia dừng tay.
Anh ta từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng nhìn vào Tiểu Hoa.
Không có sự ngạc nhiên, không có sự hối hận.
Chỉ có một sự bình thản đáng sợ.
“Đủ nhiều,” Quản Gia nói, giọng đều đều.
“Đủ để anh không còn nhớ được lý do tại sao anh phải sống.”
Tiểu Hoa bước tới, đứng trước mặt Quản Gia.
Anh cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt trống rỗng của người đàn ông đó.
“Sai rồi,” anh nói.
“Tôi sống vì tôi muốn sống.
Không phải vì lý do nào khác.
Và anh không thể xóa bỏ điều đó.”
Quản Gia mỉm cười.
Một nụ cười nhẹ, nhưng đầy sự mỉa mai.
Anh ta đứng dậy, bước tới, và cầm lấy tay Tiểu Hoa.
Bàn tay anh ta lạnh như đá.
Anh ta dùng ngón tay cái xoa nhẹ vào vết xăm đang đau đớn trên cổ tay Tiểu Hoa.
“Đau à?” Quản Gia hỏi.
“Có,” Tiểu Hoa đáp.
“Nhưng nó nhắc nhở tôi rằng tôi vẫn còn đây.”
Quản Gia ngừng tay.
Anh ta nhìn vào vết xăm, rồi nhìn vào Tiểu Hoa.
“Vết xăm đó không phải là của anh,” anh ta nói, giọng trầm xuống.
“Đó là dấu ấn của một thế giới khác.
Một thế giới mà anh đã từ bỏ.
Và bây giờ, nó đang gọi anh trở lại.”
Tiểu Hoa nhìn vào vết xăm.
Con mắt nhỏ trên đó đang mở to hơn, đồng tử co lại, nhìn chằm chằm vào anh.
Anh cảm nhận được một sức hút mạnh mẽ, như thể vết xăm đó đang cố gắng kéo anh vào một chiều không gian khác.
“Thế giới khác?” Tiểu Hoa lặp lại, giọng đầy nghi ngờ.
“Anh đang nói về cái gì?”
“Về nơi ký ức bắt đầu,” Quản Gia nói.
“Và nơi ký ức kết thúc.
Về nơi anh thực sự thuộc về.”
Tiểu Hoa rút tay ra, bước lùi lại.
Anh nhìn Quản Gia với ánh mắt đầy cảnh giác.
“Anh đang cố gắng dọa tôi,” anh nói.
“Nhưng nó không hiệu quả.
Tôi đã chết 42 lần.
Tôi không sợ hãi bất kỳ điều gì nữa.”
Quản Gia lắc đầu.
“Anh không sợ hãi.
Đó mới là vấn đề.
Khi anh không còn sợ hãi, anh sẽ không còn trân trọng sự sống.
Và khi anh không còn trân trọng sự sống, anh sẽ trở thành một phần của cái chết.”
Tiểu Hoa cười lớn.
Tiếng cười của anh vang vọng trong thư viện, đầy sự điên loạn.
“Cái chết?” anh nói.
“Cái chết chỉ là một điểm đến.
Và tôi định đến đó theo cách của riêng tôi.”
***
Tiểu Hoa lao ra khỏi thư viện, không còn tin tưởng vào bất kỳ ai.
Không phải Quản Gia, không phải Người Kiểm Soát, và có lẽ, không phải cả chính bản thân mình.
Anh cần một nơi mà Quản Gia không thể can thiệp.
Anh cần một nơi mà ký ức chưa bị xóa bỏ.
Anh chạy về khu vực cũ, nơi anh tìm thấy con búp bê.
Hành lang tối om, những bóng đen nhảy múa trên tường như những con quái vật đang chờ đợi.
Tiểu Hoa không nhìn chúng.
Anh chỉ tập trung vào bước chân mình, vào nhịp đập của trái tim, vào cơn đau trên cổ tay.
Khi anh bước vào căn phòng nhỏ, con búp bê vẫn nằm đó, trên chiếc giường cũ kỹ.
Nó nhìn anh với đôi mắt thủy tinh vô hồn.
Nhưng bây giờ, Tiểu Hoa nhìn nó khác.
Anh không nhìn nó như một đồ chơi.
Anh nhìn nó như một chứng nhân.
Một chứng nhân của sự thật mà anh đang cố gắng trốn tránh.
Anh bước tới, cúi xuống, và nhặt con búp bê lên.
Nó nặng hơn anh tưởng.
“Nếu em là ‘Đính Kèm’,” Tiểu Hoa nói, giọng bình thản, “thì hủy em sẽ xóa sạch phần ký ức đau đớn đó.
Đúng không?”
Con búp bê không đáp lại.
Nhưng vết xăm trên cổ tay Tiểu Hoa bắt đầu nóng lên.
Nóng đến mức da thịt anh gần như bị cháy.
Con mắt trên đó mở to hết mức, đồng tử giãn rộng, nhìn chằm chằm vào con búp bê.
Tiểu Hoa nhìn vào vết xăm, rồi nhìn vào con búp bê.
Anh cảm nhận được một sự kết nối mạnh mẽ, như thể chúng là hai phần của cùng một thể thống nhất.
Hủy con búp bê có nghĩa là hủy một phần của chính anh.
Nhưng giữ nó lại có nghĩa là chịu đựng nỗi đau mãi mãi.
“Thật là một lựa chọn khó khăn,” anh lẩm bẩm.
“Nhưng tôi luôn thích những trò chơi khó.”
Anh nâng con búp bê lên, chuẩn bị ném nó xuống sàn.
Nhưng trước khi anh kịp hành động, một giọng nói vang lên trong đầu anh.
Không phải giọng của Quản Gia, không phải giọng của Người Kiểm Soát.
Mà là giọng của chính anh.
Nhưng nó không phải là giọng của anh hiện tại.
Nó là giọng của anh trong quá khứ.
Giọng của một đứa trẻ.
*“Đừng làm điều đó,”* giọng nói thì thầm.
*“Nếu anh hủy nó, anh sẽ quên đi lý do tại sao anh phải chiến đấu.”*
Tiểu Hoa dừng tay.
Anh nhìn vào con búp bê, ánh mắt anh đầy suy tư.
“Lý do tại sao?” anh hỏi.
*“Vì anh không muốn chết,”* giọng nói đáp.
*“Anh muốn sống.
Dù cuộc sống đó có đau đớn đến nhường nào.”*
Tiểu Hoa mỉm cười.
Một nụ cười buồn bã, nhưng đầy quyết tâm.
“Vậy thì tôi sẽ giữ nó,” anh nói.
“Và tôi sẽ chịu đựng nỗi đau đó.
Vì đó là giá tôi phải trả để được sống.”
Anh đặt con búp bê xuống giường, nhẹ nhàng như đặt một đứa trẻ đang ngủ.
Vết xăm trên cổ tay anh ngừng nóng lên.
Con mắt trên đó nhắm lại, nhưng anh biết rằng nó vẫn đang theo dõi anh.
***
Quản Gia đang đứng trước một bàn phím máy tính cũ kỹ, ánh sáng xanh nhạt từ màn hình chiếu rọi lên khuôn mặt anh ta.
Anh ta không đang đọc sách.
Anh ta đang bán những ký ức đó trên một thị trường đen.
Những dòng chữ chạy nhanh trên màn hình, mỗi dòng là một ký ức, một nỗi đau, một niềm vui bị đánh cắp.
Những người mua không phải là con người.
Họ là những thực thể khác, những “Vết Xăm” khác đang đói lả.
Họ không mua ký ức để nhớ.
Họ mua ký ức để ăn.
Để nuốt chửng những cảm xúc mà họ không thể tự tạo ra.
Tiểu Hoa không uống thuốc.
Thay vào đó, anh dùng ngón tay còn lại, cào mạnh vào vết xăm đang mở mắt.
Máu chảy ra, nhưng máu đó không chảy xuống sàn.
Nó bay lên, hòa vào không khí và tạo thành một bản đồ.
Một bản đồ dẫn đến nơi ký ức bắt đầu.
Và ở cuối bản đồ đó, có một bóng hình đang chờ đợi.
Một bóng hình mà Tiểu Hoa đã từng gặp.
Nhưng anh không nhớ.
Và có lẽ, anh sẽ không bao giờ nhớ lại.
Cho đến khi quá muộn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận